Chương 70: Tình cảm thăng tiến (Linh)
Ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua những ô cửa sổ vào bên trong căn phòng to lớn. Căn phòng đó chính là nơi mà sư phụ của Thanh Tâm dùng để bán thuốc và chữa trị cho người bị bệnh.
Tại khu vực giường y tế, đang có bốn cô gái nằm trên đó ngủ một cách ngon lành. Trên chiếc tủ nhỏ bên cạnh họ, mỗi người đều được đốt một lư hương hồi phục, có tác dụng giúp cho người ngửi hồi phục nhanh hơn khi ngủ và khiến họ có thể ngủ ngon dù đang bị đau đớn hoặc mất ngủ.
Ngay tại chiếc giường nơi Thanh Linh đang nằm. Chỉ thấy khuôn mặt cô lúc này nhăn nhó, tỏ ra vô cùng sợ hãi cùng khó chịu. Cơ thể cô quằn quại, run rẩy như bị bóp nghẹt mà không thể phản kháng.
“Ư… hộc… hộc… hộc…”
Sau một lúc không thể chịu nổi, Thanh Linh bật người tỉnh dậy. Ánh mắt cô hiện lên sự sợ hãi, hơi thở cô nặng nề, cả cơ thể đổ mồ hôi như vừa mới tắm. Tóc mái của cô dính lên khuôn mặt, chiếc áo cộc mỏng cũng bị ướt đẫm bởi mồ hôi mà dính chặt vào cơ thể.
“…”
Thanh Linh thở hổn hển, sau một hồi bình tĩnh, cô liền xoay đầu nhìn xung quanh. Hiện tại cô đang ở một nơi lạ lẫm, xung quanh bốc lên mùi hương dễ chịu của thảo mộc. Ngửi mùi hương dễ chịu tại đây, giúp cô dần trở nên bình tĩnh hơn sau khi tỉnh dậy bởi cơn ác mộng vừa rồi.
‘Nơi này là… à đúng, nơi này là y quán của sư phụ cậu ấy…’
Cô khẽ lắc đầu, rồi nhìn qua đồng bạn vẫn còn trong giấc nằm ở ba chiếc giường bên cạnh. Cô thầm cảm thấy may mắn khi hành động vừa rồi không làm phiền đến họ.
Cạch.
Trong lúc cô vẫn còn im lặng bình tĩnh lại đầu óc, thì cánh cửa phía sau căn phòng được mở ra. Theo bản năng, cô nhìn về hướng đó.
“Cậu tỉnh rồi sao? Có cảm thấy mệt mỏi hay đau đớn gì không? Mà khoan, sao cậu đổ nhiều mồ hồi quá vậy? Trong này có ma văn điều hòa nhiệt độ mà.”
Thanh Tâm sau một hồi suy nghĩ và nghỉ ngơi trong phòng. Cảm thấy trời đã sáng, cậu liền qua đây để kiểm tra xem bốn cô nàng như nào. Khi vừa mới mở cửa, đập vào mắt cậu là Thanh Linh đang ngồi ngơ ngác trên giường, và cô đổ rất nhiều mồ hôi.
Cậu tiến đến, luống cuống sờ trán cô nàng, rồi lần lượt hỏi han:
“Trán nóng quá, là do ốm hay nóng vậy? Linh, cậu cảm thấy cơ thể như nào? Có cảm thấy mệt mỏi hay chóng mặt gì không?”
Thanh Linh không trả lời, cô chỉ ngơ ngác nhìn lấy khuôn mặt lo lắng của cậu. Sau đó, cô giơ hai tay lên, ôm chằm lấy cậu, đầu dụi vào bộ ngực của cậu, im lặng không nói gì.
“Hả? Hở? Linh?”
Thanh Tâm cơ thể cứng đờ khi bị cô ôm như vậy, hai tay giơ trên cao không biết nên để ở đâu cho phải.
“Tâm… tớ sợ…”
Sau vài giây ôm lấy cậu, Thanh Linh cuối cùng cũng lên tiếng. Cơ thể cô run rẩy, vô thức ôm chặt cậu hơn. Không để cậu lên tiếng hỏi, cô nhanh chóng nói tiếp:
“Tớ mơ thấy chính mình làm hại người khác, còn bản thân không thể làm gì ngoài đứng nhìn một cách bất lực. Thậm chí… thậm chí tớ cũng bị “chính mình” sát hại và cậu cũng bị liên lụy theo.”
Giọng cô thể hiện ra sự bất lực sâu sắc, khi bản thân không thể làm gì khác dù biết trước mọi thứ.
Thanh Tâm nghe vậy liền nhớ về lời thầy nói. Cậu cắn chặt răng, ôm thật chặt Thanh Linh, người đang sợ hãi bởi chính bản thân cô ấy.
“Linh, yên tâm. Cậu sẽ không sao cả, mình cũng vậy và mọi người cũng thế. Chẳng phải mình hứa với cậu từ trước rồi sao? Mình sẽ không để cậu một mình đâu.”
Giọng cậu đều đều, như muốn cho người nghe cảm nhận được an toàn. Vừa nói, cậu vừa đưa tay lên, xoa nhẹ mái tóc dài của cô nàng.
“Biết gì không Linh, mình cũng từng như cậu. Từng sợ hãi mọi thứ, từng sợ hãi chính bản thân, từng sợ hãi cuộc sống này. Nhưng cuối cùng thì sao? Mình vẫn đứng đây, vẫn sống một cách vui vẻ, không để sự sợ hãi kìm hãm bản thân.”
Nói rồi, cậu nâng khuôn mặt cô nàng lên, xoa nhẹ đôi mắt mệt mỏi hiện lên sự sợ hãi của cô nàng.
“Cậu cũng vậy, Linh. Nếu mình là cây, thì mình sẽ là một cái cây giữa mỏm đá. Còn cậu thì sẽ là cá, một con cá vượt thác cao. Chúng ta đều có những vấn đề riêng, nhưng suy cho cùng, đó đều là những thử thách để bản thân trưởng thành.”
“Dù cây ở giữa mỏm đá, thì nó vẫn sẽ tìm cách cắm rễ sinh tồn. Dù cá có phải lội qua thác nước cao, thì nó cũng sẽ dùng hết sức. Vậy nên, Linh, nếu cậu sợ hãi, thì cũng đừng lo lắng. Cậu không phải một mình, cậu có mọi người xung quanh, có chính bản thân mình và đặc biệt, cậu còn có mình.”
Thanh Tâm nâng khuôn mặt Thanh Linh lên, mỉm cười thật tươi, như nói cho cô rằng: “Dù ra sao, thì cậu vẫn còn có mình.”
Thanh Linh ánh mắt trấn động, nhìn thấy khuôn mặt trước mắt, cô cảm thấy như nó đang phát sáng vậy. Cô nhắm mắt, hít vào rồi thở ra lấy bình tĩnh. Sau tất cả, cô lại mỉm cười như đáp lại cậu:
“Cảm ơn, Tâm.”
“Không có gì.”
Hai người vừa cười vừa nhìn nhau, như thể xung quanh chỉ còn hai người họ thôi vậy.
Cộp… cộp… cộp…
Bỗng có tiếng bước chân đánh thức hai người. Họ nhanh chóng tách nhau ra, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cạch.
“Ồ, con bé dậy rồi sao? Tâm, con ra ngoài mua tạm đồ dùng sinh hoạt mới nhé, ta quên mất nhà không đủ rồi.”
“Vâng, thưa sư phụ.”
Thanh Tâm không chần chừ, cậu quay qua, cho Thanh Linh một ánh mắt cổ vũ, rồi nhanh chóng chạy vào phòng, lấy đồ rồi chạy ra ngoài mua đồ.
Nếu bạn hỏi còn lời của thầy? Vậy thì phải hỏi xem thầy có dám bật lại sư phụ không nhé.
“Khụ, thằng bé chỉ đi mua đồ thôi, chứ không từ biệt với con đâu mà sợ.”
Sư phụ hút một chiếc ghế đẩu bằng gỗ đến, ngồi cạnh giường Thanh Linh.
“A… dạ. Con không sao, hay là bà lên giường ngồi đi ạ.”
“Haha, nhìn vậy thôi chứ ta còn khỏe lắm, con không cần lo.”
Thấy Thanh Linh muốn xuống giường, sư phụ liền nhấn vai cô xuống. Cảm nhận được sức mạnh truyền đến từ vai, cô liền ngồi im, không dám làm trái lời.
“Con tên Nguyễn Thanh Linh đúng chứ? Thanh Linh, linh hồn thanh khiết, như Thanh Tâm vậy, trái tim thanh khiết. Cả hai đứa đều có cái tên ý nghĩa và đẹp lắm.”
“Dạ vâng… con cảm ơn ạ.”
Thanh Linh dù không hiểu bà lão trước mắt đang nói gì, nhưng cảm thấy được khen, cô liền vô thức cảm ơn lại.
“Bé con, trả lời ta, con đối với Tâm của ta là như nào?”
Sư phụ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ánh mắt già nua nhưng có rất nhiều sức sống, nhìn chằm chằm Thanh Linh.
“Cái này… con không hiểu lắm ạ.”
Thanh Linh mờ mịt, ánh mắt bối rối không biết nên trả lời như nào cho phải.
“Ý của ta, là con có thích Tâm hay là không?”
Sư phụ cười một tiếng, không vòng vo mà vào thẳng vấn đề.
Nghe vậy, cô đầu óc trống rỗng, vành tai ửng đỏ, miệng lắp bắp không rõ đang nói gì.
“A… dạ… con… thích Tâm… gì ạ?”
Thấy được biểu cảm của cô, sư phụ mỉm cười một cách hiền dịu.
“Nhìn con như vậy, thì ta yên tâm rồi. Con biết không, Tâm là một chàng trai tốt. Haizz… phải kể về lần đầu ta gặp thằng bé, khi đó ta thấy được, trái tim của thằng bé bị tổn thương rất nặng bởi tình yêu…”
Sư phụ từ từ kể ra lần đầu gặp gỡ Thanh Tâm như nào, cũng như nhận cậu ta làm đệ tử ra sao. Thanh Linh im lặng nghe từ đầu đến cuối, càng nghe cô càng cảm thấy Thanh Tâm không ổn như vẻ bề ngoài chút nào, có vài lần cô muốn nói, nhưng lại thôi, chỉ có thể nhịn lại và nghe hết câu chuyện.
“Vậy nên con à. Đây là lần đầu tiên, ta thấy thằng bé thể hiện ra sự bảo vệ rất lớn đối với một cô gái. Ta không mong gì nhiều, chỉ mong con mạnh mẽ hơn, để có thể bảo vệ thằng bé cho tốt, vậy là ta vui vẻ rồi.”
Sư phụ nhẹ nhàng xoa nắn mu bàn tay của cô, ánh mắt bà cũng dịu dàng, như thể đang nhìn đứa cháu gái của mình vậy.
Thanh Linh ánh mắt vốn còn mê man cũng như sợ hãi, giờ lại kiên định đến lạ. Cô mím chặt môi, sau đó nắm chặt hai tay của sư phụ, trả lời một cách quyết tâm:
“Con cảm ơn bà, con hứa bản thân sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ, để có thể bảo vệ cậu ấy, cũng như bảo vệ chính bản thân con.”
“Vậy sao? Ta mong con nói được, thì bản thân sẽ làm được.”
Sư phụ nghe cô nói vậy càng vui vẻ thêm, bà lôi ra một chiếc túi vải nhỏ ra, đặt lên tay cô.
“Ta đã biết tình trạng của con hiện tại, biết là bản thân không thể giúp gì nhiều, nên ta tặng con một chiếc túi thơm, nó sẽ giúp cho tinh thần của con luôn cảm thấy dễ chịu.”
Nói xong, không để cô nói gì thêm, sư phụ liền đứng dậy, mở cửa chính rồi đi ra ngoài.
Thanh Linh ngồi ngơ ngác nhìn vào lòng bàn tay mình, thấy được một chiếc túi nhỏ có thêu chữ “Tiên” ở giữa, chiếc tủi tỏa ra một mùi hương dễ chịu, khiến tinh thần cô có cảm giác được xoa dịu, như đang nằm trong vòng tay của mẹ vậy.
“Con cảm ơn bà… cả cậu cũng vậy, Tâm.”
“Cậu gọi gì mình sao?”
Thanh Tâm tiến vào, nghe thấy Thanh Linh đang gọi tên mình, cậu liền tò mò hỏi.
“Khụ… không có gì… sao cậu về nhanh vậy?”
Thanh Linh giật nảy mình, cô nhanh chóng nhét túi thơm vào túi quần rồi nhìn sang.
Chỉ thấy Thanh Tâm lúc này đang đứng gần đó, trên tay là hai chiếc túi bóng đựng đồ dùng sinh hoạt cá nhân.
“Gần đây có tạp hóa, vậy nên mua đồ cũng không lâu lắm.”
Cậu đặt hai chiếc túi lên trên chiếc bàn gần đó, rồi tiến đến ngồi trên chiếc ghế đẩu.
“Sư phụ mình không làm khó hay hỏi cậu mấy thứ linh tinh chứ?”
“A… không, bà ấy không làm khó mình.”
“Hì, vậy là được rồi. Thật may là sư phụ không hỏi mấy câu như: “con thấy Tâm của ta như nào” sau đó là “con có thích Tâm không” rồi lại kể mình khi xưa ra.”
Thanh Linh nghe vậy trong lòng khẽ giật mình, lòng bàn tay cô thầm đổ mồ hôi, khuôn mặt cô cũng dần ửng hồng.
“Ấy, cậu sao thế? Nóng quá à? Sao mặt đỏ thế?”
Thanh Tâm đang kể khổ bỗng thấy mặt cô nàng đỏ lên, cậu nhanh chóng đưa tay lên sờ trán, rồi lại rụt về.
“Nóng quá! Nhanh, đi giảm nhiệt cấp tốc.”
Cậu không nghĩ gì nhiều, nhanh chóng bế cô nàng lên, rồi chạy về hướng nhà tắm. Cậu cũng không quên cầm một chiếc túi bóng đựng đồ dùng sinh hoạt theo.
Bị bế lên cô càng đỏ mặt hơn, cơ thể cũng vì thể mà nóng thêm. Cô định vùng ra, nhưng thấy khuôn mặt lo lắng của cậu, thì cơ thể cô không hiểu sao lại mềm nhũn, vô thức dựa vào lòng cậu.
Sau khi hai người đi, thì ở ba chiếc giường vốn im ắng, giờ lại có động tĩnh.
“Hai người họ… đi rồi.”
Lang Thiên Nguyệt ngóc đầu lên nhìn xem tình hình hiện tại, sau đó cô nhìn qua hai chiếc giường còn lại để thông báo tình hình.
“Vi, Lam… hai người…”
Thấy hai người kia im lặng không nói, Lang Thiên Nguyệt liền xuống giường, rón rén nhìn qua hai người họ. Chỉ thấy ánh mắt của Đặng Linh Lam không có cảm xúc, không biết cô đang suy nghĩ điều gì. Còn Long Huyền Vi thì có phần bối rối cũng như phức tạp, khẽ cắn môi im lặng.
“Khụ… hai người không định nói gì à?”
“Nói gì? (x2)”
“Ặc…”
Lang Thiên Nguyệt nghe hai cô nàng đồng thanh nói vậy liền á khẩu. Nhưng cảm thấy im lặng không phải là cách, cô đành tìm chủ đề nói chuyện.
“Hai người tỉnh từ lúc nào vậy?”
“Từ đầu. (x2)”
Hai người đồng thanh đáp, sau đó quay qua nhìn nhau rồi im lặng quay người.
“…”
Lúc này, Lang Thiên Nguyệt thật sự im lặng. Tính cả cô, thì cả ba người họ đều tỉnh ngay lúc Thanh Tâm đẩy cửa đi vào. Và mọi chuyện tiếp theo, thì bọn họ đều nghe mồn một.
“Haizz… tớ đi tìm nơi để đánh răng rửa mặt, hai người cứ vui vẻ.”
Thấy ở lại cũng cảm thấy lúng túng, Lang Thiên Nguyệt liền đứng dậy, cầm theo đồ dùng sinh hoạt mà Thanh Tâm mua, rồi đi ra ngoài. Để lại hai người, một người lạnh lùng, một người trầm tính ở lại.
Căn phòng dần trở nên im ắng, chỉ có tiếng kêu bên ngoài vọng vào. Tiếng chim kêu, tiếng gà gáy và tiếng xào xạc của lá cây vào buổi sáng tinh mơ.
…
“Phù… may mà cậu không bị sao, mà sao lúc đấy cơ thể cậu lại nóng như vậy?”
Thanh Tâm dựa vào tường thở phào một hơi.
“Khụ… xin lỗi.”
Thanh Linh đi ra khỏi phòng tắm với khuôn mặt đỏ bừng, cô cũng không thể nói là hiện tại bản thân cảm thấy vô cùng kì lạ khi đã biết quá khứ của cậu lúc đến được.
“Haizz… được rồi, cậu ra ghế ngồi chút nhé, mình đi múc cháo cho cậu ăn rồi đưa cậu đi gặp một người.”
“Ừm.”
Thanh Tâm kéo Thanh Linh ra ngồi trên chiếc ghế đá, còn cậu thì đi về hướng phòng bếp để múc cháo cho cô nàng. Cậu biết là hiện tại có nhiều người, nên sư phụ sẽ nấu rất nhiều cháo. Thế nên cậu cũng không lo việc trong bếp không có đồ ăn.
Khi cậu vừa đi không lâu, liền có hai bóng người tiến đến, ngồi bên cạnh Thanh Linh. Một người thì nhìn cô với ánh mắt phức tạp xen lẫn lạnh lùng, người còn lại thì dịu dàng như gió mùa đầu xuân. Hai người không phải ai khác ngoài Long Linh Tuyết cùng Âu Linh.
“Xin chào Linh, làm quen nhé, chị tên là Âu Linh, chị là sư tỷ của Tâm.”
“Dạ… em chào chị Tuyết, em chào chị Linh.”
Mặc dù không hiểu sao Long Linh Tuyết lại nhìn cô một cách kì lạ như vậy, nhưng cô vẫn lễ phép chào hỏi hai người và bắt tay với Âu Linh.
“Tên nhóc kia kết được bạn gái tuyệt nhỉ?”
Long Linh Tuyết lên tiếng, giọng cô mang theo chút áp lực nhè nhẹ.
“Mặc dù quen tam đệ chưa lâu, nhưng mắt nhìn của đệ ấy tuyệt đấy chứ. Chẳng phải em gái Linh rất đẹp hay sao?”
Âu Linh mỉm cười nhẹ, không ngần ngại mà kheo ngợi.
“Em cảm ơn…”
Thanh Linh cúi đầu, ngón tay níu chặt vạt áo. Cô lúc này như một con thú nhỏ, bị hai con thú để mắt tới.
“Hai chị đừng trêu bạn em chứ.”
Bỗng có tiếng bất lực vang lên. Như cảm nhận được cứu tinh, cô liền ngẩng đầu lên, nhìn người đang đến.
Chỉ thấy Thanh Tâm lúc này đang bê một bát cháo đến, sắc mặt cậu ta có phần bất lực cũng như cảnh cáo nhìn Long Linh Tuyết. Cậu tiến đến, đặt bát cháo trước mặt Thanh Linh, rồi ném Long Linh Tuyết sang chiếc ghế bên cạnh, còn bản thân thì ngồi lên chiếc ghế cô nàng vừa ngồi.
“A? nhóc con, dám đối xử với chị mày thế à?!”
Long Linh Tuyết bị ném đi liền bất ngờ, sau đó cô liền đứng dậy, túm đầu cậu rồi vào thế khóa cổ.
“Đấy là cái giá phải trả… ặc… khi trêu bạn em đấy…”
Dù cảm thấy khó thở, nhưng cậu vẫn vô cùng mạnh miệng. Vì cậu đã hứa bảo vệ Thanh Linh, nên việc này cũng là một dạng bảo vệ cho cô nàng.
“Hì, cứ kệ họ đi Linh. Cháo thảo dược chị lần đầu làm đấy, em ăn đi kẻo nguội.”
Âu Linh nhìn qua, rồi nói với Thanh Linh, người đang bối rối không biết phải làm gì bên cạnh.
“Vâng… A?! Cháo ngon lắm ạ!”
“Hì hì, ngon thì ăn nhiều vào nhé, chị nấu nhiều lắm.”
Thấy Thanh Linh ăn một cách ngon lành như vậy, Âu Linh khẽ cười một tiếng, rồi đưa tay lên xoa đầu cô.
Còn hai người bên kia… chỉ thấy Thanh Tâm sắc mặt lúc tuy đỏ ửng nhưng vẫn mạnh miệng, còn Long Linh Tuyết thì càng nghe càng tức giận, mà càng tức giận thì cô lại càng dùng sức.
Hai khung cảnh đối lập rõ rệt. Một bên thì tình chị em đùm bọc vui vẻ, bên còn lại thì cũng là chị em đùm bọc, nhưng lại đùm bọc theo kiểu bạo lực vật lý.
…
“Dạ, em xin phép đi trước.”
Thanh Linh trên tay bế Thanh Tâm đang ngất xỉu, hơi khom người chào tạm biệt hai chị gái rồi đi khỏi sân sau.
“Đi cẩn thận, đến chỗ sư cô phu thì em không cần lo đâu. Ông ấy sẽ không làm gì em đâu.”
Âu Linh mỉm cười nhẹ nhàng, sau đó đưa tay chào tạm biệt như thể hai người họ sắp đi xa vậy.
Thấy Thanh Linh đã khuất bóng, Âu Linh liền quay sang Long Linh Tuyết, người đang tức giận nổi gân xanh trên trán.
“Hì hì, tớ cảm thấy con bé rất tốt đấy chứ. Có lẽ hiện tại không cần quá cảnh giác với con bé đâu.”
“Tớ không tức vì phát hiện con bé có ma hóa, tớ chỉ tức vì tên nhóc kia vì người ngoài mà làm vậy với tớ mà thôi.”
Nếu Thanh Tâm mà nghe được, thì có lẽ cậu sẽ phản bác: Thanh Linh không phải người ngoài.
Âu Linh nghe vậy liền sững sờ, cô cứ nghĩ Long Linh Tuyết chỉ đang giận cá chém thớt mà thôi, ai ngờ lại tức giận chỉ vì cậu em trai bảo vệ cô bạn gái nhỏ của nó.
“Haha, hai chị em cậu chẳng khác gì chị em ruột đấy.”
“Hừ, bà đây không có thằng em như vậy.”
Long Linh Tuyết khẽ hừ một tiếng rồi quay đầu qua chỗ khác, còn Âu Linh thì che miệng cười một cách vui vẻ.