Edit: Hoàng Anh
Beta: Ishtar
Nơi này là phòng ngủ của Tử quý phi, Lạc Mộng Khê không nên ở lại lâu, cẩn thận nhìn chung quanh một vòng, không phát hiệnđược điểm khả nghi, đang muốn xoay ngươi rời đi, một cơn gió nhẹ thổi qua, màn che cửa sổ bị gió thổi bay, phía sau lờ mờ hiện lên một đạo thân ảnh cao lớn, Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh, huy trưởng hướng người nọ đánh tới.
Người phía sau màn cũng biết chính mình đã bị lộ, ngay khi Lạc Mộng Khê huy trưởng đánh tới hắn, thân mình vừa chuyển, nháy mắt thân ảnh cao lớn đã thoát ra ngoài cửa sổ, rất nhanh hướng phía xa chạy đi.
Lạc Mộng Khê không kịp suy nghĩ chuyện khác, đuổi sát theo thân ảnh thần bí mà đi: Tử quý phi quả nhiên xảy ra chuyện, ta cùng với Nam Cung Quyết tốc độ rất nhanh, hắn chưa kịp thoát đi, cho nên liền tránh ở nơi này…
Người phía trước khinh công cực cao, Lạc Mộng Khê dùng hết toàn lực cũng không thể đuổi theo hắn, từ đầu tới cuối đều duy trì một khoảng cách nhất định, người nọ cũng không thể bỏ lại nàng.
Cứ như vậy cũng không phải biện pháp, nếu hắn chạy ra khỏi hoàng cung, dẫn ta đến căn cứ của bọn họ, đến lúc đó không may lại chính là ta.
Lạc Mộng Khê híp mắt trầm ngâm, suy nghĩ phương pháp nhanh chóng bắt lấy người nọ, đột nhiên cách đó không xa xuất hiện một đội thị vệ tuần tra, người nọ rất nhanh đáp xuống bên tường cách đó không xa.
Lạc Mộng Khê khóe miệng giơ lên một tia ý cười quỷ dị, tốc độ nhanh hơn, từ trên cao nhìn xuống, huy trưởng hướng chỗ tường kia đánh qua.
Dưới chân tường người nọ thế nhưng tiêu sái nhàn nhạc, ngay khi trưởng lực của Lạc Mộng Khê gần đến trên người hắn, người nọ đột nhiên xoay người đối trưởng với Lạc Mộng Khê.
Chỉ nghe ‘ba’ một tiếng vang lên, người nọ vẫn vững vàng đứng ở tại chỗ, Lạc Mộng Khê lại bị trưởng lực làm lùi lại phía sau ba bốn bước xa mới có thể dừng lại, bàn tay nhỏ bé run lên, suýt nữa mất đi tri giác.
“Mộng Khê”. Vốn tưởng rằng người nọ sẽ thừa thắng truy kích, giết Lạc Mộng Khê diệt khẩu, khi Lạc Mộng Khê dừng lại cước bộ, cũng đã làm tốt công tác phòng bị.
Nhưng người nọ lại không có giết đến, mà là đứng tại chỗ, kinh ngạc gọi ra tên Lạc Mộng Khê: “Ngươi vừa rồi, vì sao lại công kích bổn vương?”
Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn lại, là An vương Bắc Đường Dực đứng cách đó không xa, đáy mắt lạnh như băng còn chưa tan hết kinh ngạc.
“An vương gia, sao ngươi lại ở đây?” Ta là đuổi theo nam tử thần bí kia đến nơi này, nhìn khắp toàn bộ chân tường cũng chỉ có một mình Bắc Đường Dực ngươi, chẳng lẽ nam tử thần bí vừa rồi là hắn, lấy thân hình đến xem, quả thực là rất giống.
Nhưng vì sao sau khi hắn đáp xuống lại không rời đi, mà là chờ ta đến công kích hắn? Hơn nữa, nhìn bộ dáng hiện tại của hắn, lại không có chút nào lo lắng, là hắn giả trang, hay vẫn là…
“Bổn vương là không có việc gì làm, ở trong cung đi dạo một chút, Mộng Khê, ngươi đi đâu, vì sao lại từ trên trời đáp xuống?” Còn công kích bổn vương?
“Vừa rồi ta phát hiện một người thần bí, liền đuổi theo hắn đến nơi này, không nghĩ tới lại gặp An vương gia…” Nếu Bắc Đường Dực thật sự đang giả trang, vậy hành động của hắn quả thực là rất cao minh: “An vương gia có nhìn thấy có ai xuất hiện ở nơi này hay không?”
“Bổn vương vừa mới đi đến nơi này, không có phát hiện người nào”. Đôi mắt Bắc Đường Dực hơi trầm xuống, có chút suy nghĩ: Hoàng cung có người thần bí sao?
“Người thần bí kia khinh công rất tốt, có thể là đã chạy thoát”. Lạc Mộng Khê có lệ nói, lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của Bắc Đường Dực, lại không phát hiện ra một tia sơ hở: Bắc Đường Dực đến tột cùng có phải là người thần bí kia hay không…
“Mộng Khê”, thanh âm Nam Cung Quyết vang lên, đánh gãy suy nghĩ của Lạc Mộng Khê: “Nàng cùng An vương gia nói chuyện gì?”
“không có gì, sao chàng lại đến nơi này?” Vừa rồi, không phải chàng cùng Bắc Đường Diệp ở cửa cung điện của Tử quý phi sao?
“Tử quý phi không có việc gì, ta cùng Bắc Đường Diệp liền rời khỏi nơi đó, ở trong hoàng cung đi chung quanh một chút, không nghĩ tới lại ở nơi này gặp được nàng cùng An vương gia, Mộng Khê, nàng không phải cùng hoàng hậu vào trong cung Tử quý phi sao?”. Như thế nào chỉ trong nháy mắt lại xuất hiện ở nơi này?
“Trong cung điện thực buồn, ta theo người đi ra ngoài hoạt động gân cốt một chút”. Lạc Mộng Khê có ý không muốn nói: “Thời điểm không còn sớm, ta có chút mệt mỏi, trở lại biệt viện đi thôi”.
“Mộng Khê đang có thai, đúng là nên nghỉ ngơi nhiều một chút”. Thái tử Bắc Đường Dục không biết từ lúc nào đã đi tới, đứng bên cạnh Bắc Đường Dực và Bắc Đường Diệp, tươi cười ấm áp, khí chất tao nhã, chỉ có một từ quân tử mới có thể thích hợp với hắn.
“Nam Cung Quyết, vừa rồi ta cảm thấy Tử quý phi cùng với buổi sáng hoàn toàn bất đồng”. Sau khi trở lại biệt viện, Lạc Mộng Khê đem điều mình phát hiện nói với Nam Cung Quyết.
“Ở nháy mắt lúc nàng ta ra khỏi cửa phòng, thanh âm đầu tiên nàng ta nói rất giống Tử quý phi, nhưng ta có thể cam đoan, nàng ta tuyệt đối không phải Tử quý phi hồi sáng…”
“một người dung mạo có thể thay đổi, thanh âm có thể thay đổi, thân hình cũng có thể thay đổi, nhưng điều duy nhất không thể thay đổi chính là ánh mắt của nàng ta, Tử quý phi hồi sáng, ánh mắt mặc dù lãnh ngạo, nhưng sâu trong mắt nàng ta lại có hư không cùng tịch mịch, nhưng Tử quý phi vừa rồi, trong mắt chỉ có ngoan độc cùng tính kế…”
Nam Cung Quyết giúp Lạc Mộng Khê cởi xuống áo choàng, móc lên trên giá: “Mộng Khê, nàng rốt cuộc muốn nói điều gì?”
“hiện tại Tử quý phi là giả, trên thân thể của nàng ta, đã không có tia khí tức hắc ám, vô cùng có khả năng là tên gian tế biết chúng ta đã hoài nghi Tử quý phi, liền thay mận đổi đào, giết người diệt khẩu”. Tử quý phi chân chính, không biết đã được đưa tới nơi nào, có hay không đã bị giết chết.
“Khi ta vào trong nội thất của Tử quý phi, gặp một gã nam tử thần bí, ta đuổi theo người nọ ra cung điện, từ trên tường cao đuổi xuống, lại phát hiện là An vương Bắc Đường Dực…”
Lạc Mộng Khê ngồi vào trên giường, Nam Cung Quyết cũng ngồi lên, kéo chăn qua, đắp lên trên người hai người: “Theo ý tứ của nàng, Bắc Đường Dực chính là người thần bí thiết kế Tử quý phi, cũng chính là tên gian tế…”
“Đúng vậy, khi người kia đáp xuống chân tường, chỉ ở trong nháy mắt trước mắt ta, không có khả năng chạy thoát, sau khi ta hạ xuống tường cao, cũng chỉ có Bắc Đường Dực ở đó…”
Lạc Mộng Khê ngưng mi suy nghĩ: “Làm cho ta nghĩ không thông là, người nọ giết Tử quý phi, để cho người khác đến thay thế nàng ta, thì có lợi gì?” Chúng ta lại có thể theo Tử quý phi giả này tìm được tên hung phạm sau màn.
“Nếu thực sự Tử quý phi là bị thay thế, chúng ta lại có thể nhận được một tin tức trọng yếu”. Nam Cung Quyết nâng tay tháo xuống trang sức trên tóc Lạc Mộng Khê, mái tóc dài được thả xuống: “Tử quý phi cũng chỉ là một con rối, không phải là hấp huyết quái nhân chân chính”.
Nam Cung Quyết cầm lấy lược gỗ bên cạnh, nhẹ nhàng giúp Lạc Mộng Khê chải tóc: “Tử quý phi thực sự trên người có hắc ám khí tức, khi mười lăm trăng tròn, nàng có thể sẽ đi hút máu nữ tử, nếu chúng ta đả thương Tử quý phi, tên hung phạm phía sau màn cũng sẽ bị thương…”
Lạc Mộng Khê bừng tỉnh đại ngộ: “Nếu chúng ta giết Tử quý phi, tên hung phạm phía sau màn cũng sẽ chết”.
Kì hoàng mặc dù sủng ái Tử quý phi, nhưng nếu nàng ta đi hút máu bị phát hiện, chính là quái vật, giết nàng ta cũng là vì dân trừ hại, Kì hoàng chẳng những sẽ không trách tội, thậm chí còn khen ngợi.
Dù sao, hấp huyết quái nhân hoành hành mười năm, một khi bị bắt, chắc chắn sẽ gây chấn động cả nước.
“Tử quý phi giả trên người không có hắc ám khí tức, nàng cùng hấp huyết quái nhân không có quan hệ lớn, cho dù ta giết nàng, tên hung phạm phía sau màn vẫn có thể ung dung sống tự tại”. Xem ra tên hấp huyết quái nhân kia xác thực rất thông minh.