Chương 75: Thưởng cho sự can đảm
Trên một sân chiến đấu tại phòng tập, Thanh Tâm với sắc mặt âm trầm đang phải che đầu rồi xoa bóp, còn phía đối diện cậu ta là Nguyễn Bình Minh đang khởi động cơ thể, vì đánh với Thanh Tâm, nên Nguyễn bình Minh không có ý định cầm súng.
Nhìn qua sắc mặt cau có của Thanh Tâm, Nguyễn Bình Minh không khỏi nhíu mày nói:
“Mày đứng có làm cái mặt đấy được không? Mày với tao chỉ là không may ghép cặp đấu tập với nhau thôi, mà mày làm như tao bắt nạt mày không bằng.”
“Không, dạo này ngủ dậy cứ hay bị đau đầu, nên tao có chút khó chịu.”
Thanh Tâm trả lời xong liền day mạnh huyệt thái dương của mình.
Cậu không biết mấy ngày nay mình bị gì, mà cứ mỗi lần ngủ dậy, là đầu lại bị đau như búa bổ, thậm chí nó còn dai dẳng đến mấy tiếng mới thôi. Đó là lý do vì sao, sắc mặt của cậu lại tệ đến như vậy.
“Thế thì đánh cho qua loa đi, dù gì cũng không phải lần đầu.”
“Ừ, vậy cũng được.”
Ngay lập tức, hay người lao vào giáp lá cà với nhau. Nhưng Thanh Tâm không hiểu sao cảm thấy kì lạ, không phải vì Nguyễn Bình Minh đang nói một đằng làm một nẻo, mà là cậu lại có ý muốn giết chết Nguyễn Bình Minh trước mặt mình.
Bốp!
Ngay khi cậu khựng lại vì ý nghĩ đó của mình, thì Nguyễn Bình Minh lại chớp lấy thời cơ, đấm một cú vào thẳng mặt cậu, khiến cậu ngã ra sau.
“Ê, sao nay mày kì lạ thế?”
Thấy Thanh Tâm bị mình đấm ngã, Nguyễn Bình Minh lại không hề cảm thấy vui vẻ. Cậu ta tiến đến, giơ tay ra trước mặt cậu.
Thanh Tâm không chần chừ mà nắm lấy tay cậu ta rồi đứng dậy. Cậu dùng phép hồi phục lên trên má mình rồi trả lời.
“Không biết, chắc do đau đầu nên phản xạ giảm. Mà như vậy cũng tạm được rồi, tao nhận thua, đi xuống trước.”
Cả hai người sau khi hoàn thành đấu tập, Thanh Tâm đi xuống, còn Nguyễn Bình Minh thì ở lại chờ đối thủ tiếp theo. Thanh Tâm khi đi xuống liền tìm đến một chiếc ghế mà ngồi xuống, sắc mặt cậu lúc này không tốt lên chút nào, mà cúi đầu, tay đỡ trán, trông vô cùng khó chịu.
‘Khó chịu quá… ồn ào quá… có nên giết hết đám người ở đây không? Chậc, cái cảm giác gì đây?’
Trong lúc cậu còn đang cúi đầu, chìm trong suy nghĩ điên rồ của mình, thì trước mặt đã có thêm một người đứng đó lúc nào không hay.
“Sao vậy? Cậu lại bị đau đầu à?”
Ngay lập tức, có đôi bàn tay mát lạnh, nhẹ nhàng đặt tại thái dương của cậu mà xoa nhẹ.
“Cảm ơn… Linh.”
Thanh Linh nghe được câu cảm ơn của cậu liền mỉm cười. Hai người cứ thế im lặng không nói gì thêm, Thanh Linh thì tiếp tục công việc trong tay, còn Thanh Tâm thì nhắm mắt điều chỉnh lại suy nghĩ.
“Vậy là được rồi… mình đỡ hơn rồi.”
Nghe vậy, Thanh Linh liền dừng động tác tay lại, bước đến rồi ngồi bên cạnh cậu nghỉ ngơi. Cô vén lọn tóc của mình lên, rồi nhìn sang cậu, không khỏi lo lắng mà lên tiếng:
“Mấy ngày nay cậu thường bị đau đầu và tần suất ngày càng tăng. Mình nghĩ chiều nay được nghỉ, hay là để mình đưa cậu đi bệnh viện khám nhé? Nếu cậu không muốn thì về y quán của sư phụ cậu cũng được.”
Thanh Tâm sau khi cảm thấy suy nghĩ đã trở lại bình thường, liền gật đầu nhìn Thanh Linh.
“Như vậy cũng được, có lẽ nên đến gặp sư tỷ để khám. Mặc dù không biết sư phụ cùng thầy đã đi đâu từ hôm qua đến giờ, nhưng may mắn là đã có sư tỷ đến trông quán.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, thì đã có thêm hai người tiến đến rồi ngồi bên cạnh Thanh Linh.
“Haha, cái cảm giác thắng liên tục này thật sảng khoái.”
Bùi Trương Tú ngồi xuống, tay cầm một chiếc túi nilong được vài chai nước, có cả nước ngọt lẫn nước lọc. Ngay khi ngồi xuống, cô không ngần ngại mà đưa cho Thanh Tâm, Thanh Linh mỗi người một chai, rồi lại lôi thêm một chai ra uống.
Không để hai người Thanh Linh và Thanh Tâm ngơ ngác khó hiểu, Lê Phương Anh liền lên tiếng giải thích:
“Từ sau khi cậu ấy đột phá, liền cá cược với mấy bạn nam trong lớp, ai thua thì người đó mua nước. Hai cậu đếm số chai nước của cậu ấy là biết, cậu ấy đã thắng được bao nhiêu người.”
Nghe vậy, cả hai người liền nhìn chai nước trong tay, sau đó lại nhìn vào bên trong chiếc túi nilong dưới chân cô nàng. Tính cả hai chai trên tay họ và một chai Bùi Trương Tú đang uống, thì tổng khoảng 7 chai nước tất cả.
Thanh Tâm không nhịn được mà tò mò hỏi:
“Làm sao mà cô gạ được mấy thằng kia thế? Bọn nó đâu ngu đến mức thua liên tục như vậy được?”
“Cái này à… tôi chỉ cần nói mấy tên đó không lên được à, hay có phải không làm được không, thế là bọn họ lại lao lên không nghĩ ngợi gì thêm rồi.”
Bùi Trương Tú uống cạn liền vứt vỏ chai vào thùng rác gần đó, sau đó cô nàng liền cười tươi trả lời.
Thanh Tâm nghe vậy liền cạn lời, cái câu “không lên được à và có phải không làm được không” của cô nàng có hai nghĩa, và cả hai nghĩa đó với con trai đều là cấm kị.
“Bảo sao bọn nó lại liên tục đưa mạng, cô đúng là cao tay đấy Tú.”
“Cảm ơn vì lời khen.”
Nghe được Thanh Tâm khen mình, nghĩ rằng cậu ta đang khen cô mạnh mẽ mà đánh được nhiều người, Bùi Trương Tú liền mỉm cười cảm ơn.
“Sao vậy Phương Anh, trông cậu có vẻ buồn.”
Trong lúc hai người kia nói chuyện, thì Thanh Linh thấy sắc mặt của Lê Phương Anh có chút buồn bã, cô liền lên tiếng hỏi. Nghe thấy câu hỏi của Thanh Linh, hai người còn lại liền im lặng, rồi cả ba người đều nhìn qua Lê Phương Anh.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, Lê Phương Anh khẽ mím môi, có chút mất tự nhiên mà níu lấy góc áo. Qua vài giây đấu tranh tư tưởng, cô nàng liền thở ra một hơi, nói ra suy nghĩ trong lòng:
“Mọi người đều bị thương, mà mình không thể làm gì. Thậm chí sức mạnh của mọi người ngày càng vượt xa, mình sợ rằng bản thân sẽ là gánh nặng cho mọi người.”
Nói xong, Lê Phương Anh đôi mắt dần đỏ hoe, đầu cúi xuống, như thể không muốn mọi người nhìn thấy biểu cảm lúc này của mình.
Ba người nghe vậy liền nhìn nhau, đặc biệt là hai cô nàng Bùi Trương Tú và Thanh Linh. Bọn họ là bạn thân từ cấp 3, vậy nên nhìn bạn thân của mình như vậy, hai người không khỏi lo lắng mà quơ tay lên một cách vô định.
Hai người họ đinh mở lời an ủi, nhưng lại không biết nên an ủi như nào cho phải. Dù nói như nào, cũng đều sẽ cảm thấy không ổn chút nào. Trong lúc hai cô nàng đang luống cuống, Thanh Tâm liền tiến đến, lôi ra hai bình thuốc, một lớn, một nhỏ từ trong túi không gian, rồi gẩy nhẹ đầu cô nàng, nói:
“Tốt lắm, may mà cô can đảm nói ra lời trong lòng. Đây, thưởng cho cô.”
Nói xong, cậu dúi vào tay cô nàng hai bình thuốc, rồi anh tuấn tiêu sái mà quay người chạy đi… đúng, chính là chạy. Không để ba cô nàng phản ứng kịp, cậu liền ba chân bốn cẳng mà chạy ra khỏi nơi này.
“A? (x3)”
Cả ba cô nàng khi đã phản ứng lại, liền ngơ ngác a một tiếng, rồi nhìn theo bóng lưng đã biến mất tại góc khuất.
“Cái… cái này?!”
Lê Phương Anh nhìn xuống bàn tay của mình, sau đó không khỏi bất ngờ, mắt chữ a mồm chữ o. Thậm chí cô nàng còn suýt thì nhảy cẫng lên rồi hét tại chỗ.
Hai cô nàng còn lại nghe vậy liền quay qua nhìn, sau đó biểu cảm của cả ba người đều đồng bộ, không tin được mà nhìn chằm chằm bình thuốc trong tay cô nàng.
[Tiên Dược cao cấp – Tu Luyện]
[Chiết xuất tinh chất nguyên tố – dành cho hệ Kim]
“Cái này… thưởng này quá to lớn rồi…”
Giọng nói của Lê Phương Anh có phần run rẩy, cô cố gắng ôm hai bình thuốc trong tay, nâng niu như thể chúng là vật dễ vỡ. Đối với Tiên Dược thì cô đã từng thử qua, nên không nói gì thêm. Nhưng chiết xuất tinh chất nguyên tố thì khác, nó là chiết xuất của vô số thảo dược quý thuộc hệ Kim, nên dù nhiều hay ít, nó đều có tác dụng vô cùng to lớn đối với cô ở cấp độ hiện tại.
Lê Phương Anh và Bùi Trương Tú bất ngờ 1, thì Thanh Linh lại bất ngờ 10, thậm chí Thanh Linh còn cảm thấy có chút tủi thân xen lẫn khó chịu. Tuy vậy, cô cũng phải lên tiếng nói thay Thanh Tâm:
“Cậu ấy đưa cho cậu, chắc là muốn cậu nhờ đó mà mạnh lên. Với cả, cậu ấy chạy đi như vậy, có lẽ không muốn cậu quá nặng nề, mà lên tiếng từ chối. Dù gì cũng là tấm lòng của cậu ấy, cậu cứ nhận đi, về sau trả lại theo cách khác là được.”
Nói xong, Thanh Linh cúi đầu xuống, khẽ cắn môi. Hiện tại cô cảm thấy vô cùng khó chịu, vì Thanh Tâm đối tốt với mọi người, tặng đồ cho mọi người mà không cần họ trả giá, điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu không rõ nguyên do.
Lê Phương Anh nghe được lý do mà Thanh Tâm làm vậy, không khỏi cảm thấy ấm áp trong lòng. Cô không khỏi ôm hai bình thuốc vào trong lòng, miệng khẽ cảm ơn một tiếng, rồi mỉm cười một cách vui vẻ.
Thanh Linh thấy vậy, không rõ vì sao lại cảm thấy vô cùng khó chịu, như thể Lê Phương Anh đang làm một chuyện vô cùng có lỗi đối với cô vậy. Cô vô thức nắm chặt bàn tay, sau đó liền thả lỏng, rồi thở dài một cách buồn bã không rõ vì sao.
‘Ặc, hình như mình vừa chứng kiến một thứ không nên rồi.’
Bùi Trương Tú ở ngoài, đều gói gọn biểu cảm, cử chỉ và hành động của cả hai người vào tầm mắt. Suy nghĩ một hồi, cô đành giả vờ không thấy gì hết, im lặng không nói gì.
(Cá: đôi khi vẫn cần tí drama.)
…
Qua hơn 10 phút đi đường, hiện tại Thanh Tâm đang đứng trước một cánh cửa. Cậu gõ theo nhịp điệu 3 gõ, chờ 1 giây, gõ thứ 4, chờ 3 giây và đến cuối là lần gõ thứ 5.
“Vào đi.”
Nghe được người bên trong chấp nhận, Thanh Tâm liền thành thục bước vào bên trong, đóng cửa lại rồi nằm vật vờ tại ghế sofa.
“Đừng mỗi lần vào là lại nằm ra ghế sofa thế chứ.”
Dạ Ảnh Quang không cần quay người lại cũng biết cậu nằm ra ghế sofa, vậy nên anh ta vẫn tiếp tục lắc nhẹ ống nghiệm trên tay.
“Mệt mỏi quá… ghế sofa của anh vẫn là tuyệt nhất. Vừa mềm vừa êm, ngồi hay nằm đều thoải mái hết.”
Thanh Tâm gục mặt xuống ghế, miệng khẽ rên rỉ một cách thoải mái.
Sau khi chất lỏng bên trong ống nghiệm từ màu đỏ hóa thành màu tím, Dạ Ảnh Quang mới dừng công việc trong tay lại. Anh ta đặt ống nghiệm trên tay vào khay đựng, rồi tiến đến trước tủ, lôi ra hai khay đựng ống nghiệm với vô số chất lỏng có màu sắc sặc sỡ, đặt chúng lên bàn rồi ngồi ở chiếc ghế sofa đối diện.
“Mặc dù có chút tò mò tóc của chú em, nhưng vẫn nên làm chuyện chính trước nhỉ?”
Dạ Ảnh Quang mỉm cười, đẩy hai khay đựng đến gần Thanh Tâm, rồi đặt một lọ thuốc giải hiệu ứng xấu sang bên cạnh.
Thanh Tâm khẽ thở dài, nhưng vẫn thành thành thật thật ngồi dậy, uống từng ống nghiệm rồi khó khăn đưa ra tác dụng của từng loại.
Thuốc của Dạ Ảnh Quang như một loại vé cào sổ số vậy. Nếu may thì được thuốc tốt, thuốc chuẩn. Còn nếu xui thì chắc chắn toàn là loại thuốc không ai muốn uống, cũng như chạm vào.
“Ư…”
Sắc mặt Thanh Tâm lúc này trắng bệch, cậu đưa tay lên che miệng, như thể sắp nôn tới nơi vậy.
“Uống thuốc đi, nôn ra đây thì chú em phải dọn đấy.”
Dạ Ảnh Quang cúi đầu ghi chép, không cần ngẩng lên mà nói với cậu.
“Chậc, đúng là nhà tư bản xấu xa.”
Nói thì nói vậy, cậu vẫn ngoan ngoãn cầm lọ thuốc bên cạnh lên rồi uống cạn. Uống xong cậu liền đứng dậy đi loanh quanh phòng, vì hiện tại bụng cậu đang no căng bởi nước thuốc.
“Ấy? thuốc gì đây anh Quang?”
Dạ Ảnh Quang nghe cậu nói liền nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy lúc này cậu đang đứng ở góc bàn, trên tay là một bình thuốc nhỏ bằng ngón tay cái. Chất lỏng bên trong có màu đỏ sậm kì lạ, như màu của máu đã khô vậy.
“Thứ kì lạ mà anh tìm được ở Thế Giới Bóng mấy hôm trước. Kiểm định thì tra ra là thuốc, nhưng nó có chút kì lạ nên anh chưa định đưa cho chú.”
“Hừm… hay là anh cho em 100 Tinh Điểm, rồi em uống lọ thuốc này thế nào?”
Không biết vì sao, Thanh Tâm lại có khao khát kì lạ với lọ thuốc trên tay, nếu không nhờ lý trí cao, thì có lẽ cậu đã ném vào mồm nhai nhồm nhoàm rồi.
“Chú em chết là anh không chịu trách nhiệm đâu đấy.”
Dạ Ảnh Quang phì cười một tiếng, nửa đùa nửa thật nói với cậu.
“Có dược sư cấp 4 ở đây, thì chắc cứu em không thành vấn đề chứ?”
Thanh Tâm nghe vậy liền đáp lại. Hai người nhìn nhau, sau đó cười một cách kì lạ. Như thể hai người đang nghe một chuyện hài khiến họ cười vào lúc này vậy.
“Nói trước là anh không chắc chắn đâu đấy, tuy đã kiểm định là an toàn, nhưng với xuất thân từ Thế Giới Bóng kèm theo màu sắc như vậy, thì anh không nghĩ là nó an toàn đâu.”
Thanh Tâm nghe vậy liền gật đầu, cậu cầm theo lọ thuốc đến ghế sofa, rồi ngay trước sự chứng kiến của Dạ Ảnh Quang, mở nắp rồi ngửa đầu uống cạn.
Qua một phút, sau khi cậu uống xuống lọ thuốc đó, liền cúi đầu xuống, không nói thêm lời nào, hay có thêm bất kì hành động nào.
“Này, chú em bị sao thế?”
Thấy trạng thái đó của cậu, Dạ Ảnh Quang không khỏi nhíu mày, tiến đến lay vai cậu nhằm lay tỉnh cậu. Nhưng chưa kịp để bàn tay anh ta chạm vào, cậu đã nhanh tay chộp lấy cổ tay anh ta.
“Chậc, chú em giả vờ đấy à? Ê, làm gì nắm chặt thế? Bỏ ra nà…”
Chưa kịp nói hết câu, lông tơ trên người của Dạ Ảnh Quang liền dựng đứng. Với bản năng sát thủ của tộc Dark Elf, thì việc lông tơ dựng đứng đang ám chỉ đến tình trạng hiện tại của anh ta vô cùng nguy hiểm.
Dạ Ảnh Quang không nói gì nhiều, anh ta nhanh chóng dùng con dao găm giấu trong ống tay áo, đâm thẳng về phía Thanh Tâm. Ngay khi con dao gần đâm trúng, thì Thanh Tâm đã xoay người anh ta lại, đẩy lên ghế sofa rồi đè Dạ Ảnh Quang dưới chân.
“Hừ, nếu đây là trò đùa thì đùa hơi quá rồi đấy.”
Dứt lời, khí tức Lõi Xoáy trên người anh ta bộc phát, đánh bay Thanh Tâm ra xa. Khiến cho cậu bay đập vào bức tường, khiến nó lõm vào trong 2cm, rồi ngã lăn xuống dưới đất.
Sau khi đánh bay Thanh Tâm ra xa, Dạ Ảnh Quang cũng không chần chừ, nhanh chóng tiến đến định trụ Thanh Tâm dưới chân. Thậm chí cho chắc ăn, anh ta còn dùng cả hai nguyên tố Ám và Mộc của mình để trói cậu lại.
…
Lõi Xoáy: sau khi nguyên tố sư tu luyện lên mức này, có thể tạo thêm một nguyên tố vào bên trong Lõi của mình, giúp cho sức mạnh, năng lực và sự đa dụng tăng lên đáng kể.
Giống với nguyên tố sư, khi ma thú lên được cấp 4, thì chúng sẽ tiến hóa huyết mạch thêm một lần, hoặc có loại sẽ tạo Lõi bên trong người mà tiến hóa Lõi.
…
Trở lại lúc này, chỉ thấy Thanh Tâm khi bị trói đều không có hành động quá khích nào khác, cậu chỉ im lặng mà nằm úp dưới sàn, trông như thể đã bất tỉnh.
“Do loại thuốc kia à? Không biết lọ thuốc hóa giải hiệu ứng xấu có tác dụng không.”
Dạ Ảnh Quang cầm theo một lọ thuốc, tiến đến lật người cậu lên nhằm cho cậu uống. Nhưng thật bất ngờ là Thanh Tâm chưa hề bất tỉnh, chỉ thấy sắc mặt cậu ta lúc này trông vô cùng bình tĩnh, điểm khác biệt duy nhất là đôi mắt đen của cậu bỗng chuyển sang màu đỏ tươi.
“Thả ra.”
Thanh Tâm liếc qua Dạ Ảnh Quang đang ngơ ngác đứng đó, nhàn nhạt nói như thể đang ra lệnh.
Nghe vậy, Dạ Ảnh Quang liền nhíu mày. Không cần nghĩ cũng biết Thanh Tâm hiện tại không phải là Thanh Tâm mà anh ta biết.
“Chậc.”
Thấy Dạ Ảnh Quang không có bất kì hành động gì, Thanh Tâm khẽ tặc lưỡi một cái, rồi dùng sức, vận mana, phá bỏ dây trói trên người.
Ngay khi cậu thoát ra, ánh mắt của Dạ Ảnh Quang liền biến sắc, nhanh chóng lui về phía sau bàn thí nghiệm của anh ta.
“Tinh Điểm nhớ chuyển cho tôi đầy đủ.”
Liếc qua Dạ Ảnh Quang, Thanh Tâm thả lại một câu rồi mở cửa đi ra ngoài.
Chờ đợi Thanh Tâm đi xa, Dạ Ảnh Quang lúc này mới thả lỏng người, anh ta ngã ra sau, lưng dựa vào tường mà thở dốc.
“Cái cảm giác áp lực này là gì? Cứ như bị một con thú để mắt tới vậy. Với cả, với sức của một Lõi Ngưng Tụ mà có thể thoát khỏi trói buộc của Lõi Xoáy như mình sao?”
Dạ Ảnh Quang nhìn xuống bàn tay đang run rẩy của mình, sau đó nhìn về phía cổ tay bị Thanh Tâm nắm lấy, không khỏi hít lấy khí lạnh, vì cổ tay của anh ta lúc này đỏ ửng, nhưng anh ta lại không hề cảm thấy bất kì đau đớn gì.
“Cái khả năng gì đây? Sức mạnh vượt Lõi Xoáy, khả năng kiểm soát lực cực kì tốt, thậm chí còn gây áp lực vô hình cho một tộc sát thủ đã quen với sát khí.”
Như cảm thấy bản thân bị đả kích nặng nề, Dạ Ảnh Quang run rẩy co ro tại chỗ. Nhưng sực nhớ ra chuyện gì đó, Dạ Ảnh Quang liền đứng dậy, chạy nhanh ra cửa nhìn ra xung quanh.
“Chết tiệt, Tâm đâu rồi? Mong là nó không làm hại người khác.”
Dạ Ảnh Quang mặc kệ căn phòng phía sau, anh ta nhanh chóng chạy đi tìm cậu, cũng như tìm người để trợ giúp.