Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
the-gamer-he-thong.jpg

The Gamer Hệ Thống

Tháng 12 17, 2025
Chương 1010: Đại Kết Cục (Hoàn Thành Cảm Nghĩ) Chương 1009: ∞
1987-ta-nien-dai.jpg

1987 Ta Niên Đại

Tháng 1 9, 2026
Chương 484:, Chương 483:,
ma-mon-phat-tu

Ma Môn Phật Tu

Tháng 10 16, 2025
Chương 306: Bình thường tức là phật (hoàn tất) Chương 305: Nghiệp Hỏa Hồng Liên luyện hóa khương cách
konoha-tu-boruto-tro-ve-new-game-plus-naruto.jpg

Konoha: Từ Boruto Trở Về New Game Plus Naruto

Tháng 3 5, 2025
Chương 160. Đại kết cục Chương 159. Phong ấn Zetsu
kieu-the-vut-bo-ta-ke-thua-hoang-vi-ta-giet-dich-thanh-than.jpg

Kiều Thê Vứt Bỏ Ta Kế Thừa Hoàng Vị, Ta Giết Địch Thành Thần

Tháng 1 17, 2025
Chương 170. Khởi đầu mới Chương 169. Ra Ma Quật
cuoi-cai-lao-a-di-lam-vo-ta-mung-nhu-dien

Cưới Cái Lão A Di Làm Vợ, Ta Mừng Như Điên!

Tháng mười một 23, 2025
Chương 694: Đại kết cục: Nguyện đến một người tâm, người già bất tương ly! Chương 693: Ta không kết hôn chính là, có thể một mực bồi tiếp tỷ tỷ
quy-menh-tro-choi-lap-nick-chinh-la-quy-tien-choi-nhu-the-nao.jpg

Quỷ Mệnh Trò Chơi: Lập Nick Chính Là Quỷ Tiên Chơi Như Thế Nào?

Tháng 2 1, 2026
Chương 152:Chỗ dị thường Chương 151:Gạo thơm
comic-chi-osborn-xi-nghiep-lon

Comic Chi Osborn Xí Nghiệp Lớn

Tháng 10 18, 2025
Chương 604: Ngang qua ảo tưởng (đại kết cục) Chương 603: Bắt đầu cùng chung
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 79: Rách rồi lại lành (1/2)
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 79: Rách rồi lại lành (1/2)

Trong căn phòng xa hoa được thiết kế theo dạng kết hợp giữa phong cách phương đông và phương tây, trông nó như đang khoác một chiếc áo khoác kì lạ có hai màu đan xen, nhưng tổng thể lại hòa hợp một cách bất ngờ.

Căn phòng được xây theo hướng Châu Âu cổ điển, tạo ra cảm giác dịu nhẹ, thư thái cho người ở bên trong. Nội thất được thiết kế theo hướng phương đông hiện đại, giúp cho người ngoài nhìn vào, có cảm giác cổ xưa xen lẫn một phần hiện đại hóa.

Trên chiếc bàn trà được chạm khắc tỉ mỉ từng chi tiết, đang có ba tách trà thơm ngon do chính tay Âu Linh ngâm pha. Hai người Long Linh Tuyết và Âu Linh ngồi cạnh nhau, đối diện là Thanh Tâm, người đang liên tục nói chuyện.

“Vậy… nhóc bảo trạng thái của nhóc hôm qua, chỉ là một dạng ngụy ma hóa, hoặc một dạng khác tương tự vậy?”

Long Linh Tuyết ánh mắt như nhìn một thằng ngu, nhìn thẳng vào Thanh Tâm. Ánh mắt cô như đang nói: “Nếu nói như vậy, thì ai chẳng nói được?”

“Đừng nhìn em như thế. Nhưng nếu nói thì nó thật sự là như vậy.”

Thanh Tâm gật đầu, sau đó nhìn qua Âu Linh, người đang cầm tách trà lên, rồi nhấp môi một cách tao nhã, nói:

“Hai người đã đọc quyển sách nói về ma hóa của thầy rồi, thì hẳn cũng phải biết, ma hóa sẽ tăng cường sức mạnh cho chủ thể gấp mấy lần, sau đó điều khiển tâm trí chủ thể, coi việc giết người hoặc hại người là bản năng. Nhưng em trong trạng thái hôm qua, ngoài việc đánh nhau với chị Tuyết ra, thì chẳng có ý muốn nào khác.

Mặc dù vẫn còn việc chữa trị cho hai người kia, nhưng ba người ở đây đều ăn ý không nhắc thêm về nó nữa.

Âu Linh đặt tách trà xuống bàn, đưa tay lên cằm suy tư, sau đó nhìn sang Thanh Tâm hỏi:

“Vậy cảm giác của sư đệ lúc đó như nào? Có cảm thấy bản thân có suy nghĩ hại người, hay có ý nghĩ không tốt nào đó không?”

“Khụ… nói thì có hơi xấu hổ chút, nhưng mà lúc đầu biến đổi, em có cảm giác tâm trí bị thôi thúc mãnh liệt rằng, bản thân muốn chiến đấu với ai đó. mà người hay đánh em là chị Tuyết, vậy nên trong đầu em tự hình dung ra chị Tuyết, nên đã tìm gặp rồi đánh nhau.”

Nói xong câu này, Thanh Tâm lại cảm thấy không khí trong phòng lạnh đi vài phần. Dù đang trong mùa hè, nhưng cậu vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. Thanh Tâm không cần đoán cũng biết, là Long Linh Tuyết đang nhìn cậu chằm chằm.

“À đúng, nếu phải nói thì, em biến đổi như vậy là do uống phải một loại thuốc kì lạ.”

Cảm thấy im lặng cũng không phải cách, Thanh Tâm liền điều động não bộ, nhớ lại thời gian trước đó. Sau đó, cậu kể lại việc mình thử thuốc cho Dạ Ảnh Quang như nào, sau đó uống phải lọ thuốc kì lạ đó ra sao.

Càng nghe, càng không chịu nổi. Trán Long Linh Tuyết nổi gân xanh, cô ngay lập tức tốc biến ra đằng sau cậu, đưa tay khóa cổ cậu từ đằng sau.

“Gan nhỉ? Ngay cả loại thuốc chưa rõ là gì cũng dám uống. Nếu đấy là thuốc độc chết người thì sao? Hay một loại thuốc gây tàn phế thì như nào?”

“Ặc… ặc… em… em xin lỗi… ặc…”

Bị khóa cổ, khuôn mặt Thanh Tâm dần đỏ lên, phải cho đến khi cậu sắp ngất đi, thì mới được Long Linh Tuyết thả ra.

“Khụ… khụ… khụ…”

“Khoan đã, sư đệ. Đệ nói lúc đó bản thân bị thu hút bởi lọ thuốc đó, nhưng hãy nghĩ đến việc, tại sao đệ lại bị thu hút, chứ không phải sinh viên kia? Bỏ qua cấp độ và nguyên tố bản thân, tại sao sinh viên kia thu thập trực tiếp lại không bị thu hút, mà chính sư đệ lại là người bị thu hút?”

Âu Linh, người đang suy tư những lời mà Thanh Tâm đã nói, bỗng nhận ra điều gì đó, cô liền đưa ra sự nghi vấn trong lòng.

Thanh Tâm sau khi hồi phục, cũng nhíu mày khi nghe lời Âu Linh nói. Cậu nhắm mắt, đưa tay lên che miệng, từ từ nhớ lại kí ức của từng ngày qua.

“Khoan… chẳng nhẽ là do cái ống tiêm của tên đó?”

“Ống tiêm? (x2)”

Thanh Tâm hít sâu một hơi, từ từ kể lại lúc gặp Elliot Kane, cho đến khi hắn tiêm hai loại thuốc nào đó vào người cậu, và hai loại thuốc đó trông như nào, khiến cậu có cảm giác ra sao. Sau đó cậu còn nói ra mình đau đầu mỗi khi dây như nào, sau ngày hôm đó.

Âu Linh khẽ nhíu mày, cô nhanh chóng đừng lên, vòng ra sau rồi đặt tay lên đầu cậu. Sau đó lòng bàn tay cô phát ra ánh sáng dịu nhẹ, khiến cho Thanh Tâm có cảm giác lơ mơ, như thể đang được mát xa toàn thân vậy.

“Điều này không ổn chút nào.”

Âu Linh đặt tay xuống, ánh mắt phức tạp nhìn Thanh Tâm. Long Linh Tuyết ngồi đối diện nghe vậy không khỏi nhướn mày.

“Chuyện gì vậy?”

“Hiện tại trong đầu của sư đệ có một tấm màng mỏng kì lạ. Kiểm tra thấy nó không hề có bất cứ nguy hiểm nào, thậm chí đã phát triển thành một dạng bảo vệ não bộ. Điều kì lạ ở đây, là lần chữa cho sư đệ lần đó, ta nhớ là nó không hề tồn tại. Nhưng bây giờ nó xuất hiện, thậm chí còn dính chặt với não bộ của sư đệ, không thể loại bỏ được.”

Âu Linh lắc đầu, trở về chỗ ngồi, nhìn chằm chằm Thanh Tâm. Ánh mắt cô nhìn Thanh Tâm lúc này, giống như đang nhìn một vị bệnh nhân xui xẻo trúng phải loại bệnh mới.

“Vậy… cái này là tốt hay xấu vậy sư tỷ?”

Thanh Tâm gãi đầu ngu ngơ, cậu biết não bộ dính một tấm màng kì lạ là không tốt, nhưng nghe đến bảo vệ não bộ thì lại thấy là tốt.

“Vừa tốt vừa xấu. Tốt vì nó sẽ bảo vệ sư đệ khỏi ma pháp điều khiển tâm trí ở một mức nhất định. Xấu vì không thể loại bỏ được, cũng như chưa rõ nó có tác dụng phụ nào khác ngoài đau đầu hay không.”

Âu Linh có chút đau đầu, không biết nói sao cho phải đối với tình trạng hiện tại của Thanh Tâm. Tốt thì chưa đến, nhưng xấu thì không hẳn. Đó là lý do vì sao, Âu Linh nhìn Thanh Tâm có một phần phức tạp.

“Nếu không thể làm gì, vậy thì tạm thời bỏ qua thôi. Đừng nhìn em như vậy, nếu em cảm thấy không ổn, thì em sẽ đi y quán gặp sư phụ luôn, hoặc đến bệnh viện kiểm tra ngay lập tức.”

Nói được một nửa, cậu liền bị hai cô nàng nhìn chằm chằm, vậy nên cậu liền đổi giọng, giang hai tay ra, vừa cười vừa nói, như thể bản thân luôn biết chừng mực.

“Haizz… có một tên nhóc như nhóc làm đồng môn, khiến chị đây có chút đau đầu rồi đấy.”

Long Linh Tuyết thở dài một hơi, nhìn Thanh Tâm bằng ánh mắt bất lực. Thanh Tâm cười trừ, sau đó như nhớ ra việc gì đó, cậu liền ngồi thẳng lưng, xấu hổ hỏi Long Linh Tuyết.

“Khụ… chị Tuyết… có thể nói một ít thông tin về Long Huyền Vi cho em được không?”

Nghe vậy, Long Linh Tuyết không khỏi nhíu mày. Sau đó cô nhìn chằm chằm Thanh Tâm, nghi ngờ hỏi lại:

“Sao? Nhóc định hỏi làm gì? Có phải khai khiếu rồi, nên động lòng muốn cua người ta? Hay là vì chuyện hôm qua, nên muốn tìm cách xin lỗi?”

“Cái này…”

Thanh Tâm ánh mắt hiện lên sự phức tạp, há miệng muốn nói lại thôi. Qua vài giây suy nghĩ, cậu liền hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, kể lại đầu đuôi điều kiện của Long Huyền Vi.

“Khụ… mặc dù đã đồng ý, nhưng em thật sự không biết nhiều về cô ấy… tuy chỉ làm người yêu trong vòng 1 tháng, nhưng em nghĩ ít ra cũng nên tìm hiểu thật nghiêm túc. Nên chị nói cho em được không chị Tuyết… chị Tuyết?”

Thanh Tâm đầu hơi nghiêng, nghi hoặc gọi Long Linh Tuyết. Chỉ thấy lúc này, Long Linh Tuyết đầu khẽ cúi, khuôn mặt bị che bởi mái tóc dài của cô nàng, khiến cho Thanh Tâm không thể biết được biểu cảm của cô nàng lúc này ra sao.

Qua một lúc, cơ thể Long Linh Tuyết khẽ run, cô lôi ra trong túi chiếc điện thoại, mở nguồn, sau đó nhắn tin cho ai đó. Làm xong hết thảy, Long Linh Tuyết liền hạ lệnh trục xuất, giọng cô mang theo sự tức giận được đè nén.

Thanh Tâm muốn nói gì đó, liền bị ánh mắt lạnh lẽo của Long Linh Tuyết làm cho lạnh sống lưng, cậu đành phải nuốt lời định nói vào họng, lủi thủi đi ra ngoài.

…

Ting!

Xuống phía dưới tầng tập luyện, cửa thang máy mở ra, Thanh Tâm giật mình khi thấy trước cửa thang máy, là Lang Thiên Nguyệt với vẻ mặt như nuốt phải ruồi, hào quang xung quanh cũng trở nên ảm đạm u ám, như vừa mới gặp phải chuyện cực kỳ xui xẻo.

“A… Tâm à… cậu… haizz… bỏ đi, dù gì cũng là lỗi của tôi.”

Thanh Tâm tránh qua một bên rồi đi ra ngoài. Lúc cậu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lang Thiên Nguyệt mỉm cười, với tư thế không còn gì tiếc nuối đứng đó. Cậu thì ngơ ngác nhìn cô nàng, cho đến khi cánh cửa thép dần khép lại, qua vài giây tỉnh táo cậu mới xoay người bước về hướng mọi người.

Vào trong một phòng tập luyện mà mọi người đang ở, Thanh Tâm liền ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu liền tiến đến hai người đang đứng ở ngoài, vỗ vai một người hỏi:

“Ba người đó sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sau khi tôi đi à?”

Khi thấy người đến là ai, hai người đứng đó liền ngơ ngác, sau đó cùng lúc đứng cách xa cậu hai mét. Điều đó khiến cho cậu khựng lại trong giây lát, rồi bước đến gần. Nhưng ngay khi cậu đến gần, thì hai người kia lại đi ra xa, thậm chí ánh mắt hai người họ mang theo một phần khinh bỉ nhìn cậu.

“Sao hai người nhìn tôi như thế? Ít ra cũng phải nói cho tôi biết chuyện gì chứ? Tú, Phương Anh.”

Hai người Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh đều không trả lời câu hỏi của cậu. Cả hai vẫn giữ lấy ánh mắt khinh bỉ, đứng cách cậu hai mét không hơn không kém.

“Urggg. Tâm, cứu mình.”

Cách đó không xa, Thanh Linh đang bị hai cô nàng Long Huyền Vi và Đặng Linh Lam kéo sang hai bên. Ánh mắt của Đặng Linh Lam thì vô cùng tức giận mà trừng lớn, còn Long Huyền Vi thì mang theo sự hả hê vui vẻ như thắng lớn.

Nghe thấy Thanh Linh gọi mình, Thanh Tâm không chậm trễ mà chạy đến nơi ba người đang đứng. Ngay khi cậu vừa đến, thì sự chú ý của hai cô nàng ngay lập tức rơi trên người cậu.

“Có chuyện gì vậy? Khụ… đừng nhìn tôi như thế, Lam. Đừng nhìn như thể tôi vừa làm điều gì đó không tốt với cô như vậy.”

Đặng Linh Lam hừ nhẹ, cô nghiến răng, trừng mắt nhìn cậu, như thể hận không thể đánh cậu một trận. Nhưng với thể hình nhỏ nhắn của cô nàng, thì sự tức giận đó không khiến cậu sợ hãi, mà lại khiến cậu thấy cô rất… đáng yêu.

Thanh Tâm thấy không thể khiến cho Đặng Linh Lam trả lời, cậu liền đưa ánh mắt về phía Thanh Linh cùng Long Huyền Vi.

“Tâm… Xin lỗi. Mình nói ra hết rồi.”

Long Huyền Vi nói xong, liền như một đứa trẻ đã làm sai chuyện, cô cúi mặt xuống, ôm lấy cánh tay Thanh Linh không buông.

Nghe xong, Thanh Tâm liền đưa tay vỗ trán. Giờ cậu hiểu vì sao hai cô nàng kia lại nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ, và Đặng Linh Lam lại nhìn cậu với ánh mắt như muốn đánh cậu rồi.

“Hay là… mọi người ra góc nói chuyện một lượt luôn đi.”

“Được!”

Đặng Linh Lam nghiến răng, mạnh bạo kéo theo Thanh Linh theo mình, cũng kèm theo cả Long Huyền Vi đang nắm lấy tay Thanh Linh đi theo. Còn Thanh Tâm thì như một vật đính kèm riêng, lủi thủi theo sau ba người.

“Được rồi, là ai bắt đầu trước?”

Đặng Linh Lam khoanh tay, ánh mắt sắc bén lướt qua ba người trước mặt. Tuy cô là người nhỏ bé nhất, nhưng cũng là người tạo ra áp lực lớn nhất bây giờ.

Hai người Thanh Linh và Long Huyền Vi cùng lúc bước ra sau một bước, sau đó ánh mắt long lanh nhìn lấy Thanh Tâm, người đang tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra đang thầm đổ mồ hôi trong lòng.

“Vậy thì… để tôi kể lại lúc tôi với Vi vào trong phòng đi.”

Thanh Tâm từ từ kể lại lúc cậu và Long Huyền Vi vào phòng, sau đó cô nàng nói ra điều kiện như nào, rồi “thao túng tâm lý” cậu ra sao. Thậm chí đến lúc giữa, khi cả hai gọi cả Thanh Linh vào, rồi nói cô nàng cũng có một phần trách nhiệm như nào, sau đó lại “ép” cả hai đồng ý ra sao.

“Cậu nói cô ta đưa ra ý kiến như vậy, kể ra ưu nhược điểm của cả cô ta lẫn hai người, sau đó biết cách ăn nói ra sao để cả hai người đồng ý cái điều kiện vô lý đó?”

Đặng Linh Lam bàn tay bị nắm chặt đến trắng bệch, giọng cô bị đè nén đến mức tạo ra áp lực đối với người nghe.

“Khụ… tuy cách cô miêu tả hơi kì, nhưng đúng là như vậy.”

Thanh Tâm khẽ ho một tiếng, quay mặt ra chỗ khác không dám đối mặt với cô nàng.

“Haha… còn cậu thì sao Linh, cậu cũng đồng ý “chơi” với hai người họ à!?”

Bị gọi tên, Thanh Linh bỗng giật thót. Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, cô đành phải nhắm mắt, gật đầu một cái, rồi nhìn qua chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào mắt của Đặng Linh Lam.

Thấy Thanh Linh gật đầu, cơ thể của Đặng Linh Lam run rẩy, lồng ngực hít thở nhấp nhô theo lượt. Trái tim cô bỗng nhiên có cảm giác như bị ai đó bóp chặt, khiến cho cô cảm thấy đau nhói, ngột ngạt khó thở.

“Lam…”

Thanh Linh không đành lòng thấy bạn của mình như vậy, cô liền tiến đến, định chạm vào Đặng Linh Lam. Nhưng ngay khi sắp chạm vào mặt cô nàng, thì cánh tay cô liền bị đánh bật ra. Đặng Linh Lam ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe rơi xuống từng giọt nước mắt.

“Đồ thất hứa!”

Để lại ba từ, Đặng Linh Lam liền chạy thẳng ra khỏi phòng, để lại Thanh Linh đứng khựng tại chỗ, Long Huyền Vi không biết phải làm gì, và Thanh Tâm còn giữ lại tỉnh táo, ngơ ngác một lúc rồi đuổi theo cô nàng.

Hai cô nàng Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh vốn định đuổi theo, nhưng lại bị Thanh Tâm ra hiệu không cần lo, rồi đi mất. Hai người nhìn nhau, thở dài một hơi, rồi đi về phía Thanh Linh và Long Huyền Vi để an ủi hai cô nàng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chung-ta-nhan-vat-phan-dien-moi-khong-muon-lam-da-dat-chan
Chúng Ta Nhân Vật Phản Diện Mới Không Muốn Làm Đá Đặt Chân
Tháng 2 3, 2026
troi-sap-bat-dau-ta-khoa-lai-he-trieu-hoan-thong
Trời Sập Bắt Đầu, Ta Khóa Lại Hệ Triệu Hoán Thống
Tháng mười một 10, 2025
than-van-tien-vuong.jpg
Thần Vận Tiên Vương
Tháng 1 26, 2025
xuyen-qua-nam-mat-mua-mang-theo-toan-thon-lam-son-tac.jpg
Xuyên Qua Năm Mất Mùa, Mang Theo Toàn Thôn Làm Sơn Tặc
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP