Edit: Hoàng Anh
Beta: Ishtar
“Chúng ta hiện tại nên làm sao bây giờ? Phái người giám sát Tử quý phi sao?” Tử quý phi giả này, hẳn là người mà chúng ta quen thuộc, tuy rằng nàng dịch dung, nhưng mỗi tiếng nói cử động, nhất cử nhất động, đều cùng người ở Thanh Tiêu giông nhau như đúc, ta nghĩ hẳn chính là nàng.
Nam Cung Quyết đem lược gỗ trong tay thả trên đầu giường, ôm lấy Lạc Mộng Khê nằm xuống giường.
“Tử quý phi mới đến, nàng hẳn là sẽ đi làm quen mỗi người trong hoàng cung, trong khoảng thời gian ngắn, sẽ không gây nên sóng gió gì”.
“Chuyện quan trọng nhất chúng ta phải làm hiện nay chính là tìm ra tên hung phạm sau màn, theo thám tử báo lại, Hạ Hầu Thần đã đem quân đóng ở biên quan, chiến sự hết sức căng thẳng”.
“Xem ra Hạ Hầu Thần đối với Kì Thiên đã là tình thế bắt buộc”. Lạc Mộng Khê nằm ở trong lòng Nam Cung Quyết, nhắm hai mắt lại, thanh âm cũng có chút mơ hồ không rõ.
“An vương thống lĩnh tam quân, ở Kì Thiên quyền lực rất lớn, hắn không cam lòng chỉ làm An vương gia, muốn trở thành vua một nước cũng là chuyện bình thường, nhưng hắn chẳng nhẽ không biết hợp tác cùng Hạ Hầu Thần, chính là tự mình dẫn sói vào nhà sao?”
“Thỉnh thần dễ, đưa thần khó, Hạ Hầu Thần sau khi giúp hắn trở thành hoàng đế Kì Thiên, điều kiện hắn đưa ra khẳng định không hề đơn giản”. Hô hấp ấm áp của Nam Cung Quyết không ngừng phả trên tóc Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê có chút không thoải mái, hơi né tránh.
“Kì thật, bằng thế lực của An vương Bắc Đường Dực, có thể lợi dụng quyền lực của mình đoạt vị làm hoàng đế, không nhất thiết dẫn người ngoài tiến vào, thật không biết hắn nghĩ như thế nào…”
“Cũng có khả năng, Bắc Đường Dực muốn thêm vài phần nắm chắc”. Nam Cung Quyết lại đem Lạc Mộng Khê càng ôm chặt vào trong ngực.
“Tuy rằng thái tử điện hạ trời sinh khóa mạch, không thể học võ, nhưng Bắc Đường Diệp, lục hoàng tử, bát hoàng tử đều là người học võ, hơn nữa mấy người là thân huynh đệ, quan hệ rất tốt, nếu An vương gia làm loạn, huynh đệ bọn họ khẳng định sẽ hợp tác với nhau thảo phạt An vương”.
“Muốn làm đại sự, không nên câu nệ tiểu tiết, An vương muốn làm hoàng đế, phải giết chết đám người Bắc Đường Diệp, lục hoàng tử, bát hoàng tử, nhưng An vương cùng mấy người bọn họ là huynh đệ, tự mình không đành lòng động thủ, liền thỉnh Hạ Hầu Thần đến…”
“Aiz”. Lạc Mộng Khê thật mạnh thở dài: An vương Bắc Đường Dực vốn là đã thoát khỏi hiềm nghi, không nghĩ tới dạo qua một vòng hắn lại trở thành người bị hiềm nghi lớn nhất.
“Từ xưa đến nay, vô tình nhất vẫn là gia đình nhà đế vương, những lời này một chút cũng không sai, Thanh Tiêu như thế, Kì Thiên cũng sắp như thế, ban đầu ta còn nghĩ hoàng thất Kì Thiên không giống như những hoàng thất khác, không nghĩ tới hiện tại…”
Cùng những hoàng thất khác cũng không có gì khác biệt, huynh đệ tranh giành, Nam Cung Quyết là bất đắc dĩ, Bắc Đường Dực lại là cố ý tiến vào…
Thanh âm Lạc Mộng Khê càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng nhẹ, chậm rãi, Nam Cung Quyết cúi đầu nhìn phía Lạc Mộng Khê khép hờ ánh mắt, không biết là thức hay ngủ, do dự mở miệng: “Mộng Khê, chúng ta…”
“Chuyện gì?” Lạc Mộng Khê không có mở mắt, thanh âm nói ra cũng là mơ hồ không rõ.
“không có việc gì, ngủ đi”. Nam Cung Quyết ôm chặt Lạc Mộng Khê, chút bất chi bất giác lại nắm chặt tay, buộc chính mình đem mắt nhắm lại: “Trời sắp tối rồi, nàng có đói bụng không?”
“Ta không đói bụng, Nam Cung Quyết, là chàng đói bụng đi”. Lạc Mộng Khê mở mắt, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe lên nồng đậm ý cười trêu tức.
“Nàng cùng cục cưng không đói bụng, ta đương nhiên cũng không có khẩu vị”. không biết là Nam Cung Quyết không có nghe ra ý tứ trong lời nói của Lạc Mộng Khê hay là cố ý giả bộ hồ đồ.
“Nam Cung Quyết, cơ thể ta đã khôi phục không sai biệt lắm, nếu chàng muốn…cũng có thể, bất quá, không cần quá mức…”. Bằng không tiểu bảo bảo chịu không nổi.
Nam Cung Quyết đột nhiên mở mắt: “Mộng Khê, ý của nàng là, chúng ta đêm nay…”
“không thể quá mức”. Đây là điều kiện tiên quyết: “Sáng sớm ngày mai ta phải thức dậy”.
“Nàng là phụ nữ có thai, ngủ thẳng tới trưa mới tỉnh cũng là chuyện bình thường”. Nhận được Lạc Mộng Khê cho phép, Nam Cung Quyết đương nhiên là mừng rỡ như điên, nhẹ nhàng hôn lên môi, lên mặt Lạc Mộng Khê: “Mộng Khê, vì sao hôm nay nàng cùng lúc trước không giống?” Nàng trước kia đối với chuyện vợ chồng là tránh còn không kịp.
“Ta là sợ chàng ra bên ngoài tìm nữ nhân khác”. Bắt chàng nhịn lâu như vậy, vạn nhất nhịn không được ngoại nhân dụ hoặc, làm chuyện sai lầm ta cũng có một nửa trách nhiệm, cũng không thể trách cứ chàng.
Nhưng là, ta lại có tính khiết phích (thích sạch sẽ), nam nhân bị người khác dùng qua, ta không thích.
“Yên tâm, ngoại trừ nàng, ta khinh thường chạm vào nữ tử khác”. Cho dù muốn chạm vào, cũng chạm không được.
“Nam Cung Quyết, trước kia chàng không gần nữ sắc, là chán ghét phương diện nào của các nàng?” Đối với điểm này, Lạc Mộng Khê cảm thấy cực kì khó hiểu.
“Là hương vị trên người các nàng, đậm mùi son phấn, ta không thích”. Chỉ cần tới gần các nàng, ta liền thấy ghê tởm: “trên người nàng đều là mùi hoa khương dã, là hương vị mà ta thích nhất”. Cho nên, ta mới có thể đến gần nàng.
Miệng vết thương ở cổ Lạc Mộng Khê về cơ bản đã khỏi hẳn, chỉ để lại hai đạo dấu răng thật sâu, Nam Cung Quyết hôn nhẹ lên cổ trắng nõn của Lạc Mộng Khê, chậm rãi cởi xuống quần áo trên người Lạc Mộng Khê.
Cánh tay mảnh khảnh của Lạc Mộng Khê không tự chủ đặt lên trên cổ Nam Cung Quyết, ánh mắt cũng có chút mê ly: “Nam Cung Quyết, trước kia, chàng thật sự không có chạm qua nữ tử sao?” Kĩ thuật của người này, thực thành thạo.
Thiếu Lâm Tự tuy rằng đều là nam tử, nhưng đều là giới sắc, không có khả năng chàng cũng cùng họ học tập việc này.
“Nàng là nữ nhân đầu tiên mà ta chạm vào, và cũng là nữ nhân cuối cùng”. Đáy mắt thâm thúy của Nam Cung Quyết nhiễm đậm tình dục: “Ta sẽ không nói dối nàng”.
Chẳng lẽ phương diện này với nam tử đều là vô sự tự thông, Nam Cung Quyết mở thanh lâu, trong lúc chờ đợi tin tức, lại lặng lẽ học xong…
Lạc Mộng Khê còn muốn hỏi thêm điều gì, đã bị Nam Cung Quyết che lại cái miệng nhỏ nhắn, những lời muốn thốt ra đều bị Nam Cung Quyết nuốt vào trong bụng.
Màn đêm buông xuống, biệt viện yên tĩnh, bên trong đèn đuốc mờ nhạt, xuân sắc vô cùng…
Yến vương phủ, Bắc Đường Diệp nhảy xuống khoái mã, cầm dây cương ném cho thị vệ ở cửa, nghênh ngang đi vào.
Càng đi vào trong, càng cảm giác không đúng, bởi vì thời gian còn sớm, vương phủ hẳn phải người đến người đi mới đúng, nhưng là ánh vào mí mắt lại chỉ là một mảnh trống rỗng, trong vòng mấy chục thước không hề có lấy một người.
“Người đâu, người đâu”. Bắc Đường Diệp kêu vài tiếng vẫn không có ai đáp ứng: “Kì quái, mọi người đều đi đâu hết rồi?”
Ngay tại lúc Bắc Đường Diệp đang hoài nghi, một giọng nữ quen thuộc vang lên bên tai: “Diệp ca ca”.
Bắc Đường Diệp trong lòng cả kinh, lòng bàn chân đã muốn chạy thật nhanh, nhưng lại nghĩ đến đây là vương phủ của mình, phải đi cũng là tiểu nha đầu kia mới đúng, nghĩ vậy liền trấn định xuống, cao ngạo quay đầu nhìn lại: “đã trễ thế này, tìm bổn vương có chuyện gì?”
“Diệp ca ca, vừa rồi Thanh Nguyệt nghe được huynh gọi người, cho nên chạy tới đây xem”. Đáy mắt xinh đẹp của Thanh Nguyệt lóe lên ý cười.
“Ngươi tới vừa đúng, thị vệ Yến vương phủ đi đâu cả rồi?” Bắc Đường Diệp giống như không chút để ý nhìn mọi nơi.