Edit: Hoàng Anh
Beta: Ishtar
Thanh Nguyệt cười khanh khách, ‘hảo tâm’ trả lời: “Bọn họ đều bị Thanh Nguyệt điều đi rồi, Thanh Nguyệt muốn có thế giới riêng của hai người với Diệp ca ca”.
“Cái gì?” Bắc Đường Diệp hai mắt bốc hỏa: “Thị vệ Yến vương phủ đều bị ngươi điều đi rồi? Nơi này là Yến vương phủ của bổn vương, không phải Thanh Nguyệt cung của ngươi”. Ngươi lại dám tự chủ trương, đem thị vệ toàn vương phủ điều đi, thật sự là đáng giận, đáng giận.
“Ta…ta chỉ là muốn cùng huynh có chút thế giới riêng của hai người thôi, Thanh Nguyệt có thiệt nhiều lời muốn nói cùng Diệp ca ca”. Mộng Khê tỷ tỷ nói qua, trong thế giới chỉ có hai người, những lời bình thường không dám nói, cũng có thể nói.
“nói đi, nói đi, có cái gì muốn nói, nói cho hết đi”. nói xong, mau mau rời khỏi đây, Bắc Đường Diệp không kiên nhẫn trả lời.
“Ta…ta….”
“Cái gì ta ta ngươi ngươi, có chuyện cứ nói thẳng”. Bổn hoàng tử ghét nhất nghe người ta ấp a ấp úng.
“Cái kia…Thanh Nguyệt thích Diệp ca ca, muốn làm Yến vương phi của Diệp ca ca, không biết ý Diệp ca ca như thế nào?” Thanh Nguyệt lấy hết dũng khí, một hơi nói xong mục đích của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng chờ đợi đáp án của Bắc Đường Diệp.
Bắc Đường Diệp nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp, nửa ngày vẫn không có phản ứng lại: “Diệp ca ca, Diệp ca ca…huynh nghĩ như thế nào?” Có muốn lấy Thanh Nguyệt hay không, Thanh Nguyệt nay đã qua mười lăm tuổi, đã có thể lập gia đình.
“Khụ khụ khụ” Bắc Đường Diệp hồi hồn: Đối với thổ lộ của Thanh Nguyệt, hắn vẫn là có chút đắc ý, dù sao có nữ tử thích hắn, Thanh Nguyệt mỹ mạo so ra kém Lạc Mộng Khê, nhưng cũng là một tiểu mỹ nhân, được mỹ nhân ái mộ, Bắc Đường Diệp tự nhiên là đắc ý.
Bất quá, tính tình Thanh Nguyệt không phải loại hình mà Bắc Đường Diệp thích, là người có phong độ, không thể đả thương tự tôn nữ hài tử người ta, lời nói cự tuyệt phải uyển chuyển một ít.
Bắc Đường Diệp thanh thanh cổ họng: “Thanh Nguyệt, ngươi diện mạo xinh đẹp, tính cánh ôn nhu, lại thân là quận chúa, bên người khẳng định có không ít người theo đuổi, không ít nam tử thích ngươi, phỏng chừng có thể đem toàn bộ Kì Thiên vây thành vài vòng…”
Nếu là nữ tử bình thường nghe được lời ca ngợi như vậy, khẳng định trong lòng sẽ âm thầm đắc ý, nhưng Thanh Nguyệt đến Yến vương phủ mục đích không phải để nghe ca ngợi, cho nên những lời ca ngời của Bắc Đường Diệp nghe vào trong tai nàng vẫn không có phản ứng gì đặc biệt, hai mắt xinh đẹp không chớp chăm chú nhìn vào Bắc Đường Diệp, chờ đợi đáp án cuối cùng của hắn.
không biết qua bao lâu, Bắc Đường Diệp nói đủ lời ca ngợi, mới chuyển sang chuyện chính: “Thanh Nguyệt a, ngươi thật sự rất tốt, nhưng ngươi không phải loại người Diệp ca ca thích, Kì Thiên nhiều nam tử tài giỏi như vậy, nhất định sẽ có một người thích hợp với ngươi, nhưng người đó không phải là bổn vương…”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Nguyệt càng ngày càng âm trầm, thanh âm Bắc Đường Diệp cũng càng ngày càng nhỏ: “Thanh Nguyệt a, ý của Diệp ca ca là…”
“Ngươi không thích ta, không muốn lấy ta làm Yến vương phi của ngươi đúng hay không?” Đáy mắt xinh đẹp của Thanh Nguyệt thoáng hiện ngấn lệ.
“Cái kia…” Bắc Đường Diệp vốn định nói uyển chuyển thêm một chút, làm cho Thanh Nguyệt chịu thương tổn ít một chút, nhưng lại nghĩ đến: Tính cách Thanh Nguyệt hoạt bát như vậy, khẳng định rất nhanh có thể đem mọi chuyện quên đi, không bằng nói rõ ràng một chút, để cho nàng đối với bổn vương hoàn toàn hết hi vọng, để tránh ngày nào đó nàng lại tìm bổn vương mà dây dưa…
“Đúng vậy, bổn vương thích nữ tử ôn nhu, chanh chua giống như ngươi, không phải thê tử mà Bắc Đường Diệp ta chọn…”
Đáng giận, hắn dám nói ta là đàn bà chanh chua, đáy mắt xinh đẹp của Thanh Nguyệt hiện lên nồng đậm tức giận, đối với Bắc Đường Diệp chính là một trận quyền đấm cước đá: Cho ngươi dám nói ta là đàn bà chanh chua.
“Thanh Nguyệt, nguoi làm gì, làm gì…” Thanh Nguyệt thình lình tung ra quyền cước, làm cho Bắc Đường Diệp không hề đề phòng chỉ còn biết chống đỡ, không thể hoàn thủ.
“Mộng Khê tỷ tỷ nói, nếu ngươi cự tuyệt ta, còn nói lời khó nghe kích thích ta, muốn đẩy ta ra, yên tâm, Thanh Nguyệt ta là người có tự tôn, sẽ không tiếp tục quấn quýt lấy ngươi, nhưng ta thầm mến ngươi lâu như vậy cuối cùng lại chỉ đổi được lời nói vô tình của người, ta không cam lòng, đánh ngươi một chút, hết tức giận, ta liền rời khỏi Yến vương phủ, từ nay về sau, không bao giờ đến phiền ngươi nữa…”
“thì ra tất cả đều là Lạc Mộng Khê dạy ngươi”. Lạc Mộng Khê thật đáng giận, cái gì không dạy, lại dạy nàng đối phó bổn vương.
“Những gì hôm nay ta làm, một phần là Mộng Khê tỷ tỷ chỉ dạy, một phần là do ta tự mình an bài, nhưng ta sẽ làm đúng như những gì Mộng Khê tỷ tỷ nói, đánh ngươi đủ, ta sẽ không lại quấn quýt lấy ngươi…”. Nắm đấm của Thanh Nguyệt không chút khách khí tiếp túc hướng trên người Bắc Đường Diệp.
“Người đâu, mau tới đây”. Thanh Nguyệt võ công cũng không sai, Bắc Đường Diệp lại không muốn làm nàng bị thương, cho nên trong một lúc không thể trốn tránh được Thanh Nguyệt, chỉ đành phải gọi người đến hỗ trợ.
“Bắc Đường Diệp, không cần uổng phí khí lực, kết quả ngày hôm nay ta đã sớm nghĩ đến, vì không muốn mất mặt trước mặt mọi người, ta mới điều bọn họ đi, toàn bộ Yến vương phủ chỉ có ngươi và ta, những người khác phải qua giờ tý, họ mới trở lại…”
Nữ nhân này thật đáng sợ, thế nhưng đều an bài tất cả đâu ra đấy: “Cứu mạng”. Bắc Đường Diệp hô to một tiếng, rất nhanh hướng phía trước chạy tới: hiện tại còn cách giờ tý tới vài canh giờ, nếu như không chạy sẽ bị Thanh Nguyệt đánh đến hoàn toàn thay đổi.
“Bắc Đường Diệp, đừng chạy, chờ ta đánh đủ tự nhiên sẽ thả ngươi, hơn nữa về sau sẽ không bao giờ quấn quýt lấy ngươi”. Thanh Nguyệt ở phía sau đuổi theo không bỏ.
“Đứng lại là đứa ngốc”. Chờ ngươi đến đánh thành đầu heo, ngày mai bổn vương sẽ không thể đi ra gặp người.
Trong Yến vương phủ một đuổi một chạy hoàn toàn rơi vào trong mắt hắc y nhân thần bí trên nóc nhà, khóe miệng giơ lên một tia ý cười lạnh lẽo: Thừa dịp hiện tại cứ việc đùa giỡn đi, chờ đến tương lai, sẽ không còn cơ hội.
Gần đến giờ tý, toàn bộ hoàng cung chìm trong ngủ say, cung điện Tử quý phi vẫn là đèn đuốc sáng trưng, cung nữ thái giám đứng bên ngoài cung điện, từng trận gió lạnh thổi qua, lạnh run, cũng không giám hé răng nửa lời.
“Khối thi thể này xử lí như thế nào?”
Trong phòng ấm áp như xuân, Tử quý phi đá đá lên một khối thi thể, nhìn gương mặt tử thi cùng với mình giống nhau như đúc, Tử quý phi từ trong lỗ mũi hừ ra một tiếng khinh thường: Công chúa một quốc gia thì như thế nào, nay còn không phải là chết oan chết uổng sao.
“Bí mật xử lí, phải làm không để lại dấu vết”. một gã nam tử đưa lưng về phía Tử quý phi giả, làm cho người ta không thấy rõ khuôn mặt hắn.
“đã biết”. Tử quý phi giả không chút chú ý trả lời: “Còn chuyện gì muốn giao cho ta sao?”
“Tạm thời không có”. Thanh âm nam tử lạnh như băng: “Làm tốt bổn phận của ngươi, không nên để cho người khác nhìn ra sơ hở, nơi này là Kì Thiên, ngươi mới đến, có rất nhiều chuyện không hiểu, không cần hành động thiếu suy nghĩ, để tránh bị người phát hiện ra manh mối, làm hỏng đại sự”.
“Hoàng thượng giá lâm”. Giọng thái giám đặc hữu vang lên từ ngoài cửa, Tử quý phi giả đầy lo lắng: “Nếu lúc này hoàng thượng muốn nghỉ lại đây làm sao bây giờ? Ta, ta còn là…”. hắn khẳng định sẽ hoài nghi.
Nam tử không nói gì, như trước đưa lưng về phía Tử quý phi: “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ a?” Tử quý phi giả như kiến bò trên chảo nóng, gấp đến độ xoay quanh.
“Tham kiến hoàng thượng, vạn thuế vạn tuế, vạn vạn tuế”. Ngoài điện cung nữ thái giám đều quỳ xuống hành lễ.