Chương 78: (Chưa nghĩ ra tên)
Trên chiếc trần thạch cao được sơn màu trắng xóa, nó như một bức họa tĩnh lặng, giúp người nhìn trở nên thư thái cũng như trầm lắng khi nhìn lên trên. Giờ bỏ qua chiếc trần phía trên, chúng ta dần dần nhìn xuống phía dưới.
Lúc này đây, ngay phía bên dưới, nơi có một chiếc giường to lớn đang có hai người nằm lên trên. Hai người trên giường, có một chàng trai đang thất thần nhìn lên trên, không rõ đang suy tư điều gì. Còn bên cạnh cậu ta, là một cô gái có vẻ ngoài khá giống với cậu, chỉ thấy cô nàng lúc này đang ôm lấy cậu, đầu dụi vào ngực cậu như một con mèo con mà ngủ.
“Ưm…”
Qua không lâu, cô nàng liền nhíu mày, sau đó đưa tay lên dụi mắt rồi tỉnh dậy. Nhưng qua vài giây, như nhớ lại chuyện gì đó, hay như đang cảm nhận được ở bên cạnh có ai đó, cô nàng liền nhanh chóng lăn người xuống dưới, sau đó chạy ra góc rồi đỏ mặt nhìn chằm chằm chàng trai đang nằm trên giường.
“T… Tâm… Khụ, cậu… cậu trở lại bình thường rồi?!”
Thanh Tâm im lặng không đáp, cậu vẫn duy trì trạng thái nằm im, nhìn chằm chằm lên trên, trông như một người mất hồn.
“Tâm, cậu không sao chứ?”
Thanh Linh thấy Thanh Tâm như vậy, liền bỏ qua sự xấu hổ trong lòng, tiến đến đứng cạnh giường, quơ tay trước mặt cậu, lo lắng nhìn xuống Thanh Tâm đang nằm thất thần phía dưới.
Ánh mắt Thanh Tâm khẽ lay động, liếc qua Thanh Linh, vẫn giữ sự im lặng không nói. Cả hai người nhìn nhau một hồi, cuối cùng thì Thanh Tâm vẫn mở lời đầu tiên.
“Linh… xin lỗi… xin lỗi vì ép cậu như vậy.”
Giọng cậu khàn khàn, nhưng lại mang theo sự phức tạp khó nói thành lời. Ánh mắt cậu ta lúc này, trông như cậu vừa đi lừa tình người khác, sau khi ăn sạch liền phủ nhận mọi quan hệ, sau đó bỗng dưng ngộ ra mình đã sai vậy.
Thanh Linh há miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại nhận ra bản thân không thể nói điều gì hơn. Chuyện cậu ta làm ngày hôm qua với hai người kia, cô đã biết. Vậy nên, dù cậu ấy có vì cô đi nữa, hay cậu ấy cũng vì tốt cho hai người họ đi nữa, thì việc này cũng không thể nói một hai câu là dễ dàng bỏ qua.
(Cá: đoạn này cứ thấy sai sai, cảm giác cứ như main nó đi ngoại tình vậy…)
Căn phòng sau câu nói của Thanh Tâm mà dần trở nên tĩnh lặng, tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở, cũng như tiếng tim đập của hai người. Qua vài giây suy nghĩ, Thanh Linh hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên kiên định. Cô cắn chặt răng, đập tay lên giường, lạnh lùng lên tiếng:
“Tâm, cậu có phải là đàn ông con trai không vậy?!”
Bị cô nàng mắng như vậy, Thanh Tâm tuy có phần bất ngờ, nhưng cũng không có quá nhiều phản ứng. Thấy cậu ta như vậy, Thanh Linh liền nhíu mày. Cô nhanh chóng nắm lấy cổ áo cậu ta, mạnh bạo kéo cậu ngồi dậy.
“Nguyễn Thanh Tâm, chẳng phải cậu từng nói cả cậu, lẫn mình đều phải mạnh mẽ hay sao? Vậy mà giờ cậu lại nằm đây, không dám đối mặt với chuyện do chính cậu gây ra?!”
Thanh Tâm há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cũng chỉ hóa thành một hơi thở dài. Nhưng không để Thanh Linh tiếp tục nói, cậu liền đưa tay lên, chặn lại miệng cô nàng, rồi nói một cách bất lực.
“Vậy cậu muốn mình phải làm gì, Linh? Chịu trách nhiệm, hay chỉ cần xin lỗi họ cho qua chuyện? Mình biết mình có lỗi với hai người họ, khi đã làm vậy với họ. Nhưng… xin lỗi hay chịu trách nhiệm, thì họ có chấp nhận hay không?”
Có vẻ như Thanh Tâm biết rõ mình đã làm gì trong khi bị ma hóa. Cậu cúi đầu ủ rũ, chống tay lên trán một cách chán nản, giọng nói dần trở nên buồn bã vang lên:
“Haizz… Linh, mình là đàn ông, nên mình biết mình nên làm điều gì đó cho họ. Nếu vấn đề là về tiền, thì mình sẵn lòng đưa hết tiền không chối từ, nếu vấn đề là về thương thế, thì mình sẵn sàng chăm sóc họ tận tình không oán thán. Nhưng… đây là vấn đề về tình cảm, về danh dự phụ nữ của hai người họ. Đó là lý do vì sao, mình không dám đối mặt với nó.”
Thanh Linh im lặng, đứng im tại chỗ không nhúc nhích. Ánh mắt cô dần trở nên phức tạp, mọi suy nghĩ trước đó ở trong đầu, bỗng biến mất hết không còn một chút.
Thanh Tâm từ từ ngẩng đầu lên, kéo Thanh Linh ngồi xuống bên cạnh, rồi tiếp tục nói tiếp. Giọng nói của cậu giờ đây mang theo sự hoài niệm cùng một chút sót xa:
“Cậu có biết chuyện tình cảm của bà nội hai mà bà nội hai đã kể lúc bé không?”
Thanh Linh nghi hoặc, không hiểu cậu vì sao lại nhắc về bà nội hai, nhưng cô cũng thành thật gật đầu, trả lời có.
Bà nội hai, thực chất là em gái của ông nội hai người. Bà nội hai không cưới chồng mà sống cùng gia đình hai người, và cả hai người đều được bà ấy chăm sóc tận tình không khác gì bà nội, vậy nên thay vì gọi là bà cô, thì họ thường gọi là bà nội hai.
“Bà nội hai dù có sinh ra bác, nhưng không ai biết người làm bà nội có thai là ai. Mọi người đều nghĩ tên đó là thằng khốn nạn, chỉ có mỗi bà nội hai vẫn nghĩ đến giờ là ông ta vẫn yêu bà ấy.”
Thanh Tâm từ từ nhắm mắt, giọng nói dần trở nên khàn khàn như đang khóc.
“Từ bé, bà nội hai luôn nói với mình, khi yêu thì phải can đảm, hay khi yêu là phải toàn tâm toàn ý. Cho đến giờ, mình vẫn luôn nghe theo lời bà… Hồi cấp ba, mình không giống cậu, mình đi du học tại Hoa Hạ…”
Thanh Linh nghe vậy liền bất ngờ, cô không ngờ mình phiên bản nam lại đi du học hồi cấp ba, chứ không giống như cô. Tuy bất ngờ là vậy, nhưng cô vẫn không lên tiếng, im lặng tiếp tục nghe lời tâm sự của cậu.
“Lúc mới đến đó, mình có chút không quen, nhưng với tính cách của mình, dù không giỏi phát âm, thì cũng có thể kết bạn được với người khác. Sau khi học được 2 tháng, mình có bị thương khi chiến đấu ở ngoài trường, cũng nhờ đó mà mình gặp được sư phụ, và bái sư ông ấy…”
Thanh Tâm từ từ kể ra việc mình gặp được sư phụ mình như nào, và trải qua chuyện ra sao, sau đó lại được bái sư như thế nào.
“Sau khi vừa học vừa làm được 4 tháng sau khi bái sư, lớp mình có thêm một người chuyển trường, đó là bạn cùng bàn qua vài năm du học tiếp theo của mình, là… bạn gái đầu tiên, cũng như duy nhất của mình cho đến nay. Cô ấy tên là…”
Thanh Linh như có sét đánh ngang tai, đầu cô liên tục hiện lên hai từ “bạn gái” vì thế mà cô vô thức bỏ ngoài tai những lời nói tiếp theo của cậu. Chờ đến lúc cô tỉnh lại, thì Thanh Tâm đã kể gần xong câu chuyện.
“… Sau đó mình về nước, dù trầm cảm nhưng vẫn cố gắng học vào trường đại học hiện tại. Đó là lý do vì sao, Linh. Mình không dám đối mặt với chuyện này, cũng như sẽ không dám đối mặt với hai người họ.”
Thanh Tâm cúi đầu, đưa tay lên lau đi giọt nước mắt đã rơi lúc nào không hay. Có lẽ cậu sẽ không khóc, nếu không phải nhớ lại chuyện như vậy.
“Linh, mình sợ phải bắt đầu một mối quan hệ, khi bản thân đưa ra toàn tâm toàn ý, còn đối phương không trân trọng nó, thậm chí còn thử thách nó.”
Thanh Linh nhìn sang, thở dài một hơi, vươn tay nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, đưa tay lên vuốt lấy mái tóc hai màu của cậu. Cô biết, nếu không phải vì thân phận “bản thân khác giới” của cậu ta, thì chắc chắn cô sẽ không bao giờ được Thanh Tâm nói ra hết như vậy.
“Tâm, khóc đi. Sẽ chẳng ai cấm cản không người đàn ông phải khóc. Cậu đã rất cố gắng rồi, giờ thì không cần phải lo, cậu còn có mình ở phía sau mà.”
Cơ thể Thanh Tâm khẽ run, sau đó cậu ôm chặt lấy cô nàng. Cả hai không hai nói gì, cũng chẳng có tiếng kêu nào được phát ra. Nhưng chỉ có Thanh Linh biết, là Thanh Tâm đang khóc, nhưng cậu khóc rất yên tĩnh, rất tĩnh lặng, như thể sợ người khác sẽ biết, cậu cũng có một mặt yếu đuối như vậy.
…
Bầu trời dần ngả sang màu vàng cam, tượng trưng cho thời gian buổi chiều đã đến. Mọi người trong lớp cũng dần rút đi, chỉ còn lác đác vài ba người. Trong một góc phòng, nơi đang có Thanh Tâm và Nguyễn Bình Minh nói chuyện với nhau.
“Không định về à con trai?”
“Không, tao có tí việc, mày cứ đi đi.”
“Ờ, thế thôi. Mà này, đừng có vì gái mà bỏ anh em nhá, khi nào đi cà phê không, quán cũ.”
“Được, khi nào đi thì nói.”
Hai người chào hỏi nhau một hồi, Nguyễn Bình Minh liền đeo balo đi mất, còn Thanh Tâm thì ngồi im tại chỗ, chờ đợi thời gian dần dần trôi qua.
“Mọi người đi hết rồi, cậu muốn nói gì thì nói luôn đi.”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, mang theo một chút phức tạp và xa cách.
“Cô… không, Lam. Có thể ngồi xuống đây nói chuyện được không?”
“Không cần thiết, không có chuyện gì thì tôi đi đây.”
Đặng Linh Lam xoay người định đi, thì cánh tay cô nàng lại bị giữ chặt. Ánh mắt cô dần trở nên lạnh lẽo, xoay người, im lặng nhìn chằm chằm chàng trai trước mắt. Thanh Tâm mím môi, lấy hết can đảm nói ra lời trong lòng.
“Xin lỗi… mặc dù tôi biết mình nên làm điều này từ sớm, nhưng… xin lỗi. Đánh mắng tôi cũng được, bắt tôi chịu hết trách nhiệm cũng được, dù không tha thứ cũng chẳng sao, miễn cô… Lam cảm thấy thoải mái là được.”
“A, vậy tôi nói cậu trả Linh cho tôi, sau đó đừng bao giờ đến gần bọn thôi nữa thì sao?”
Đặng Linh Lam không cảm xúc lên tiếng, cô cũng bắt đầu dùng sức để hất tay cậu ta ra, nhưng thấy không thể lay động liền dừng lại.
“Tôi có thể chấp nhận việc không đến gần mọi người nửa bước, nhưng Linh không liên quan đến chuyện giữa chúng ta, và cậu ấy không bao giờ thuộc về hay được sở hữu bởi bất kì ai cả.”
Thanh Tâm lắc đầu, ánh mắt không hề lảng tránh mà nhìn thẳng vào Đặng Linh Lam. Đặng Linh Lam cũng không yếu thế, trừng mắt thẳng vào cậu. Hai người cứ thế mà nhìn nhau, và tất nhiên là trong hai người, không có bất kì ai lên tiếng.
“Thả tôi ra trước.”
Thanh Tâm thở ra một hơi, nhưng vẫn làm theo lời cô nàng nói. Đặng Linh Lam tiến đến chiếc bàn trước, xoay ghế ra sau, vắt chéo chân ngồi đối diện với cậu, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói đè nén vang lên:
“Vậy… cậu nghĩ sau khi cậu làm như vậy với tôi, thì cậu nên bù đắp điều gì?”
Thanh Tâm ánh mắt khẽ đảo, cúi xuống vân vê ngón tay, nghĩ một hồi không nghĩ ra điều gì, cậu liền dè dặt lên tiếng:
“Hay là… cô có thể yêu cầu ba điều vô điều kiện với tôi. Miễn không phạm pháp, không giết người, không xúc phạm hay làm hại ai, thì tôi đều sẽ vô điều kiện hoàn thành.”
Giờ đến lượt Đặng Linh Lam bất ngờ, ánh mắt cô dần trở nên phức tạp nhìn vào chàng trai đối diện với mình. Cô không ngờ cậu ta lại đưa ra lời “xin lỗi” như vậy, vì điều này đối với cô là trăm lợi vô hại.
Thực ra cô không có quá nhiều sự tức giận với Thanh Tâm, phần nhiều hơn vẫn là xấu hổ. Thêm nữa, lúc đó ma hóa Thanh Tâm ngoài việc chữa trị cho hai người, thì cậu ta cũng chẳng làm điều gì khác lạ.
“Cái này… được không? Nếu không được, thì tôi sẵn sàng… chịu trách nhiệm đến cùng.”
Chờ Đặng Linh Lam suy nghĩ quá lâu, Thanh Tâm liền nghĩ cô nàng từ chối. Cuối cùng cậu liền buông xuôi, cố gắng bình tĩnh nhất có thể. Tuy bên ngoài thì bình thường, thực chất bên trong cậu lúc này đang thầm đổ mồ hôi hột.
“Haizz… được rồi, tôi chấp nhận lời xin lỗi của cậu. Từ bây giờ, cậu nợ tôi ba việc làm vô điều kiện.”
Nghe thấy thế, Thanh Tâm liền thở phào một hơi. Cậu lúc này như trút bỏ được một gánh nặng trên vai, cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
“Cảm ơn… phù… Bây giờ, chỉ còn Long Huyền Vi mà thôi…”
“Vậy thì đi thôi, tôi sẽ không nói giúp cậu đâu. Huyền Vi lúc này đã sang trung tâm ở rồi, nếu cậu muốn xin lỗi thì đi nhanh đi, kẻo cô ấy đi mất thì cậu cũng chẳng làm gì được đâu.”
Sau khi hai người đã hóa giải được chuyện của nhau, liền nhanh chóng đeo balo mà đi song song ra ngoài. Khi bước khỏi tòa dạy học, hai người ngay lập tức nhận ra, dưới tán cây gần đó, đang có ba vị nữ sinh đứng đợi họ.
“A, hai người họ ra rồi kìa, có vẻ Lam đã tha lỗi cho Tâm rồi”
“Phù, vậy là cái đội này vẫn giữ được rồi.”
Hai người Lê Phương Anh và Bùi Trương Tú ôm nhau ăn mừng, hai người họ vô cùng vui vẻ khi đội của họ không bị mất một thành viên. Thanh Linh đứng bên cạnh không nói gì, mà chỉ nhìn về hai người, rồi mỉm cười, gật đầu như thể chúc mừng.
…
Tại trung tâm huấn luyện của Long Linh Tuyết. Trên hành lang, nơi đang có năm cô gái đứng ở ngoài, chờ đợi mà nhìn về hướng cánh cửa đang đóng.
Cạch một tiếng, cánh cửa được mở ra, đi ra ngoài là Thanh Tâm cùng Thanh Linh, hai người có biểu cảm kinh ngạc giống hệt nhau, không hề che giấu. Đằng sau hai người, là Long Huyền Vi, người có vành tai đỏ ửng, xấu hổ vì lời nói vừa rồi của mình.
“Ba người thế nào rồi?”
Lang Thiên Nguyệt thấy biểu cảm của Long Huyền Vi, liền biết những lời thuyết phục của mình đã thành công. Dù đã biết trước, lúc này cô vẫn phải vờ như không biết chuyện gì cả.
“Khụ… cũng coi như là ổn đi…”
“Ừm… đúng vậy…”
Thanh Tâm cùng Thanh Linh đồng loạt quay đầu về hướng khác, không dám đối mặt với ánh mắt của mọi người.
“Là sao? Là chuyện của cậu với Vi đã xong rồi hả? Vậy Linh thì sao? Tại sao hai người lại gọi Linh vào? Ba người đã nói chuyện gì vậy?”
Bùi Trương Tú ngơ ngác, chỉ tay về phía hai người, sau đó lại chỉ về hướng Long Huyền Vi, người đang đỏ tai, đứng sau lưng hai người mà quay đầu về hướng khác.
“Không có gì… cứ coi như mọi chuyện đã qua đi.”
Thanh Tâm nói xong liền quay người rời đi. Nếu lúc này có người đứng trước mặt cậu, sẽ thấy ánh mắt cậu vô cùng phức tạp, như thể không biết tại sao mình lại đồng ý với đề nghị của Long Huyền Vi.
Thấy không thể moi bất kì thông tin gì từ Thanh Tâm, Bùi Trương Tú liền quả quyết quay sang, ôm chặt Thanh Linh rồi hỏi.
“A? Này, đi đâu đấy?! Chậc, cậu ta đi rồi. Vậy thì, Linh, ba người đã nói chuyện gì vậy?”
“Cái này… xin lỗi nhé, mình không thể nói ra.”
Thanh Linh không dám mắt đối mắt với cô nàng, liền nhắm mắt lại, từ chối tiếp nhận mọi tương tác ánh mắt bên ngoài.
“Hừ, không nói chắc chắn có gian tình, Phương Anh, dùng hình phạt cao nhất.”
“Hì hì, xin lỗi nhé Linh, tại mình cũng tò mò lắm.”
Hai người họ, một người ôm chặt, một người liên tục cù vào eo, khiến cho Thanh Linh phải nhịn đến đỏ bừng mặt. Nhưng để hai người họ rất bất ngờ, là Thanh Linh dù cho có bị “phạt” như nào, cô nàng vẫn nhất quyết không hé ra nửa lời.
Đặng Linh Lam đứng bên cạnh, im lặng xem hai người họ làm như vậy. Không phải vì cô không muốn cứu, mà cô thật sự tò mò rằng ba người họ đã nói những gì, mà khiến Thanh Linh cùng Thanh Tâm nhất định không nói rõ.
“Sao rồi, thành Công?”
Ở cách họ không xa, Lang Thiên Nguyệt đã kéo Long Huyền Vi đến đó, tạo một kết giới cách âm rồi mỉm cười nhìn cô nàng đang xấu hổ trước mặt.
Long Huyền Vi mím môi, đỏ mặt gật đầu một cái.
“Hì hì, yên tâm đi, có mình ở đây, thì hai người họ đều phải dựa vào tấm lòng của cậu mà thôi.”
Lang Thiên Nguyệt vỗ ngực tự hào, cô làm như mình vừa giúp đỡ Long Huyền Vi một việc vô cùng lớn lao vậy.
“Yên tâm đi Vi, có mình ở đây, cậu sẽ có được cuộc hôn nhân một vợ một chồng, đúng như lời các ông các bà hay nói.
Nghe những lời đó, Long Huyền Vi liền đưa tay lên che mặt, không dám nhìn thẳng Lang Thiên Nguyệt. Tuy đã che mặt, nhưng vẫn có thể thấy khuôn mặt cô lúc này dần đỏ lên từng tấc da, hai bàn tay cũng không thể che hết.
…
Muốn biết mọi chuyện thì phải trở lại tối ngày hôm qua. Ngay khi được Âu Linh kiểm tra là đã khỏi hoàn toàn, Đặng Linh Lam liền gọi người đưa về nhà, còn Long Huyền Vi cùng Lang Thiên Nguyệt được Long Linh Tuyết mang về trung tâm để ở, Âu Linh cũng đi theo họ. Vì hai ông bà Long Chiến Thiên cùng Âu Ngọc Hân đã trở về y quán.
Lúc đến giờ đi ngủ, Lang Thiên Nguyệt khi ở cùng phòng với Long Huyền Vi, đã “đả thông tư tưởng” cho người bạn của mình. Lang Thiên Nguyệt liên tục nói về việc bắt Thanh Tâm chịu trách nhiệm, sau đó lôi kéo thêm Thanh Linh vào, vì hai người họ là người yêu của nhau.
Nếu Thanh Tâm là một “good boy” thì chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm, còn Thanh Linh khi biết vì mình mà Thanh Tâm đã làm như vậy với một cô gái, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy vô cùng xấu hổ mà đồng ý điều kiện của Lang Thiên Nguyệt đưa ra.
(Cá: 2 main chưa bao giờ nói ra quan hệ, mấy người này chỉ tự đoán, tự tưởng tượng mà thôi.)
Lúc mới đầu Long Huyền Vi còn từ chối vì đó không khác gì lợi dụng người khác lúc yếu đuối. Nhưng phòng tuyến tâm lý của cô dần bị mài mòn vì lời nói của Lang Thiên Nguyệt, nên cô “đành phải” nghe theo lời của Lang Thiên Nguyệt.
vậy nên mới có cảnh hiện tại, khi mà Long Huyền Vi đã yêu cầu hai người họ… làm người yêu của cô nàng, tạo thành tam giác giữa ba người thì mới chịu chấp nhận lời xin lỗi.
…
Qua hơn chục phút đi đường, Thanh Tâm lúc này đang đứng trước một cánh cửa xa hoa, có họa tiết vô cùng sắc sảo, khiến cho người khác nhìn vào, sẽ lầm tưởng căn phòng phía trước dành cho quý tộc thời xưa. Thanh Tâm hít sâu một hơi, đang định gõ cửa thì có một giọng nói vang lên trong đầu cậu.
“Vào đi, cửa không khóa.”
Thanh Tâm sững người trong giây lát, nhưng nhận ra điều này không có gì khó đối với người trong phòng, liền mở cửa bước vào trong.
“Chị Tuyết, sư tỷ, em đến để nói về tình trạng của em ngày hôm qua. Em nghĩ đó không phải ma hóa, nói đúng hơn đó là…”
Cánh cửa từ từ được đóng lại, ngăn cản âm thanh bên trong lọt ra ngoài, cũng như ngăn cản người bên ngoài nghe được bên trong.