Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
xuyen-qua-thanh-da-than-ta-than-luc-co-uc-diem-diem-nhieu

Xuyên Qua Thành Dã Thần, Ta Thần Lực Có Ức Điểm Điểm Nhiều

Tháng 12 4, 2025
Chương 531: đại kết cục Chương 530: mười năm ánh sáng
bat-dau-quy-toc-ky-si-ta-co-mot-cai-khong-gian-tuy-than.jpg

Bắt Đầu Quý Tộc Kỵ Sĩ: Ta Có Một Cái Không Gian Tùy Thân

Tháng 1 31, 2026
Chương 332: Vọng tưởng? Chương 331: Bạn hổ
hai-tac-ta-thien-long-nhan.jpg

Hải Tặc: Ta, Thiên Long Nhân!

Tháng 1 23, 2025
Chương 722. Từ vùng vũ trụ này bắt đầu, chinh phục! Chương 721. Frieza
chuyen-sinh-lao-soi-xam-bi-giao-hoa-trieu-hoan-thanh-ngu-thu.jpg

Chuyển Sinh Lão Sói Xám, Bị Giáo Hoa Triệu Hoán Thành Ngự Thú?

Tháng 1 30, 2026
Chương 111: Như Yên Đại Đế chi tư Chương 110: Liễu Như Yên trèo lên bảng
gia-toc-quat-khoi-tu-lam-gia-gia-bat-dau

Gia Tộc Quật Khởi: Từ Làm Gia Gia Bắt Đầu

Tháng 12 16, 2025
Chương 1161: mới giới vực (3) Chương 1161: mới giới vực (2)
at-moc-tu-tien-truyen

Ất Mộc Tu Tiên Truyền

Tháng 2 8, 2026
Chương 602: Chiến Ma vật (bên trên) Chương 601: Huyễn Ma ra
tan-the-ta-che-tao-vo-han-doan-tau

Tận Thế: Ta Chế Tạo Vô Hạn Đoàn Tàu

Tháng 12 7, 2025
Chương 543: Chung cuộc ( đại kết cục) (5) Chương 543: Chung cuộc ( đại kết cục) (4)
thang-mot-cap-phap-manh-gap-boi-nguoi-quan-cai-nay-goi-trieu-hoan

Thăng Một Cấp Pháp Mạnh Gấp Bội, Ngươi Quản Cái Này Gọi Triệu Hoán?

Tháng mười một 2, 2025
Chương 477: Đột phá Siêu thần cấp, phi thăng thành Chân Thần Chương 476: Sinh Mệnh Chi Tuyền
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 73: Giống nhau? Không, là tướng phu thê.
Prev
Next


Quên mật khẩu?

Chương 73: Giống nhau? Không, là tướng phu thê.

Sau khi học xong ở trường, Thanh Tâm cùng Thanh Linh liền trở lại y quán để chăm sóc Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam. Và lần này, lại có thêm hai người đi cùng là Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh.

Tại quầy để dược liệu, từng tiếng giã chày đang được vang lên. Bên trong quầy, là Thanh Tâm đang ngồi một góc, chuyên tâm giã nhuyễn thảo dược bên trong cối. Nhưng sau một lúc, sắc mặt cậu từ bình tĩnh, dần trở nên khó chịu mà ngước lên.

“Mấy người không có việc gì thì đi chơi đi, tập trung ở đây nhìn tôi làm gì?”

Xung quanh cậu bây giờ, là các cô gái với ánh mắt tò mò xen lẫn thích thú nhìn chằm chằm cậu đang làm việc.

“Hì hì, chẳng phải đang có dịp quan sát cậu chuẩn bị làm thuốc hay sao, tiện đang rảnh thì bọn mình nhìn và học hỏi luôn.”

Lê Phương Anh mỉm cười, nhanh chóng nói ra lý do vì sao mình lại làm vậy. Các cô gái khác nghe vậy cũng gật đầu đồng ý mà không nói gì thêm.

Thanh Tâm nhìn Lê Phương Anh một mắt, sau đó trán dần nổi gân xanh, ánh mắt lườm mấy cô gái còn lại, đặc biệt là hai cô nàng đang quấn băng gạc khắp người. Giọng cậu tuy nghe thì tức giận, nhưng lại không hề lớn tiếng gì hết:

“Nếu là Phương Anh với Tú thì tôi có thể hiểu được, nhưng tại sao mấy người cũng phải góp vui cơ chứ!? Đặc biệt là hai người nữa, chê bản thân thương thế chưa đủ nặng hay gì!?”

Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam khi thấy Thanh Tâm lườm mình, hai cô nàng nhìn nhau một hồi, rồi đồng thanh trả lời:

“Bọn tôi không đau. (x2)”

Nghe thấy bốn từ vô cùng bình tĩnh được thốt từ miệng hai cô nàng, Thanh Tâm đầu tiên là ngơ ngác, sau đó hai bàn tay nắm chặt, trán xuất hiện gân xanh, hơi thở dần trở nên đè nén.

Ở xa, Long Linh Tuyết cùng Âu Linh đang đánh cờ tướng ngoài sân vô cùng nhàn nhã. Bỗng nhiên, Long Linh Tuyết như cảm nhận được gì đó, liền nhìn vào trong phòng rồi thốt lên:

“Rồi xong.”

“Hử? Có chuyện gì sao?”

Âu Linh khi nghe thấy tiếng của Long Linh Tuyết, cô liền bỏ quân cờ trên tay xuống, rồi ngơ ngác nhìn theo hướng Long Linh Tuyết đang nhìn. Không để cô chờ lâu, tiếp đến liền xuất hiện hai tiếng kêu rên rỉ phát ra từ trong phòng.

“Hít… đau… không, đừng…”

“Đừng cắt… Ưm… A…”

“Không đau he, không nghe lời sư phụ của tôi he, thích cậy mạnh he.”

Tại hai chiếc giường ghép lại với nhau tạo thành một chiếc giường lớn. Xung quanh chiếc giường đang được kéo rèm che kín bên trong, như thể khung cảnh bên trong không thể để lộ ra bên ngoài.

Chỉ thấy lúc này, là khung cảnh Thanh Tâm đang đè hai cô nàng Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam lên giường. Cậu vừa nói, vừa hung hăng cắt băng gạc ra, bôi thuốc mới vào và thay băng gạc mới.

Tay nghề cậu như nước chảy mây trôi, vô cùng thành thục mà cắt từng lớp băng gạc đã thấm đậm màu của máu và thuốc, sau đó lại thay từng lớp băng gạc sạch sẽ mới vào.

“Vốn dĩ chờ lát nữa thay băng tôi sẽ nhẹ tay mà làm, mà hai người đã thích cậy mạnh, vậy thì đừng có mà kêu đau.”

Mặc dù trước mặt là hai cô nàng xinh đẹp đang vô cùng hở hang trước mặt cậu, nhưng ánh mắt cậu lại lạnh lùng không mang theo bất kì cảm xúc nào khác. Không hề có chút thương xót, cậu làm vô cùng mạnh bạo, từng nhát kéo cắt xuống, là từng tiếng kêu rên rỉ đau đớn phát ra từ miệng của hai cô nàng.

Còn bốn người Thanh Linh, Lang Thiên Nguyệt, Lê Phương Anh cùng Bùi Trương Tú thì đang bị trạng thái tức giận của cậu dọa sợ. Cả bốn cô nàng đều run rẩy trốn sau quầy, ánh mắt thì sợ hãi nhìn chằm chằm chiếc giường đang bị kéo rèm che kín, nơi đang phát ra tiếng đè nén của một nam nhân và tiếng thở dốc kèm tiếng kêu đau rên rỉ của hai cô gái.

“Ực… Tâm lúc tức giận đáng sợ như vậy sao?”

Bùi Trương Tú khẽ nuốt nước bọt, thốt ra một câu rồi nhìn qua Thanh Linh, vì cô cảm thấy hai người họ lúc tức giận rất giống nhau. Lê Phương Anh cũng nhìn qua, Lang Thiên Nguyệt thì theo số đông, nên cũng nhìn qua dù không biết gì hết.

Thanh Linh bị nhìn chằm chằm liền cảm thấy khó chịu, cô nhìn sang ba cô nàng, trả lời một cách bất đắc dĩ:

“Đừng nhìn mình như thế, mình không biết gì đâu.”

“Nhưng phải nói thì hai người rất giống nhau đấy.”

Lang Thiên Nguyệt bỗng thốt ra một câu khiến cho Thanh Linh giật thót.

Lê Phương Anh nghe vậy cũng gật gù suy nghĩ, sau đó cô liệt kê ra từng thứ khiến cho trái tim của Thanh Linh dần đập mạnh.

“Mà cậu nói cũng đúng, hình như Tâm với Linh có vài điểm khá tương đồng nhỉ. Ví dụ như khẩu vị nè, tật xấu nè, mà nếu nhìn kĩ thì nhan sắc cũng khá giống đấy.”

“Cái… cái này…”

Thanh Linh trong lòng lộp bộp, đang định lên tiếng giải thích, thì ngay lập tức bị Bùi Trương Tú ngắt lời:

“Sời, cái đấy thì chắc chắn là do tướng phu thê rồi.”

Thanh Linh nghe xong, khuôn mặt liền đỏ bừng tới tận mang tai, cô cúi gằm đầu xuống, lấy tay ôm đầu rồi che mặt. Thấy biểu cảm cô như vậy, hai cô nàng còn lại ánh mắt liền sáng lên, sau đó không ngần ngại mà nói tiếp:

“Ái chà chà, thì ra là tướng phu thê à.”

“Hì hì, không ngờ bạn Linh của chúng ta lại tìm người có tướng phu thê đấy.”

Nghe vậy, mặt Thanh Linh càng đỏ hơn. Lúc này cô như con đà điều vậy, đầu ngày càng cúi sâu xuống, như thể sắp cắm mặt vào đất rồi vậy. Cả ba cô nàng thấy Thanh Linh xấu hổ như vậy, liền nhìn nhau, sau đó cười gian một tiếng rồi quây quanh cô nàng mà lên tiếng trêu chọc.

“Tướng phu thê gì?”

Trong lúc ba người đang tập trung trêu Thanh Linh, thì bị giật mình bởi tiếng hỏi của Thanh Tâm, người đang ôm một đống băng gạc bẩn tiến đến. Có thể thấy sau khi trút giận lên người hai cô nàng kia, thì cậu đã trở lại bình thường.

“Khụ, không có gì.”

“Đúng rồi, đúng rồi. (x2)”

Thanh Tâm liếc qua một mắt, xoay người vứt đống băng gạc trong tay vào túi rác, rồi lạnh lùng nói với bọn họ.

“Không có việc gì thì mấy người ra nhìn hai người kia đi, nhớ kĩ, đừng có để hai người đấy di chuyển linh tinh đấy.”

“Vâng ạ. (x3)”

Ba cô nàng nhanh chóng đứng dậy rồi chạy khỏi quầy, để lại Thanh Linh đang ôm mặt ngồi xổm ở đó, cùng với Thanh Tâm gãi đầu, thở dài thầm nghĩ bản thân cậu đáng sợ lắm à?

“Linh, bọn họ đi rồi kìa… Linh? Linh!”

Thanh Tâm tiến đến vỗ vai Thanh Linh, thấy cô nàng bất động liền nghi hoặc, sau đó cậu lay người cô nàng, thì thấy cô đã ngất xỉu mà ngã ra đằng sau. May mà cậu nhanh tay đỡ được, liền bế cô nàng lên giường nằm.

“Mặt sao đỏ với nóng thế? Trong này mà cũng bị say nắng à?”

Chạm vào người cô nàng cảm thấy vô cùng nóng, cậu liền nhanh chóng lấy quạt ra thổi vào người, rồi dùng khăn ướt, từ từ lau cơ thể cô nàng để giảm nhiệt, tất nhiên chỉ lau những nơi như cổ và mặt thôi.

“Khụ… hình như đùa hơi lố…”

“Lát nữa vẫn nên xin lỗi cậu ấy thôi.”

“Ừm.”

Cả ba cô nàng thấy Thanh Linh ngất liền cảm thấy xấu hổ, họ nhìn nhau rồi gật đầu chắc nịch. Và có vẻ như hai cô nàng xấu số Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam đã bị bọn họ quên lãng.

Không mất bao lâu, Thanh Linh liền dần tỉnh lại. Khi thấy cô tỉnh lại, cả ba người kia liền nhao nhao tiến đến xin lỗi, mỗi người làm một việc để tạ lỗi với cô. Người thì xoa bóp chân, người thì xoa bóp vai, người thì đi giặt khăn lau rồi lau tay, lau mặt cho cô.

Còn Thanh Tâm sau khi thấy Thanh Linh đã ổn liền trở về quầy để giã thuốc. Mỗi chày cậu vung xuống, thảo dược bên trong dần nát ra từng miếng nhỏ, cho tới khi cậu cảm thấy đã ổn, thì mới gật đầu mà dừng công việc trong tay lại.

“Tốt, nguyên liệu đã xong, giờ đến lúc nấu thuốc.”

Nói xong, cậu liền ôm đống dược liệu bên cạnh cùng với dược liệu vừa làm xong ra hậu viện. Ra đến nơi, cậu vứt đống dược liệu lên trên bàn đá, rồi lôi một chiếc nồi to lớn đầy nước ra khỏi túi không gian.

Chiếc túi không gian này cậu nên trả lại cho Long Linh Tuyết, nhưng lại được cô nàng đưa lại với lý do trả tiền làm hậu cần. Khi nghe được thì cậu khá là bất ngờ, vì giá trị của túi không gian rất lớn, kể cả không gian chỉ có 1 mét vuông, thì vẫn có rất nhiều người mong muốn. Nhưng chiếc túi mà Long Linh Tuyết đưa, lại có không gian 10 mét vuông, giá trị này vượt xa mong muốn của cậu rồi.

Lúc đó cậu suýt thì nhảy cẫng lên rồi ôm chặt cô nàng, nếu không phải có mọi người ở đó, thì có lẽ cậu đã nói mấy câu đùa như “giá trị quá lớn, để em lấy thân thể để bù vào” rồi.

Trở lại với hiện tại, chỉ thấy Thanh Tâm lúc này đang cắt một loại quả màu đỏ thành từng miếng nhỏ rồi vứt vào trong nồi, sau khi vứt cậu liền cầm thìa lên khuất. Mặc dù không dùng lửa, nhưng nước trong nồi dần sôi ùng ục, và chuyển sang màu đỏ nhạt cùng với mùi cay nồng.

“Chậc chậc chậc, Hỏa Dung Nham, loại quả này đúng như cái tên. Nếu kháng lửa không cao, ăn vào thì chỉ có hẹo.”

Tắc lưỡi vài cái, cậu liền vứt thêm một loại dược liệu có màu lam nhạt vào trong nồi.

“Xem nào, tiếp theo là Cỏ Băng, với tác dụng giảm nhiệt, tránh nóng. Và cuối cùng là…”

Cậu liền chộp tay vào dược liệu đã giã trước đó, rồi thả hết vào bên trong nồi.

Bùm!

Một tiếng nổ nhẹ vang lên, kèm với khói đỏ bốc lên nghi ngút, xung quanh tỏa ra mùi cay nồng nặc khó chịu, cùng với cảm giác ấm áp nhè nhẹ.

“Khụ khụ khụ… cuối cùng… khụ… cũng… khụ… xong…”

Thanh Tâm nước mắt dàn dụa, chảy cả nước mũi và ho sặc sụa. Cậu cố gắng xua tan đám khói xung quanh. Chờ đến khi khói tan đi, thì cậu mới ngó đầu vào nồi. Chỉ thấy bên trong nùi lúc này, là một chất lỏng đặc sệt màu đỏ xen lẫn lam nhạt. Chất lỏng đó rất ít, chỉ tầm khoảng một chén nước nhỏ.

“Mặc dù biết sẽ ít, nhưng không ngờ lại ít đến thảm thương thế này…”

Thanh Tâm khẽ thở dài, cầm một chiếc chén ra, vận mana, điều khiển chất lỏng bay vào trong cốc. Cậu sẽ không thể làm vậy nếu không có khả năng điều khiển nguyên tố Thủy, đó tất cả là nhờ công lao của Thanh Linh, vì cô nàng dạy rất dễ hiểu, nhờ đó mà cậu cũng học rất nhanh.

Thu dọn hết đồ vào trong túi không gian, cậu nhanh chóng cầm chiếc chén trở lại trong phòng.

“Tú, thuốc xong rồi này.”

Bùi Trương Tú nghe vậy, mắt sáng lên rồi lon ton chạy đến. Nhưng khi đến gần, cô liền lui ra xa, cách cậu ba mét, đôi tay run rẩy đưa lên, chỉ vào chiếc chén trong tay cậu hỏi:

“Cái… cái này… là thứ giúp mình mạnh lên á hả?”

“Ừ.”

Thấy Thanh Tâm gật đầu chắc nịch, Bùi Trương Tú liền như người mất hồn, đứng im tại chỗ. Vì theo góc nhìn của cô, thứ chất lỏng trong chiếc chén, đang bốc khói lên hình đầu lâu, như muốn đòi mạng cô vậy.

“Nếu cô không muốn thì cũng chẳng sao, nhưng mất đi cơ hội lần này, thì lần sau sẽ không có đâu. “

Thanh Tâm mặt không biểu cảm, vẫn đứng đó cầm chiếc chén không di chuyển nửa bước. Cậu chỉ cần làm thuốc, chứ không cần nói lời động viên. Và họ tuy đã thân, nhưng mỗi người đều có lựa chọn cho riêng mình, nên cậu không có quyền bắt ép người khác, dù cho việc đó có lợi cho họ.

“Mình…”

Bùi Trương Tú cúi đầu nhìn chân, ấp úng không biết nói sao cho phải.

“Không sao đâu Tú, mỗi người đều có nỗi sợ riêng, nên việc cậu không dám uống thứ đó, cũng chẳng sao cả. Vì thậm chí cả mình, khi nhìn vào cũng cảm thấy lông tơ dựng đứng, không dám đối diện với chén thuốc trên tay cậu ta.”

Lang Thiên Nguyệt tiến đến, vỗ vai an ủi cô nàng.

Bùi Trương Tú nhìn sang Lang Thiên Nguyệt, không biết cô đang nghĩ gì, nhưng khi im lặng một hồi, ánh mắt cô dần trở nên quyết tâm, hít sâu một hơi, tiến đến cầm chiếc chén lên rồi nhắm mắt, uống ực một cái.

Khi nuốt chất lỏng vào người, cô liền nhíu mày, vì hiện tại cô cảm thấy cơ thể mình nóng bừng, cổ họng như bị bóp nghẹt bởi thanh sắt nung nóng. Bùi Trương Tú nằm xuống, mồ hôi đầm đìa chảy ra, sắc mặt thống khổ không thể kêu rên, chỉ có thể nằm gập người ôm bụng.

Ba cô nàng Thanh Linh, Lang Thiên Nguyệt, Lê Phương Anh thấy vậy liền vô cùng lo lắng, họ nhanh chóng vây quanh Bùi Trương Tú, nhưng không biết làm gì, chỉ có thể truyền mana bảo vệ cơ thể và giảm nhiệt cho cô nàng.

“Được rồi, bình tĩnh, há miệng nuốt hai thứ này vào.”

Thanh Tâm thì không như vậy, cậu vô cùng bình tĩnh bước tới, nhét một loại lá mát lạnh và một cục gì đó giống đầu nấm vào miệng cô nàng.

“Không nuốt được à? Yên tâm, không cần lo.”

Thấy Bùi Trương Tú không thể nuốt được thứ mình đưa, cậu liền lôi ra một bình thuốc có màu lam, đổ thẳng vào miệng cô nàng cùng với đống đồ cậu nhét vào.

Có lẽ bình thuốc đó có tác dụng, kèm với hai loại đồ mà cậu cho ăn, sắc mặt Bùi Trương Tú dần hòa hoãn lại, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng nóng trong người, và liên tục chảy mồ hôi ra, làm thấm đẫm quần áo của cô nàng.

“Vận chuyển Lõi hấp thụ năng lượng đi, nếu giữ càng lâu thì cô càng khó chịu.”

Nghe thấy lời nhắc nhở của Thanh Tâm, dù đang khó chịu và vô cùng đau đớn, nhưng Bùi Trương Tú vẫn cắn chặt răng, ngồi dậy rồi hấp thụ năng lượng trong người.

“Phù… xong rồi.”

Thanh Tâm nhẹ lau đi giọt mồ hôi trên trán. Đừng nhìn cậu vẻ ngoài bình tĩnh, chứ thật ra cậu cũng cảm thấy vô cùng lo lắng trong lòng. Vốn dĩ cậu định cho cô nàng ăn đồ trước rồi mới uống, nhưng ai ngờ cô nàng lại giật đồ rồi uống ực một hơi, khiến cho cậu hoảng hốt, suýt thì xoay sở không kịp.

“Sư đệ à, làm cho con gái đau đớn là không được đâu.”

Trong lúc mọi người đang nhìn Bùi Trương Tú, thì có tiếng nói ôn nhu vang lên. Mọi người nhìn qua liền thấy Âu Linh cùng Long Linh Tuyết đang từ từ bước vào bên trong.

“Khá lắm, hết bắt nạt Lam với Vi, giờ đến cả Tú mà nhóc cũng không thương hoa tiếc ngọc.”

Long Linh Tuyết thì đứng với bên cạnh, đôi mắt híp lại, nửa đùa nửa thật nói. Bởi vì Long Huyền Vi bị trọng thương phải dưỡng ở đây một thời gian, nên Long Linh Tuyết đành bỏ đi cái mặt nạ lạnh lùng, vì giữ mãi cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi.

Ngày đầu thì Long Huyền Vi với Lang Thiên Nguyệt vô cùng bất ngờ, khi vị đội trưởng lạnh lùng quyết đoán của mình lại có mặt này. Nhưng rồi họ cũng phải chấp nhận, chỉ là khi bắt gặp sẽ cảm thấy hơi không quen mà thôi.

“Đừng nói như thể em là thằng bad boy thế. Tâm đây là chuẩn good boy chính hiệu nhé.”

Thanh Tâm vỗ ngực, nói với giọng hùng hồn. Cây ngay không sợ chết đứng, nên cậu cũng không sợ bị hai người họ trêu.

Âu Linh không trả lời, cô mỉm cười tiến đến cạnh Bùi Trương Tú, ngón tay thon dài khẽ chạm vào sau lưng cô nàng, một vòng tròn ma pháp màu lục xuất hiện, nó tỏa ra hào quang êm dịu, dần bao bọc cả cơ thể Bùi Trương Tú.

Tiên Pháp – Hào Quang Mộc

Hào quang dần lan khắp cơ thể cô nàng, khiến cho sắc mặt nhăn nhó dần được thả lỏng ra, làn đỏ đỏ bừng cũng dần dịu lại hồng hào.

“Ồ, là Tiên pháp sao?”

“Đừng nhìn nữa, cái ánh mắt ghen tị sắp tràn ra rồi kìa.”

Long Linh Tuyết khoanh tay đứng bên cạnh Thanh Tâm, cô cũng không quên đá đểu cậu một câu.

Thanh Tâm liếc sang, không nể nang gì mà đá lại cho cô một cậu.

“Chị cũng thế, cái chữ ghen tị vì không được tiếp xúc da thịt với họ như em cũng viết đầy trên mặt chị rồi kìa.”

Hai người họ nhìn nhau, không ai nhường ai mà móc mỉa lẫn nhau. Long Linh Tuyết thậm chí định bóp đầu cậu, biết rõ cô nàng sẽ làm vậy, cậu liền nhanh chóng cúi người né tránh, rồi chạy ra núp sau lưng Thanh Linh.

“Có giỏi thì ra đây.”

“Có giỏi thì chị đừng ra đây.”

Thanh Tâm xoay người Thanh Linh như lá chắn, chắn mọi đường Long Linh Tuyết có thể đi qua.

“Hừ.”

Thấy không thể làm gì, Long Linh Tuyết đành phải hậm hực quay sang chỗ khác. Để lại Thanh Tâm vui vẻ như chiến thắng, cùng Thanh Linh thở dài mệt mỏi.

“Được rồi, tiếp theo là chờ đợi con bé hấp thụ hết năng lượng thôi.”

Âu Linh khi làm xong việc liền đứng dậy, cô đưa tay lên lau đi giọt mồ hôi trên trán rồi nhìn qua Thanh Linh, mỉm cười nói:

“Linh, chị biết chuyện hôm qua rồi, có tiện không nếu em ra nói chuyện cùng chị và sư tỷ của em?”

“A? À, vâng ạ.”

Thanh Linh thoáng bất ngờ, nhưng cảm thấy họ sẽ không làm hại gì mình liền đồng ý.

“Em theo được không?”

“Bọn tỷ nói chuyện con gái, nếu đệ muốn thì cũng có thể theo.”

“Khụ… vậy thì thôi ạ.”

Thấy Âu Linh che miệng cười, cậu biết là cô nàng đang đùa mình. Nhưng biết là họ sẽ không làm hại Thanh Linh, nên cậu đành bỏ ý định đi theo bảo vệ.

Ba người Thanh Linh, Âu Linh và Long Linh Tuyết liền cùng nhau đi ra sân trước. Mà trước khi đi thì Long Linh Tuyết vẫn kịp bóp đầu cậu cho hả giận mới chịu đi.

“Chậc, cầu mong cho bà chị không kiếm được bạn gái.”

“Bà chị đây nghe thấy đấy.”

Long Linh Tuyết đang đi liền quay đầu lườm cậu một cái, khiến cho cậu bịt miệng im lặng, không dám hó hé gì.

Thấy cô nàng đã đi xa, Thanh Tâm liền gãi đầu quay qua, liền bắt gặp ánh mắt không mấy tự nhiên của Lang Thiên Nguyệt, cùng với ánh mắt tò mò có vô số câu hỏi của Lê Phương Anh.

“Hai người… nhìn gì tôi thế.”

“Không…”

“Nè nè, chị Âu Linh cũng là sư tỷ của cậu à? Mình tưởng cậu chỉ có chị Tuyết thôi chứ?”

Lang Thiên Nguyệt lắc đầu rồi chuyển hướng về phía Bùi Trương Tú, còn Lê Phương Anh thì như một chú chim, líu lo hỏi cậu liên tục về quan hệ giữa cậu, Âu Linh và Long Linh Tuyết.

“Hmm… dù gì cũng không phải chuyện bí mật, vậy thì tôi kể cũng được. Vậy thì kể về tôi với chị Tuyết trước đi…”

Thanh Tâm lấy một chiếc ghế đẩu ra ngồi, bắt đầu kể những thứ mà có thể kể. Lang Thiên Nguyệt cùng Lê Phương Anh thấy có chuyện hóng liền nghe say xưa. Thậm chí cả hai cô nàng Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam đang nằm một cục ở giường, cũng vểnh tai lên để nghe, vì hiện tại họ cũng vô cùng chán.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-that-khong-phai-la-hoang-kim-thanh-dau-si.jpg
Ta Thật Không Phải Là Hoàng Kim Thánh Đấu Sĩ
Tháng 1 25, 2025
6eac790ad343166bf3c4d3d5de1d5f97
Bắt Đầu Vũ Hóa Tiên, Sáng Tạo Sát Thủ Thần Triều Thiên Ngoại Thiên
Tháng 1 16, 2025
ta-khong-muon-nghich-thien-a.jpg
Ta Không Muốn Nghịch Thiên A
Tháng 1 24, 2025
ta-o-group-chat-mo-phong-truong-sinh-lo.jpg
Ta Ở Group Chat Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP