Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 67: Sức mạnh tăng tiến
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 67: Sức mạnh tăng tiến

Âm thanh sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát trắng, hòa cùng mùi mặn của gió đêm và tiếng cười nói rộn ràng. Giữa khoảng trời đêm đầy sao, tại bờ cát, có một trụ lửa trại khổng lồ đang cháy sáng rực, những tia lửa đỏ cam bay lên theo làn gió, như hàng ngàn đom đóm nhảy múa giữa màn đêm.

“Woa, không ngờ tiệc BBQ này lại lớn đến vậy.”

Lê Phương Anh ánh mắt sáng lên, nhìn sang từng quầy nướng thịt BBQ thơm lừng mà chảy nước miếng.

“Có nên lấy một phần BBQ mang lên cho họ không?”

Bùi Trương Tú ngửi thấy hương thơm từ thịt nướng, miệng nuốt ực một cách vô thức. Tuy vậy, cô vẫn lo lắng nhớ về những người ở lại phòng y tế.

“Chắc là không nên, họ bị thương như vậy thì không nên ăn thịt nướng. Mà có lẽ cũng có đồ ăn cho người bị thương thôi, lát nữa chọn vài món thanh đạm rồi mang lên cho họ là được.”

Lang Thiên Nguyệt khẽ lắc đầu, sau đó nhìn qua một quầy cháo thịt và rau củ nói.

“Ặc… ặc… thả ra… ặc…”

“Mẹ kiếp, đừng hòng tôi tha cho cậu.”

Nghe được âm thanh như vậy, cả ba cô nàng đều thở dài, quay đầu, nhìn về phía âm thanh phát ra.

Khi quay qua, đập vào mắt họ là Thanh Tâm đang bị Âu Minh dùng bên tay không bị thương của mình kẹp cổ. Nếu nhìn kĩ, thì có thể thấy Âu Minh sắc mặt đỏ bừng, nghiến răng trừng người trong tay. Còn Thanh Tâm tuy kêu la khổ sở, nhưng nụ cười trên mặt đã bán đứng cậu ta.

Không cần đoán cũng dễ dàng nhận ra, Âu Minh đang trả thù Thanh Tâm khi mà “lỡ” làm cho bí mật của cậu ta bị tuồn ra.

“Chẳng phải cậu tự khai sao? Với cả, tôi không ngờ một người nhìn nghiêm nghị như cậu, cũng như một tộc Tiên thanh cao, lại lên web tối đấy.”

Thanh Tâm hai tay nắm chặt cánh tay cậu ta, giọng đùa cợt vang lên.

Âu Minh không trả lời, nhưng sắc mặt lại đỏ bừng, tăng thêm sức ép của cánh tay. Cậu biết là Thanh Tâm không sai, nhưng có người để đổ lỗi thì cớ sao không làm?

“Haizz… kệ hai tên đó đi Phong Nguyệt, cùng bọn mình đi thôi.”

Bùi Trương Tú thở dài một hơi, lắc đầu rồi cầm tay rồi kéo Lâm Phong Nguyệt, người đang nhìn Thanh Tâm với ánh mắt ghen tị.

“A… được.”

Lâm Phong Nguyệt gật đầu, rồi đi cùng ba cô nàng kia.

“Này… hai cậu… làm trò gì thế?”

Sau khi bốn cô nàng rời khỏi không lâu, thì có hai tiếng bước chân loạt xoạt trên cát tiến đến. Thấy hai người Âu Minh và Thanh Tâm nằm dưới bãi cát, làm vài động tác… kì lạ, thì có một người không nhịn được, lên tiếng hỏi.

Nghe thấy tiếng nói, hai người dưới cát dừng động tác lại, đồng loạt nhìn về phía giọng nói phát ra. Khá bất ngờ, người đến lại là hai người Long Chiến và Hổ Bạch Thiên.

“Khụ… không có gì.”

Âu Minh thả Thanh Tâm ra, khẽ ho một tiếng rồi phủi đi đống cát bám trên người.

Thanh Tâm cũng vậy, chỉ là ánh mắt của cậu mang chút phần… đểu cáng?

Âu Minh thấy vậy liền nhíu mày, nhanh chóng xoay người tung một cú đấm. Thanh Tâm lui về sau, dễ dàng né tránh, sau đó lên tiếng đáp trả:

“A… tốc độ tay này chưa đủ nhanh rồi, cậu vẫn nên luyện tập thêm đi Minh.”

Thanh Tâm đôi mắt híp mở, đôi môi cong lên, giọng nói mang tính giễu cợt phát ra. Khiến cho Âu Minh trừng mắt, tức giận nhìn cậu. Nhưng sau một lúc, Âu Minh hít vào thở ra lấy bình tĩnh, rồi quay sang hỏi hai người vừa đến.

“Kệ cậu ta đi, hai người có chuyện gì không?”

Thấy Âu Minh như vậy, Thanh Tâm đành phải thu lại biểu hiện vừa rồi. Sau đó tiến đến, đứng bên cạnh cậu ta rồi mỉm cười nhìn hai người trước mặt.

Thấy hai người họ lật mặt nhanh như vậy, hai người Long Chiến và Hổ Bạch Thiên khóe miệng giật giật, quên đi lời muốn hỏi hai người họ.

“Khụ… à… anh chị gọi tập trung, hai bọn tôi đi gọi từng người.”

Long Chiến ho một tiếng phá vỡ bầu không khí lúng túng, rồi nói ra mục đích mình đến.

“Ồ, được.”

Âu Minh gật đầu một cái.

Sau đó… cả bốn người lại đứng tại chỗ. Bốn cặp mặt cứ thế nhìn nhau, chẳng ai nhúc nhích, cũng chẳng ai lên tiếng.

“Hai người còn có chuyện gì không?”

Thấy không có chuyện gì thêm, Thanh Tâm nhịn không được mà lên tiếng hỏi.

“A… à… hai người… đấu với tôi được không?”

Hổ Bạch Thiên nhìn qua hai người, sau đó gãi đầu, ngại ngùng lên tiếng.

“Hả? (x2)”

Cả Thanh Tâm lẫn Âu Minh đều kinh ngạc, hai người quay qua nhìn nhau, rồi nhìn qua hai người đối diện, sau đó lại chỉ vết thương trên người, nói:

“Ý cậu là… bọn tôi đấu với cậu trong tình trạng này á hả?”

Thanh Tâm ánh mắt kì quái nhìn Hổ Bạch Thiên, tuy nhìn ở ngoài cậu trông vô cùng bình thường, nhưng cơ thể bên trong thì không, được chứ? Âu Minh cũng vậy, cậu chỉ về phía bả vai đang quấn băng gạc của mình, ra hiệu mà không nói gì.

“Khụ… hai người cùng lúc đấu với tôi là được, tôi có thể không dùng nguyên tố, chỉ dùng sức mạnh thân thể.”

Mặc dù ngại ngùng, nhưng có vẻ Hổ Bạch Thiên thực sự không có ý định buông tha họ.

Hai người nhìn nhau, trao đổi qua ánh mắt.

‘Sao? Có muốn đấu không?’ (Thanh Tâm)

‘Cậu thật sự muốn đấu à?’ (Âu Minh)

‘Cậu ta bảo chấp mình nguyên tố, đâu có nghĩa mình không được dùng nguyên tố.’ (Thanh Tâm)

‘Cậu… haizz… tùy cậu, tôi không có ý kiến.’ (Âu Minh)

Sau một hồi trao đổi, Thanh Tâm liền mỉm cười quay sang trả lời:

“Ok, chỉ mình cậu thôi hả, cậu ta thì sao?”

“Không cần cho tôi vào đâu, để tôi làm trọng tài là được.”

Long Chiến thấy mình bị kéo vào, liền xua tay từ chối.

“Hai người chấp nhận à, cảm ơn nhé. Mấy tên nam nhân tham gia bị tôi khiêu chiến gần hết rồi, chỉ còn hai cậu với vài người bị thương thôi.”

Hổ Bạch Thiên nghe thấy đồng ý liền hớn hở, sau đó cậu ta chỉ về một hướng, nơi có bãi cát trống không người.

‘Thằng này cuồng chiến đấu à? (x2)’

Ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu hai người sau khi nghe thấy lời của cậu ta. Tuy vậy, cả bốn người vẫn đến bãi cát đó.

“Ấy, nhìn kìa. Bạch Thiên lại gạ đấu với người khác rồi.”

Có một người thấy bốn người đi ra xa, liền hét lên với mọi người.

“Đâu?”

“Ấy, lại có trận đấu để xem à.”

“Ngon, cầm theo vài xiên thịt với đồ uống ra vừa ăn vừa xem đi.”

Theo từng lời nói vang len, mọi người từ từ cầm theo cốc nước, xiên nướng của mình, đứng bao quanh họ. Thậm chí có vài người đang bận nướng thịt, còn bê nguyên nồi nướng đến gần, vừa nướng vừa xem.

“Chậc, đông quá.”

Thanh Tâm khẽ tặc lưỡi.

“Sao, hối hận?”

Âu Minh nghe vậy liền mở miệng trêu chọc.

“Không, tôi là người hướng nội, không thích bị soi mói mà thôi.”

Thanh Tâm ánh mắt đùa giỡn nhìn sang. Thấy vậy, Âu Minh khóe miệng giật giật, cuối cùng cũng chỉ thở dài một hơi, không quan tâm nữa.

“Được rồi, cả hai bên vào vị trí. 3… 2… 1… bắt đầu.”

Long Chiến khi hô xong, liền đứng ra xa, để cho ba người chiến đấu.

“Hử? Sao không ai lên?”

Sau khi hô bắt đầu, thấy cả ba người vẫn đứng im tại chỗ, liền có một người khó hiểu lên tiếng.

“Sao cậu không lên?”

“Tôi cũng cần hỏi cậu câu đấy đấy.”

Hai người nhìn nhau, sau đó liền nở nụ cười, bắt đầu hành động. Thanh Tâm từ từ bỏ chiếc dép lê bệnh nhân sang bên cạnh, Âu Minh nhặt lên vài mảnh vỏ sò dưới cát lên rồi bao bọc chúng bằng mana.

Chớp mắt, Thanh Tâm chạy lên phía trước, Âu Minh thì ở phía sau ném vỏ sò về phía trước.

“Lên đây!”

Hổ Bạch Thiên dậm mạnh chân xuống đất rồi lao lên. Đối mặt với đống vỏ sò được bao bọc bởi mana, cậu ta không nao núng, chỉ giơ tay lên, liền tục đấm về phía trước.

Dù cho cậu ta không dùng mana bảo vệ cơ thể, nhưng với lớp da cứng rắn nhờ huyết mạch biến dị, cũng đủ để khiến cậu ta không cần lo lắng khi chiến đấu tay đôi.

Nhưng Âu Minh cũng là một dạng biến dị huyết mạch. Chỉ thấy đống vỏ sò tuy bị đánh bay, nhưng chúng vẫn khiến cho da tay của Hổ Bạch Thiên bị rách đến chảy máu.

“Nhìn kia, tên tộc Hổ kia vậy mà bị đả thương rồi.”

“Chậc, chắc chỉ do tên tộc Tiên kia dùng mana trong khi tên tộc Hổ không dùng thôi.”

Đám người bàn tán xôn xao, có vài người còn chết lặng. Lúc chiến đấu với Hổ Bạch Thiên, tuy được cậu ta chấp, thì họ vẫn không thể khiến cho cậu ta chảy máu. Vậy mà lúc này, cậu ta lại chảy máu bởi một tên tộc Tiên, tộc thuộc hệ trị liệu.

“Phù…”

Trong lúc mọi người trầm trồ bởi chiêu của Âu Minh, thì Thanh Tâm đã chạy đến trước mặt Hổ Bạch Thiện. Chỉ thấy cậu thở ra một hơi, dồn sức tung một cú đá chéo từ dưới lên.

Hổ Bạch Thiên thấy vậy, nhanh chóng giơ chân lên đá trực diện với cú đá của cậu. Nhưng thay vì thấy cảnh Thanh Tâm bị lép vế, hay Hổ Bạch Thiên bị đẩy lùi, hoặc hai người họ ngang tài ngang sức. Thì chỉ nghe thấy tiếng rắc nhỏ bé, và Hổ Bạch Thiên bị đá bay ra sau.

Rắc… Uỳnh!

“Hả?”

Thanh Tâm ngơ ngác, Âu Minh ngơ ngác, Long Chiến ngơ ngác, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

“HẢ! (xN)”

“Ê! Này! Sao cậu lại bay đi rồi?!”

Thanh Tâm lúc này mới tỉnh lại, hớt hải chạy đến chỗ Hổ Bạch Thiên bị đá bay.

Hổ Bạch Thiên nằm dưới nền cát trắng, ánh mắt cậu ta ngơ ngác, đôi chân cậu ta cảm thấy nhói đau, tinh thần vẫn chưa tỉnh táo lại sau cú đá đó.

“Này! Này! Tỉnh, tỉnh!”

Thanh Tâm tiến đến, nắm người, kéo cậu ta dậy rồi lay mạnh.

“Hả? Hả?”

Hổ Bạch Thiên ngơ ngác nhìn người trước mặt.

“Này, Thiên. Cậu không sao chứ?”

Long Chiến cùng Âu Minh chạy đến, cúi xuống hỏi người vẫn còn ngơ ngác nhìn Thanh Tâm.

“A? Tôi… tôi thua rồi à?”

“Giờ là lúc quan tâm việc đấy à? Mẹ nó, đừng nói bị tôi đá bay xong chấn thương sọ não đấy nhé?!”

Thanh Tâm nhíu mày, có chút nghi hoặc lên tiếng.

“Này… cậu ta là ai vậy, tôi không nhớ có thấy cậu ta.”

“Hmm… hình như cậu ta là hậu cần. À đúng, cậu ta là người cứu chúng ta khỏi lũ sói đúng không nhỉ?”

“Má nó, hậu cần mà mạnh thế á?!”

Từng lời xì xào bàn tán vang lên, khiến cho Thanh Tâm có chút mệt mỏi. Chính cậu cũng không biết vì sao, mình chỉ đá bình thường mà có thể khiến cậu ta bay như vậy.

“Tôi… tôi thua á?!”

Hổ Bạch Thiên vẫn không tin, cậu ta nhìn xuống cơ thể mình.

“Haizz… Đúng rồi, Thiên. Cậu thua rồi, thua bởi một cú đá của Nhân tộc.”

Long Chiến thở dài một hơi, sau đó đưa ra quyết định cuối cùng.

Nghe vậy, Hổ Bạch Thiên như có tiếng sét nổ qua tai. Cậu ta nhìn qua Thanh Tâm, sau đó cúi đầu khẽ lẩm bẩm:

“Không thể nào… mình thua Nhân tộc ở khoản sức mạnh ư?”

Thấy Hổ Bạch Thiên như vậy, Long Chiến khẽ lắc đầu, tiến đến cầm cổ áo cậu ta rồi kéo theo. Long Chiến cũng không quên quay qua nói với hai người:

“Khụ, hai người thắng rồi. Không cần lo, cậu ta chỉ hơi sốc chút thôi.”

Nói xong liền kéo Hổ Bạch Thiên về một hướng. Còn Hổ Bạch Thiên thì mặc kệ để Long Chiến kéo đi, miệng vẫn lẩm bẩm không thể tin được.

Mọi người thấy thế liền chia ra hai bên để nhường đường. Sau khi thấy hai người họ đi xa, có vài người không nhịn được mà tiến đến hỏi.

“Này, cậu làm sao mà khỏe vậy?”

“Chào nhé, cho mình làm quen được không?”

“Damn, sao cậu có thể đá bay cậu ta một cách nhẹ nhàng như vậy?”

“Khoan… từ từ… từng người một…”

Thanh Tâm cùng Âu Minh tay chân luống cuống khi mọi người bắt đầu dồn về phía hai người, rồi hỏi đủ loại câu hỏi.

…

Tại boong tàu, nơi cả mười người dẫn đầu đứng đó, nhìn xuống dưới bãi biển, nơi mà mọi người đang đốt lửa trại, nướng BBQ, nói chuyện cùng nhau.

“Hahaha, tên nhóc bán Bạch Hổ của mày lại bị một tên nhóc Nhân tộc đá bay kìa.”

Long Hoành bị quấn băng gạt khắp người, quay sang vỗ vai, mặc kệ vết thương mà cười ha hả với Ngưu Mãnh, người đang có sắc mặt khó tin nhìn xuống.

“Hahaha (x2)”

Bỗng có hai tiếng cười thanh thúy vang lên, khiến cho cơ thể hai người cứng lại, đồng thời nhìn sang phía bên cạnh.

Người vừa cười không phải ai khác ngoài Long Linh Tuyết cùng Âu Linh.

“Sư đệ của Long Linh Tuyết ta đây phải thế chứ!”

“Không ngờ vị tam sư đệ này lại mạnh như vậy.”

Long Linh Tuyết khoanh tay, nhếch mép cười, ánh mắt mang theo sự kiêu ngạo không hề che giấu. Còn Âu Linh thì có phần thục nữ hơn, cô đưa tay lên che miệng cười, sau đó nhẹ nhàng đưa ra đánh giá.

“A? Tên nhóc đấy cũng là sư đệ của Linh?”

Mọi người nghe vậy liền ngơ ngác, sau đó liền nhìn xuống Thanh Tâm với ánh mắt thích thú. Đối với việc Thanh Tâm là sư đệ của Long Linh Tuyết, họ đều biết, vì cô nàng đã kể trước cho họ. Nhưng với Âu Linh, người gần như kín tiếng nhất trong mười người, giờ lại lòi ra một vị tam sư đệ, điều này có chút thú vị.

“Đúng vậy, sau khi Nguyên đi ra, thì sư đệ đã nói rõ quan hệ của đệ ấy với mình. Vì thế, giờ mình mới biết, mình có thêm một sư đệ nữa.”

Âu Linh nhẹ nhàng trả lời, cơn gió biển thổi qua làm tóc cô nhẹ nhàng bay lên, tạo thành một khung cảnh thánh khiết và đẹp đẽ.

“Chậc, lại thêm một vị sư tỷ sao?”

Miêu Như Nguyệt khẽ lẩm bẩm, rồi đưa móng tay lên cắn.

“Có một vị sư tỷ Long tộc xinh đẹp thuộc top thiên tài, giờ lại thêm một vị sư tỷ Tiên tộc xinh đẹp thuộc hàng Tiên Cô, vận may của tên nhóc này đúng là đỉnh thiên mà.”

Long Hoành khẽ tặc lưỡi, giọng nói có chút ghen tị.

(Cá: Tiên Cô tại thế giới này khác với Tiên Cô ngoài đời nhé. Mọi người có thể hiểu Tiên Cô là chỉ những vị nữ thiên tài tộc Tiên tại Đại Việt là được. Tiên Cô là chỉ nữ, về sau có Tiên Chú là chỉ nam nhé.)

“Hahaha, với cái tính đấy của mày, thì đừng nói là quan tâm, thậm chí người ta còn không muốn nhận sư đệ, sư huynh luôn đấy chứ.”

Ngưu Mãnh lúc này liền hả hê, anh ta tiến đến, vỗ vai Long Hoành rồi nói với giọng điệu giễu cợt.

“Má nó, con trâu chết tiệt, có giỏi thì ra solo!”

“Solo thì solo, tao sợ mày chắc!”

Nói xong, cả hai người họ liền bay vụt ra phía bên kia hải đảo, một người trên biển, một người trên đất, chiến đấu tạo ra những vụ nổ đầy uy lực.

“A… Không ai chặn họ lại sao?”

Ngư Huyền lo lắng, rụt rè nhìn xung quanh.

“Đừng lo, cứ để hai tên đấy đánh đến chán đi.”

Lê Thu Huyền đứng bên cạnh, nhẹ nhàng an ủi Ngư Huyền.

“Chậc chậc chậc, quay hai tên này đánh nhau, rồi mang đi bán, có lẽ sẽ tăng thêm chút vốn vào dự án.”

Phạm Huỳnh Thiên đeo chiếc kính chuyên dụng của anh ta, đôi tay thoăn thoắt điều khiển trên màn ảnh ảo, trên đó có nhấp nháy chấm đỏ, ghi chữ [đang ghi hình].

“Ồ, hình nét đấy chứ.”

“Nhìn hay vậy, cho tao chơi thử với.”

Hồ Thiên Minh cùng Xà Linh Nguyên ngó sang, sau đó hứng thú với “đồ chơi” mới của Phạm Huỳnh Thiên. Ba tên đàn ông, cứ thế mà ngồi ở một góc, loay hoay nghịch “đồ chơi”.

“Haha, mọi thứ có vẻ trở lại quỹ đạo của nó rồi.”

Âu Linh che miệng mỉm cười, nhìn lướt qua mọi người rồi nhìn xuống dưới bãi cát.

“Thật may là không có vấn đề nghiêm trọng. Cuối cùng thì, mọi chuyện đã qua rồi… nhỉ?”

Long Linh Tuyết tiến đến, đứng song song với Âu Linh. Hai người quay qua nhìn nhau, hai ánh mắt ăn ý, gật đầu rồi mỉm cười một cách nhẹ nhàng. Như thể ăn mừng, mọi chuyện vừa xảy ra, cuối cùng cũng qua rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuyen-sinh-phan-phai-ta-that-khong-phai-la-loli-khong.jpg
Chuyển Sinh Phản Phái: Ta Thật Không Phải Là Loli Khống
Tháng 2 2, 2026
sinh-ton-tro-choi-ta-co-mot-dam-sieu-hung-nguoi-choi
Ta Người Chơi Siêu Hung Mãnh!
Tháng 10 11, 2025
theo-tiem-thuoc-mu-loa-bat-dau-con-duong-truong-sinh.jpg
Theo Tiệm Thuốc Mù Lòa Bắt Đầu Con Đường Trường Sinh
Tháng 2 16, 2025
thai-co-de-nhat-than.jpg
Thái Cổ Đệ Nhất Thần
Tháng 3 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP