Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next

Đất Chết Bên Trên Triệu Hoán Sư

Tháng 4 25, 2026
Chương 204: Lý Năng chiến đấu Chương 203: Đầm lầy cự mãng
linh-khi-song-lai-tu-ha-dang-tho-ren-den-tao-hoa-chi-chu.jpg

Linh Khí Sống Lại: Từ Hạ Đẳng Thợ Rèn Đến Tạo Hóa Chi Chủ

Tháng 1 18, 2025
Chương 59. Nguyên lai là ta Chương 58. Lấy vô tận hư vô vì tinh không, lấy ức vạn thế giới vì tinh thần
du-tan-chi-thuong.jpg

Dư Tẫn Chi Thương

Tháng 1 20, 2025
Chương 65. Phiên ngoại Lorenzo · Holmes về hưu sinh hoạt (2) Chương 64. Phiên ngoại Lorenzo · Holmes về hưu sinh hoạt (1)
cuu-huyen-thien-de.jpg

Cửu Huyền Thiên Đế

Tháng 1 19, 2025
Chương 1536. Thiên La quỷ đạo, họa địa vi lao Chương 1535. Thiên Diện Ma Tôn xuất hiện
dong-a-tai-khoi

Đông A Tái Khởi

Tháng 1 13, 2026
Chương 385: Tư cách mặc cả. Chương 384: Họ Dương đầu nhập.
Đại Đường: Lão Bà Của Ta Là Vũ Mị Nương

Đại Đường: Lão Bà Của Ta Là Vũ Mị Nương

Tháng 4 22, 2026
Chương 409: Định Châu vây hiểu biết Chương 408: Hỏa Khí phát uy
tay-du-ta-duong-tang-thu-yeu-lam-do-de-danh-len-linh-son.jpg

Tây Du: Ta Đường Tăng Thu Yêu Làm Đồ Đệ, Đánh Lên Linh Sơn

Tháng 3 3, 2025
Chương 1234. Hư Không vĩnh hằng, Kỷ Nguyên khôi phục Chương 1233. Có mới nới cũ, Hư Không kẻ lưu lạc
ta-that-su-dang-choi-bong-ro.jpg

Ta Thật Sự Đang Chơi Bóng Rổ

Tháng 1 25, 2025
Chương 928. Ta thật sự đang chơi bóng rổ! Chương 927. Một lần cuối cùng!
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 68: Tổng kết - Kết thúc giao lưu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 68: Tổng kết – Kết thúc giao lưu

Sau hơn chục phút trả lời hết các câu hỏi của mọi người xung quanh, cuối cùng Thanh Tâm lẫn Âu Minh cũng có thể ăn được những miếng thịt nướng thơm lừng.

“Ồ hố, đây là xiên thịt nướng ngon nhất tôi từng ăn, không ngờ cậu lại có thể làm được như vậy đấy Quang.”

Thanh Tâm cắn và nhai nuốt xiên thịt nướng trên tay, khi cảm nhận được vị giác bùng nổ trong miệng, cậu không ngần ngại mà khen với người đang đứng nướng thịt trước mặt.

“Hờ hờ, đây là gia truyền của tôi đấy. Tôi gọi đây là thịt nướng hồi phục. Với việc tẩm ướp thịt cùng với một vài loại thảo dược, nhờ đó mà người ăn có thể hồi phục thể lực và vết thương nhanh chóng…”

Lã Minh Quang hếch mũi lên, thao thao bất tuyệt về công dụng của thịt xiên cậu ta làm.

“Để xem nào… thịt xiên tẩm ướp với gia vị bình thường, sau đó cho thêm ba loại thảo dược là Hồi Bì với công dụng đẩy nhanh tốc độ khép vết thương, Hiên Thể với công dụng hồi phục thể lực, và Thất Hương Hoa với công dụng tăng thêm gia vị cùng mùi tỏa ra…”

Thanh Tâm cắn thêm một miếng sau đó cảm nhận từng loại thảo dược bên trong.

“Chậc chậc chậc, cậu đoán đúng rồi, nhưng vẫn còn thiếu hai thứ nữa cơ.”

Khi bị đoán ra thảo dược dùng trong tẩm ướp, Lã Minh Quang cũng không gấp gáp, cậu chỉ tặc lưỡi, ánh mắt khiêu khích nhìn Thanh Tâm. Có thể thấy, đây không phải lần đầu thịt nướng của cậu ta bị đoán như vậy.

“Ờm… hai loại sau chắc là Linh Thiên có công dụng kích thích thảo dược cấp thấp, được nghiền thành bột rắc vào và Tam Cánh Hoa có công dụng là tăng tốc độ hồi máu, tinh thần và mana đúng không?”

Âu Minh đứng bên cạnh, ngờ ngợ hỏi Lã Minh Quang.

Lã Minh Quang không trả lời, nhưng mồm chữ O, mắt trợn lên, đã có thể giải thích cậu ta hiện tại kinh ngờ như nào.

“Linh Thiên và Tam Cánh Hoa? Loại thảo dược nào vậy?”

Thanh Tâm lần đầu nghe hai loại dược liệu mới, cậu không nhịn được mà nhìn sang Âu Minh hỏi.

“Hai loại đấy không hẳn là dược liệu. Nếu như phải nói, thì chúng là đồ trên người ma thú. Linh Thiên là xương của ma thú Hoàng Linh Thiên, còn Tam Cánh Hoa là xương cánh giữa của ma thú Chim Ba Cánh, vì cánh giữa của chúng rất bé, còn nhìn giống như hoa vậy, thế nên mới gọi là Tam Cánh Hoa.”

Âu Minh khẽ lắc đầu, sau đó vừa ăn xiên nướng vừa giải thích. Cậu nhai rồi nuốt miệng thịt trong miệng, hơi bất ngờ nói:

“Ực, tôi khá bất ngờ là cậu không biết chúng đấy. Tôi cứ nghĩ là người như cậu thì cái gì cũng biết cơ.”

“Tôi vẫn là người bình thường nhé. Với cả, có lẽ về sau tôi cũng nên đọc thêm về các loại ma thú.”

“Này, hai người biết rồi thì đừng nói cho ai đấy nhé. Công thức này là công thức gia truyền nhà tôi đấy, nếu tuồn ra ngoài, sợ là nhà tôi phá sản mất.”

Ba người vừa cười vừa thảo luận một cách vui vẻ. Hai người Âu Minh lẫn Thanh Tâm cũng đồng ý với lời của Lã Minh Quang, vì cậu ta chẳng làm gì họ cả, nên cũng chẳng có lý do gì mà hai người phải hại cậu ta.

Bộp… bộp… bộp…

“Mọi người, tập trung nhìn về hướng này.”

Trong lúc mọi người đang nói chuyện với nhau, thì có tiếng vỗ tay cùng giọng nói lạnh lùng truyền vào tai mọi người. Mọi người nghe vậy, điều đồng loạt dừng hành động trong tay, và nhìn về hướng mà âm thanh phát ra.

“Được rồi, mặc dù còn thiếu vài người do bị thương, nhưng không sao.”

Trên trời, cả 10 người dẫn đầu đều có mặt ở đó, sau đó họ đồng loạt đáp xuống một sân khấu được dựng tạm. Và người đang nói, không ai khác ngoài Long Linh Tuyết, người có thực lực mạnh nhất, cũng như đại diện bọn họ lên nói chuyện.

“Điều đầu tiên, ta Long Linh Tuyết và mọi người trong ban tổ chức cúi đầu xin lỗi các em.”

Theo tiếng nói của Long Linh Tuyết, cả cô và 9 người còn lại, đều đồng loạt cúi cơ thể về phía trước.

Điều đó khiến mọi người há hốc miệng, có vài người không nhịn được mà để rơi đồ ăn, thức uống xuống đất, thậm chí có vài người không tin được mà quỳ chân xuống bãi cát trắng. Cũng đúng thôi, cả 10 người trên trời, đều là thiên tài của Đại Việt, cũng như thiên tài của thế giới. Giờ cả 10 người đều đồng loạt cúi đầu trước họ, có kể cũng chẳng ai tin.

“Xin lỗi các em vì một sai lầm tất trách của ta và ban tổ chức, đã khiến các em rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm chết người.”

Sau khi xin lỗi, cả 10 người đều đứng thẳng lưng nhìn xuống. Không cần chờ đợi, Long Linh Tuyết tiếp tục lên tiếng.

“Điều thứ hai, khi các em trở về, chi phí trị liệu, đền bù tổn thất tinh thần, đền bù các loại tổn thất do Vô Nguyên gây ra, đều sẽ được chúng ta, ban tổ chức đứng ra chi trả.”

“Điều thứ ba, tiếp theo chúng ta sẽ vinh danh những người có công cứu trợ, tập trung và bảo vệ các thí sinh một cách an toàn. Người thứ nhất Long Chiến, người thứ hai Hổ Bạch Thiên, người thứ ba…”

Long Linh Tuyết liên tục nêu ra từng cái tên một. Có khoảng 8 người được cô nàng nêu tên, và trong đó chắc chắn có Thanh Tâm rồi.

“Những người ta vừa nêu tên, có thể nói ra một điều mong muốn với chúng ta. Nếu điều đó không vi phạm luật Đại Việt, luật Hiệp Hội và đụng chạm đến nhân phẩm người khác, thì chúng ta chắc chắn hoàn thành.”

Nói xong, Long Linh Tuyết liền lui xuống phía sau, nhường chỗ cho Âu Linh phát biểu.

“Được rồi, ba điều xin lỗi, đền bù và vinh danh đã được Long Nữ nói ra. Tiếp theo là đến chị công bố kết quả cuộc giao lưu, cũng như thưởng thêm những người có công trong lúc tham gia nhé.”

Âu Linh khẽ gật đầu. Phạm Huỳnh Thiên phía sau biết đã đến lúc, anh ta liền bấm một nút nào đó, trên trời xuất hiện hai chiếc phát hình mini, chiếu xuống hai bảng. Một bảng có tên [Đội] bảng còn lại là [Cá Nhân].

“Bảng [Đội] là bảng đội nào giữ điểm nhiều nhất, hay có thể hiểu là đội nào giữ nhiều xu nhất. Bảng [Cá Nhân] là bảng mà ban tổ chức lọc ra, và khen thưởng những ai có biểu hiện xuất sắc trong cuộc giao lưu ngày đầu.”

Phía dưới có vài người bất ngờ, họ không ngờ 10 người dẫn đầu vẫn muốn tổng kết cuộc giao lưu, mặc dù ngày thứ hai có sự cố to lớn.

“Được rồi các em, đầu tiên là bảng [Đội] nhé.”

Âu Linh mỉm cười, cô vỗ tay bộp một tiếng, trên bảng [Đội] liền xuất hiện bảng xếp hạng của các đội.

[Hạng 1: Đội Long Hoành – 14 điểm

Hạng 2: Đội Ngưu Mãnh – 12 điểm

Hạng 2: Đội Long Linh Tuyết – 12 điểm

Hạng 3: Đội Xà Linh Nguyên – 10 điểm

Hạng 4: Đội Phạm Huỳnh Thiên – 9 điểm

Hạng 4: Đội Miêu Như Nguyệt – 9 điểm

Hạng 5: Đội Lê Thu Huyền – 8 điểm

Hạng 5: Đội Hồ Thiên Minh – 8 điểm

Hạng 5: Đội Ngư Huyền – 8 điểm]

“Ồ, không ngờ lại có đồng hạng chứ không chia thành 9 hạng.”

Thanh Tâm ăn nốt thức ăn trong tay, sau đó lau miệng rồi khoanh tay nhìn lên trên trời.

“Tiếp theo là xếp hạng [Cá Nhân].”

Dứt lời, bên bảng [Cá Nhân] bắt đầu xuất hiện tên của một vài người.

[Hạng 1: Thanh Tâm – hậu cần, nhưng giúp mọi người vượt qua thảm họa sói và tìm về Linh Tuyền giúp mọi người hồi phục nhanh chóng.

Hạng 2: Âu Minh: dẫn dắt mọi người chạy trốn khỏi thảm họa sói và tìm về Linh Tuyền giúp mọi người hồi phục nhanh chóng.

Hạng 3: Long Chiến, Hổ Bạch Thiên, Hồ Hồng Vân: dẫn dắt mọi người chạy trốn khỏi thảm họa sói.]

“Hehe, nhờ công tôi nhé.”

“Rồi rồi.”

Thanh Tâm tiến đến, khoác vai Âu Minh, rồi nắm thành nắm đấm giơ ra. Âu Minh nhìn sang, cười một tiếng rồi cả hai người cụng tay nhau.

“Bên bảng [Đội] sẽ hoàn toàn do người dẫn đầu của các em ban thưởng. Còn bên bảng [Cá Nhân] xin mời các em bước lên bục để ban tổ chức trao giải nhé.”

Nghe được lời của Âu Linh, từng người lần lượt lên trên bục, xếp thành hàng.

“Quang, nhớ nướng thêm chút, lát bọn tôi nhận thưởng xong, sẽ mang cho cậu xem ké.”

“Xùy xùy, muốn ăn thêm thì xòe tiền ra.”

Lã Minh Quang ghét bỏ, đưa tay xua đuổi hai người, nhưng vẫn đảo đều vỉ nướng thịt trên tay.

Thanh Tâm cùng Âu Minh cười ha hả, sau đó cùng nhau tiến lên bục nhận quà.

Khi thấy người đã đầy đủ, Âu Linh liền cầm sẵn đồ chuẩn bị trong túi ra.

“Đầu tiên là mời hạng 3 tiến lên trước.”

Ba người Long Chiến, Hổ Bạch Thiên cùng Hồ Hồng Vân đồng loạt bước lên 2 bước.

“Phần quà của ba người các em, là 10 viên đá nguyên tố trung cấp, một tấm vé rèn vũ khí hoặc giáp cấp 3 miễn phí của Hiệp Hội và một bình Tiên Dược sơ cấp.”

Khác với đá mana không thể dùng cho tu luyện, chỉ có thể hồi phục mana nhanh chóng. Thì đá nguyên tố lại đắt đỏ và có nhiều công dụng hơ. Vì chúng không chỉ hồi mana, mà thậm chí còn tăng cấp độ cho người hấp thụ chúng.

Âu Linh tiến đến, đưa cho ba người họ một chiếc túi lớn có màu đồng cam. Ngay khi nhận được, cả ba người liền lui ra sau.

“Tiếp theo, mời cả hạng 2 lẫn hạng 1 lên nhé.”

Thanh Tâm cùng Âu Minh không ngần ngại mà tiến lên phía trước.

“Phần quà của hạng hai, là 5 viên đá nguyên tố cao cấp, một tấm vé rèn vũ khí hoặc giáp cấp 3 của Hiệp Hội và một bình Tiên Dược trung cấp. Còn phần quà hạng nhất, là 10 viên đá nguyên tố cao cấp, một tấm vé rèn vũ khí hoặc giáp cấp 4 của Hiệp Hội và một bình Tiên Dược cao cấp.”

Âu Linh tiến đến, đưa cho Âu Minh một chiếc túi màu bạc, và đưa cho Thanh Tâm một chiếc túi màu vàng. Lúc đưa cho Thanh Tâm, cô còn đưa cho cậu một ánh mắt khen thưởng cùng một nụ cười vừa ý.

“Chúc mừng 5 người ở đây, đạt được vinh danh tại bảng [Cá Nhân].”

Dứt lời, cả Âu Linh cùng 9 người dẫn đầu đều vỗ tay. Theo sau đó, là một tràng vỗ tay lớn ở phía dưới, thậm chí có vài người còn huýt sáo, hét lớn để chúc mừng cho bọn họ.

Sau khi trao giải xong, cả 5 người đều lần lượt đi xuống. Tiếp theo cũng là lúc, màn tổng kết cuối cùng của cuộc giao lưu, diễn ra.

“Khụ, tiếp theo là màn cuối cùng để kết thúc cuộc giao lưu lần này. Từ giờ cho đến 2 tiếng sau, tất cả mọi người nếu có câu hỏi gì, hay có nghi hoặc gì hoặc mong muốn gì, đều có thể hỏi đáp với ban tổ chức. Miễn không phải chuyện riêng tư, thì mọi người đều có thể hỏi, nhé.”

Âu Linh vừa dứt lời, tất cả mọi người phía dưới liền náo nhiệt. Họ không ngờ, mình không chỉ gặp được thiên tài hàng thật giá thật, mà thậm chí còn có thể nói chuyện với họ. Nó không khác nào tham gia consert, sau đó được đến gần và nói chuyện với thần tượng vậy.

Không để mọi người chạy lên trên bục, cả 10 người đều từ từ đi xuống, rồi chia ra từng nơi, để mọi người đều có thể chọn lựa xem, nên hỏi ai.

“Ê Tâm, đi đâu đấy?”

Lã Minh Quang đang lựa xem nên hỏi ai đầu tiên, thì cậu thấy Thanh Tâm đang bưng đồ ăn đi về hướng phi thuyền.

“Mấy người cứ tham gia cái đấy đi, tôi mang đồ ăn lên cho đồng đội.”

Thanh Tâm khẽ xua tay, rồi mặc kệ điều gì đang diễn ra, mà cầm theo thịt nướng hồi phục và vài món thanh đạm lên cho những người trong phòng y tế.

…

“Cậu lên muộn rồi, chúng tôi mang đồ ăn lên cho bọn họ rồi.”

Lang Thiên Nguyệt đi cầu thang xuống, liền thấy Thanh Tâm tiến đến, trên tay cầm theo đồ ăn, liền hiểu cậu ta lên làm gì.

“Đúng rồi, Tâm à, cậu không cần phải làm vậy nữa đâu.”

Lê Phương Anh xua tay nói, Bùi Trương Tú ở bên cạnh gật đầu phụ họa.

“Ồ… thôi thì cứ coi như ăn thêm đi, càng nhiều năng lượng thì càng hồi phục nhanh mà.”

Thanh Tâm khựng lại, nhìn đống đồ ăn trong tay, sau đó nghĩ gì đó, rồi quay sang gật đầu với ba người, tỏ vẻ mình đã biết và đi tiếp.

Ba người thấy Thanh Tâm vẫn tiếp tục đi lên, mở miệng muốn nói gì đó, sau đó nhìn nhau một hồi, rồi im lặng đi xuống. Họ ở trên vẫn nghe thấy chuyện ở dưới, nên họ xuống đây để hỏi người dẫn đầu về kinh nghiệm tu luyện và cách thao túng nguyên tố.

Cạch.

Thanh Tâm đẩy cửa, từ từ tiến vào bên trong. Thấy bên giường Đoàn Minh Khang gần nhất, cậu không nghĩ ngơi gì nhiều mà đi qua.

“Hello, tôi mang thêm đồ ăn cho hai người này… khụ, xin lỗi nhé, đồ ăn tôi để ở đây, cô cứ tiếp tục.”

Thanh Tâm mỉm cười, kéo rèm rồi ngó đầu vào bên trong. Sau đó cậu liền cứng đờ, nhanh chóng đặt một phần thịt nướng cùng vài món khác lên chiếc bàn gần đó, rồi kéo rèm lại, bước nhanh về phía giường đội mình.

‘Chậc chậc chậc, hai người họ… đỉnh thật. Khứa kia đúng là vừa khổ vừa sướng… khụ… mong là mình không làm phiền hai người họ.’

Khung cảnh vừa rồi cậu ta thấy, là cảnh Thẩm Mẫn Nhi đang nằm đè lên người Đoàn Minh Khang, sau đó ôm chặt cậu ta mà hôn lấy hôn để. Còn Đoàn Minh Khang thì… đang ngủ, cậu ta ngủ ngon đến mức, không biết chuyện gì đang xảy ra.

“Tôi đến… rồi đây…”

Thanh Tâm kéo rèm ra, thấy cảnh tượng bên trong, liền nhanh chóng âm lượng phát ra, rồi đi rón rén về phía trước, nhẹ nhàng đặt đồ ăn lên bàn rồi quay sang nhìn khung cảnh hiện tại.

Chỉ thấy trên một chiếc giường, Thanh Linh nằm ở giữa, Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam thì nằm ở hai bên, gối đầu lên tay cô rồi ôm cô ngủ.

‘Ha, có vẻ cậu mệt mỏi (tinh thần) lắm. Mà hai người cũng vậy… thôi thì mình là cậu ấy, nên mình cũng nên có chút trách nhiệm nhỉ.’

Thanh Tâm nhanh chóng lôi 10 viên đá nguyên tố cao cấp ra để trên bàn, sau đó cắn ngón tay, bôi máu cậu lên trên từng viên đá.

‘Khởi Động Bí Pháp: Trao Đổi.’

Dứt lời, tâm trí cậu như chìm xuống mực nước sâu thẳm.

[Thật nhanh, lần đầu tiên ta thấy ngươi trở lại nhanh như vậy. Nói đi, đổi cái gì.]

“Ta, Nguyễn Thanh Tâm. Muốn trao đổi 10 viên đá nguyên tố cao cấp, đổi lấy 3 người họ hồi phục an toàn, hay nói đúng hơn là hồi phục không để lại di chứng.”

[Từ chối. Lần nào cũng vậy, tiền ít mà đòi hít đồ thơm.]

“Nói ít thôi, làm ăn với ngươi mới có một năm, lần nào đòi giá phải trả cũng cao ngất ngưởng, ngươi nghĩ ta giàu chắc. Tính đến nay, ta mới chỉ [Trao Đổi] với người 5 lần, [Đánh Đổi] với ngươi 2 lần, [Hiến Tế] với ngươi 1 lần. Không có giảm giá thì thôi, lại còn đòi giá cao.”

Thanh Tâm khoanh tay, tỏ vẻ không quan tâm lời nói của “giọng nói” đó.

[Ngươi nghĩ làm ăn với ta là ngươi thiệt thòi chắc? Có hàng tỷ người cầu mong ta trao đổi với chúng, nhưng đều bị ta phớt lờ. Ngươi là người đầu tiên dám nói ta như vậy. Người nhớ rõ đấy, ta là…]

“Vâng vâng, ngài là thương nhân công bằng, từ bi, bác ái. Vậy không biết là có thể đáp ứng được trao đổi với tôi không?”

Thanh Tâm ngắt lời “giọng nói” nhanh chóng đưa chủ đề trở lại như cũ.

[Chậc, 5 viên đá nguyên tố cao cấp cho 1 người, không thì thôi.]

Cậu đưa tay lên che miệng, suy nghĩ một hồi, suy tư ra lợi và hại, rồi trả lời:

“Được, vậy thì chữa cho hai người ở ngoài đi.”

[Chấp Thuận. Lõi của ngươi sẽ tạm thời bị khóa trong 1 ngày vì cái giá, đổi lại người ngươi muốn sẽ hồi phục nhanh chóng và không để lại di chứng.]

Dứt lời, cậu cảm nhận được bên trong Lõi của cậu xuất hiện hai dây xích quấn quanh, và cậu cũng mất đi khả năng cảm nhận và điều động mana.

[Nhớ kĩ. Hãy…]

“Rồi rồi, nói nhiều quá.”

Thanh Tâm xua tay, mỗi lần vào đây đều bị “giọng nói” nhắc đi nhắc lại khiến cậu thuộc cả lời thoại rồi. Sau đó, không biết có phải khó chịu vì cậu lấc cấc hay không, “giọng nói” liền “đá” cậu khỏi mực nước, hay nói đúng hơn là không gian của “giọng nói” đó.

Thanh Tâm tỉnh lại, thấy 10 viên đá trên bàn đã mất, quay sang thấy hai người Long Huyền Vi và Đặng Linh Lam đang được bao bọc bởi ánh sáng ấm áp, cậu liền thở phào một hơi.

‘Coi như tôi trả nợ thay cho cậu rồi nhé.’

Thanh Tâm mỉm cười, vén mái tóc cho Thanh Linh, rồi chầm chậm đi ra ngoài, cậu cũng không quên kéo rèm lại, để lại không gian cho bọn họ ngủ.

Ngay khi cậu đi ra, cả ba người đều đồng loạt mở mắt. Thực ra họ vẫn chưa ngủ, ngay từ lúc Thanh Tâm tiến vào thì họ đã biết rồi, chỉ là nghe thấy cậu ta rón rén và ngửi thấy mùi đồ ăn, nên họ đành nhắm mắt, nghĩ rằng cậu ta chỉ đưa đồ ăn rồi ra ngoài mà thôi.

Nhưng không ngờ, Thanh Tâm lại làm điều mà ba người họ bất ngờ. Chỉ thấy đôi tai Thanh Linh có chút phiếm hồng, Long Huyền Vi và Đặng Linh Lam thì vô cùng kinh ngạc khi cảm nhận cơ thể, sau đó hai người họ đồng loạt nhìn về hướng cửa rèm với ánh mắt cực kỳ phức tạp.

Thanh Tâm không biết ba người họ đã tỉnh lại, chỉ thấy cậu đi lên boong tàu, nằm trên một chiếc ghế lười, ngẩng đầu lên ngắm sao.

‘Sức mạnh tăng cao một cách kì lạ. Lõi mình tưởng bị khóa từ trước rồi mà? Với cả… Linh hôm nay có chút kì lạ… hay nói đúng hơn là khác thường ngày nhỉ?’

Trong đầu cậu có vô số câu hỏi, nhưng sẽ chẳng có ai trả lời cho cậu, cũng như việc cậu không thể bỗng nhiên ngộ ra câu trả lời được.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-co-the-ta-co-uc-van-ton-than-minh.jpg
Trong Cơ Thể Ta Có Ức Vạn Tôn Thần Minh
Tháng 2 1, 2025
ta-dao-kiem-song-tuyet-cac-nguoi-goi-ta-mang-kim-cuong.jpg
Ta, Đao Kiếm Song Tuyệt, Các Ngươi Gọi Ta Mãng Kim Cương?
Tháng 2 23, 2025
hop-hoan-tong-nghe-chut-chinh-la-danh-mon-chinh-phai.jpg
Hợp Hoan Tông? Nghe Chút Chính Là Danh Môn Chính Phái!
Tháng 2 5, 2026
Trẫm Chỉ Là Một Diễn Viên
Bắt Đầu Thu Được Cửu Dương Thần Công, Áp Tiêu Liền Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 5 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP