Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Hảo Đại Ca Hệ Thống

Hảo Đại Ca Hệ Thống

Tháng 4 22, 2026
Chương 231: Đây là sự thực hảo đại ca a! Chương 230: Ngươi đề nghị này quả thực ngưu bức a!
tu-tien-ta-linh-thuc-co-giao-dien-thuoc-tinh

Tu Tiên: Ta Linh Thực Có Giao Diện Thuộc Tính

Tháng mười một 8, 2025
Chương 242: Sư phụ hóa thần Chương 241: Kim Đan
Ta, Ma Tạp Sáng Tạo Giả!

Ta, Ma Tạp Sáng Tạo Giả!

Tháng 4 22, 2026
Chương 305:: Giang Lưu Nhi thua Chương 304:: Người trung gian
van-gioi-manh-nhat-lao-cong.jpg

Vạn Giới Mạnh Nhất Lão Công

Tháng 2 3, 2025
Chương 1466. Chuyện lạ Chương 1465. Nhìn với con mắt khác
Hỏa Ảnh Biến Thân Hệ Thống

Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Tháng 1 16, 2025
Chương 907. Chương cuối Chương 906. Tiếng gáy kinh lôi
treu-xong-lien-chay-mo-dau-bi-yeu-nu-truy-sat

Trêu Xong Liền Chạy, Mở Đầu Bị Yêu Nữ Truy Sát

Tháng 2 9, 2026
Chương 706: Loạn cục (đại chương) (2) Chương 706: Loạn cục (đại chương) (1)
vo-tan-giet-choc-tro-choi-ky-nang-vo-han-thang-cap

Vô Tận Giết Chóc Trò Chơi, Kỹ Năng Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 10 19, 2025
Chương 353: Sau cùng thịnh yến! Chấp chưởng Sát Lục trò chơi, ta là Sát Lục Chi Chủ! (đại kết cục) Chương 352: Tám năm, còn sót lại trăm ức!
ef09ab0edfd2e747e29ef0a7eaa9d689

Hogwarts: Gặp Gỡ, Ta Thành Voldemort

Tháng 1 15, 2025
Chương 268. Chiến thắng tử vong Chương 267. Liền Tử Thần cũng phải tránh đi phong mang
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 69: Thế nào là ma hóa? (4k3 từ)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 69: Thế nào là ma hóa? (4k3 từ)

“Ugh…”

Tại căn phòng tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ mịt đến từ chiếc đèn ngủ mini ở góc phòng. Thanh Tâm đỡ trán, gồng mình ngồi dậy trên chiếc ghế gỗ dài. Với ánh sáng lờ mờ, vẫn có thể thấy một chiếc gối trên ghế và một chiếc chăn mỏng đang đắp nửa người cậu.

“Chậc, đau đầu quá. Chắc do hôm qua ngủ muộn, và ngủ trên ghế cứng nên mới vậy.”

Cậu khẽ lắc đầu, xoa huyệt thái dương một lúc. Thấy cơn đau đầu đã tuyên giảm, cậu đứng xuống đất, gấp lại chăn, để một bên rồi đi ra ngoài.

Cạch.

Chiếc cửa gỗ bị cậu kéo mở, hiện ra sắc trời vẫn còn tờ mờ sáng.

“Con chào thầy, em chào chị Tuyết”

Thấy có người đang tập luyện ở bên ngoài, cậu liền lên tiếng chào hỏi.

Nghe được tiếng gọi, ông lão đang tập quyền ở giữa sân không trả lời, tiếp tục múa những bài võ một cách trôi chảy, điệu nghệ. Còn ở một bên, là Long Linh Tuyết đang ngồi thiền, cô nhắm mắt, khoanh chân, lơ lửng trên chiếc ghế đá nhỏ bé.

Thấy hai người không trả lời mình, cậu cũng không quan tâm lắm. Vì đã quá quen với tính cách của hai người, nên khi cậu chào hỏi xong, liền đi thẳng về phía phòng bếp.

Chưa cần vào trong, cậu đã thấy phòng bếp đang sáng bừng, mùi khói cùng mùi thơm đồ ăn dần bay ra, chạm vào chóp mũi của cậu. Không chần chừ, cậu nhanh chóng đi vào bên trong.

“Con chào sư phụ, em chào chị Linh.”

Khi vào bên trong, đập vào mắt cậu là một bà lão cùng một cô gái trẻ xinh xắn đang nói cười vui vẻ, nấu ăn cùng nhau.

“Ồ, chị không ngờ em lại dậy sớm đấy. Thường thì mấy thanh niên tầm tuổi này phải ngủ dậy muộn mà nhỉ?”

Âu Linh lúc này đang đeo một chiếc tạp dề trên người, quay sang mỉm cười, chào hỏi với cậu.

Thanh Tâm nghe vậy chỉ biết cười trừ, gãi đầu đứng đó.

“Tâm đấy à con, cơ thể con vẫn còn thương thế, cứ để đây cho hai người chúng ta là được.”

Sư phụ của cậu cũng đang đeo một chiếc tạp dề có chút phai màu, bà mỉm cười một cách ôn hòa, nhẹ giọng khuyên nhủ cậu nên đi nghỉ ngơi tiếp.

“Cơ thể con bây giờ cảm thấy vô cùng khỏe mạnh, sư phụ không cần lo đâu.”

Cậu mỉm cười, gồng tay lên, đập vào đó, thể hiện rằng mình hiện tại rất khỏe.

“Không được, con vẫn nên nghỉ ngơi đi.”

Sư phụ tiến đến, đẩy cậu ra ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Tỏ vẻ nơi này không chào đón cậu.

‘Ặc… có cần thế không sư phụ…’

Thấy cánh cửa bị đóng trước mặt, cậu chỉ biết thở dài một hơi, lủi thủi quay người, trở lại nơi mà thầy cùng Long Linh Tuyết đang tập luyện.

“Phù… hử? Sao vậy? Bị đuổi về?”

Lúc cậu trở lại, cũng là lúc mà Long Linh Tuyết hoàn thành luyện tập. Cô mở mắt ra, thấy Thanh Tâm từ phía phòng bếp tiến đến, không cần nghĩ cũng biết, cô liền mở miệng trêu chọc cậu.

Thanh Tâm không nói gì, cậu chỉ tiến đến ngồi ở chiếc ghế đá bên cạnh, cầm ấm chè lên rót cho ra ba chén chén, rồi cầm chén chè của mình lên, ngửa đầu uống hết chè ấm vào người.

“Phù… nước chè của thầy pha lúc nào cũng ngon.”

Cậu nhẹ đặt chén xuống, vươn vai một cái rồi quay sang nói chuyện với Long Linh Tuyết:

“Chị Tuyết, mấy người kia sao rồi?”

“Sao lúc nãy không hỏi sư phụ với sư tỷ của nhóc luôn đi?”

Long Linh Tuyết cầm chén chè của mình lên, nhấp một ngụm rồi trả lời.

“Còn chưa kịp vào thì đã bị sư phụ đuổi rồi. Với cả, chẳng phải lúc về, hai chị cùng sư phụ đều đuổi em đi còn gì.”

“Có à?”

Thanh Tâm nghe vậy liền thở dài, tâm trí cậu từ từ trở lại thời gian tối hôm qua, từ lúc bắt đầu và khi trở về từ Thế Giới Bóng.

…

Sau khi ăn chơi kết thúc cuộc giao lưu, cuối cùng cũng đến lúc mọi người chia tay nhau, thu dọn và khởi hành trở về.

“Ê Tâm, muốn kết bạn qua mạng không?”

Âu Minh tiến đến khoác vai cậu, giơ chiếc điện thoại ra. Trên thông báo của chiếc điện thoại, cậu kịp thấy thông báo [đã chấp nhận kết bạn với Lâm Phong Nguyệt.] vừa nổi lên rồi chìm xuống.

Thanh Tâm ánh mắt híp lại, có chút ẩn ý nhìn cậu ta và Lâm Phong Nguyệt đang vui vẻ cầm điện thoại bên cạnh.

“Ok, nếu cần thì có thể nhắn tin hỏi tôi về vấn đề tình cảm.”

“Hả? Vấn đề tình cảm gì?”

Âu Minh ngơ ngác, nhưng chỉ nhận được ánh mắt “tôi hiểu mà” của cậu. Hai người kết bạn qua mạng với nhau. Mặc dù không chắc có nhắn tin với nhau hay không, nhưng đã cùng nhau trải qua sinh tử, vì vậy hai người cũng tính là bạn bè hơi thân rồi.

“Ê, cho tôi tham gia với. Hai cậu có nhiều kiến thức về thảo dược lẫn ma thú như vậy, khéo về sau cần gì thì tôi lại có hai người thẩm định miễn phí đấy chứ.”

Lã Minh Quang tiến đến, cười hề hề, nửa đùa nửa thật nói. Hai người Thanh Tâm và Âu Minh nghe vậy liền bật cười, đều đồng ý kết bạn với cậu ta. Cách làm quen của đàn ông thật dễ, chỉ cần vài ba câu hợp ý là có thể kết bạn với nhau rồi.

Tiệc hay chóng tàn, sau khi xuyên qua Thế Giới Bóng trở về Trái Đất, thì cả 9 đội lần lượt tách ra thành 3 đội, đi lên ba chiếc xe khác nhau.

Thanh Tâm có chút khó hiểu, khi mà cô gái bên đội Miền Nam, tên Thẩm Mẫn Nhi thì phải. Không hiểu sao cô nàng cứ nhìn chằm chằm Thanh Linh một cách kì lạ, thậm chí còn lẩm bẩm điều gì đó như: “Kì lạ… Cảm giác mất rồi… Tôi tưởng hai ta giống nhau…”

Cái ánh nhìn đấy chỉ biến mất, khi ba chiếc xe lần lượt đi về ba hướng khác nhau. Mặc dù vài người bị thương nặng như Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam có chút không thoải mái, nhưng may là có Âu Linh đi cùng bọn họ, vì thế hai người họ không quá khó chịu.

Cậu cũng có hỏi Âu Linh tại sao lại lên xe họ, thì cô nàng trả lời:

“Cũng lâu rồi sư tỷ ta không đi gặp sư cô và sư cô phu, lâu rồi mới có thời gian rảnh rỗi hiếm có, nên tiện đường đi nhờ đến thăm hai người họ luôn.”

Nghe vậy cậu cũng không hỏi gì thêm, chỉ đành ngồi im, ngắm nhìn cảnh vật vụt qua tầm mắt. Trong lúc đang ngẩn ngơ, có một người đưa tay chọc cậu. Bị làm phiền, cậu hơi nhíu mày quay đầu sang, thì thấy Hồ Thiên Minh đang ngại ngùng, muốn hỏi lại thôi. Cậu thấy vậy liền nghi hoặc, nhưng thấy trên xe có vài người đang ngủ, nên đành nhẹ giọng hỏi:

“Anh Minh, có chuyện gì thế?”

Hồ Thiên Minh khẽ phất tay, tạo thành một kết giới ngăn cách âm thanh bên trong.

“Khụ… Tâm, cảm ơn nhé. Đây là quà cảm ơn của anh.”

Anh ta lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ dúi vào tay cậu, ánh mắt thì vô cùng cảm kích, như thể cậu vừa giúp anh ta một chuyện lớn vậy.

“Hở? Hả? Chuyện gì?”

Thanh Tâm ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

“À thì… nhờ nhóc, mà anh tỏ tình thành công với Hồng Vân rồi.”

Hồ Thiên Minh đôi tai cáo trên đầu khẽ rung, khuôn mặt vốn nhìn như phản diện, nay lại trông như một người hiền từ đang trong một mối tình.

Thanh Tâm im lặng, động não nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Sau đó cậu kinh ngạc, há hốc mồm khi nhớ ra mình đã giúp anh ta điều gì.

“Khụ… có thể, kể cho em anh làm như nào được không?”

“A… à… được. Đấy là lúc hoàng hôn hôm nay…”

Hồ Thiên Minh gật đầu, miệng mở một nụ cười nhẹ, từ từ kể ra những gì mà anh ta làm.

…

Hồ Thiên Minh sau khi dọn dẹp và sắp xếp xong, liền nhân lúc nghỉ ngơi mà rủ Hồ Hồng Vân đi dạo bờ biển. Hai người họ vừa đi vừa nói chuyện với nhau. Qua một thời gian nhỏ, cũng là lúc mặt trời dần lặn xuống nơi chân trời.

Hai người đang đi, thì Hồ Thiên Minh đứng lại, khiến cho Hồ Hồng Vân đi trước ba bước. Cô nghi hoặc quay lại, thì vô cùng bất ngờ, khi thấy anh ta lôi ra trong túi một chiếc phụ kiện cài tai tinh xảo, quỳ một gối xuống làn cát trắng, nhẹ nhàng cầm phụ kiện đó trên tay, khuôn mặt có chút ửng, giọng nói có phần xấu hổ nhưng lại vô cùng kiên định vang lên.

“Hồng Vân, từ ngày anh nhận ra tình cảm của mình, anh không thể ngừng nghĩ về em, nghĩ về ngày đầu tiên gặp em, nghĩ về cách em chiến đấu, nghĩ về cách em đối xử với anh như nào. Từ ngày đó, anh nhận ra là anh đã thích em rất nhiều Hồng Vân. Vậy nên, Hồ Hồng Vân, em… đồng ý làm bạn gái anh chứ?”

Hồ Thiên Minh nói xong liền ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định xen lẫn mong chờ nhìn thẳng vào ánh mắt của Hồ Hồng Vân. Còn Hồ Hồng Vân thì… đứng máy. Đúng, chính là đứng máy, cô nàng lúc này đầu óc trống rỗng, vì niềm vui đến lúc này quá to lớn, đột ngột và bất ngờ.

Hai người họ cứ thế nhìn nhau hơn 10 phút đồng hồ. Không sai, chính là 10 phút đồng hồ. Hồ Thiên Minh thì chờ đợi câu trả lời, Hồ Hồng Vân thì đầu óc tạm thời “cháy máy”. Vì thế nên mới có cảnh tượng, một nam quỳ gối nhìn lên, một nữ đứng im bất động nhìn xuống.

…

“Ặc… cái tư thế lúc đấy của anh… nó…”

Thanh Tâm im lặng, muốn nói lại thôi.

“Khụ… thật may là lúc đấy vắng người, nếu không thì anh với Hồng Vân ngại chết mất.”

Hồ Thiên Minh sau khi mọi chuyện qua, thì cũng đã nhận ra lúc đó mình giống như cầu hôn hơn là tỏ tình, vậy nên lúc này anh ta vô cùng xấu hổ mà cúi đầu.

“Được rồi, vậy thì quà này em nhận. À mà anh Minh này, khi yêu thì cố gắng giữ chặt nhé, còn nếu hết yêu thì đừng níu kéo làm gì, dễ gây ra sai lầm không đáng có đấy.”

Thanh Tâm vỗ vai anh ta, tỏ ra như một tiền bối mà đưa ra lời khuyên chân thành.

“À… được rồi, anh cảm ơn.”

Hồ Thiên Minh nghe vậy không nghĩ gì nhiều, liền cảm ơn một tiếng, giải trừ kết giới rồi trở về chỗ ngồi. Mà người ngồi bên cạnh anh ta chắc chắn là cô người yêu của mình, Hồ Hồng Vân rồi.

Thanh Tâm nghiêng đầu nhìn lên phía trước, thấy hai người vô cùng thân mật nói chuyện với nhau, liền gật đầu chúc mừng. Sau đó cậu nhìn sang ghế đối diện hai người, lại bắt gặp ánh mắt u ám của Miêu Như Nguyệt. Không nghĩ nhiều, cậu liền giả vờ như không thấy, dịch người vào ghế bên trong. Vì chiếc xe rất nhiều chỗ, vậy nên cậu có thể ngồi một mình hai ghế.

Thời gian tiếp theo cũng chỉ là mọi người dịch chuyển trở lại Miền Bắc và ba đội chia nhau ra từ đây.

Lúc trở về, vì trời cũng đã tối, nên hai người Lê Phương Anh cùng Bùi Trương Tú đều được Long Linh Tuyết đèo về tận nhà. Còn hai hai người thương nặng là Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam thì được Long Linh Tuyết đèo đến y quán của sư phụ để dưỡng thương. Đặng Linh Lam đã gọi về nhà và giải thích tình trạng hiện tại của mình, vậy nên họ mới có thể đưa cô nàng đến y quán.

Lang Thiên Nguyệt thì là người của Long Linh Tuyết, vậy nên cũng theo cùng. Riêng Thanh Linh thì cả Long Linh Tuyết lẫn Âu Linh đều nhìn bằng ánh mắt dè chừng, và cũng lấy lý do dưỡng thương (bả vai) nên cũng mang theo. Cậu thì có thừa lý do để đi theo, vậy nên không cần nói thêm.

…

Kết thúc hồi tưởng, Thanh Tâm có chút uể oải gục mặt xuống bàn đá.

“Thẳng lưng lên!”

Thầy đã luyện tập buổi sáng xong, thấy cậu như vậy liền tiến đến, vỗ đốp một cái vào lưng cậu quát.

“Ặc… Vâng!”

Thanh Tâm tuy bị vỗ nhẹ vào lưng, nhưng vẫn suýt thì ho ra một ngụm máu. Cậu nhanh chóng ngồi thẳng người, chân khép lại, tay đặt lên đùi.

“Cả con nữa, cười cái gì.”

“A!”

Thầy thấy Long Linh Tuyết đang cười thầm bên cạnh, liền tiến đến chặt tay lên đầu cô nàng.

Long Linh Tuyết đang cười trên nỗi đau người khác, thì lại bị phản lên người mình. Cô nhanh chóng làm giống Thanh Tâm, ngồi thẳng người, không làm gì khác.

“Haizz… Sụppp. Đúng rồi, con bé bị thương ở bả vai là ai? Tại sao lại có sát khí nồng đậm khi còn trẻ như vậy.”

Thầy nhìn hai đứa học trò của mình, thở dài, uống một ngụm chè. Sau đó nhớ về tối hôm qua, liền lên tiếng hỏi.

Cả hai người nghe vậy liền nhìn nhau, không nghĩ nhiều liền đoán người mà thầy nói là Thanh Linh. Long Linh Tuyết ra hiệu để cậu trả lời, rồi im lặng cầm chén chè lên uống.

Thanh Tâm nghe vậy liền có chút khó hiểu.

‘Linh sát khí nồng đậm?’

Tuy nghĩ vậy, nhưng cậu vẫn nhanh chóng lên tiếng trả lời.

“Thưa thầy, cô ấy tên Nguyễn Thanh Linh, là bạn của con. Cô ấy là một kiếm sĩ Lõi Ngưng Tụ.”

“Mới Lõi Ngưng Tụ mà sát khí nồng như vậy?”

Thầy nghe vậy liền nhíu mày. Kể cả đặt Thanh Linh vào thời chiến tranh của ông, thì việc một nguyên tố sư Lõi Ngưng Tụ có sát khí nồng như vậy, cũng là một điều vô cùng khó. Theo cảm nhận của ông, thì Thanh Linh đã giết ít nhất 20 người trở lên.

“Hmm… hai con trả lời ta, đôi mắt con bé có chuyển sang màu đỏ vào lúc nào đó không?”

Như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt thầy nhìn hai người một cách nghiêm túc.

Hai người lại nhìn nhau, Thanh Tâm nhanh chóng lắc đầu phủ nhận, vì cậu thật sự chưa nhìn thấy mắt Thanh Linh chuyển sang màu đỏ lúc nào. Còn Long Linh Tuyết thì không vội phủ nhận, cô đưa tay lên cằm, nhớ lại chuyện đồng bạn đã kể.

“Mặc dù con không biết có đúng không, nhưng bạn con có kể là con bé chỉ có một bên mắt phải là màu đỏ, còn mắt trái lại bình thường. À đúng, hình như con ngươi bên mắt phải của con bé có vòng tròn ma pháp gì đó.”

Long Linh Tuyết nhanh chóng kể lại chuyện mà bốn người Long Chiến, Ngưu Mãnh, Phạm Huỳnh Thiên và Miêu Như Nguyệt đã kể.

Nghe được lời miêu tả của Long Linh Tuyết, đôi mày của thầy nhíu sâu, giọng ông âm trầm mang theo sát khí không hề che giấu:

“Vậy thì phải giết con bé thôi.”

“Khoan đã, thầy! Có phải có hiểu lầm gì đó không ạ?!”

Thanh Tâm nghe vậy liền giật mình, cậu nhanh chóng đứng thẳng người, vỗ tay xuống bàn đá, gấp gáp nhìn người thầy trước mặt.

“Tâm, con có biết ma hóa của con bé đã sang trạng thái linh hồn rồi không?”

“Ma hóa? Trạng thái linh hồn?”

Thanh Tâm nghe được hai từ ma hóa liền ngơ ngác. Cậu không biết, không có nghĩa Long Linh Tuyết không biết. Chỉ thấy cô vô cùng kinh ngạc, sau đó nhìn qua sư phụ cùng sư đệ mình mà im lặng không nói câu nào.

“Vậy thì để ta dạy con ma hóa là gì.”

Nói rồi, thầy búng tay một cái, ngăn cách ba người trong một kết giới nhỏ. Tiếp đó bàn chè trên bàn biến mất, thay thế bằng hai hình nhân gỗ nhỏ màu đen đang trong tư thể nằm.

“Ta sẽ gọi hình nhân này là Nhân, tượng trưng cho người. Đầu tiên, ma hóa không rõ từ đâu mà ra. Bẩm sinh, tác động từ bên ngoài hay là một căn bệnh có từ trước. Có thể hiểu nó là một dạng tinh thần, tâm trí hay còn gọi là mặt tối của một người.”

Thầy vỗ ngón tay xuống mặt bàn, hai con rối như sống lại, chúng đứng đối diện nhau.

“Khi mà một người bị ma hóa, thì họ sẽ không thể điều khiển được cơ thể, không thể điều khiển được hành vi, chỉ biết giết chết tất cả những sinh vật sống xuất hiện trong tầm mắt, như một loại bản năng.”

Nói rồi, con mắt của một con rối bỗng hóa đỏ, sau đó nó giơ tay lên, đâm xuyên người con rối còn lại. Con rối mắt đỏ rút tay ra, con rối còn lại ngã xuống, tượng trưng cho đã chết.

“Khi hai con mắt chỉ có màu đỏ, thì vẫn có thể cứu vãn được. Vì lúc đó ma hóa vẫn chỉ là dạng sơ khai, vẫn còn yếu đuối. Chỉ cần phong ấn, khiến nó ngủ say, sau đó để người thức tỉnh thành thục, thì nó sẽ tự biến mất trong tâm trí.”

Con rối mắt đỏ trên bàn bỗng ngồi thiền, sau đó nó mở mắt ra, con ngươi đã trở lại bình thường.

“Nhưng nếu không phong ấn, hoặc trong lúc phong ấn mà có trục trặc khiến cho ma hóa xuất hiện mà không kịp phong ấn lại, thì rất có thể nó sẽ trưởng thành mạnh mẽ hơn, rồi bước sang trạng thái thứ hai, trạng thái linh hồn.”

Bỗng trở lại trạng thái mắt đỏ, sau đó nhắm mắt lại rồi mở ra, liền thấy một bên mắt của nó có màu đỏ, và con ngươi còn xuất hiện một vòng tròn kì lạ.

“Trạng thái này thì phong ấn đã không còn bất kì tác dụng nào. Vì ma hóa đã từ một nhân cách bản năng, tiến hóa một linh hồn riêng biệt bán hoàn chỉnh. Trong trạng thái này, thì người thức tỉnh sẽ chỉ có thể tự mình tiêu diệt, hoặc bị tiêu diệt.”

Con rối bị đâm xuyên ngực đứng dậy, nó dần hồi phục, rồi một bên mắt của nó cũng xuất hiện màu đỏ với vòng tròn ma pháp. Tiếp đó nó đứng lên, đứng đối diện với con rối còn lại.

“Nếu thành công tiêu diệt ma hóa, thì sẽ có thể sử dụng sức mạnh kì bí đến từ con mắt của nó. Nhưng nếu không thành công, thì linh hồn của bản thân sẽ biến mất, để lại một ma hóa hoàn chỉnh, một cỗ máy chỉ biết giết chóc, có thủ đoạn kì bí và sức mạnh gấp mười lần cùng cấp.”

Hai con rối bỗng có sự rõ rệt, một con thì cả hai mắt đều màu đỏ và có vòng tròn ma pháp, con còn lại thì con mắt trở lại bình thường, nhưng vòng tròn ma pháp bên con mắt vẫn không hề biến mất.

Thầy cầm chén trà lên uống cạn, cổ họng khô khốc sau khi giải thích liền cảm thấy ấm áp. Ánh mắt ông nghiêm nghị, âm trầm nhìn thằng Thanh Tâm.

“Vậy giờ, con có dám chắc con bé sẽ chiến thắng ma hóa chỉ với bản thân con bé được không? Ta quan sát được tâm trí con bé không hề mạnh mẽ, thậm chí có phần yếu ớt. Vậy nên, giết con bé lúc này, cũng chỉ là giải thoát sớm cho con bé khỏi tội lỗi tương lai mà thôi.”

Thanh Tâm không trả lời, cơ thể cậu run rẩy như rơi vào hầm băng, mồ hồi dần xuất hiện khắp cơ thể. Mặc dù sáng sớm vô cùng mát mẻ, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà tiết ra mồ hôi lạnh.

“Xin lỗi thầy, chưa thử sẽ chẳng ai biết là không thể, chính thầy đã dạy con như vậy. Vậy nên, tâm trí yếu đuối cũng không có nghĩa là cô ấy sẽ thua, nếu thầy kết luận chắc chắn ngay từ đầu như vậy, vậy thì chẳng phải thầy đã sai rồi sao?”

Cậu hít sâu, nắm chặt tay lại, giọng run rẩy nhưng kiên định, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm người thầy của mình. Dù cho cậu biết, nếu thầy làm bất cứ điều gì, thì cậu cũng không thể ngăn cản được. Nhưng mặc kệ như nào, cậu cũng không thể để Thanh Linh bị giết mà lỗi không phải do cô ấy được.

Thầy nghe vậy không trả lời, chỉ im lặng nhìn cậu. Long Linh Tuyết cũng vậy, cô không hề khuyên nhủ hay nói bất kì câu nào khác. Cả ba người im lặng nhìn nhau, không khí dần trở nên nặng nề.

“Thứ lỗi nhé, hai ta không làm phiền chứ?”

Trong lúc không khí ngày càng nặng nề, thì có một giọng nói hiền từ xen vào, cắt ngang hành động của ba người họ.

Cả ba người đồng loạt nhìn sang, liền bắt gặp sư phụ cùng Âu Linh đang điều khiển năm bát cháo lơ lửng bên cạnh tiến đến.

Thanh Tâm mím môi, tiến đến đỡ từng bát cháo xuống bàn, rồi dịch thêm hai chiếc ghế đá ra ngoài cho hai người vừa đến.

“Có thể phiền ai đó, giải thích cho ta chuyện gì được không? Ba thầy trò nói chuyện gì, mà khiến đệ tử ngoan của ta ấm ức vậy?”

Sư phụ ngồi bên cạnh cậu, ánh mắt quét qua từng người, rồi nhẹ giọng hỏi thăm tình hình hiện tại.

“Tâm, con kể cho ta chuyện gì đã xảy ra, có sư phụ ở đây, không cần sợ hai người họ bắt nạt con.”

Thấy ba người không ai nói gì, sư phụ liền vươn tay, nhẹ nhàng sờ đầu cậu.

Thanh Tâm cảm nhận được bàn tay trên đầu, cậu hít vào thở ra lấy bình tĩnh, sau đó kể lại đầu đuôi câu chuyện. Vì đây là chuyện liên quan đến mạng sống của Thanh Linh, vậy nên cậu không thể im lặng hay chấp nhận được.

Nghe được đầu đuôi câu chuyện, Âu Linh thở dài một hơi, khẽ lắc đầu. Cô cảm thấy có chút không đáng, nhưng cũng không biết làm gì khác. Còn sư phụ của cậu thì nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng mà vỗ về.

“Tâm, trả lời ta, con bé là gì đối với con?”

Bỗng nhiên, sư phụ cậu hỏi một câu hỏi không liên quan, khiến cho cậu có chút khó hiểu. Nhưng với giác quan thứ sáu, cậu nhận ra việc mình trả lời, là một cách để cứu lấy Thanh Linh.

“Cô ấy… cô ấy là một người cực kỳ quan trọng đối với con. Là một người độc nhất vô nhị trên thế giới này, cũng như một người con có thể xem là chính con.”

Sau một hồi suy nghĩ, cậu liền miêu tả cô nàng theo cảm nghĩ của bản thân. Vì cô nàng là cậu ở thế giới song song, một phiên bản khác giới của chính cậu. Vậy nên, cậu miêu tả như vậy cũng không sai.

Nhưng với bốn người ở đây thì khác, họ lại không nghĩ theo hướng của cậu. Mà dù cho họ biết cậu nghĩ gì, thì chắc chắn cũng không hề tin tưởng.

“Vậy à, được rồi. Ông nó à…”

Sư phụ mỉm cười một cách hòa ái, sau đó lại nhìn về người chồng của mình.

Ánh mắt của thầy khẽ động, há miệng muốn nói lại thôi. Sau tất cả, cuối cùng lại hóa thành một tiếng thở dài tiếc nuối cũng như tự trách dành cho chính ông.

“Tâm, khi nào con bé thức dậy, thì gọi con bé đến gặp ta.”

Nói xong ông mặc kệ cháo nóng hay không, liền cầm bát lên uống sạch một hơi, rồi đứng dậy đi đâu đó.

“Được rồi, Tâm. Tiếp theo con không cần sợ, ông ấy sẽ không làm hại con bé đâu. Giờ thì ăn đi thôi, đừng ủ rũ nữa.”

Sư phụ nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, sau đó ra hiệu cho hai cô nàng còn lại nhanh chóng ăn.

Cậu nhẹ giọng cảm ơn sư phụ của mình, nhanh chóng ăn hết cháo, rồi đứng dậy trở về phòng. Cậu không rửa bát, vì biết nếu có thì cũng sẽ bị đuổi đi. Vậy nên, hiện tại vẫn nên về phòng, vì cậu bây giờ cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất khi đưa Thanh Linh đi gặp thầy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vi-tu-tien-bi-ep-bien-thanh-thanh-thuan-nu-duoc-su.jpg
Vì Tu Tiên, Bị Ép Biến Thành Thanh Thuần Nữ Dược Sư
Tháng 2 4, 2025
manh-nhat-chien-than-he-thong.jpg
Mạnh Nhất Chiến Thần Hệ Thống
Tháng mười một 27, 2025
cu-tuyet-noi-quyen-tu-tien-ca-uop-muoi-van-nam-ta-vo-dich.jpg
Cự Tuyệt Nội Quyển Tu Tiên, Cá Ướp Muối Vạn Năm Ta Vô Địch
Tháng 5 13, 2025
610df0c06fcedbc56a28137daa90c822
Bắt Đầu Tàng Kinh Các, Dựa Vào Truyền Kinh Thành Thánh
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP