Chương 72: (Chưa nghĩ ra tên)
Trên con đường đi bộ được lát làn gạch ngay ngắn, ánh nắng buổi sáng chiếu xuống, như một làn phân cách giữa hai người đang đi song song nhau. Mọi chuyện sẽ rất bình thường, nếu hai người họ không đứng cách nhau 2 mét.
Người đi phía bóng râm là một nam thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt cậu ta lúc này rất bất đắc dĩ. Còn người đi bên ngoài nắng là một cô gái trẻ tuổi, chỉ thấy cô nàng lúc này đầu cúi sâu, nhìn đất mà đi. Đi một hồi, người đi bên trong liền dừng lại, người bên ngoài thấy thế cũng dừng lại theo.
“Linh, chuyện hôm qua mình không tức đâu, cậu đi vào đây được không?”
Thanh Tâm khẽ thở dài trong lòng. Tối hôm qua khi đang ngủ thì cậu liền bị cô nàng đánh vào bụng hai cú đau điếng, sau đó lại phải ôm cái bụng đang đau đi ra xem ai gõ cửa. Cuối cùng cũng chỉ là ông bà Xuân gõ cửa hỏi thăm, vì hai người họ ba hôm mới về.
Thanh Linh nghe vậy, đầu cúi thấp xuống, gò má ửng hồng, hận không thể chui cả cơ thể xuống đất.
Thấy cô nàng không trả lời, Thanh Tâm lại đi một bước sang bên cạnh, nhưng cô nàng cũng làm như cậu, nhích một bước sang bên cạnh, giữ khoảng cách 2 mét giữa hai người.
‘Haizz… con gái thật đúng là khó hiểu mà, thì ra mình phiên bản nữ cũng như vậy… à đúng, cô ấy là con gái mà.’
Thanh Tâm khẽ nhíu mày, nhanh chóng đưa tay lên xoa trán, sáng nay không hiểu sao bị đau đầu, giờ con phải đoán tâm tư phụ nữ, khiến cho đầu cậu càng đau thêm.
“Linh, mình có làm gì sai sao?”
Cậu nhìn qua, thấy cô vẫn cúi đầu đứng đó, liền hỏi thẳng.
“Không…”
Thanh Linh nhàn nhạt trả lời, không dám đối diện với cậu. Cô cũng không thể nói là hôm qua bản thân hôn trộm nhưng không thành được. Vậy nên, hiện tại cô không dám nhìn thẳng vào ánh mắt cậu, vì mỗi lần nhìn qua, thì cô lại nhìn xuống môi cậu một cách vô thức.
“Vậy tại sao cậu lại đứng cách xa mình vậy?”
Vừa nói, cậu vừa tiến đến gần cô.
“…”
Thanh Linh không đáp, cô vẫn cúi đầu, nhưng vô cùng chuẩn xác mà di chuyển cách xa cậu 2 mét.
“Haizz… vậy thì ít ra cậu vẫn nên đứng vào trong này chứ, đi bên ngoài nắng cậu không sợ nóng à.”
Thấy không thể di chuyển đến gần cô nàng, cậu đành phải bỏ cuộc. Nói xong cậu liền đứng sâu vào trong, để cho cô có thể đứng trong bóng râm.
Thanh Linh nghe vậy chỉ gật đầu nhẹ, sau đó đi vào bên trong bóng râm, nhưng vẫn đứng cách cậu 2 mét không hơn không kém.
Thời gian tiếp theo hai người họ không nói bất cứ lời nào. Từ việc đi đến trường, cho đến lúc vào lớp, thì cả hai người vẫn giữ im lặng và đi cách nhau 2 mét.
“Ồ hố, cãi nhau với bạn gái à con.”
Ngay khi Thanh Tâm vừa ngồi xuống, liền bị Nguyễn Bình Minh tiến đến khoác vai hỏi.
“Bạn gái nào?”
“Còn chối? Mọi khi thấy hai đứa mày lúc nào chả đi gần nhau, thậm chí hôm qua nghỉ còn nghỉ cùng nhau mà.”
Thấy Thanh Tâm ngơ ngác, Nguyễn Bình Minh liền nhíu máy, khóa cổ cậu lại.
“Thứ nhất, tao với Linh chỉ là bạn bè thôi. Thứ hai, hôm qua tao bị bệnh đột xuất.”
Nói xong cậu liền chỉ về phía mái tóc hai màu của mình.
“Mẹ!? mày lại nhuộm tóc à?”
Nhìn theo hướng cậu chỉ, Nguyễn Bình Minh liền bất ngờ. Đúng là vừa nãy chỉ quan tâm giữa hai người Thanh Tâm và Thanh Linh, không chú ý đến mái tóc của cậu.
“Nhuộm cái quần què, mày thấy có tao giống loại người rảnh đến mức nghỉ 1 ngày chỉ để nhuộm tóc không?”
“Ờ cũng đúng… mà khoan, đừng có chuyển chủ đề. Trở lại chủ đề chính, tao không tin mày với con kia không có quan hệ.”
Nguyễn Bình Minh gật gù, nhưng nhanh chóng nhớ ra điều gì đó, liền túm lấy cậu hỏi tiếp.
…
Qua bên Thanh Linh, ngay khi cô đặt mông xuống chỗ ngồi, thì lập tức bị cả hai người Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh hỏi thăm. Điều đáng chú ý là cả hai đều có ánh mắt thâm quầng, nhưng họ vẫn lo lắng hỏi:
“Linh, Lam như nào rồi? Cả Vi nữa. Hôm qua cả ba người không nhắn tin làm tớ lo quá.”
“Hai người họ không sao chứ? Cả cậu nữa Linh, vai cậu đã khỏi chưa?”
Hai người họ liên tục hỏi thăm về Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi, đôi khi họ cũng sẽ hỏi về bả vai bị thương của cô, nếu không phải đang ở chỗ đông người, thì có lẽ hai người họ sẽ vạch áo cô ra để kiểm tra mất.
“Hai người họ không sao, có lẽ sẽ mất hai ngày nữa thì Lam mới đến trường được, nên hai người không cần lo đâu.”
Thanh Linh nhanh chóng kể sơ qua tình trạng của họ cho hai cô nàng.
“Phù… Không sao là tốt, không sao là tốt.
Lê Phương Anh thở phào một hơi, cô thậm chí lo lắng đến mức không thể ngủ được, cả Bùi Trương Tú cũng vậy. Nhưng Bùi Trương Tú lại nặng hơn, vì mỗi khi cô ngủ, thì đều sẽ mơ thấy ác mộng khi nhớ lại cảnh tượng máu me ở bờ hồ và cảnh tượng giết người của Lang Thiên Nguyệt.
“Tú, cậu không sao chứ?”
Thấy sắc mặt của Bùi Trương Tú không hề tốt, Thanh Linh liền lo lắng hỏi thăm.
“Không… không sao, chỉ là ngủ không đủ giấc thôi.”
Bùi Trương Tú khẽ lắc đầu, rồi cười như không có chuyện gì xảy ra.
Hai người Thanh Linh và Lê Phương Anh không bị mù, họ đều là bạn từ cấp 3 cho đến nay, nên cả hai đều nhận ra Bùi Trương Tú không hề tốt chút nào. Nhưng thấy cô nàng không muốn đào sâu, nên cả hai người đều ăn ý không hỏi thêm.
“Đúng rồi, hai người các cậu cãi nhau à?”
Thấy không khí có phần im lặng, Bùi Trương Tú liền nói sang chuyện khác. Nhân lúc còn nóng, cô nàng liền hỏi chuyện giữa hai người Thanh Linh và Thanh Tâm. Lê Phương Anh biết bây giờ là lúc nên đổi chủ đề, nên cô liền hùa theo.
“Đúng rồi, tại sao vừa nãy, bọn tớ thấy cậu với Tâm đi cách xa nhau thế? Hai người cãi nhau à?”
“Cái này…”
Nghe thấy hai người họ chuyển sang nói về cô và Thanh Tâm, thì cô liền như quả bóng bị xì hơi. Khuôn mặt đỏ bừng, hai tay níu chặt vạt áo, đầu cúi xuống nhìn chân.
Thấy cô như vậy, cả hai cô nàng Lê Phương Anh và Bùi Trương Tú liền bốn mắt nhìn nhau. Sau đó, cả hai người liền như phát hiện ra điều gì đó, ánh mắt sáng lên, cười gian một tiếng. Hai người không ngần ngại đứng lên, rồi đi xuống bàn dưới, kẹp chặt Thanh Linh ở giữa.
“Ồ hố, bạn Linh của tôi ơi, kể hết chuyện ra xem nào.”
“Hì hì, chúng ta là chị em tốt mà nhỉ? Vậy nên có chuyện thì phải kể cho chị em luôn chứ.”
Thanh Linh thần sắc hoảng hốt nhìn sang hai bên, muốn chạy nhưng lại bị hai cô nàng kẹp chặt. Hai tay thì bị hai cô nàng ôm vào ngực, hai chân thì bị hai người họ kẹp vào chân. Trông cô bây giờ như là phạm nhân bị tra khảo vậy.
“Ực… Không… không có chuyện gì đâu… thật đấy…”
Cô nuốt nước bọt, tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, cố gắng thoát khỏi hai cô nàng. Nhưng hai cô nàng kia lại không tin, nhất quyết phải hỏi ra cho bằng được.
“Muốn chạy? Nếu cậu không kể ra, thì đừng hòng đi.”
“Đúng vậy, muốn đi thì kể chuyện giữa hai người đi đã, rồi muốn đi đâu thì đi.”
Ba cô nàng cứ thế giằng co với nhau, tạo thành một khung cảnh khí xuân tràn trề. Khiến cho vài người, cả nam lẫn nữ đều nhìn qua, rồi vô thức mà nuốt nước bọt.
“Cất mắt đi, nhìn cái quái gì.”
Thấy mấy thằng bạn nhìn chằm chằm ba cô nàng, Thanh Tâm nhíu mày, liền đứng lên chắn tầm mắt của họ.
“Chậc, thế mà bảo chỉ là bạn bè. Bạn bè quái gì mà giữ khư khư như của quý thế kia?”
Nguyễn Bình Minh bị che tầm nhìn liền tặc lưỡi một cái, sau đó đá đểu cậu một câu.
“Muốn tao bảo vệ thì bọn mày chuyển giới hết đi. Nếu là bạn nữ thì tao sẵn lòng bảo vệ đấy.”
Thanh Tâm nhún vai, ánh mắt khinh bỉ nhìn lướt qua đám bạn mình.
“Á à, thằng này khá nhỉ.”
“Mày cẩn thận bị bọn tao trói lại rồi thông thỏa thích.”
Đám bạn bị cậu nhìn khinh bỉ cũng không cảm thấy tức giận, họ chỉ cười một tiếng rồi nói vài câu. Thậm chí cậu còn bị vài người kéo đến khóa cổ, sau đó nói vài câu khá là gay của đám sinh viên.
Mọi chuyện chỉ dừng lại khi thầy giáo vào dạy. Tốn mất vài phút vẫn không cạy được miệng của Thanh Linh, hai người Lê Phương Anh và Bùi Trương Tú đành phải hậm hực trở về chỗ ngồi để học. Còn bên Thanh Tâm thì khá dễ dàng, lũ con trai sẽ không đào quá sâu vào một chuyện, nếu chuyện đó không quá quan trọng với họ.
Trong thời gian học, Thanh Linh thì có vài lần liếc trộm Thanh Tâm, Lê Phương Anh cùng Bùi Trương Tú dùng gương cầm tay để nhìn động tĩnh phía sau, cả hai người họ không nghĩ nhiều mà gán thẳng cho Thanh Linh mác “có vấn đề về tình cảm”.
Còn bên Thanh Tâm thì khá là thảnh thơi. Cậu có vài lần liếc sang Thanh Linh, thấy cô nàng vẫn bình thường với người khác, nhưng lại vô cùng bất thường với mình. Cậu chắc chắn cô nàng đang tức giận mình điều gì đó, nhưng không biết là gì. Vậy nên cậu đành phải chờ lúc ăn trưa có thể tiếp cận, thì liền hỏi cô nàng lý do vì sao lại tức giận.
“Ê Tâm, nhìn này.”
Đang ngẩn người suy nghĩ, thì cậu liền bị Nguyễn Bình Minh huých nhẹ vai. Cậu nhìn sang liền thấy cậu ta đang mày mo thứ gì đó trong balo.
“Có gì hot?”
“Chờ tí… đây.”
Nguyễn Bình Minh mở cặp ra, trong đó là một khẩu súng cò quay màu bạc sáng bóng, điểm đặc biệt là phần nòng cùng ổ đựng đạn vô cùng dài, dài hơn vài phân so với một khẩu súng cò quay thông thường.
“Mọe, mày để súng trong cặp, không sợ bị tóm à cu.”
Thanh Tâm khi thấy khẩu súng, ánh mắt như nhìn tội phạm mà nhìn Nguyễn Bình Minh đang khoe đồ trước mặt.
…
Không thể trách cậu kinh ngạc được, vì luật vũ khí của Đại Việt khá là nghiêm ngặt. Mặc dù mọi người có thể mang vũ khí trên người, nhưng đó chỉ là trong trường hợp vũ khí được đặt trong một loại hộp đặc chế dành cho chúng.
Ví dụ với thanh gươm của Thanh Linh: mỗi lần cô muốn mang nó ra ngoài, thì đều phải để thanh gươm trong chiếc hộp gỗ rồi treo trên lưng, chứ không thể cầm trên tay rồi đi thong thả trên đường được.
Trừ những người thi hành công vụ, hoặc những người được đặc cách cầm theo vũ khí ra. Thì việc mang vũ khí ra ngoài, hay là cất giữ vũ khí ngoài hộp cất vũ khí, đều sẽ bị coi là đe dọa mạng sống người khác.
Khi đang ở ngoài nơi cho phép dùng vũ khí, thì cho dù bạn vô tình hay cố ý, nhẹ thì phạt hành chính, nặng thì tịch thu vũ khí vĩnh viễn và bị cấm sử dụng hay sở hữu vũ khí tư nhân tại Đại Việt. Mặc kệ bạn có là người bản địa, hay người nước ngoài đi nữa, thì luật pháp vẫn áp đặt lên tất cà.
…
“Yên tâm, tao có hộp đựng mà.”
Nói xong, Nguyễn Bình Minh liền đá một chiếc hộp thép màu đen dưới chân cậu ta ra.
“Sao, thấy con hàng mới độ của tao thế nào? Súng cò quay phiên bản cải tiến, có thể dùng loại đạn mana dày hơn.”
Cậu ta đẩy ổ đạn của khẩu súng ra cho cậu nhìn.
“Mấy thằng chơi súng như mày đúng là đốt tiền. Nhưng mà cải tiến này ngầu đấy, nhìn hầm hố phết.”
Thanh Tâm đưa ngón tay cái lên, ánh mắt thích thú nhìn khẩu súng trong balo Nguyễn Bình Minh.
“Chậc, nếu hôm qua mày đi học, thì tao đã cho mày chiêm ngưỡng uy lực của khẩu súng này rồi. Hôm nay thì không tiện, chỉ để mày nhìn được thôi.”
Mũi của Nguyễn Bình Minh hếch lên cao, như thể việc cho Thanh Tâm xem súng là ban ơn cho cậu vậy.
“Sao, mạnh không? Uy lực như nào? Kể nghe chơi.”
“Há há, khẩu súng này…”
“E hèm! Bình Minh lát nữa hết tiết thì đi cùng tôi.”
Trong lúc hai người hí hửng nói chuyện, thì có tiếng nói tức giận cắt ngang hai người. Nghe xong, cơ thể hai người bỗng cứng đờ, sau đó từ từ nhìn lên. Liền bắt gặp sắc mặt u ám của thầy giáo. Hai tay thầy giáo khoanh lại, nhìn chằm chằm hai người, hay nói đúng hơn là khẩu súng bên trong balo của Nguyễn Bình Minh.
Thanh Tâm không nghĩ nhiều, liền giữ im lặng, rồi vào trạng thái học sinh ngoan, mặc kệ ánh mắt như nhìn kẻ phản bội của Nguyễn Bình Minh.
Cả lớp đồng loạt nhìn qua, mọi người đều nhịn cười, và ném cho Nguyễn Bình Minh ánh mắt như đang cười trên nỗi đau của người khác.
…
Hết tiết, Nguyễn Bình Minh cả người ỉu xìu, mang theo chiếc hộp đang đựng khẩu súng của cậu ta, rồi theo sau lưng thầy giáo đi ra ngoài. Trước khi đi, cậu ta còn liếc xéo cậu một mắt, nhưng lại bị cậu giả ngơ quay mặt đi.
Cho đến khi quay lại lớp, Nguyễn Bình Minh chỉ trở lại với hai bàn tay trắng, cùng với ánh mắt bơ phờ nhìn lên trần. Như thể cậu ta vừa trải qua một chuyện vô cùng khủng khiếp vậy.
“Há há há, ngu thì chết.”
“Tao nhắc rồi không nghe, ngu thì chết thật hahaha.”
Khi thấy Nguyễn Bình Minh như vậy, thay vì an ủi, thì cả đám liền xúm lại cười vào mặt cậu ta.
“Mẹ nó, bị giam mất ba ngày. Bọn mày cẩn thận tao, đến giờ thực chiến thì đừng để thằng nào bị tao bắt cặp.”
Nguyễn Bình Minh nghiến răng nghiến lợi nhìn đám bạn đang cười nhạo mình. Nhưng khi nghe thấy lời đe dọa của cậu ta, họ liền tự động bỏ ngoài tai và còn cười lớn hơn, khiến cho Nguyễn Bình Minh chỉ biết hậm hực nhìn cả đám.
Nhìn thấy đám bạn đang cười nói, và cảm giác an toàn hiện tại, Thanh Tâm không khỏi cười nhẹ rồi thả lỏng bản thân. Nhớ lại hai này trước vẫn còn trọng trạng thái căng thẳng cao độ, thậm chí còn phải giết người, cậu không khỏi cảm khái thời gian trôi qua nhanh thật.
‘Haha, cuối cùng thì… mọi chuyện cũng thật sự đã qua, và mình đã trở lại cuộc sống bình thường.’
Đang suy nghĩ bỗng cảm nhận được gì đó, cậu quay sang nhìn, liền bắt gặp được ánh mắt đang nhìn cậu chằm chằm của Thanh Linh. Hai người cứ thế nhìn nhau không lâu thì cậu mỉm cười, như thể đang đáp lại cô nàng vậy.
Thanh Linh vốn định né tránh, nhưng khi bắt gặp ánh mắt thanh thản của cậu, đã khiến cho cô ngẩn người rồi nhìn tiếp. Sau đó cậu cười, cô cũng vô thức cười theo. Hai người cứ thế nhìn nhau cười, như thể hai ngày trước chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy.
Hai người im lặng nhìn nhau, mặc kệ xung quanh đã im hơi lặng tiếng. Chỉ còn lại không khí kì lạ, cùng với hàng chục cặp mắt nhìn chằm chằm hai người như đang xem trò vui.