Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-deu-bat-tu-bat-diet-phach-loi-diem-the-nao

Ta Đều Bất Tử Bất Diệt , Phách Lối Điểm Thế Nào?

Tháng 12 5, 2025
Chương 615: Thiên định nhân duyên (đại kết cục) Chương 614: Rất đáng tiếc, ngươi không có trật tự hiểu ta
vo-han-nghe-nghiep-tu-tho-ren-bat-dau-vo-dao-xung-thanh.jpg

Vô Hạn Nghề Nghiệp: Từ Thợ Rèn Bắt Đầu Võ Đạo Xưng Thánh

Tháng 2 8, 2026
Chương 208: Thi dự tuyển thứ nhất Chương 207: Ngàn năm linh thực hạt giống
tu-hai-tac-bat-dau-che-tao-toi-cuong-fairy-tail.jpg

Từ Hải Tặc Bắt Đầu Chế Tạo Tối Cường Fairy Tail

Tháng 1 10, 2026
Chương 104 chương Ngũ hoàng nhân viên quét dọn Lucci treo lên đánh mới ngư nhân đoàn hải tặc! Cùng triều bái Eden ngư nhân nhóm!( Một ) (1) Chương 103 chương Eden miểu sát Decken cửu thế! Lucci: Ngũ hoàng nhà vệ sinh chỉ có ta có thể xoát!( Ba ) (2)

Ta Chúa Tể Ngàn Tỷ Thần Thú

Tháng 4 25, 2026
Chương 252:: Tỳ Hưu thú hung hăng càn quấy một nhóm Chương 251:: Đi tới mới tiên phủ bí cảnh
Mở Mắt Thấy Thần Tài

Lão Tổ Xuất Quan

Tháng 1 16, 2025
Chương 7. Toàn sách xong Chương 6. Ngủ say cùng thức tỉnh
hai-tac-chi-theo-sharingan-bat-dau-tranh-ba.jpg

Hải Tặc Chi Theo Sharingan Bắt Đầu Tranh Bá

Tháng 2 11, 2025
Chương 287. Thành thần sau thường ngày Chương 286. Công khai tử hình Thiên Long Nhân
nguoi-tai-huyen-huyen-bat-dau-tu-hon-khi-van-chi-nu.jpg

Người Tại Huyền Huyễn, Bắt Đầu Từ Hôn Khí Vận Chi Nữ

Tháng 2 27, 2025
Chương 319. Phục sinh toàn bộ cổ sử, chúng ta đều đang đợi hắn nha Chương 318. Trên đời phi thăng Tiên Vực, cùng ta chung vĩnh sinh
huong-ve-tuong-lai-nu-ma-dau-huy-kiem

Hướng Về Tương Lai Nữ Ma Đầu Huy Kiếm

Tháng 10 18, 2025
Chương 474: Chúng ta mấy cái cùng một chỗ đem thời gian qua hảo so với cái gì đều trọng yếu ~ Chương 474 Hồi cuối hai: Thánh nữ điện hạ, ngươi hiểu lầm
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 71: Sự cố
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 71: Sự cố

“Ư… khục… khục…”

Thanh Tâm giật mình tỉnh dậy, nhưng lại nhanh chóng nhắm chặt mắt, bởi ánh nắng chói chang đã chiếu thẳng vào mắt cậu.

Nhớ lại cảm giác khó chịu khi bị Long Linh Tuyết kẹp cổ, cậu không khỏi mệt mỏi thở dài trong lòng. Mặc dù bị cô nàng làm như vậy rất nhiều lần, nhưng mỗi lần kẹp chặt khiến cậu ngất đi thì không phải lần nào cũng dễ chịu.

‘Chậc, với cái tính này thì đến già chị cũng đừng hòng có bạn gái…’

Sau khi thầm nguyền rủa Long Linh Tuyết xong, cậu hít thở lấy lại bình tĩnh, rồi từ từ mở mắt ra. Nhưng cảnh tượng sau đó, khiến cho cậu ngẩn người trong giây lát.

Thanh Linh như cảm thấy người đang nằm đã tỉnh, cô đặt quyển sách cũ kĩ trên tay sang bên cạnh, vui vẻ nhìn xuống.

“Cuối cùng cậu cũng tỉnh.”

Thanh Tâm ngơ ngác nhìn lên, lúc này mới cảm giác được đầu mình đang gối lên thứ mềm mại nào đó, quanh chóp mũi thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ, khiến cho tinh thần cậu dần tỉnh táo.

“Linh… A! Đúng rồi, thầy cần gặp cậu!”

Thanh Tâm ngẩn ngơ, sau đó sực nhớ ra nhiệm vụ của mình, cậu liền bật người dậy, định đưa cô đến gặp thầy. Nhưng chưa để cậu ngồi dậy, Thanh Linh đã đưa tay, giữ cậu lại, giọng nói nhỏ nhẹ như đã trút bỏ gánh nặng trên vai.

“Không sao đâu, trong lúc cậu ngất thì mình đã tự gặp ông ấy rồi.”

Nghe vậy, cậu liền bật thẳng người dậy, đưa tay lên nắm cằm cô nàng, xoay qua hai bên.

“Thầy không làm gì cậu chứ? Ông ấy có nói điều gì quá đáng không? Hay có động tay đánh cậu không?”

Cảm thấy nhìn ở ngoài không yên tâm, cậu còn định vén áo cô lên để kiểm tra, nhưng nhanh chóng bị cô nàng đỏ mặt tía tai mà tránh né.

“Khụ!”

Ngay lúc cậu vẫn còn lo lắng, thì có tiếng ho uy nghiêm, trầm thấp vang lên. Khi nghe thấy tiếng ho đó, cơ thể cậu bỗng căng cứng, biểu cảm như ăn phải ruồi, đầu từ từ quay sang.

“Th… thầy ạ… Thầy ở đây từ khi nào vậy ạ…”

“Lát nữa ra sân sau đứng 3 tiếng, bỏ bát đi, dùng vòng.”

Nói xong, không để cậu cầu xin, thì thầy đã xoay người đi khuất bóng. Để lại cậu bơ phờ đứng đó, còn Thanh Linh thì che miệng cười trộm phía sau.

“Ughhhhh… cuộc đời…”

Thanh Tâm yểu điệu khụy xuống, cậu đưa tay lên lau giọt nước mắt không tồn tại.

Thấy Thanh Tâm như vậy, Thanh Linh cũng có chút không đành lòng. Cô tiến đến, nhẹ nhàng vỗ vai cậu.

“Hay là… để mình chịu một nửa cho cậu?”

Thanh Tâm ngước lên, khi thấy biểu cảm lo lắng của cô, cậu có phần vui vẻ, nhưng lại nhanh chóng cúi đầu xuống, thở dài một hơi.

“Haizz… bỏ đi… thầy phạt không sai đâu, cậu cũng không cần phải chịu một nửa cho mình.”

Thanh Linh muốn nói thêm, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của cậu, cô đành phải gật đầu nói:

“Thế thì… trong lúc cậu bị phạt, thì mình sẽ ở bên cạnh đọc sách. Được chứ?”

Cô giơ quyển sách trên tay lên, cậu nhìn qua, không khỏi bất ngờ khi nhìn thấy tên quyển sách đó.

[Cường Long Pháp]

Thậm chí trên phía dưới tên quyển sách, còn có một tiêu kí hình con rồng quấn quanh một cô gái trẻ.

“Cái… cái này… cậu bái sư thầy rồi?!”

Thanh Tâm há hốc mồm, tay chỉ về phía quyển sách trên tay cô.

“À thì, cũng không hẳn. Nếu tính thì mình chỉ được tính là nửa đệ tử mà thôi. Nhưng ông ấy cho phép mình gọi là thầy hoặc sư phụ đều được.”

Thanh Linh mỉm cười, bàn tay xoa nhẹ lên bìa quyển sách, trí nhớ dần trở lại thời điểm thầy nói.

…

Khi Thanh Tâm bị Long Linh Tuyết làm cho ngất, Thanh Linh đã bế cậu đặt ở một nơi, còn bản thân thì một mình đối diện với thầy.

“… Dù cho cơ thể sẽ rách toạc, nội tạng sẽ nổ tung, trái tim sẽ ngừng đập, thì ngươi vẫn dám chọn thứ này sao?”

Thầy đưa ra hai quyển sách, một quyển là [Cường Long Pháp] quyển còn lại là [Tĩnh Hồn Pháp].

Sau khi nghe qua cả ưu lẫn nhược của hai quyển sách, Thanh Linh không ngần ngại mà chọn [Cường Long Pháp].

“Ý của con đã quyết, dù cho có chết, thì con cũng không hối hận.”

Ánh mắt cô kiên định, không kiêu ngạo, không tự ti mà nhìn thẳng vào đôi mắt già nua của ông lão.

“Vậy thì từ giờ, ngươi sẽ là nửa đệ tử của ta. Nhớ kĩ, nửa sư phụ của ngươi tên… Long Chiến Thiên!”

Long Chiến Thiên khẽ phất tay, quyển sách [Cường Long Pháp] xuất hiện trên tay cô, cùng với một tiêu kí nhỏ trên bìa. Tiêu kí đó có hình một con rồng đang quấn quanh một người thường, không khó để nhận ra, con rồng đang quấn quanh một cô gái trẻ.

Thanh Linh khi thấy quyển sách trên tay, và nghe thấy lời của Long Chiến Thiên, cô không nghĩ ngợi gì mà quỳ xuống. Như biết được suy nghĩ của cô, Long Chiến Thiên ngón tay khẽ động, khiến cho cô không thể quỳ xuống được.

“Không cần làm mấy thứ đấy. Ngươi bây giờ chỉ được coi là nửa đệ tử chứ không phải đệ tử chính thức. Trừ khi nào ngươi thật sự bái sư, thì hãy đến quỳ trước mặt ta.”

Nói rồi, ông xoay người đi mất, để lại Thanh Linh đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng đó, cúi gập người cảm ơn.

“Bé con, đừng cúi người thế, lưng sẽ đau đấy.”

Có tiếng nói hiền từ vang lên bên cạnh cô, không khó để cô nhận ra, giọng nói đó là từ sư phụ của Thanh Tâm.

“Bà… con cảm ơn hai người…”

Thanh Linh lại cúi người trước sư phụ, ánh mắt không kìm được mà nhòe đi. Cô không ngờ, mình chỉ là một người ngoài, mà được cả hai người, sư phụ cùng thầy của Thanh Tâm giúp đỡ đến như vậy.

“Haha, bé con, sao lại phải cảm ơn chứ. Dù sao thì, người trẻ tuổi các con gặp nạn, thì người lớn như ông bà đứng ra giúp đỡ, chẳng phải sao?”

Sư phụ cười hiền từ, kéo cô vào lòng, trao cho cô cái ôm ấm áp, cũng như sự che chở của người lớn. Thanh Linh sững sờ đôi chút, sau đó cũng vòng qua ôm chặt bà lão, như thể tìm kiếm sự che chở hoặc sự ấm áp của bà trao cho cô vậy.

Hai người họ ôm như vậy vài phút. Thanh Linh có vẻ như đã đủ hoặc có vẻ như xấu hổ, cô rời khỏi vòng tay ấm áp đó, bẽn lẽn bước ra sau hai bước.

“À thì… có thể cho con biết… tên của bà được không ạ?”

“Haha, bé con, ta là Âu Ngọc Hân, con có thể gọi ta là bà Hân cũng được.”

“Dạ… bà Hân.”

“Ngoan lắm.”

Thanh Linh cúi đầu xuống, ngượng ngùng nói. Âu Ngọc Hân thấy vậy liền cười tươi, bà tiến đến, xoa đầu Thanh Linh nhẹ nhàng.

Hai người tiếp tục nói thêm vài câu nữa, rồi Âu Ngọc Hân phải gác lại, vì đã đến giờ bà phải mở y quán rồi. Thanh Linh có chút tiếng nuối, nhưng cũng đành thôi. Cô muốn dìu bà ấy đi, nhưng lại bị từ chối với lý do:

“Tâm cần con hơn đấy, con vẫn nên về với nó đi.”

Lúc đó cô không biết mặt mình như nào, chỉ biết mặt cô lúc đó nóng rực, chỉ đành chào Âu Ngọc Hân một tiếng rồi chạy trốn. Để lại bà lão ở đó, đưa tay che miệng cười như con gái tuổi đôi mươi.

…

Thời gian thấm thoát thoi đưa, bầu trời đã sáng chói bởi ánh mặt trời ló rạng, giờ lại phải ỉu xìu lặn xuống phía nơi chân trời.

“Ughhhh… mệt quá…”

Thanh Tâm mở cửa phòng, rồi bước vào trong nhanh chóng. Vào bên trong phòng, cậu không nghĩ ngợi gì mà đi về phía sofa rồi nằm thẳng lên đó.

“Mình không ngờ, là công việc của cậu ở đó lại nhiều đến vậy đấy. Hay là khi nào cậu đến đấy, thì mang mình theo luôn đi Tâm…”

Thanh Linh đi vào, bật đèn trong phòng kên, đặt túi rau củ mà hai ông bà đưa cho mang về lên trên bàn bếp, rồi tiến đến ngồi bên cạnh cậu.

“Tâm… hử? Ngủ rồi sao? Mà cũng đúng thôi, hôm nay cậu cũng phải làm nhiều rồi.”

Nhớ lại lúc cậu hớt hải, chạy đôn chạy đáo khắp phòng, nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh và vui vẻ, điều đó khiến cô cảm thấy rất vui, khi biết cậu ta ưu tú đến vậy. Có vài lần cô muốn qua giúp, nhưng đều bị cậu từ chối với lý do cô đang bị thương, nên cô chỉ có thể đứng từ xa nhìn.

Thanh Linh khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng đặt đầu cậu lên đùi cô, đưa tay lên xoa mái tóc rối của cậu, giọng nỉ non:

“Ngủ ngon, Tâm. Mong là cậu sẽ mơ được giấc mơ đẹp.”

Ánh đèn sáng chiếu bừng khuôn mặt đang ngủ của Thanh Tâm. Bàn tay sau khi chỉnh lại đầu tóc cho cậu, lại không an phận mà tiếp tục hướng xuống. Từng ngón tay như chiếc xúc tu của con bạch tuộc, mân mê khuôn mặt của cậu từng chút một một cách thích thú.

‘Hì, giờ nhìn lại, thì “mình” phiên bản nam đẹp trai đấy chứ.’

Thanh Linh đưa tay lên đôi mắt đang được đóng chặt một cách thích thú, sau đó cô trượt ngón tay một đường từ sống mũi xuống dưới, cho đến khi ngón tay của cô dừng lại ở đôi môi của cậu, thì cô mới dừng động tác tay lại.

‘Môi cậu ấy mềm thật… không biết là…’

Ánh mắt cô khẽ nhíu lại, khuôn mặt ửng hồng, hơi thở dần trở nên gấp gáp. Cô lúc này như rơi vào một trạng thái kì lạ, ngón tay mân mê đôi môi của Thanh Tâm một cách thích thú, như thể đang chơi một món đồ chơi mới vậy.

Cô ấn nhẹ ngón cái vài môi cậu, rồi đưa nó lên môi mình một cách vô thức. Khi cô nhận ra, thì đã quá muộn. Chỉ thấy đôi môi và ngón cái của cô đã chạm vào nhau. Như có tia điện truyền đến, cô nhanh chóng giật ngón tay ra khỏi môi mình, miệng thở hổn hển.

‘Mình… mình làm gì thế này?!”

Mặt cô đỏ ửng, không thể tin được chuyện mình vừa làm. Nhưng không rõ vì sao, cô lại vô thức nhìn xuống dưới, như thể kiểm tra xem cậu đã dậy hay chưa.

Thấy Thanh Tâm vẫn ngủ một cách ngon lành, cô liền thở phào một cách nhẹ nhõm. Nhưng thay vì cảm thấy nên dừng lại, thì cô lại cảm thấy vẫn chưa đủ, vẫn muốn thêm nữa.

Thanh Linh lấy chiếc gối bên cạnh ra, nhẹ nhàng nhấc đầu cậu lên, thay đùi ấm áp mình bằng chiếc gối lãnh lẽo. Khi đổi qua gối, thì mày cậu khẽ nhíu, khiến cho cô cảm thấy vô cùng hoảng loạn.

Nhưng qua vài giây, thì mày cậu lại giãn ra, như thể đã quen với cảm giác của chiếc gối, cậu vẫn tiếp tục ngủ một cách ngon lành. Thanh Linh thấy vậy liền thở phào, cô nhanh chóng quỳ ở bên cạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt cậu.

‘Khụ… đây chỉ là thử thôi… đúng, chỉ là thử thôi. Chứ mình không hề muốn hôn cậu ta.’

Thanh Linh khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt rung động, đôi môi mím chặt, cơ thể căng thẳng đến mức ứa ra cả mồ hôi.

Đầu cô từ từ tiến đến gần khuôn mặt cậu, khi môi hai người cách 2cm thì cô liền dừng lại.

‘Ực… Chỉ là thử thôi, chỉ là thử thôi, chỉ là thử thôi…’

Thanh Linh liên tục tự thôi miên chính mình, rằng đây chỉ là thử hôn khi cô muốn hiểu cảm giác hôn mà thôi, chứ không phải vì cô muốn hôn Thanh Tâm chút nào.

Khi đã thôi miên bản thân thành công, đầu cô tiếp tục cúi xuống.

Cộc… cộc… cộc…

Ngay khi cô sắp hôn xuống, thì lại có tiếng gõ cửa khiến cho cô giật mình. Cơ thể cô theo bản năng đứng dậy, nhưng không may, lưng cô lại đập vào chiếc bàn trà phía sau lưng mà ngã về phía trước.

“A!”

Mà phía trước cô ngoài sofa ra, thì có Thanh Tâm đang nằm ở đó. Cơ thể cô ngã nhào về phía trước, chọn ngay bụng của cậu ta mà đáp.

“Hự!”

Đang nằm ngủ yên lành không phòng bị, thì phần bụng bị đập một cú đau điếng. Thanh Tâm không nghĩ nhiều, cậu quặn người ôm bụng, nhưng lại ôm chính Thanh Linh đang dựa trên bụng cậu.

“A! Á!”

“Khục!”

Thanh Linh khi bị Thanh Tâm ôm liền cảm thấy xấu hổ cực độ, cô theo bản năng thụi vào bụng cậu một cái, thoát ra rồi chạy thằng vào phòng. Để lại Thanh Tâm đang không rõ chuyện gì xảy ra, mà phải quặn người, ôm lấy chiếc bụng đau đớn nằm đó.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-gioi-xam-lan-bat-dau-mo-thi-kiem-tien-thien-phu
Vạn Giới Xâm Lấn, Bắt Đầu Mò Thi Kiếm Tiên Thiên Phú
Tháng 10 14, 2025
Giải Tỏa Vô Hạn Thiên Phú
Tháng 4 24, 2026
bang-thuc-luc-doat-co-duyen-sao-lai-noi-ta-la-phan-phai
Bằng Thực Lực Đoạt Cơ Duyên, Sao Lại Nói Ta Là Phản Phái!
Tháng 2 8, 2026
hong-hoang-tien-thien-am-duong-giao-lai-khong-kim-giao-tien.jpg
Hồng Hoang: Tiên Thiên Âm Dương Giao, Lại Không Kim Giao Tiễn
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP