Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dong-vai-dua-con-quan-am-tin-do-sinh-con-ta-tro-nen-manh-me.jpg

Đóng Vai Đưa Con Quan Âm, Tín Đồ Sinh Con Ta Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 4 23, 2025
Chương 246. Luân Hồi Chương 245. Nguyên lai địch nhân ta đây chính mình
khong-binh-thuong-tam-quoc.jpg

Không Bình Thường Tam Quốc

Tháng 1 17, 2025
Chương 713. Đại kết cục Chương 712. Thiên hạ thái bình
dai-duong-gia-de-beo-lai-lai-lai-toi

Đại Đương Gia, Dê Béo Lại Lại Lại Tới

Tháng 2 6, 2026
Chương 1346 đây là làm được bằng cách nào Chương 1345 tiền tháng gấp bội
quoc-van-toan-dan-lanh-chua-bat-dau-vi-dien-chi-tu

Toàn Dân Lãnh Chúa, Bắt Đầu Vị Diện Chi Tử!

Tháng 10 30, 2025
Chương 311: Thú triều giáng lâm Chương 310: Thẩm Lâm, bị người khác coi như con mồi?!
dai-ha-van-thanh.jpg

Đại Hạ Văn Thánh

Tháng 1 20, 2025
Chương 297. Đạp dòng sông thời gian, suốt ngày mệnh chi thánh, mở vạn thế chi thái bình! Chương 296. Đại đạo Thanh Liên, thanh trọc nhị khí, thời gian trường hà, cuối cùng đánh cược một lần
tam-gioi-cuc-cai-tao-lao-dong.jpg

Tam Giới Cục Cải Tạo Lao Động

Tháng 1 24, 2025
Chương 427. Địa Cầu hố người tổ ba người Chương 426. Chư thần ngồi băng ghế!
toan-dan-hokage-thoi-dai-bat-dau-lua-chon-luc-dao-madara.jpg

Toàn Dân Hokage Thời Đại, Bắt Đầu Lựa Chọn Lục Đạo Madara

Tháng 2 1, 2025
Chương 200. Khởi nguyên thế giới, chung yên Chương 199. Pháp tắc hóa thân, bị biết được Tề Nguyên
tuyet-the-thien-quan.jpg

Tuyệt Thế Thiên Quân

Tháng 2 3, 2025
Chương 1182. Đại kết cục Chương 1181. Thế giới mới sinh ra
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 74: Sư tỷ và sư muội
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 74: Sư tỷ và sư muội

Dưới ánh nắng chiều tà, có ba cô gái xinh đẹp đang ngồi đối diện nhau, họ tạo thành thế tam giác trên chiếc bàn đá cẩm thạch. Trong ba cô gái, một cô gái thì cười mỉm nhẹ nhàng, một cô gái thì sắc mặt có chút lạnh lùng, còn cô gái cuối cùng, cũng là cô gái nhìn trẻ tuổi nhất đang lúng túng ngồi thẳng người.

Ba người họ cứ thế im lặng không nói câu nào. Cho đến khi cô gái có sắc mặt lạnh lùng không chịu được, liền đập ngón tay xuống bàn, tạo thành một kết giới hình vuông bao chùm bọn họ.

“Hì hì, vậy là Long Nữ vẫn không nhịn được nhỉ?”

Thấy kết giới được tạo ra, Âu Linh khẽ cười một tiếng, nhìn sang Long Linh Tuyết như thể đã đoán trước được cô nàng sẽ làm vậy.

Long Linh Tuyết không trả lời, đôi mắt rồng vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm Thanh Linh, như thể đang dò xét cô nàng. Thanh Linh thấy vậy liền căng thẳng hơn, ngồi thằng người không dám động đậy. Không để chờ lâu, Long Linh Tuyết đã lạnh lùng lên tiếng:

“Trả lời ta, tại sao lại chọn Cường Long Pháp.”

Thanh Linh nghe vậy, không khỏi nắm chặt tay, lòng bàn tay cũng ứa ra mồ hôi vì căng thẳng. Tuy vậy, cô vẫn hít một hơi sâu để lấy bình tĩnh, sau đó liền ngước ánh mắt kiên định lên đáp trả.

“Em muốn mạnh lên, em biết bản thân mình đang ở giai đoạn nguy hiểm của Ma Hóa, nhưng em vẫn muốn mạnh lên, vì bản thân cũng vì mọi người xung quanh.”

Nghe được lời nói kiên định của cô nàng, ánh mắt lạnh lùng của Long Linh Tuyết hiện lên vẻ phức tạp, còn Âu Linh bên cạnh thì im lặng pha trà, đôi môi cong nhẹ, chứng tỏ cô nàng vô cùng hài lòng với câu trả lời của Thanh Linh.

“Vậy ngươi biết rõ tính nguy hiểm của Cường Long Pháp hay không. Phương pháp này vốn dĩ chỉ dành cho Long tộc, với một nhân loại như ngươi, thì ngay cả cửa đầu tiên của Cường Long Pháp cũng không thể mở ra.”

Giọng nói của Long Linh Tuyết lại vang lên, nhưng lần này đã không còn lạnh lùng như trước, mà chỉ hiện lên sự bất đắc dĩ sâu sắc.

Thanh Linh khẽ mím môi, cô không trả lời mà chỉ giơ bàn tay trắng nõn của mình lên, miệng khẽ lẩm nhẩm.

“Cường Long Pháp – Cửa thứ nhất: Long Lân Khai Môn.”

Dứt lời, trên cánh tay trắng nõn của cô dần xuất hiện những lớp vảy rồng bán trong suốt ẩn hiện, màu sắc trên vảy rồng là màu lam xen lẫn màu đen nhạt nhòa.

Ngay khi vảy rồng trên tay cô xuất hiện, Long Linh Tuyết liền đứng bật dậy, ánh mắt không thể tin được nhìn Thanh Linh, hay nói đúng hơn là cánh tay của cô nàng. Âu Linh bên cạnh cũng vô cùng bất ngờ mà che miệng, cô với Long Linh Tuyết có thể tính là sư tỷ muội, nên đối với Cường Long Pháp thì cô cũng biết được một hai.

…

Cường Long Pháp, đúng với cái tên của nó. Đây là một phương pháp cường hóa cho Long tộc, do chính Long Chiến Thiên sáng tạo ra. Nó có thể tăng sức mạnh theo cấp số nhân cho người dùng, nhưng tăng càng nhiều thì tác dụng phụ cũng càng nhiều.

Ví dụ như lần Long Linh Tuyết khai mở đến cửa thứ ba: Long Thể Bất Phá. Nhìn ở ngoài sẽ chỉ thấy Long Linh Tuyết vô cùng mệt mỏi sau khi dùng, nhưng thật ra bên trong cơ thể đã thủng vô số chỗ. Nếu không có Âu Linh thuộc hàng Tiên Cô ở đó, thì cô phải nằm trên giường ít nhất một tháng mới có thể đi lại bình thường.

Nhưng điều khiến Long Linh Tuyết và Âu Linh cảm thấy vô cùng kinh ngạc ở đây, là Cường Long Pháp chỉ dành cho Long tộc, vì ngoài tộc Rồng ra, thì không tộc nào có thể chịu được cái tác dụng phụ lớn của nó đem lại, cũng như có thể học và dùng được nó.

…

“Linh… có thể để chị chạm vào tay em được không?”

Thấy Thanh Linh gật đầu đồng ý, Âu Linh liền tiến đến gần, chạm vào cánh tay đang được bao bọc bởi vảy rồng bán trong suốt. Sau đó cô không nhịn được mà thốt thố, miệng há to vô cùng bất ngờ.

“Cái… cái này… thật sự là vảy rồng.”

Long Linh Tuyết sắc mặt nhăn nhó, tiến đến, không hỏi gì mà nắm lấy cánh tay của Thanh Linh. Sau khi chạm vào, cô không nhịn được mà vô thức nắm chặt, khiến cho Thanh Linh khẽ nhíu mày vì đau, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.

Rắc. Choang.

Sau một hồi, từng chiếc vảy rồng trên cánh tay Thanh Linh dần nứt ra, vỡ tan như thủy tinh rồi biến mất vào không khí.

“… (x3)”

Qua 5 phút, cả ba cô nàng lại trở về trạng thái tam giác như lúc đầu. Không khí im lặng đến mức có thể nghe được tiếng tim đập bịch bịch của Long Linh Tuyết và Thanh Linh. Còn Âu Linh thì vô cùng bình thường, chỉ im lặng nhìn lấy hai người.

“À thì… bố em thuộc Nhân tộc, còn mẹ em thuộc Long tộc. Tuy không được thừa hưởng nhiều, nhưng em vẫn có một phần nhỏ huyết mạch Long tộc trong người. Và thầy cũng đã biết, nên em mới có thể chọn Cường Long Pháp.”

Cảm thấy im lặng không phải là tốt, Thanh Linh liền lên tiếng giải thích lý do vì sao mình lại chọn Cường Long Pháp, và cũng như có thể sử dụng nó.

…

Trên thế giới này, sẽ không có cái gọi là bán tộc. Nếu hai người có chủng tộc khác nhau kết hợp, ví dụ ở đây là tộc Rồng và tộc Người, thì khi sinh ra đời sau, sẽ chỉ có tộc Rồng hoặc tộc Người gần trăm phần trăm, chứ không có cái gọi là Bán Long Nhân.

Vẫn sẽ có trường hợp thế hệ sau thừa hưởng sức mạnh của cả hai tộc, nhưng không nhiều. Ví dụ như Thanh Linh, cô nàng có chín phần chín là người, và chỉ có một phần nhỏ là Rồng mà thôi.

…

Long Linh Tuyết chống tay lên trán, đầu cúi xuống nhìn đất, ánh mắt hiện lên sự phức tạp sâu sắc. Sau khi suy nghĩ một hồi, cuối cùng cô vẫn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt Thanh Linh nói:

“Haizz… Bỏ đi. Ngươi cũng đã thể hiện ra rõ ràng, cũng như nhận được sự công nhận của sư phụ. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng giờ ngươi cũng tính là nửa sư muội của ta rồi. Ngươi có thể gọi ta là sư tỷ, hoặc nửa sư tỷ nửa chị giống tên nhóc kia cũng được.”

Tuy với xu hướng thích nữ của cô, thì việc có thêm một sư muội là một điều tuyệt vời, đáng để ăn mừng. Nhưng khi biết tình trạng của Thanh Linh, cô lại theo phe sư phụ muốn giết cô nàng, điều này khiến cho cô có phần khó xử khi đối diện với Thanh Linh.

“A… vâng… em cảm ơn sư tỷ.”

Mặc dù chỉ bái nửa sư phụ với Long Chiến Thiên, nhưng cô cũng không ngại gọi Long Linh Tuyết là sư tỷ chút nào. Vì hiện tại hai người cũng được tính là đồng môn, khi cô học Cường Long Pháp rồi.

“Ừm…”

Long Linh Tuyết khẽ thở dài trong lòng, nhưng khi nghe thấy hai chữ “sư tỷ” được thốt ra từ miệng một cô gái xinh xắn, chứ không phải từ Thanh Tâm, điều đó vẫn khiến cô cảm thấy vui vẻ. Không chần chừ, cô lôi ra từ túi không gian một chiếc dây buộc tóc.

“Đây là Dây Tĩnh Lặng, có thể giúp cho người đeo tạo một kết giới cách âm, có kèm theo tác dụng khử mùi, cách nhiệt và điều nhiệt. Cứ coi đây là quà mà sư tỷ tặng làm quen đi.”

Không để Thanh Linh từ chối, cô nàng đã dúi chiếc dây vào trong tay Thanh Linh. Chờ một hồi thấy Thanh Linh không từ chối, thì cô nàng mới thở phào một hơi.

Nhìn vào chiếc dây buộc tóc trên tay, Thanh Linh suy tư trong giây lát, rồi cầm lên, buộc tóc thành tóc đuôi ngựa, sau đó khẽ mỉm cười nhìn qua Long Linh Tuyết, người đang ngẩn ngơ nhìn cô.

“Cảm ơn sư tỷ, em rất thích món quà này ạ.”

Ngay khi nhìn thấy nụ cười của Thanh Linh, trái tim Long Linh Tuyết không hiểu sao lại hụt một nhịp. Ngẩn người trong giây lát, Long Linh Tuyết vành tai đỏ hồng, quay mặt sang chỗ khác rồi đặt tay lên ngực.

‘Đây là cảm giác yêu sao? Hay chỉ là cảm giác khi có sư muội?”

“Khụ khụ… Trà đã xong rồi đây, mọi người vừa uống vừa nói chuyện nhé.”

Âu Linh khi thấy hai người họ bỏ qua mình, liền khẽ ho hai tiếng, mỉm cười rót trà ra ba chiếc cốc sứ, đưa sang cho hai người xong liền nhẹ nhàng cầm cốc của mình lên uống.

Có vẻ sau khi nhận quà thì không khí căng thẳng liền biến mất, cả ba cô gái cùng nhau nhâm nhi tách trà thơm ngon, rồi cười nói một cách vui vẻ dưới ánh chiều tà dần lui xuống.

…

“Oa, không ngờ cậu lại đi du học hồi cấp ba đấy.”

Lê Phương Anh thoáng bất ngờ, ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm Thanh Tâm.

“À thì… mang tiếng là du học nhưng cũng khá bình thường. Với cả nhờ đó mà tôi mới bái được sư phụ đầu tiên, và làm tam sư đệ của sư tỷ Âu Linh, mặc dù trong khoảng thời gian đó tôi với sư tỷ chưa gặp nhau lần nào.”

Thanh Tâm khoanh tay chống cằm, cười một tiếng, như thể nhớ lại chuyện vui khi nói về sư phụ đầu tiên của mình.

“Cơ mà, tại sao mới học bên đó hai năm rưỡi, gần đến lúc tốt nghiệp cấp ba, thì cậu lại trở về? Chẳng phải học tiếp, thi xong rồi học tiếp lên đại học bên đó, hoặc thi xong rồi về cũng tốt hơn chứ?”

Ngay lúc này, Đặng Linh Lam, người đang ngồi trên thành giường, nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng cô không mang theo bất kì cảm xúc gì, nhưng ánh mắt dò xét xen lẫn tò mò đã làm thay.

Mọi người nghe vậy liền tò mò nhìn sang, nhưng cả bốn cô nàng đều giật mình, vì hiện tại không khí trên người Thanh Tâm bỗng trở nên âm u, mang theo sự u buồn khó tả.

“Haizz… lúc đó bị bệnh, phải về chữa bệnh mà thôi.”

Thanh Tâm khẽ thở dài, lắc đầu rồi cười một cách khó khăn. Nụ cười của cậu như đang tự giễu chính bản thân, cũng như cười khổ vì một thứ gì đó.

Cả bốn cô nàng nhìn nhau, đều thấy được ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn khó tin của nhau. Đối với họ, Thanh Tâm là một người không dễ buồn bã, và vô cùng mạnh mẽ. Nhưng hiện tại lại đưa ra một bộ mặt khác, không thể không khiến họ bất ngờ cho được.

“Này… ừm… có thể… có thể cho tôi chút đồ ăn được không… tôi… tôi đói rồi…”

Mọi người nhìn qua, liền thấy gương mặt Long Huyền Vi đỏ ửng, ngón tay cô nàng níu chặt lấy vạt áo, có thể thấy cô nàng lúc này rất xấu hổ và căng thẳng. Không khó để nhận ra, cô nàng đang chuyển chủ đề khác, chỉ là cái cách này có chút… ngây thơ?

“Phì… khụ… xin lỗi. Chờ tí nhé, dù gì trời cũng muộn rồi, vậy thì để tôi xuống bếp nấu cho mọi người luôn nhé. À đúng, thực đơn hôm nay vẫn chỉ là cháo hồi phục mà thôi. Và cả… cảm ơn.”

Thanh Tâm ngước lên nhìn đồng hồ treo tường cũ kĩ, khi thấy đã hơn 6 giờ chiều, cậu liền đứng dậy, nhìn mọi người một lượt, nói xong liền đi về phía hậu viện. Khi ra đến cửa, cậu liền xoay người, nhìn vào Long Huyền Vi rồi nói một tiếng cảm ơn. Cậu không ngu đến mức không biết người khác đang giúp mình, vậy nên cậu cũng không ngại mà cảm ơn một tiếng.

Ngay khi bóng hình của cậu biến mất sau cánh cửa, thì mọi người liền quay qua nhìn chằm chằm Long Huyền Vi. Khi bị mọi người nhìn chằm chằm như vậy, cả khuôn mặt của cô nàng liền đỏ bừng, sau đó liền cầm chăn lên đắp kín cơ thể.

‘Ặc… cậu không chỉ muốn có bạn gái, giờ muốn có cả bạn trai luôn sao? Rốt cục hướng giới tính của cậu là gì vậy? Chẳng nhẽ muốn chân đạp hai thuyền, mỗi bên một giới tính.’

Lang Thiên Nguyệt khóe miệng giật giật, cô không ngờ người bạn trầm tính của mình, lại có thể làm được như vậy.

‘Hừm… vậy là Linh có tình địch à? Nhưng lại có cảm giác không phải.’

Lê Phương Anh chống cằm suy tư, cô cảm thấy giữa ba người Thanh Tâm, Thanh Linh và Long Huyền Vi có chút kì quái.

“A… cậu đúng là tham lam.”

Đặng Linh Lam nhìn qua Long Huyền Vi đang đắp kín cơ thể, liền nói một câu không đầu không đuôi rồi nằm xuống giường nhắm mắt dưỡng thần.

‘Mình… mình vừa làm gì vậy? Đúng… đúng rồi, mình chỉ… mình chỉ đang giúp cậu ta… vì… vì cậu ta là bạn của Linh, và đã cứu mình mà thôi… chắc chắn là vậy…’

Long Huyền Vi bên trong chăn, đưa tay lên chạm vào khuôn mặt nóng bừng của mình, sau đó liên tục lắc đầu, phủ nhận, giải thích, rồi khẳng định một cách nhanh chóng.

…

Mặt trời dần lui khỏi bầu trời, nhường chỗ cho mặt trăng treo lên trên cao. Sau khi Thanh Tâm nấu xong đồ ăn, mọi người liền cùng nhau cầm một bát cháo lớn, rồi quây quần bên nhau để ăn.

“Wow, không ngờ cậu là con trai mà lại nấu ăn ngon đến vậy đấy Tâm… Tâm?”

Lê Phương Anh múc từng thìa lên ăn, sau đó ánh mắt liền sáng rực, nhìn qua Thanh Tâm để khen thì thấy cậu ta đang ngẩn người.

“Hả? À… ừ… Khục, ngon thì cứ ăn thêm đi, tôi nấu nhiều lắm.”

Thanh Tâm đang ngẩn người thì nghe thấy tiếng gọi, cậu liền lúng túng quay sang trả lời, không những thế, vành tai cậu lại đỏ ứng lên trông thấy.

‘Ư… tại sao cô ấy lại buộc tóc đuôi ngựa…’

Thanh Tâm cố gắng dời mắt khỏi Thanh Linh, người đang nói cười với mọi người. Đối với cậu, khi con gái buộc tóc đuôi ngựa, thì cậu liền không nhịn được mà nhìn chằm chằm họ. Có thể thấy được, phụ nữ đi kèm với tóc đuôi ngựa, lại là chí mạng đối với cậu.

‘Mọi khi Linh đều để xõa, hoặc buộc tóc thấp, tại sao hôm nay lại buộc tóc đuôi ngựa cớ chứ?’

Thanh Tâm đưa tay bấu lấy đùi, vùi đầu vào ăn cháo, cố gắng tránh tầm mắt khỏi Thanh Linh. Vì mỗi lần nhìn qua, thì cậu sẽ vô thức ngẩn người mà nhìn chằm chằm cô nàng.

“Nguyệt, cậu thấy Tâm đang bị sao vậy?”

“Chắc do Linh đổi kiểu tóc, đẹp quá nên cậu ta không dám nhìn đấy.”

Lê Phương Anh cùng Lang Thiên Nguyệt chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ. Họ vừa ăn vừa hóng chuyện vui.

“Tâm, có thể cho mình thêm một bát được không?”

Thanh Linh khi thấy bát mình đã hết, liền xấu hổ đưa bát cho Thanh Tâm, mong cầu được ăn thêm.

“Đư… được… đưa đây.”

Thanh Tâm cúi đầu không dám đối mặt, cậu múc cháo thật nhanh rồi đưa qua cho cô nàng.

Khi thấy cậu như vậy, Thanh Linh liền khó hiểu nghiêng đầu sang một bên. Cô có thể thấy Thanh Tâm không hề tức giận hay giận dỗi với cô, nhưng tại sao cậu ta lại lảng tránh đối diện với cô?

Vì đang trong lúc ăn nên cô cũng không tiện hỏi, đành chờ lúc về liền hỏi cậu ta vậy. Thanh Linh khẽ cảm ơn một tiếng rồi cầm bát cháo lên ăn. Mỗi lần múc lên ăn là cô đều cảm thấy vui vẻ, vì cháo cậu ta làm thực sự rất ngon.

“Haha… HAHAHA! Mình đột phá lên Ngưng Tụ chín sao rồi! Không những thế, lửa của mình còn mạnh lên nữa, HAHAHA!”

Trong lúc mọi người đang ăn uống vui vẻ, thì Bùi Trương Tú tỉnh lại sau khi hấp thụ năng lượng xong. Cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể, cô nàng liền đứng lên chống nạnh, cười lớn một tiếng.

“Im lặng, y quán không phải nơi để cô hò hét.”

Ngay khi cô đang cười, liền có tiếng nói lạnh lùng cắt ngang nụ cười của cô. Bùi Trương Tú nghe vậy liền im bặt, cười nhẹ một tiếng rồi gãi đầu ngồi xổm, trông cô lúc này như một đứa trẻ bị phạm lỗi vậy.

“Được rồi, chuyện đấy tính sau, ăn cháo đi đã.”

Thanh Tâm sau khi thấy cô nàng đã bình tĩnh, cậu liền múc một bát cháo lớn rồi đưa sang cho cô nàng.

“Cảm ơn Tâm… hì hì, cảm ơn cậu rất nhiều. Có cậu làm đồng đội là may mắn đối với mình.”

Bùi Trương Tú nhận bát cháo nóng hổi, sau đó liền mỉm cười, nhìn cậu rồi cảm ơn một cách chân thành.

“Ha, vậy bọn họ thì sao?”

Thanh Tâm nhếch mép, chỉ qua năm cô nàng còn lại.

“Hì hì, đều giống nhau.”

Mọi người nghe thấy câu trả lời của Bùi Trương Tú, không nhịn được liền mỉm cười. Cứ như vậy, mọi người vừa ăn cháo, vừa cười nói một cách vui vẻ, cũng như kết thúc một ngày dài mệt mỏi nhờ bát cháo thơm ngon.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vong-du-1-nguyen-flash-sale-dai-than-hao
Võng Du: 1 Nguyên Flash Sale Đại Thần Hào
Tháng 2 3, 2026
diet-tan-tran-ai.jpg
Diệt Tận Trần Ai
Tháng 3 3, 2025
tay-du-chi-nhat-quyen-thanh-nhan.jpg
Tây Du Chi Nhất Quyền Thánh Nhân
Tháng 1 25, 2025
tang-kinh-cac-de-su-ta-tai-de-trieu-diem-hoa-thai-tu.jpg
Tàng Kinh Các Đế Sư: Ta Tại Đế Triều Điểm Hóa Thái Tử
Tháng 2 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP