Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
trong-sinh-hong-hoang-chi-kim-linh-thanh-mau

Trọng Sinh Hồng Hoang Chi Kim Linh Thánh Mẫu

Tháng 2 5, 2026
Chương 651: Cường công Đại Tự Tại Thiên Chương 650: Nhị Thánh vây khốn Đại Tự Tại Thiên
tu-tien-ta-linh-thuc-co-giao-dien-thuoc-tinh

Tu Tiên: Ta Linh Thực Có Giao Diện Thuộc Tính

Tháng mười một 8, 2025
Chương 242: Sư phụ hóa thần Chương 241: Kim Đan
lanh-chua-bat-dau-bi-doat-quyen-ke-thua.jpg

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Bị Đoạt Quyền Kế Thừa

Tháng 1 17, 2025
Chương 575. Chương cuối Chương 574. Thăng hoa
nguoi-that-coi-ta-la-thiem-cau.jpg

Ngươi Thật Coi Ta Là Thiểm Cẩu?

Tháng 2 3, 2026
Chương 435 Lấy “Cỗ ” Dịch “Cỗ ” Chương 434: Phó tổng, ta có thể
cau-sinh-theo-pha-nha-co-bat-dau-chong-cu-thien-tai.jpg

Cầu Sinh: Theo Phá Nhà Cỏ Bắt Đầu Chống Cự Thiên Tai

Tháng mười một 24, 2025
Chương 360: Hoàn tất (2) Chương 360: Hoàn tất (1)
toan-dan-than-chi-thoi-dai-gap-tram-lan-tang-phuc

Toàn Dân Thần Chỉ Thời Đại: Gấp Trăm Lần Tăng Phúc

Tháng 2 3, 2026
Chương 1561: Tìm kiếm Tàng Bảo Thất Chương 1560: Trốn hướng sau núi
tong-vo-mo-ca-lien-manh-len-he-thong-nay-ta-nhan.jpg

Tống Võ: Mò Cá Liền Mạnh Lên, Hệ Thống Này Ta Nhận

Tháng 2 2, 2026
Chương 271: ngang nhiên xuất chưởng Chương 270 chuyển thành kính sợ
vo-dao-thong-than-tau-tau-muon-cho-ta-tuc-huong-hoa.jpg

Võ Đạo Thông Thần: Tẩu Tẩu Muốn Cho Ta Tục Hương Hỏa

Tháng 2 1, 2026
Chương 239: Các Nàng Thu Hoạch, Đế Phẩm Linh Tướng Chương 238: Chu Tước Cấm Quân
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 77: Hết nợ, hết trách nhiệm
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 77: Hết nợ, hết trách nhiệm

Bên trong y quán, tại khu vực giường nằm. Lúc này, sắc mặt mọi người tại y quán đều vô cùng kì lạ, có tò mò, có bất ngờ xen lẫn xem trò vui. Chỉ thấy lúc này, Thanh Tâm trong trạng thái ma hóa, đang đứng trước mặt hai người trung niên nói:

“Đánh nhau? Ha, sao không đánh đến chết luôn đi. Chỉ đánh đến mức chảy máu đầu như này thì đánh làm gì?”

Giọng cậu mang theo sự mỉa mai không hề che giấu mà nói với hai người trước mặt. Hai người trung niên muốn định nói gì đó, liền bị con ngươi máu đỏ của cậu lườm một cái, khiến cho hai người ngồi im tại chỗ, không dám hó hé gì.

“Thật phiền phức.”

Thanh Tâm ngón tay khẽ động, liền có hai giọt nước màu xanh lá dần ngưng tụ trên bàn tay của cậu. Âu Linh phía xa, đang trò chuyện vui vẻ với hai ông bà lão bệnh nhân, bỗng quay đầu sang, nhìn chằm chằm hai giọt nước trên bàn tay Thanh Tâm.

“Há mồm.”

Nghe lời cậu, hai người trung niên vô thức há miệng ra, cậu cũng búng hai giọt nước đó vào miệng của hai người đó. Thần kì thay, họ vừa mới nuốt không lâu, thì những vết bầm tím trên cơ thể, những nơi rách da chảy máu đang dần hồi phục lại bằng mắt thường có thể thấy.

“Được rồi, không có việc gì thì cút đi, thật phiền phức.”

Thanh Tâm nói xong, liền xoay người tiến đến một chiếc giường, đặt mông ngồi lên đó, rồi đưa tay véo nhẹ má của người nằm bên trên. Người đang nằm đó không ai khác ngoài Thanh Linh, chỉ thấy cô nàng lúc này hai mắt nhắm chặt, cả cơ thể đỏ bừng, không khó để nhận ra, cô nàng đã ngất đi vì xấu hổ.

“Sao hôm nay thằng Tâm nó khác thế nhỉ? Mọi hôm nó thường cằn nhằn tao với mày vài câu mà.”

Một vị trung niên thì thầm với vị trung niên còn lại. Hai người họ là bạn của nhau, cũng đều là người nóng nảy. Họ thường đánh nhau sứt đầu mẻ chán rồi đến y quán chữa trị, đó là lý do vì sao khi cả hai người lại xuất hiện ở đây, lại không hề có vị cảnh sát nào đến hỏi thăm.

“Không biết, mà thằng Tâm nó ra lệnh trục khách rồi, thanh toán rồi đi thôi. Khỏe rồi thì ra ngoài kia tiếp tục đánh cờ tướng, lần này mày đừng có nghĩ đến việc nghe theo người ngoài.”

“Do mày ngu chứ, nghe theo cái đ*o gì?”

“Mày lại thích đánh nhau?”

“Mày nghĩ tao sợ mày chắc?”

Hai người trung niên có vẻ đã mất bình tĩnh, lúc cả hai sắp mất kiểm soát mà lao vào, thì xung quanh họ đều xuất hiện hàng tá gai nhọn bằng gỗ và nước.

“Một là cút, hai là im mồm. Đừng có nghĩ bản thân là khách liền được phép làm ồn ở đây.”

Thanh Tâm sắc mặt lạnh lẽo, tỏa ra hàn khí khiến cho người khác phải lạnh run. Lúc này cậu đang giơ một tay lên phía trước, ngắm chuẩn hai người trung niên, nếu hai người họ có bất kì hành động nào, thì cậu cũng không ngại đục vài lỗ li ti trên người họ.

“Ahaha, chú nói đùa ấy mà, mày đừng nghĩ là thật.”

“Mẹ mày, hai người bọn chú là anh em với nhau, mày lại nghĩ cái gì đấy Tâm.”

Thanh Tâm im lặng không đáp, cậu chỉ tách gai nhọn ra, tạo thành một đường đi. Hai người họ hiểu ý, liền cười ngượng, để lại tiền tại quầy rồi khoác vai nhau tỏ ra thân thiết, bước đều chân ra khỏi y quán. Thấy hai người đã đi xa, cậu liền ngoắc tay, giải trừ gai nhọn rồi tiếp tục nhìn chằm chằm Thanh Linh đang ngất.

“Cháu Linh, cho bà hỏi là sao thằng Tâm hôm nay lại khác vậy?”

Bà lão đang được Âu Linh trò chuyện cùng, không khỏi tò mò mà lên tiếng hỏi thăm. Có vẻ không phải ai cũng biết về ma hóa giống thầy của Thanh Tâm.

“Hì hì, chắc có lẽ thằng bé đang bị áp lực quá thôi bà ạ. Nên hôm nay thằng bé nói chuyện có chút khó nghe, nhưng bà yên tâm, đối với mọi người thì thằng bé vẫn rất tốt.”

“Ừ, cái này thì ông biết. Lúc nó xoa bóp cho ông, dù không cười nói như mọi khi, nhưng nó vẫn làm rất tốt, không nói câu nào mất dạy cả.”

Ông lão phía bên cạnh sắc mặt thư thái, xoa tay một cái rồi hiền từ nở nụ cười. Mặc dù Thanh Tâm khác với mọi khi, nhưng đối với mấy ông bà lão vẫn rất tận tình và ôn nhu.

“Chậc, tại sao mọi người đều được thằng nhóc đó đối xử bình thường, còn riêng mình thì lại đánh đấm không thương tiếc cơ chứ? Mình cũng coi là sư tỷ của nó cơ mà.”

Trong khi Âu Linh vui vẻ trò chuyện với ông bà lão, thì Long Linh Tuyết ngồi ở bên cạnh, giọng nói không vui vang lên, khiến cho ba người nhìn sang rồi cười ha hả.

“Có lẽ cái Tuyết hay đánh thằng Tâm đấy, nên giờ nó mới bùng nổ mà thôi.”

“Ông bảo với mấy đứa rồi, làm gì thì cũng phải có giới hạn. Có lẽ lần này cháu trêu nó quá, nên thằng Tâm tức nước vỡ bờ mà thôi. Với cả cấp độ giữa hai đứa cao thấp như nào thì ai cũng biết, nên thằng Tâm đánh cháu cũng đâu có làm được gì.”

Nghe được hai ông bà nói vậy, Long Linh Tuyết tỏ vẻ không vui khẽ chu môi một cái, nhưng nghe có vẻ khá đúng, nên cô cũng im lặng không nói gì thêm.

“Thôi, đến giờ cũng được rồi, ông bà cũng về đây.”

“Dạ, để bọn cháu dìu ông bà ra ngoài.”

Long Linh Tuyết cùng Âu Linh thấy hai ông bà định về, liền đứng dậy đỡ lấy hai người rồi dìu ra ngoài. Hai ông bà cũng không từ chối, vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ với hai cô nàng.

…

Qua một góc không xa khu vực giường nằm, chỉ thấy lúc này, cả năm cô gái đều ngồi chụm lại với nhau bàn tán. Bọn họ nhìn qua Thanh Tâm đang véo má Thanh Linh, sau đó lại nhìn nhau một cách khó tin.

“Này, mấy cậu nghĩ ma hóa của Thanh Tâm là như nào? Mọi người kể ma hóa sẽ khiến người nhiễm chỉ biết nghĩ đến giết chóc, nhưng sao Tâm lại lạ vậy? Cùng lắm cũng chỉ hơi nóng nảy, kiêu ngạo và dính Linh quá thôi.”

Bùi Trương Tú lên tiếng đầu tiên, cô và Lê Phương Anh đã được mọi người kể rõ ma hóa là gì, vậy nên mới có cảnh cả năm cô gái đều chụm vào nhau mà nói chuyện.

“Hay là… tình yêu và tình bạn có thể cảm hóa mọi thứ?”

Nói xong câu này, Lang Thiên Nguyệt liền cảm thấy xấu hổ muốn chui xuống đất. Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh nghe vậy, dù không muốn tin nhưng vẫn phải lưỡng lự một hai.

“Chắc chắn là không thể. (x2)”

Ngay khi ba người họ gần tin, liền có hai tiếng nói lạnh lùng cắt ngang. Chỉ thấy lúc này, Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi đều lên tiếng phủ nhận. Hai người họ là người đã chiến đấu trực tiếp với ma hóa Thanh Linh, vì vậy cả hai người đều sẽ không tin cái gọi là cảm hóa bằng tình yêu hay tình bạn gì đấy.

“Ba người có thể không biết, nhưng mình với Vi đã chiến đấu với ma hóa. Vậy nên hai người bọn mình có thể chắc chắn một điều, đứng trước người bị ma hóa, thì mấy cái tình cảm, tình yêu, tình bạn sẽ không thể nào có tác dụng.”

Đặng Linh Lam mặt không cảm xúc nói một tràng dài, khiến cho sắc mặt mọi người có chút bất ngờ. Cả ba người đều lờ mờ đoán được hai người họ đã chiến đấu với người ma hóa nào, nhưng hiện tại vẫn nên im lặng không nói, cả ba người chỉ bất ngờ, vì cả Thanh Tâm lẫn Thanh Linh đều dính ma hóa mà thôi.

“Cái này… vậy tại sao Tâm ma hóa lại trông như vậy? Cậu ấy không hề nổi lên ý định giết người, cùng lắm cũng chỉ dọa người khác, hoặc đánh nhau với chị Tuyết mà thôi.”

Nghe được Lê Phương Anh nói, cả bốn cô nàng đều trầm mặc. Chính bọn họ cũng cần câu trả lời, đặc biệt là Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi.

“Đặng Linh Lam, Long Huyền Vi, đến đây.”

Trong lúc mọi người trầm tư suy nghĩ, thì có tiếng nói như thể đang ra lệnh vang lên. Họ đồng loạt nhìn qua, liền thấy Thanh Tâm đang vắt chéo chân, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm về phía bọn họ.

Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi bị gọi liền ngơ ngác, sau đó họ nhìn qua Thanh Linh bên cạnh cậu ta, như nghĩ về chuyện gì đó rồi cùng lúc đỏ mặt. Ba cô nàng còn lại nghe vậy liền biến sắc, họ nhanh chóng chắn hai cô nàng ra sau lưng.

“Nhanh lên, tôi không muốn nói lại lần nữa đâu.”

Thấy bọn họ đề phòng như vậy, Thanh Tâm liền cảm thấy không vui mà nhíu mày. Cậu nhìn chằm chằm về phía họ, hay nói đúng hơn là hai cô nàng Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi.

“Cậu… cậu muốn làm gì hai người họ?!”

“Có Linh rồi mà cậu vẫn còn nghĩ đến người khác sao?”

“Tôi không ngờ ma hóa cậu lại biến thái như vậy.”

Cả ba cô nàng đều cảnh giác nhìn chằm chằm Thanh Tâm, bọn họ đều biết khi Thanh Tâm gọi Thanh Linh đến rồi làm gì cô nàng, bây giờ cậu ta lại gọi Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi đến, vậy nên cũng không khó để bọn họ nghĩ cậu sẽ làm vậy với hai cô nàng.

Thanh Tâm khoanh tay không đáp, mà chỉ nhìn chằm chằm bọn họ. Qua hơn chục giây nhìn nhau, cuối cùng thì Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi cũng phải thỏa hiệp. Hai người hít sâu một hơi, nắm chặt tay, lấy hết can đảm từ từ tiến đến gần cậu.

“Lề mà lề mề.”

Thấy hai cô nàng đi đến vô cùng chậm, Thanh Tâm liền mất kiên nhẫn, tiến đến kéo lấy tay hai người họ rồi đẩy lên một chiếc giường trống.

“Ưm…”

“Ư…”

Cơ thể tuy đã khỏi, nhưng những vết thương sâu vẫn chưa lành, khi bị cậu đẩy mạnh bạo như vậy, hai người họ không khỏi rên rỉ đau đớn vài tiếng.

Thấy bạn mình bị cậu làm như vậy, ba cô gái còn lại định tiến đến, thì bị cậu tạo một rào chắn ở bên ngoài. Làm xong cậu liền đến gần hai cô nàng, thô bạo mà xé đi từng lớp băng gạc trên người họ.

Vừa mới tiễn khách chưa được bao lâu, hai người Âu Linh cùng Long Linh Tuyết khi trở lại, liền thấy cảnh tượng như vậy, hai người không nói nhiều, cùng lúc chạy đến nhằm ngăn chặn Thanh Tâm lại.

“Đứng im đấy, nếu hai cô không muốn hai người này chết.”

Ngay lập tức, cả hai người họ liền đứng im tại chỗ, vì bây giờ, kề sát trên động mạch cảnh của Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi là những gai nhọn vô cùng nhỏ bé, chúng bé như những con kiến, hợp lại với nhau mà tạo thành một loại gai nhọn lớn.

“Thanh Tâm, đừng có mà làm điều gì dại dột.”

“Sư đệ, bình tĩnh lại đã, thu hồi lại ma pháp đi.”

Dù có lao đến, nhưng chắc chắn tốc độ giết người của Thanh Tâm sẽ nhanh hơn, vậy nên hai cô nàng liền đứng tại chỗ, cùng lúc lên tiếng khuyên nhủ ma hóa Thanh Tâm.

Thanh Tâm quay đầu không nói, sau khi xé từng lớp băng gạc trên người hai cô nàng trước mặt ra, liền xuất hiện một cảnh tượng có thể khiến đàn ông trừng to mắt mà thèm thuồng.

Chỉ thấy lúc này, Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi đều đỏ bừng mặt, đưa tay che đi phần trên đã bị cậu xé rách quần áo kèm băng gạc, thậm chí ở phía dưới, cũng đã bị cậu xé gần hết, chỉ còn lại chiếc quần mong mảnh rách rưới, chỉ đủ để che đi nơi thầm kín.

“A, sắc mặt của hai người thật dễ thương làm sao.”

Thanh Tâm đưa tay nâng cằm hai cô nàng lên, giọng nói không mang theo bất cứ cảm xúc nào. Còn hai cô nàng thì mặt đỏ bừng, cắn chặt răng quay mặt sang chỗ khác.

Dù che đi nhưng nơi tư ẩn, vẫn không thể che đi những vết thương, vết sẹo xuất hiện trên người của hai cô nàng. Đối với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp, thì khi mang theo sẹo, sẽ khiến họ cảm thấy vô cùng buồn bã, dù vết sẹo ấy có được ẩn dưới lớp quần áo đi nữa.

“Chậc, những vết sẹo thật xấu xí. Hồi Phục Sơ Cấp. Hào Quang Hồi Phục. Chậc… hồi phục quá chậm, ###.”

Mọi người đều có thể nghe thấy cậu ta nói gì, nhưng khi đến cuối, tai của mọi người bỗng ù đi, như tiếng của một chiếc tivi cũ không thể bắt sóng, khiến cho bọn họ phải che tai lại, không dám nghe hết. Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi cũng đưa tay lên bịt tai, vậy nên phần trên của họ đều lộ rõ cho Thanh Tâm xem hết.

Theo lời nói của cậu, vết thương trên người Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi dần khép lại bằng mắt thường có thể thấy, thậm chí những vết sẹo do bị đâm sâu, cũng dần thu nhỏ lại mà tiêu biến đi.

“Khụ… khục… khục…”

Sau hơn mười phút liên tục chữa trị, thậm chí còn lật người lại để kiểm tra. Thấy vết thương trên hai người họ đã hoàn toàn biến mất, thì ma hóa Thanh Tâm lúc này liền gục xuống, liên tục ho ra từng ngụm máu lớn. Có thể thấy, cái giá để hai cô nàng hồi phục hoàn toàn không hề rẻ chút nào.

Sau khi cậu gục xuống, gai nhọn trên cổ hai cô nàng, cùng với tấm chắn cậu lập lên đã cùng lúc mà biến mất. Mọi người thấy vậy liền xông đến, nhưng thay vì quan tâm hai cô nàng, thì họ lại tiến đến quan tâm Thanh Tâm, người đang liên tục ho ra máu ở dưới.

Người lao đến nhanh nhất là Long Linh Tuyết, chỉ thấy cô nàng lúc này đang ôm cậu vào lòng, vô cùng lo lắng mà gọi tên cậu. Người đến thứ hai là Âu Linh, vừa đến gần, cô nàng liền giơ tay lên, một hào quang ấm áp bao quanh cậu mà trị liệu.

Cuối cùng là ba cô nàng còn lại, nhanh chóng chạy đi lấy một chiếc khăn lớn, che đi cơ thể của hai cô nàng trên giường, rồi mới lo lắng nhìn xuống Thanh Tâm, người đang nằm trong lòng Long Linh Tuyết.

“Chậc, không chết được, gọi nhiều đau đầu.”

Không biết do Long Linh Tuyết gọi quá nhiều, hay do Âu Linh trị thương được một phần, Thanh Tâm khẽ tặc lưỡi, định vịn người đứng dậy thì ngay lập tức bị Long Linh Tuyết gắt gao ôm chặt.

“Nằm im, đừng có mà cậy mạnh.”

“Bỏ ra.”

Không làm theo lẽ thường, ánh mắt Thanh Tâm dần lạnh lẽo, lại một lần nữa vịn người đứng dậy. Long Linh Tuyết khẽ cắn môi, nhưng vẫn làm theo lời cậu, buông tay để cậu đứng dậy. Tuy vậy, Âu Linh vẫn chìa tay theo, tiếp tục trị liệu cho cậu.

Sau khi đứng dậy, người cậu lảo đảo một hồi, sau đó tiến đến cạnh giường của Thanh Linh, ngồi lên trên đó, vắt chéo chân rồi liếc sang bên cạnh, tỏ ra mình như một bề trên không thể bị xúc phạm.

“Vậy coi như là hết nợ. Cô ấy khiến hai người bị thương, tôi ra tay chữa trị hoàn toàn, vậy là hai bên còn còn trách nhiệm gì hết.”

Thanh Tâm chỉ về hướng Thanh Linh, rồi nhìn về hai cô nàng Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi mà lên tiếng. Nghe xong, hai cô nàng khẽ cắn môi, sắc mặt đỏ bừng, dù lạnh lùng đến mấy thì lúc này mắt vẫn rưng rưng nhìn chằm chằm Thanh Tâm.

Cái tên này đã thấy gần hết hai cô nàng, xong giờ tỏ ra bản thân không chịu trách nhiệm, dù cậu ta đã chữa trị cho hai người, nhưng hai người vẫn cảm thấy bị sỉ nhục, không khỏi mà rưng rưng nước mắt.

“Ha, muốn nói gì thì để lúc tôi trở lại bình thường rồi nói. Mấy người nói lúc này, cũng chẳng thể làm được gì đâu.”

Nói xong, cậu liền nằm xuống cạnh Thanh Linh, từ từ nhắm mắt rồi ngoắc tay điều khiến mana kéo rèm lại, chặn mọi tầm nhìn phía bên ngoài.

Hai cô nàng nghe vậy, khẽ mím môi, rồi cúi đầu lặng lẽ rơi nước mắt. Mọi người thấy vậy liền tiến đến an ủi hai người họ, khi nhìn về phía chiếc giường được kéo rèm, ánh mắt mọi người đều hiện lên sự phức tạp khó nói thành lời. Sau cùng, bọn họ đều đồng loạt thở dài một hơi, rồi tiếp tục quay sang chăm lo cho hai cô nàng đang khóc bên cạnh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

huyen-huyen-ta-don-ngo-hon-don-the.jpg
Huyền Huyễn: Ta Đốn Ngộ Hỗn Độn Thể
Tháng 1 17, 2025
nhat-quyen-tru-than.jpg
Nhất Quyền Trù Thần
Tháng 1 21, 2025
tu-tien-mo-phong-tu-diet-tong-bat-dau
Tu Tiên Mô Phỏng: Từ Diệt Tông Bắt Đầu
Tháng 10 20, 2025
caaf1340640df0a048288f6760ee390a
Bắt Đầu Ngao Thành Phong Chủ, Trói Chặt Trăm Lần Trả Lại
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP