Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 66: Mọi chuyện đã qua
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 66: Mọi chuyện đã qua

Tiếng bước chân vang vọng tại hành lang to lớn, hai người nam nữ đi song song cạnh nhau tiến về phía trước. Sau một hồi, hai người họ liền đứng trước căn phòng có tên [Phòng Y Tế].

Hai người đứng trước cửa, không phải ai khác ngoài Thanh Tâm cùng Thanh Linh. Khi hai người họ ra ngoài, vì không biết đồng đội dưỡng thương ở đâu, nên phải mất thêm chục phút hỏi đường mọi người, cuối cùng thì họ cũng đến nơi.

Thanh Linh đứng trước cửa có phần căng thẳng, ánh mắt lảng tránh, đôi môi mím chặt, cơ thể bồn chồn, đôi tay níu chặt vạt áo. Thanh Tâm đứng bên cạnh thấy vậy liền đặt tay lên lưng cô nàng, mỉm cười nói:

“Đừng lo, có mình ở đây.”

Thanh Linh nhìn sang thấy Thanh Tâm đứng đó, khiến cho sự căng thẳng trong lòng vơi đi một chút. Cô hít vào rồi thở ra lấy bình tĩnh, ánh mắt dần quyết tâm, đưa tay lên đẩy cánh cửa ra.

Cạch.

Cánh cửa dần được mở ra, đập vào mắt hai người là sáu chiếc giường y tế được đặt ngay ngắn. Có vài người đang nằm trên đó dưỡng thương, và vài người đứng bên cạnh chăm sóc.

Nghe được tiếng động, có người tò mò ngó đầu ra xem ai đến. Thanh Linh không ngờ ở đây có nhiều người hơn cô nghĩ. Cô bỗng trở nên rụt rè, xấu hổ núp đằng sau lưng Thanh Tâm.

“Haizz…”

Thấy vậy, Thanh Tâm chỉ thở dài một hơi, đi lên phía trước. Còn Thanh Linh thì ở phía sau, được cậu nắm lấy tay kéo theo. Người khác nhìn hai người họ lúc này không khác gì một cặp đôi trẻ.

Thanh Tâm đi phía trước, ngó qua vài chiếc giường liền thấy được người quen. Ở một chiếc giường, thấy được Thẩm Mẫn Nhi tuy bị băng bó cũng đang cố gắng chăm sóc “xác” ai đó… có lẽ đó là Đoàn Minh Khang đang bị quấn băng gạc khắp người, như một xác ướp vậy.

Đoàn Minh Khang thấy cậu nhìn sang, tuy đau nhức toàn thân, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu chào hỏi với cậu. Thẩm Mẫn Nhi chú ý đến cử chỉ đó cũng nhìn sang, khi nhìn thấy Thanh Linh, vốn định hớn hở chào hỏi, nhưng cô như cảm nhận được “gì đó” liền im lặng, nhíu mày nhìn chằm chằm Thanh Linh.

Thanh Tâm thấy vậy liền gật đầu chào hỏi lại, cậu cảm thấy Đoàn Minh Khang là một người có năng lượng tích cực, vì bị thương khắp toàn thân mà không kêu một lời, thậm chí còn cười chào với người khác.

Riêng Thẩm Mẫn Nhi khiến cho cậu có cảm giác kì lạ. Mặc dù không nên bình phẩm về con gái, nhưng cô nàng khiến cho cậu có cảm giác như lúc đối mặt với Thanh Linh, lúc cô nàng khóa cậu trong lều vậy. Tuy không thân lắm, nhưng cậu vẫn gật đầu chào hỏi cô nàng một cách lịch sự rồi đi tiếp.

Thẩm Mẫn Nhi vẫn dõi theo cậu, hay nói đúng hơn là Thanh Linh phía sau cậu. Cô không hiểu sao, cái cảm giác lúc trước mà cô cảm nhận được từ Thanh Linh, nay lại biến mất không rõ lý do.

Khi chào hỏi hai người họ xong, Thanh Tâm liền quay qua nhìn sang phía giường đối diện. Lần này cậu khá bất ngờ, vì người đang ngồi ở giường là Âu Minh đang bị Lâm Phong Nguyệt làm cho mặt mày nhăn nhó.

Chỉ thấy Lâm Phong Nguyệt đang cố gắng xoa bóp giảm đau cho Âu Minh, nhưng vì dùng lực quá mạnh cùng với thủ pháp vụng về, đã khiến cho cậu ta phải cắn chặt răng, đổ mồ hôi vì đau đớn.

“Xin… xin lỗi… Minh. chị Thu Huyền, có thể chỉ lại cho em được không?”

Lâm Phong Nguyệt ánh mắt cầu xin nhìn sang Lê Thu Huyền, người đang cố gắng nín cười nhìn Âu Minh.

“Phụt… khụ… haha… khụ khụ khụ… được rồi… haha.”

Âu Minh nghe tiếng cười của chị ta, sắc mặt đen lại. Quay qua định kêu ca với Lê Thu Huyền, thì thấy Thanh Tâm cầm tay Thanh Linh đi ngang qua, nhớ lại Thanh Tâm nói bản thân là trị liệu sư, chắc hẳn cậu ta biết phương pháp xoa bóp.

Nghĩ vậy liền cảm thấy con đường sống. Nhưng khi cậu định lên tiếng gọi thì Thanh Tâm lại nắm lấy tay Thanh Linh chạy đi, khiến cho cậu có cảm giác như bị phản bội, lời muốn nói ra liền nuốt lại vào họng, một giọt nước mắt vô hình lặng lẽ rơi xuống.

Thanh Tâm lúc đó thực ra thấy Âu Minh định gọi mình rồi, nhưng với trực giác sinh tồn và lý do mình đến đây. Cậu liền làm ngơ, đẩy nhanh tốc độ về phía trước.

‘Xin lỗi nhé người anh em, mặc dù chỉ quen được một ngày và trải qua sinh tử có nhau. Nhưng nếu tôi giúp cậu thì khả năng cao là tôi chết thật đấy.’

Cậu vừa đi vừa niệm chú, cầu mong cho Âu Minh sẽ vượt qua lần này.

Hành động vừa rồi tưởng lâu, nhưng thực ra chỉ trôi qua chớp nhoáng. Cậu đi một hồi liền tiến đến hai chiếc giường cuối phòng, nơi mà Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam nằm đó.

Bên cạnh hai chiếc giường, là Lang Thiên Nguyệt đã di chuyển được bình thường, và Bùi Trương Tú ngồi bên cạnh chăm lo.

Ở giữa hai chiếc giường, là Lê Phương Anh đang cố gắng nói chuyện, để cho không khí ở đó bớt đi sự nặng nề. Vì hai người Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam lúc này đều im lặng, nằm im nhìn lên trần.

Tuy hai người Lang Thiên Nguyệt cùng Bùi Trương Tú cũng cố gắng nói chuyện với hai người họ, nhưng từng lời nói, từng cách khác nhau, đều chỉ nhận được sự im lặng của hai cô nàng.

Hai người cứ như mất đi sức sống, nằm im lặng không nói một lời, cũng như không di chuyển gì thêm.

Cộp… cộp… cộp…

Bỗng có tiếng bước chân cắt ngang mọi lời nói của ba người. Cả ba người đều đồng loạt nhìn qua, và vô cùng bất ngờ khi thấy người đến là Thanh Tâm, hay nói đúng hơn là người ở phía sau cậu ta.

“Linh? Cậu… cậu cuối cùng cũng ra ngoài rồi!”

Lê Phương Anh kích động, hốc mắt đỏ hoe, tiến đến ôm chầm lấy Thanh Linh, người vẫn còn rụt rè ở phía sau Thanh Tâm.

Thanh Linh bất ngờ bị ôm, trong lòng liền cảm thấy sợ hãi, nhưng lại nhanh chóng thay thế bằng sự tự trách. Cô im lặng ôm lấy Lê Phương Anh, người đang ôm cô trong lòng.

Như bật một công tắc nào đó, hai người vốn im lặng nằm trên giường, giờ lại nghiêng đầu, nhìn về phía Thanh Linh. Cả hai người yếu ớt, đồng loạt nói ra một từ:

“Linh… (x2)”

Thanh Linh nghe được tiếng gọi của hai người họ, tuy đã chuẩn bị trước, nhưng cô bây giờ lại không nhịn được mà run rẩy toàn thân. Sự tự tin nhỏ bé lại bị dập tắt. Cô muốn chạy trốn, nhưng đôi chân như bị định trụ, im lặng ôm chặt Lê Phương Anh.

“Haizz… đi thôi, hai người họ sẽ hiểu thôi mà.”

Thanh Tâm thở dài một hơi, tiến đến kéo Thanh Linh ra khỏi sự ôm ấp của Lê Phương Anh. Cưỡng ép cô đối diện với hai người đang nằm trên giường, nhẹ giọng khích lệ rồi đưa tay, đẩy cô lên phía trước.

Làm xong cậu liền vẫy tay, ra hiệu hai cô nàng Lang Thiên Nguyệt cùng Bùi Trương Tú ra ngoài, rồi lịch sự kéo rèm che lại, cho ba người họ không gian riêng.

“Này… có chuyện gì xảy ra vậy? Bọn mình có chuyện định hỏi Linh mà.”

Bùi Trương Tú không nhịn được, quay sang Thanh Tâm để hỏi cho ra lẽ.

“Cái này à… xin lỗi nhé, không nói được rồi.”

Thanh Tâm giả vờ suy tư, sau đó liền giang tay ra, làm như thể mình không biết chuyện gì cả.

Lang Thiên Nguyệt nghe cậu nói vậy, liền biết rằng cậu sẽ không nói nếu ba người kia chưa xong. Thế nên, cô đành nói sang chuyện khác. Và thứ khiến cô chú ý là nửa đầu bạc trắng của cậu. Vì vậy, cô tò mò hỏi.

“Cơ mà này… tóc cậu sao thế? Sao trắng nửa đầu rồi?”

“Hử? Trắng nửa đầu?”

Thanh Tâm biểu cảm ngơ ngác, không hiểu cô nàng đang nói cái gì.

“A đúng, vội qua tớ không chú ý, sao cậu lại trắng nửa đầu rồi?”

Lê Phương Anh nghe Lang Thiên Nguyệt nói vậy liền nhìn lên đầu cậu, sau đó vô cùng bất ngờ mà thốt lên.

“Hả?”

“Này, cậu tự nhìn đi.”

Bùi trương Tú lúc này đưa ra chiếc điện thoại đang bật chế độ chụp ảnh lên, cô cho xoay camera rồi giơ trước mặt cậu.

“Trắng… What the f*ck! Sao tôi trắng nửa đầu rồi!?”

Thanh Tâm không nhịn được mà thốt lên, cậu run rẩy nắm lấy chiếc điện thoại, xoay khuôn mặt sang hai bên đối chiếu, sau đó liền như người mất hồn, ngồi xổm xuống ôm đầu.

‘Mẹ kiếp… trắng từ lúc nào cơ chứ? Khoan đã… chẳng nhẽ… là do thuốc tên kia tiêm vào mình?!’

Cậu nhớ lại từ lúc dịch chuyển cho đến khi mất ý thức, ký ức cuối cùng cậu nhớ ra là Elliot Kane tiêm thứ gì đó vào cơ thể mình, sau đó vì quá đau đớn không chịu được nên mình ngất đi.

‘Đúng… chỉ có tên đấy thôi!’

Thanh Tâm đứng dậy, ánh mắt bốc hỏa, nghiến răng ken két. Giờ Elliot Kane trong lòng cậu chính là kẻ thù không đội trời chung, trong khi người làm cậu bạc trắng tóc lại chính là cậu. Nhưng dù sao, Elliot Kane cũng gián tiếp làm, vậy nên mặc định hắn làm cũng được.

“Cậu ta… bị sao vậy?”

“Chịu (x2)”

Ba cô nàng chụm vào nhau, ánh mắt kì quái nhìn Thanh Tâm đang bốc hỏa tức giận.

…

Trở lại phía bên trong rèm, nơi im lặng đang bao trùm, chỉ có tiếng kêu của Thanh Tâm thoáng qua cùng tiếng xì xào bàn tán của mọi người bên ngoài, mới khiến cho Thanh Linh có chút dũng khí đối mặt với hai người trước mặt.

“A… a… ờm…”

Thanh Linh há miệng muốn nói gì đó, nhưng lời gần ra đến miệng lại dừng. Cô chỉ có thể đứng đó cúi đầu, ấp úng không nói lên lời.

“Linh… cậu… có sao không?”

“Linh… lúc đó… mình không làm cậu bị thương chứ?”

Người lên tiếng là Đặng Linh Lam, chỉ thấy cơ thể cô lúc này toàn là băng gạc, thậm chí đứng cách 2 mét, cô vẫn có thể người thấy mùi thuốc và mùi máu tanh bốc lên.

Người nói sau là Long Huyền Vi, cô nằm tại giường bên cạnh không khá hơn là bao, thậm chí có phần… thảm hại hơn. Khi mà khuôn mặt cô bị che một nửa bởi băng gạc, bên tay bị đứt lìa đã được nối lại đang bị nẹp cố định, toàn thân gần như không có chỗ nào là lành lặn.

“Xin lỗi… xin lỗi hai người… mình cực kỳ xin lỗi…”

Thanh Linh cúi đầu mím môi, rồi bịch một tiếng, quỳ rạp người một cách hèn mọn, liên tục nức nở xin lỗi hai cô nàng. Cô không biết hai hôm nay mình đã khóc bao nhiêu lần, cũng không biết mình lúc này yếu đuối hơn thường ngày ra sao. Cô chỉ biết làm như vậy, để có thể cầu xin sự tha thứ nhỏ bé đến từ hai người bạn, người mà cô tấn công lúc mất kiểm soát.

Thấy Thanh Linh quỳ rạp người như vậy, cả hai cô nàng đều luống cuống. Như quên đi vết thương trên người, cả hai cô nàng nhanh chóng đứng dậy, muốn đỡ Thanh Linh dậy, nhưng vì đôi chân chưa lành hẳn nên cả cơ thể lắc lư, không chịu được mà đổ về phía trước.

Thanh Linh nghe được tiếng động liền ngẩng đầu lên nhìn, sau đó cô bắt gặp được cảnh tượng hai cô nàng luống cuống ngã về phía cô. Theo bản năng, cô đưa tay ra ôm lấy hai người họ rồi ngã ra sau.

“Ư…”

Do đang trong trạng thái suy yếu, kèm theo việc cô ôm hai người họ vào lòng để bảo vệ, nên trọng lượng và trọng lực kết hợp, khiến cho cô ngã đập lưng ra sau một cách đau đớn.

“Linh, cậu có sao không?”

“Xin lỗi Linh, cậu không sao chứ?”

Hai cô nàng cảm nhận được phần đầu đập vào nơi mềm mại, sau đó liền nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Thanh Linh. Cả hai người không hẹn mà nhìn lên, lo lắng hỏi Thanh Linh.

“Không… Lam… Vi… là mình xin lỗi mới đúng… mình xin lỗi rất nhiều. Lúc đó đã khiến cho hai người bị đau… mình xin lỗi…”

Thanh Linh ôm hai người trong lòng, giọng nghẹn ngào mà cầu khẩn. Cô như một đứa trẻ nhận sai, chỉ biết xin lỗi và khóc lóc một cách đứt quãng, nói những lời không rõ ràng.

Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam thấy Thanh Linh như vậy, điều đầu tiên là cảm thấy vô cùng đau lòng. Hai người không ngờ, Thanh Linh phản ứng sẽ lớn như vậy. Cả hai người nhìn nhau, đều thấy hốc mắt đối phương hơi đỏ.

Hai người mím môi, đưa tay lên, mỗi người một bên, xoa đi nước mắt trên khuôn mặt cô nàng.

“Linh, chuyện đã qua rồi. Đừng khóc nữa, nhìn bọn mình này.”

“Thanh Linh mà bọn mình biết, sẽ không làm vậy với bọn mình đâu.Bọn mình tin rằng, người tấn công bọn mình lúc đó, chắc chắn không phải cậu.”

Mặc dù không hay cười, nhưng lúc này đây, cả hai cô nàng đều nở một nụ cười nhẹ nhàng trên môi, như gió ấm đầu xuân, khiến cho Thanh Linh cảm thấy một phần ấm áp.

“Nhưng… chính lúc đó… mình thấy chính mình khiến hai người bị như vậy.”

Thanh Linh nhìn xuống cơ thể hai người, hận không thể chuyển dời vết thương trên người hai người họ sang cho mình.

“Linh, chẳng phải lúc đó, chính cậu đã cứu bọn mình sao?”

“Đúng vậy, Linh. Cậu không tấn công bọn mình, mà lúc đó cậu chỉ đang bị điều khiển mà thôi.”

Hai người cố gắng bao che khuyết điểm, từ người nên được an ủi, lại trở thành người an ủi cho Thanh Linh.

“Nhưng… nhưng…”

Thanh Linh muốn nói gì đó, thì liền bị ngón tay của cả hai cô nàng đặt ở trên miệng.

“Suyt… Linh. Bọn mình không sao, cậu không cần tự trách đến vậy đâu.”

“Linh, nếu muốn chuộc tội, thì hãy chăm sóc bọn mình, chứ đừng tự trách bản thân như vậy. Được chứ?”

Thanh Linh nghe vậy liền cảm động, cô muốn ôm chặt hai người, nhưng sợ họ đau nên chỉ có thể ôm hai người một cách nhẹ nhàng nhất có thể, như thể ôm hai đồ dễ vỡ trong lòng vậy.

“Ừm… xin lỗi… cảm ơn hai người. Mình hứa, sẽ không tự trách nữa.”

Nói xong, cô đỡ hai người họ dậy, sau đó liền đặt họ trên cùng một chiếc giường. Giường ở phi thuyền rất lớn, cho dù là giường y tế cũng vậy. Ít nhất chiếc giường có thể chứa ba người trên đó.

Xong xuôi, cô liền rút ra hai tờ khăn ướt trên bàn, từ từ lau khuôn mặt của hai cô nàng. Ánh mắt cô trìu mến con long lanh nước mắt, nhưng đôi tay lại vô cùng kiên định, nhẹ nhàng lau đi đôi mắt đỏ hoe và bùi bẩn trên khuôn mặt của hai người.

Thấy Thanh Linh chăm sóc mình như vậy, vành tai của cả hai người đều đỏ lên. Đặc biệt là Long Huyền Vi, đây là lần đầu cô được chăm sóc như vậy, mà còn là từ người bạn mà cô thích nữa.

Thanh Linh lau xong, liền rút ra một tờ giấy, xoay lưng về phía họ, nhanh tay lau khuôn mặt mình rồi xoay qua, nhẹ nhàng nói:

“Vậy thì, thời gian tới, để mình chăm sóc cho hai người nhé. Làm ơn, đừng từ chối.”

Thấy hai người định từ chối, Thanh Linh liền nắm lấy tay họ, giọng chân thành tha thiết cầu xin.

Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam thấy vậy liền nuốt lời muốn nói vào họng. Cả hai người đành đầu hàng, gật đầu đồng ý.

Thanh Linh thấy vậy liền hớn hở, nhanh chóng nói chuyện với họ, về việc hai người họ có đói không, có cảm thấy đau không, và có cần gì khác không. Hai người nghe vậy cũng phối hợp, nói ra thứ cần và không cần với cô.

Sau đó, chủ đề nói chuyện dần khác và cách nói chuyện dần trở lại bình thường. Ba người cứ như vậy, vui vẻ trở lại bạn bè khi trước, vứt lại quá khứ sau lưng, vết thương đã nứt sẽ để thời gian hàn gắn.

…

Trở lại phía Thanh Tâm, sau một hồi tức giận không xả được, và cũng không tham gia được vào cuộc trò chuyện của ba cô nàng. Cậu liền nhớ ra còn Âu Minh, vậy nên không cần nghĩ ngợi thêm. Cậu trở lại gặp mặt người anh em mà cậu bỏ rơi.

“Chào Âu Minhhhhhhhhh! Này, người anh em, đừng chết!”

Chỉ thấy lúc này, Âu Minh sắc mặt trắng bệch, cơ thể run rẩy. Bên cạnh là Lâm Phong Nguyệt sợ hãi, quơ tay quơ chân, sợ hãi nhìn Âu Minh. Còn Lê Thu Huyền thì ôm bụng, ngồi xổm nín cười, nín đến mức chảy ra nước mắt. Nếu không phải đang ở phòng y tế, thì có lẽ chị ta đã cười to một tiếng rồi.

“Người anh em, tỉnh tỉnh! Tôi đến rồi đây, đừng chết.”

Thanh Tâm tiến đến, như anh em thân quen từ lâu, giả vờ khóc lóc nắm lấy tay Âu Minh.

“Ư… cứ…u.”

Âu Minh đưa ánh mắt trắng dã nhìn sang cậu, đôi tay run rẩy nhưng vẫn cố nắm chặt cọng rơm cứu mạng.

“Đừng lo, người anh em. Nếu cậu chết, tôi sẽ tiếp quản di sản của cậu. Yên tâm, dù cậu có lên web tối, thì nói với tôi, tôi sẽ xóa lịch sử web cho cậu.”

Không biết do cậu muốn tiếp quản di sản, hay nói về mấy web tối. Âu Minh như được hồi phục toàn phần, bàn tay nắm chặt, ánh mắt như muốn giết người nhìn cậu.

“Mẹ kiếp, tôi không có lên xem mấy web đấy.”

“Ồ… à… khụ, được rồi, cậu không xem.”

Thanh Tâm khi cảm thấy bàn tay bị nắm chặt và ánh mắt muốn giết người của Âu Minh, cậu dứt khoát dừng lại trò đùa của mình.

“Phụt… hahaha! Minh à… em có xem mấy web đấy sao, hahaha.”

Lê Thu Huyền không nhịn được nữa, chị ta cười chảy cả nước mắt, ngón tay chỉ vào Âu Minh.

Nghe được tiếng cười của Lê Thu Huyền, Âu Minh sắc mặt đỏ ửng, nghiến răng trừng Thanh Tâm, người đang huýt sáo giả vờ mình không biết gì hết.

“A! May quá, Minh, cậu không sao.”

Lâm Phong Nguyệt có vẻ không biết họ đang nói về cái gì, nhưng thấy Âu Minh không sao, cô liền không nhìn được mà lao lên ôm chầm lấy cậu.

“Khụ… có vẻ cậu bận rồi, vậy thì gặp sau vậy.”

Thanh Tâm nhanh chóng rút tay lại, mặc kệ ánh mắt cầu cứu của Âu Minh, dứt khoát kéo rèm lại, để lại không gian cho hai người họ.

Lê Thu Huyền cũng biết đọc tình huống, cô liền đi ra ngoài cùng cậu, sau đó hứng thú, đưa tay ra, giới thiệu bản thân:

“Xin chào, em là hậu cần bên Tuyết nhỉ? Chị tên là Lê Thu Huyền, một trong mười người tổ chức cuộc thi, hân hạnh.”

“Vâng, em cũng vậy.”

Hai người mỉm cười bắt tay nhau, sau đó rời ra ngay.

“Thôi, cũng không còn gì, chị đi trước. À đúng, sắp tổ chức BBQ ở dưới bãi biển rồi đó, tầm một tiếng nữa em gọi mọi người xuống nhé.”

“Vâng ạ.”

Lê Thu Huyền mỉm cười, rồi xoay người, bước đi một cách tao nhã. Sẽ rất tuyệt, nếu như lúc quẹo cô nàng không bị vấp mà ngã ở bên ngoài. May mà cánh cửa lúc đó đóng lại, chứ không thì cậu không dám đối mặt với chị ta.

“Hừm… có vẻ như chị ấy không muốn nói nhiều, mà kệ vậy.”

Thực ra, lý do Lê Thu Huyền nói ít với cậu không phải do lạnh lùng. Mà là do cô rất ngại ngùng khi giao tiếp. Nếu không phải có Âu Minh ở đó làm trung gian, thì có lẽ cô sẽ không thể nào giao tiếp được với Lâm Phong Nguyệt. Còn nói với Thanh Tâm, cũng chỉ là thấy cậu ta với Âu Minh trông có vẻ thân quen, nên nói vài ba câu mà thôi.

“Phù… trời tối rồi sao? Hừm… hưm… hưm… trời sao ở Thê Giới Bóng đẹp thật.”

Cậu đứng trước cửa sổ, ngước lên nhìn bầu trời phía trên, không nhịn được mà hừ ca trong miệng.

‘thật may là… mọi chuyện đã qua rồi.’

Thanh Tâm đứng đó, cơ thể dần thả lỏng, tinh thần vẫn còn căng cứng giờ như quả bóng xì hơi, từ từ thư giãn. Đúng như cậu nói, thật may… là mọi chuyện đã qua.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

7200734c2c9901c0819b4aa40f4b109c
Lão Bà Của Ta Một Vạn Tuổi
Tháng 5 18, 2025
tren-dau-luoi-quai-di.jpg
Trên Đầu Lưỡi Quái Dị
Tháng 2 1, 2025
tu-tien-tu-vo-han-phuc-che-bat-dau.jpg
Tu Tiên Từ Vô Hạn Phục Chế Bắt Đầu
Tháng mười một 26, 2025
bat-dau-tro-thanh-thu-ho-thu-ta-vo-dich.jpg
Bắt Đầu Trở Thành Thủ Hộ Thú, Ta Vô Địch
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP