Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
85a9439e853dcc70cdb6d0713f0e038e

Bắt Đầu Trở Thành Thiên Đạo Là Một Loại Như Thế Nào Thể Nghiệm

Tháng 5 17, 2025
Chương 521. Tấn thăng Hồng Hoang ( hoàn tất ) Chương 520. Không theo sáo lộ ra bài Tôn Ngộ Không
moi-ngay-van-nam-tu-vi-de-tu-truc-co-ta-phi-thang.jpg

Mỗi Ngày Vạn Năm Tu Vi, Đệ Tử Trúc Cơ Ta Phi Thăng

Tháng 2 2, 2026
Chương 193: Huyền Thiên…… Trương Tất Nhiên (hết) Chương 192: Tiến công!
one-punch-man-bat-dau-song-kamui.jpg

One Punch Man: Bắt Đầu Song Kamui

Tháng 12 3, 2025
Chương 187: Cực hạn Tu La tràng (xong) - FULL Chương 186: Tu La tràng
trach-thien-ky.jpg

Trạch Thiên Ký

Tháng 2 1, 2025
Chương Lời cuối sách Chương 141. Thần ẩn con đường
sieu-cap-phuc-che-he-thong.jpg

Siêu Cấp Phục Chế Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 1300. Khó giải Chương 1299. Bay qua
dau-la-tu-lam-ngan-thao-den-cuu-diep-kiem-thao.jpg

Đấu La: Từ Lam Ngân Thảo Đến Cửu Diệp Kiếm Thảo

Tháng 1 15, 2026
chương 213: Tâm tình phức tạp hai người, tuyệt vọng A Ngân chương 212: Ngưu Cao thái độ
tong-vo-bat-dau-mot-vien-hoa-long-chau

Tổng Võ: Bắt Đầu Một Viên Hỏa Long Châu

Tháng 10 17, 2025
Chương 459: Chung cuộc Chương 458: Quy hàng
gia-thien-tu-thai-co-chung-dao-bat-dau

Già Thiên: Từ Thái Cổ Chứng Đạo Bắt Đầu

Tháng 10 19, 2025
Chương 553: Siêu thoát ở trên ( kết thúc) Chương 552: Tình thế nguy hiểm
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 76: Ma hóa? Hình như có chút kì lạ
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 76: Ma hóa? Hình như có chút kì lạ

Thời gian trôi qua không nhanh cũng chẳng chậm, môn thực hành tập luyện tại sân luyện tập chẳng mấy chốc đã kết thúc. Mọi người cũng vì thế mà lần lượt trở về lớp học để học môn tiếp theo.

“Hahaha, mấy con gà này, dù tao đây không cần dùng súng, thì bọn mày vẫn thua trước tao mà thôi.”

Nguyễn Bình Minh cơ thể chảy đầy mồ hôi, cơ thể cũng vì thế mà bốc mùi tiến vào trong lớp. Mấy đám con trai đi phía sau có vẻ không phục, họ vừa đi theo vừa đáp trả lại lời cậu ta:

“Mày chỉ biết chạy xung quanh rồi chơi mưu hèn kế bẩn, đừng nói như thể quang minh chính đại lắm.”

“Mẹ nó, nhờ con chó mày hất bụi, mà mắt tao vẫn còn đau.”

“Mưu hèn kế bẩn cái quái gì, đấy gọi là chiến thuật đỉnh cao, hiểu không? Mà mấy con gà bọn mày thì biết cái quái gì, hahaha.”

Nguyễn Bình Minh ngồi vào chỗ, cười ha hả nhìn lướt qua gương mặt tức giận của từng người. Họ càng tức giận, thì Nguyễn Bình Minh càng cảm thấy vui vẻ trong lòng. Nhìn qua bên cạnh thấy Thanh Tâm chưa về, cậu ta không khỏi nghi hoặc.

“Nhưng mà cảm thấy thiếu thiếu, bọn mày có thấy thằng Tâm đâu không?”

“Chắc lại đi cùng đám con gái, thằng này dạo này đào hoa thế cơ mà.”

“Chắc lại đi sang bên dãy sinh viên năm tư rồi, hôm thứ tư tuần nào nó chả đi đến đấy để làm ủy thác do sinh viên năm tư giao ra.”

Người đầu tiên trả lời, giọng nói mang theo sự ghen tị của một nam sinh độc thân. Người thứ hai trả lời thì dửng dưng không quan tâm cho lắm.

Mọi người nghe vậy liền gật đầu, thế là cả lũ bỏ chuyện Thanh Tâm ra sau đầu, rồi tiếp tục nói sang chuyện khác.

“Ồ, Tâm lần nào cũng đến đúng giờ, lúc này lại về muộn cơ à?”

Bùi Trương Tú ngồi tại chỗ, nhìn sang đám con trai, thấy chỗ ngồi của Thanh Tâm trống không, người chưa về. Nhưng cô thấy balo của Thanh Tâm vẫn còn ở đấy, nên chỉ nghĩ cậu sẽ vào lớp muộn mà thôi.

“Ài, vốn định cảm ơn cậu ấy một tiếng, nhưng có vẻ phải để sau rồi.”

Lê Phương Anh tiếc nuối một chút, sau đó lại sờ qua hai bình thuốc trong tay, rồi cười tủm tỉm một cách vui vẻ.

“…”

Thanh Linh thấy biểu cảm của Lê Phương Anh, sắc mặt không thể hiện bất cứ biểu cảm gì khác lạ, nhưng nếu nhìn xuống, sẽ thấy được hai tay cô lúc này đang nắm chặt đến run rẩy.

“Khụ, thầy vào rồi kìa.”

Bùi Trương Tú nhìn thấy cánh tay Thanh Linh khẽ run rẩy và đang nhìn chằm chằm Lê Phương Anh. Thấy tình hình không ổn, cô đành phải ho nhẹ một tiếng, rồi ra hiệu cho hai cô nàng.

Thanh Linh khẽ hít sâu một hơi rồi thở ra lấy bình tĩnh, cô nhìn qua chỗ Thanh Tâm, thấy nơi đó không có người, liền nhíu mày nghi hoặc. Nhưng lúc nãy cô có nghe loáng thoáng rằng Thanh Tâm sẽ về muộn, nên cũng không quá lo lắng cho lắm, chỉ đơn thuần là nghi hoặc mà thôi.

‘Cậu ấy thường vào muộn lớp hôm thứ tư ư? Rốt cuộc là cậu ấy làm ủy thác gì vậy nhỉ?’

Thanh Linh nhìn một hồi, rồi rời ánh mắt khỏi chỗ của Thanh Tâm, quay sang nhìn về phía buvj giảng.

Thầy giáo vào lớp, nói chuyện tạo không khí một lúc, chuẩn bị đồ rồi bắt đầu giảng dạy kiến thức cho sinh viên phía dưới.

Thời gian thầy giáo dạy học đã qua hơn 20 phút, ba cô nàng Thanh Linh cùng bên Nguyễn Bình Minh đều cảm thấy vô cùng kì lạ. Vì có trường hợp Thanh Tâm vào muộn vào hôm thứ tư, nhưng việc vào muộn như này thì vô cùng kì lạ.

[Thanh Linh: Tâm, cậu đang ở đâu thế?]

Thanh Linh nhấn gửi tin xong, liền nhìn chằm chằm vào chiếc laptop của mình, như trực chờ người bên kia trả lời tin nhắn của cô.

[Nguyễn Bình Minh: Ê con trai, sao nay vào muộn thế? Trốn học thì kêu một tiếng chứ, mày thậm chí còn không định mang cả balo theo à?]

Nguyễn Bình Minh nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy một chiếc balo chơ chọi ở đó, không có bóng dáng người chủ của nó ở đâu.

Thời gian thấm thoát trôi đưa, lại tiếp tục qua thêm 10 phút nữa. Nhìn vào đống tin nhắn đã gửi của mình mà không thấy hồi âm, sắc mặt Thanh Linh dần trở nên căng thẳng, đầu ngón tay cũng đã trắng bệch vì liên tục gõ phím.

[Thanh Tâm đang nhập]

Khi thấy được dòng đang nhập, cơ thể cô như trút được gánh nặng, xóa đi dòng tin nhắn mình đang viết dở, nhìn chằm chằm cửa sổ nhắn tin, chờ đợi Thanh Tâm trả lời.

[Thanh Tâm: Đừng nhắn nữa, phiền.]

Thấy được câu trả lời của Thanh Tâm, Thanh Linh bỗng cảm thấy khó chịu trong lòng, đôi môi mím chặt, hốc mắt không khỏi dần xuất hiện một tầng sương mù. Trong khi cô đang vô cùng lo lắng cho cậu, thì cậu lại chê cô phiền phức. Điều này khiến cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu xen lẫn tủi thân.

[Thanh Linh: Mình biết rồi… cậu đang ở đâu vậy? Có phải có việc gấp nào không? Nếu cần thì mình có thể giúp cậu.]

[Thanh Tâm: Không cần, nếu giúp thì cứ mang balo của tôi về nhà là được, tôi đang bận, không có chuyện gì thì đừng nhắn tin cho tôi.]

[Thanh Linh: Được…]

Tuy chỉ là dòng tin nhắn bình thường, nhưng nó lại khiến cho cô cảm thấy nhói ở trong tim. Cô không biết mình đã làm gì đã khiến cho cậu cảm thấy tức giận, nhưng nhìn thấy Thanh Tâm xưng tôi, và trả lời như hai người xa lạ, điều này làm cô như bị rơi vào hầm băng, mà vô cùng khó thở.

Bùi Trương Tú quay ra sau, liền giật mình hoảng hốt khi thấy tinh thần Thanh Linh vô cùng sa sút, cô không khỏi lo lắng lên tiếng hỏi.

“Linh… cậu không sao chứ?”

“Không… mình không sao. Tâm bảo cậu ấy đang có việc bận, nên đã đã đi về rồi.”

Thanh Linh cúi đầu, tóc mái che đi khuôn mặt, khiến cho Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh không thể nhìn thấy sắc mặt lúc này của cô nàng. Nhưng vẫn có thể biết được Thanh Linh đang khóc, vì cô nàng đang đưa tay lên lau mắt.

“Linh, có việc gì buồn thì cậu nói cho bọn mình được không? Đứng giấu như vậy, có phải Tâm nói gì đó khiến cậu buồn không? Cứ nói ra, bọn mình sẽ tìm cậu ta tính sổ.”

“Đúng vậy, dù cậu ấy có giúp bọn mình, nhưng nếu cậu ta mà khiến cậu buồn, thì bọn mình vẫn sẽ kiếm cậu ta để hỏi cho ra lẽ.”

Nghe thấy lời động viên của hai người bạn, Thanh Linh khẽ mím môi, nhưng vẫn cúi đầu không nói. Thấy cô như vậy, hai cô nàng kia liền cảm thấy vô cùng lo lắng, hai người họ không biết nên làm gì cho phải, đành phải lôi điện thoại ra nhắn tin cho Thanh Tâm để hỏi tội.

[Bùi Trương Tú: Tâm, cậu đã nói gì khiến cho Linh buồn vậy? Giải thích cho bọn tôi đi.]

Chờ qua vài phút, thấy Thanh Tâm không trả lời, hai cô nàng liền nhíu mày. Sau đó họ lại làm giống như Thanh Linh, liên tục nhắn tin để hỏi cậu ta chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng dù hai người có nhắn bao nhiêu tin, thì bên Thanh Tâm vẫn không hề có bất kì động tĩnh nào khác. Như thể cậu ta đã tắt máy, hoặc đang không cầm điện thoại ở trên người.

“Tại sao cậu ta lại không trả lời dù đang online?”

“Hay là… cậu ấy đang treo máy…”

Hai người Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh nhìn nhau một hồi, sau đó lại dè dặt nhìn ra đằng sau, chỉ thấy Thanh Linh lúc này đã ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lại thể hiện ra vô cùng đáng sợ. Đôi mắt Thanh Linh lúc này vẫn là màu đen, nhưng không biết cố phải ảo giác hay không, mà con mắt bên phải của cô lại nhấp nháy màu đỏ nhạt nhòa khó bắt.

“Ực… Linh… cậu ổn chứ?”

Bùi Trương Tú nuốt nước bọt, cơ thể vô thức run rẩy hỏi Thanh Linh. Như bị “đánh thức” Thanh Linh đang trong trạng thái kì lạ, liền nhìn lên, sau đó mím môi một lúc, rồi trả lời:

“Không… mình không sao…”

“Vậy… vậy được. Nếu có chuyện gì, thì chắc chắn phải nói với bọn mình nhé.”

“Ừm…”

Hai cô nàng run rẩy, nói xong liền quay đầu lên, nhưng tâm trí lại đặt ở phía sau lưng. Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh liếc mắt ra hiệu với nhau, như thể đang nói chuyện gì đó.

‘Cậu ấy chắc chắn không tốt.’ (Bùi Trương Tú)

‘Nhưng… cậu ấy lúc nãy… lại khiến mình có chút sợ hãi.’ (Lê Phương Anh)

‘Mình cũng sợ… giờ chỉ mong Tâm trả lời tin nhắn thôi.’ (Bùi Trương Tú)

‘Ừm.’ (Lê Phương Anh)

Hai người trao đổi xong liền im lặng nghe giảng, nhưng họ vẫn lôi ra chiếc gương cầm tay để nhìn ra phía sau. Tiện cho việc quan sát Thanh Linh đang vô cùng không ổn lúc này.

…

Chẳng mấy chốc mà họ đã học xong các môn buổi sáng, cô giáo lặng lẽ cất đồ xong, liền chào tạm biệt sinh viên phía dưới rồi đi ra ngoài. Mọi người cũng chào tạm biệt xong liền lần lượt kéo ghế, cất đồ, đứng dậy mà đi ra ngoài.

“Này, có thể đưa cho tôi balo của Tâm không?”

Trong lúc Nguyễn Bình Minh định cầm balo của Thanh Tâm mang về, thì nghe có tiếng gọi lại phía sau, quay qua liền thấy Thanh Linh đang đứng đó, sắc mặt lạnh lùng, chìa tay về phía cậu.

“Cô… ờm…. cũng được, dù gì tôi cũng đang có việc, cầm theo cũng bất tiện.”

Nói xong, Nguyễn Bình Minh liền đưa balo trong tay cho Thanh Linh, rồi chạy nhanh ra ngoài lớp học, vì cậu có chút sợ cái ánh mắt của Thanh Linh lúc này.a

“Linh… bình tĩnh chút nhé… Tâm không bị thương quá nặng đâu.”

“Đúng đó Linh… lúc này cậu phải bình tĩnh.”

Thanh Linh nghe vậy liền cầm chặt quai balo của Thanh Tâm, cô không nói gì mà sải bước đi ra ngoài. Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh thấy vậy liền lo lắng đi theo, sợ rằng Thanh Linh sẽ trở nên quá khích.

Hai cô nàng lo lắng như vậy, cũng là vì vài phút trước, lúc sắp kết thúc tiết học, thì Đặng Linh Lam, người đang dưỡng thương tại y quán đã gửi một ảnh vào nhóm chat. Đó là một bức ảnh có một người đang nhắm mắt ngồi trên ghế, điều đáng chú ý là trên cơ thể người đó vô cùng thảm hại, quần áo thì rách một vài chỗ, trên người cũng quấn vô số băng gạc.

Nhưng không khó để nhận ra, người trong hình là Thanh Tâm, nhưng họ không hiểu vì sao, cậu ta lúc này lại đang ở y quán, với cơ thể bị thương như vậy.

Nhưng điều đáng sợ nhất ở đây, là lúc hai người nhìn xuống, chỉ thấy sắc mặt Thanh Linh dần trở nên lạnh lẽo, thậm chí họ còn cảm thấy cái gọi là sát ý đang tỏa ra từ người cô nàng.

…

Qua bên phía y quán, chỉ thấy Thanh Tâm lúc này đang ngồi im trên ghế, đôi mắt nhắm chặt. Tuy đang bị thương không rõ nặng hay nhẹ, nhưng cậu vẫn tỏa ra hào quang “đừng có mà lại gần ta” như thể không muốn bất kì ai chạm vào mình vậy.

Mặc dù đã vạch ra ranh giới, nhưng xung quanh cậu lúc này lại đang có vài người nhìn cậu chằm chằm. Những người đó không ai khác ngoài Âu Linh, Long Linh Tuyết và ba cô gái còn lại.

“Mấy người nhìn cái gì, tránh xa tôi ra.”

Cảm thấy khó chịu khi bị nhìn chằm chằm như vậy, Thanh Tâm liền mở to đôi mắt đỏ tươi của mình rồi trừng đám người xung quanh. Sau đó cậu liền tạo một tấm khiên mana rộng 2 mét, lấy cậu làm trung tâm mà cách ly cậu với mọi người xung quanh.

“Chậc, ma hóa của người khác là giết người như nghóe, sao ma hóa của tên nhóc này lại kì lạ thế nhỉ?”

Long Linh Tuyết xoa một bên má của mình, sau đó trừng mắt nhìn Thanh Tâm, người đang khoanh tay, ung dung ngồi trên ghế.

“Mình mới tìm được quyển sách về ma hóa của sư cô phu, nhưng trạng thái ma hóa của sư đệ có chút kì lạ, không hề có trong quyển sách này. Ma hóa của sư đệ có lẽ là một dạng ma hóa mới chăng? Cơ mà… tại sao sư đệ lại tìm cậu đánh nhau vậy?”

Âu Linh đóng lại quyển sách cũ kĩ trong tay, ánh mắt tò mò nhìn Long Linh Tuyết đang xoa mặt bên cạnh. Chỉ thấy Long Linh Tuyết lúc này có chút… tàn tạ? Quần áo thì xuất hiện dấu giày cùng vài lỗ tròn nhỏ như bị đâm rách. Và điều đáng chú ý, là trên khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng, lúc này lại xuất hiện một dấu đỏ hình nắm đấm trông vô cùng bắt mắt.

“Tôi làm sao mà biết được? Chẳng hiểu sao tên nhóc này hỏi tôi đang ở đâu, sau đó lúc gặp mặt, thì tên nhóc này không nói không rằng mà lao vào chiến đấu. Mà nói đi cũng phải nói lại, cái trạng thái ma hóa này quá là mạnh đi, lại có thể khiến một người cấp độ Ngưng Tụ, chiến đấu gần như ngang cơ với người cấp độ Cô Đặc. Với cả…”

Nói đến cuối Long Linh Tuyết lại lí nhí không nói gì thêm, và không hiểu sao, sắc mặt cô lại đỏ một cách kì lạ. Long Linh Tuyết hít sâu một hơi, điều chỉnh lại sắc mặt, tiếp tục nói:

“Nói gì thì nói, nhất định phải tìm cách biến tên nhóc này thành bình thường. Không thì khi chiến đấu với nó, sẽ không có chuyện gì tốt đâu. Thật không hiểu sao, cái lối đánh của tên nhóc này lại trở nên vô lại đến như vậy.”

Càng nói về sau, Long Linh Tuyết như thể đang gằn từng chữ một ra ra. Cô nghiến răng nghiến lợi, sau đó ánh mắt bốc hỏa trừng người trước mắt, hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu.

“À thì… ma hóa là gì vậy đội trưởng?”

Lang Thiên Nguyệt dè dặt lên tiếng, cô nhìn sang Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam, thấy hai cô nàng cũng tò mò, nhưng không lên tiếng vì tính cách của mình, vậy nên cô đành phải hỏi thay họ, cũng hỏi cho mình luôn.

Long Linh Tuyết không trả lời ngay, mà chỉ nhìn sang Âu Linh, người đang cầm sách về ma hóa. Âu Linh nhìn vậy liền hiểu ý, cô nhanh chóng đứng ra trả lời bọn họ.

“Để chị giải thích cho nhé. Đầu tiên, ma hóa là…”

Âu Linh không nhanh không chậm giải thích cho bọn họ ma hóa là gì, cũng như các giai đoạn về sau của ma hóa, tác hại của nó và sức mạnh mà nó mang lại.

Ba cô nàng vừa xong liền tỏ vẻ suy tư, nhưng khi nhìn qua Thanh Tâm, bọn họ không khỏi nhíu mày, vì trạng thái ma hóa của Thanh Tâm lúc này, khác hoàn toàn ma hóa mà Âu Linh đã kể. Vậy nên họ không hỏi nhìn qua Âu Linh, với ý nói: “Có thật là cậu ta đang ma hóa không vậy?”

Bị nhìn như vậy, Âu Linh thoáng lúng túng, nhưng vẫn gật đầu một cái, tỏ ra chắc chắn rằng Thanh Tâm hiện tại đang trong trạng thái ma hóa.

“Ờm… Này, Tâm. Có thể nói chuyện một chút được không?”

Lang Thiên Nguyệt thấy ma hóa Thanh Tâm khác với ma hóa thông thường, liền lên tiếng hỏi không kiêng dè. Ánh mắt cô lúc này hiện lên sự tò mò không hề che giấu, như thể trước mắt cô hiện tại không phải ma hóa nguy hiểm, mà là một con thú quý hiếm đang bị nhốt trong lồng.

Thanh Tâm liếc cô nàng một mắt, rồi quay đi, nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ xung quanh, im lặng không nói gì, cũng như không có thêm bất kì động thái gì.

“Ặc, có chút kiêu ngạo nhỉ? Có phải là vì kiêu ngạo nên mới không thèm giết người không? Kiểu sợ bẩn tay?”

Lang Thiên Nguyệt thấy cậu ta không quan tâm mình, cô cũng không hề cảm thấy tức giận, mà lại cảm thấy vô cùng thú vị mà lẩm bẩm một mình.

Trong lúc mọi người đang đau đầu với Thanh Tâm, thì có ba tiếng bước chân tiến đến gần. Mọi người nhìn qua, liền thấy Thanh Linh sắc mặt âm trầm, Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh sắc mặt sợ hãi đang đi đến.

“Ồ, là ba người các c…”

Chưa kịp để Lang Thiên Nguyệt nói hết cậu, Thanh Linh đã tiến đến, đấm một cú vào tấm khiên, sau đó ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào bên trong. Mọi người xung quanh bị giật mình bởi hành động đó của cô nàng. Cả Thanh Tâm đang ngồi bên trong cũng vì thế mà mở mắt ra, nhìn chằm chằm người vừa đến.

“Là ai khiến cho cậu như vậy?”

Giọng Thanh Linh trầm thấp, như thể đang đè nén sát ý bên trong. Thanh Tâm chỉ nhìn không đáp, cậu vẫn ngồi đó, lẳng lặng nhìn Thanh Tâm, như thể đang đánh giá cô nàng.

“Khụ… là chị.”

Thấy không khí có phần im ắng, Long Linh Tuyết liền ho một tiếng, rồi trả lời Thanh Linh.

Thanh Linh nhìn qua, bỗng như quả bóng bị xì hơi, lúng túng, bối rối, phức tạp, xấu hổ lần lượt hiện ra trên khuôn mặt. Cô vốn định hỏi là ai khiến cho Thanh Tâm bị thương như vậy, nhưng hiện tại lại nghe được là do Long Linh Tuyết làm, khiến cho cô có phần im lặng không biết nên làm gì tiếp.

“Nguyễn Thanh Linh, đến đây.”

Trong lúc mọi người đang im lặng, thì có một tiếng không rõ cảm xúc, có phần ra lệnh vang lên. Mọi người nghe vậy liền kinh ngạc nhìn sang, chỉ thấy Thanh Tâm đã mở ra một góc của tấm khiên, đủ để cho người đi vào.

Thanh Linh cũng vậy, cô nhìn mọi người xung quanh, rồi nhìn Thanh Tâm đang ngồi ở đó. Cô hít sâu một hơi, cầm theo balo của cậu rồi tiến vào. Ngay lúc cô đi vào, tấm khiên nhanh chóng đóng lại, không để người khác vào trong.

“Tâm… balo của cậu.”

Thanh Linh dè dặt đưa balo về phía trước, cúi đầu bẽn lẽn không dám nhìn lên. Cô không dám nhìn vào mắt Thanh Tâm lúc này, một phần là nghĩ cậu ta đang giận mình, một phần là chính cô có sự sợ hãi nhất định với ma hóa.

Thanh Tâm không đáp, cậu liền giơ tay lên, vươn qua balo, nắm lấy cổ tay của cô nàng, kéo mạnh. Thanh Linh bị kéo liền mất đà, cô cứ thế ngã nhào về phía trước. Chờ một lúc để cô định thần lại, thì cả khuôn mặt của cô đỏ ửng, và biểu cảm của mọi người bên ngoài cũng vô cùng đặc sắc.

Chỉ thấy lúc này, hai chiếc balo đã bị ném sang bên cạnh, Thanh Linh thì ngồi thẳng vào lòng Thanh Tâm. Còn Thanh Tâm thì ôm chặt lấy cô, đầu cậu cúi xuống, úp thẳng vào… bộ ngực của cô.

“Ngồi im đấy.”

Ngay khi cô định đứng dậy, liền bị cậu chế trụ, hai tay cũng bị cậu ôm chặt lấy, không quơ ra được. Đáng lẽ ra cô nên vùng vẫy thoát thân, nhưng không hiểu vì sao, nghe được “mệnh lệnh” của cậu, lại khiến cô im lặng, để im cho Thanh Tâm ôm lấy.

Bên ngoài, chỉ thấy Âu Linh quay mặt sang chỗ khác, Long Linh Tuyết thì nắm chặt tay, muốn phá vỡ tấm khiên mà cứu Thanh Linh ra, nhưng lại không dám vì sợ làm cho Thanh Tâm bị thương nặng thêm.

Bùi Trương Tú cùng Lang Thiên Nguyệt thì há hốc mồm, không biết nói sao cho phải. Lê Phương Anh khẽ cắn môi, sau đó thở dài quay mặt sang chỗ khác. Đặng Linh Lam thì mặt không đổi, nhìn chằm chằm hai người. Long Huyền Vi thì ánh mắt phức tạp, giơ tay lên muốn nói gì đó, nhưng lại đặt xuống rồi nắm chặt.

“Hay là… Tâm không làm Linh bị thương… vậy nên, chúng ta có nên để không gian riêng cho họ?”

Lang Thiên Nguyệt dè dặt lên tiếng, mọi người nghe vậy liền nhìn sang, sau đó lại nhìn qua hai người, rồi đều thở dài một hơi, xoay người rời khỏi nơi này. Chỉ là Long Huyền Vi khi xoay người có chút… không nỡ? Phải đến khi Đặng Linh Lam kéo đi thì cô nàng mới đi cùng mọi người.

Thấy mọi người đã đi xa, Thanh Linh vừa có chút xấu hổ vơi đi, vừa có chút khóc không ra nước mắt. Thứ nhất là cô không muốn họ nhìn mình trong tư thế xấu hổ này, thứ hai là họ đi rồi thì ai cứu cô đây?

“Tâm… có thể thả mình ra… được không?”

Thanh Linh giọng nói có phần run rẩy, mặt đỏ như quả gấc, cơ thể cũng vì thế mà nóng bừng lên.

“Không, ngồi im đấy.”

Thanh Tâm không để cô được như ý, cậu nói như thể đang ra lệnh, tiếp tục ôm chặt lấy cô, đầu thì… không làm gì khác.

Hai người cứ thế im lặng không nói gì thêm, Thanh Linh thì ngày càng xấu hổ, Thanh Tâm thì im lặng ôm lấy cô nàng không buông, cũng như không có ý định làm gì khác. Nhưng ít ra vẫn có điều đáng mừng, là hai người đang ở sân sau, vậy nên cũng không lo người nào khác có thể nhìn thấy cảnh xuân sắc này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-vat-phan-dien-tong-chu-bat-dau-song-tu-thanh-lanh-kiem-tien.jpg
Nhân Vật Phản Diện Tông Chủ, Bắt Đầu Song Tu Thanh Lãnh Kiếm Tiên
Tháng 1 13, 2026
nan-doi-lon-ta-nha-kho-nuoi-co-dai-nu-de
Nạn Đói Lớn, Ta Nhà Kho Nuôi Cổ Đại Nữ Đế
Tháng 10 18, 2025
Tối Cường Đan Thần
Tối Cường Đan Thần
Tháng 4 22, 2026
khong-phai-chinh-dao-tong-mon-sao-tien-tu-nhu-the-kiem-che.jpg
Không Phải Chính Đạo Tông Môn Sao, Tiên Tử Như Thế Kiềm Chế?
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP