Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 65: An ủi (2)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 65: An ủi (2)

Cánh cửa dần được đóng lại, khiến cho ánh sáng bị chặn đứng lại ở bên ngoài. Không gian tăm tối bên trong bỗng mất đi ánh sáng, vì thế mà căn phòng trở lại vẻ âm u ngột ngạt của nó.

Thanh Tâm khẽ nhíu mày, đành phải đưa cánh tay trái đang ôm Thanh Linh ra, mò mẫm tìm kiếm công tắc đèn ở bức tường bên cạnh. Có lẽ vì cậu rời cánh tay ra khỏi lưng cô nàng, vậy nên cậu có thể cảm nhận được cơ thể Thanh Linh khẽ run, như một con thú nhỏ mất đi sự bao bọc.

Mò mẫm không lâu liền tìm được công tắc. Không chần chừ, cậu nhanh chóng đè ngón tay lên công tắc. Tạch một tiếng, ánh đèn phía trên bừng sáng, khiến cho không gian tối tăm bên trong có thêm một phần sức sống. Nhưng không vì thế, mà sự ngột ngạt, khó thở bên trong căn phòng biến mất.

Thanh Tâm vỗ nhẹ lưng cô nàng, rồi đưa tay xuống nắm nhẹ vào eo, sau đó hơi dùng sức, nhấc Thanh Linh lên rồi đi vào bên trong. Đến gần giường, cậu đặt khay đồ ăn xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, ngồi xuống giường, đặt Thanh Linh ngồi trên đùi cậu.

Thực ra cậu định để cô nàng ngồi trên giường, còn mình nửa quỳ đứng trước mặt. Nhưng Thanh Linh như một con gấu Koala, bám chặt cậu không rời. Vậy nên cậu đành thở dài một hơi, nhấc chân cô nàng lên rồi đặt ngồi lên đùi cậu, còn cậu thì ngồi trên giường.

“Linh, có thể cho mình xem khuôn mặt của cậu được không?”

Thanh Tâm khẽ vỗ lưng cô nàng, giọng nói nhẹ nhàng, bình tĩnh vang lên.

Khuôn mặt cô nàng lúc này đang chôn tại cổ cậu, mặc dù có chút rùng mình khi hơi thở ấm nóng của cô nàng phả vào. Nhưng vì tâm trạng Thanh Linh đang cực kỳ không ổn, vậy nên cậu chỉ có thể cắn răng chịu đựng sự khó chịu đó mà không dám nói ra.

Thanh Linh nghe vậy liền im lặng, cơ thể cứng đờ. Cậu không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Sau một lúc như đã hạ quyết tâm, cô khẽ cắn môi, lấy hết can đảm ngước mặt lên nhìn cậu.

Lúc này, cậu mới nhìn được khuôn mặt của cô nàng. Đầu tóc hơi rối, gò má cô hơi sưng, đôi mắt đỏ hoe, viền mi dưới vẫn còn vệt ướt loang ra như chưa kịp khô hẳn. Có vài sợi tóc dính vào má cô, khiến cho cô có phần tiều tụy cùng mệt mỏi.

Thanh Tâm nhìn thấy Thanh Linh như vậy, không hiểu sao cậu có cảm giác như ai đó đâm vào tim mình một nhát vậy. Cậu im lặng, đưa tay lên, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khuôn mặt cô, sau đó gỡ sợi từng tóc dính trên má, rồi chỉnh lại đầu tóc hơi rối của cô nàng.

Thanh Linh mím môi không nói gì, nhưng cơ thể cô khẽ run rẩy, cánh tay nắm ở eo cậu siết chặt, đôi mắt nhắm lại, đôi tai hồng nhuận đã nói lên tất cả, là cô đang cực kỳ bối rối và có phần căng thẳng.

Thật ra, ngay khi cậu đặt cô ngồi lên đùi, thì lý trí của cô lúc đó đã quay trở lại. Vậy nên giờ Thanh Tâm làm vậy, cô có chút xấu hổ xen lẫn… vui vẻ?

“Xong rồi… Linh, có thể nói cho mình… tại sao cậu khóc được không?”

Sau khi chỉnh trang lại cho cô nàng, Thanh Tâm cúi xuống nhìn. Cậu như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng, ánh mắt lo lắng, giọng nói ôn tồn hỏi. Chí có điều, “đứa trẻ” ở đây, lại là “cậu” nhưng khác giới mà thôi.

Thanh Linh há miệng, muốn nói lại thôi. Cuối cùng thì cô khẽ cắn môi, không dám đối mặt với cậu, đầu cúi xuống, đôi môi phát ra âm thanh nhỏ bé.

“Là… là mình đã… làm hai người họ… bị thương…”

Càng nói giọng cô càng run rẩy và bé dần. Tay cô nắm chặt vạt áo của cậu, đầu cúi sâu không dám ngước mặt lên, như một người đã làm ra một sai lầm to lớn.

Thanh Tâm há miệng, nhưng đành nuốt lời trong họng lại. Cậu không ngờ, Thanh Linh thực sự là người khiến cho Đặng Linh Lam lẫn Long Huyền Vi bị trọng thương như vậy. Vốn dĩ cậu không dám tin, nhưng bây giờ cô nàng lại nhận là do mình làm, vậy nên cậu không thể không tin được.

“Mình… không… đó không phải mình… nhưng mà… đó lại chính là mình làm…”

Thanh Linh dần mất kiếm soát, cô ôm đầu, nói năng lộn xộn, cơ thể cúi ngày càng sâu. Đầu tóc đã được chỉnh trang, giờ lại bị cô làm cho rối tung lên. Cô liên tục phủ nhận không phải là mình sau đó lại khẳng định đó là mình.

Thanh Tâm nhìn thấy vậy liền sợ hãi, cậu nhanh chóng đưa tay ôm chặt cô nàng, cố gắng an ủi nói:

“Linh, bình tĩnh. Mọi chuyện qua rồi, hai người họ đã được chữa trị, không có bất kì ai phải chết. Mặc dù không biết lúc đó như nào, nhưng mình chắc chắn, Nguyễn Thanh Linh mình biết sẽ không làm việc đó với đồng đội đâu. Vậy nên, cậu bình tĩnh lại… được chứ?”

Có lẽ lời nói của cậu có tác dụng. Thanh Linh cơ thể khựng lại, cúi đầu giữ im lặng, không làm thêm bất kì động tác nào khác.

“Phù… Linh, có thể từ từ kể lại mọi chuyện, sau khi cậu bị dịch chuyển được chứ? Nếu cậu không muốn kể cũng không sao.”

Sau khi cậu nói xong câu đó, không khí tại căn phòng bỗng dần trở nên im ắng, lạnh lẽo. Cậu định mở miệng đổi đề tài, thì Thanh Linh đang im lặng bỗng lên tiếng.

“Sau khi bị dịch chuyển, mình bị dịch chuyển đến một nơi tối tăm, ẩm ướt…”

Thanh Tâm im lặng lắng nghe, nhưng càng nghe thì đôi mày của cậu ngày càng nhíu chặt.

“Cho đến khi… mình lấy lại ý thức… thì là cảnh tượng hai người họ… nằm trong vũng máu… tất cả tại mình… tất cả là lỗi của mình…”

Thanh Linh dựa đầu vào vai cậu, giọng nức nở ngắt quãng, cơ thể khẽ run, nước mắt dần chảy xuống.

Thanh Tâm không nói gì, cậu chỉ đưa tay lên, xoa đi giọt nước mắt đang lăn xuống, vòng tay khẽ ôm cô vào lòng.

“Linh, yên tâm… mọi chuyện qua rồi. Cậu có mình ở đây và hai người họ không bị sao cả.”

Cậu dùng hai bàn tay, khẽ nâng má cô lên, để cho ánh mắt cô nhìn thẳng vào ánh mắt cậu. Ánh mắt cậu kiên định, khẽ mỉm cười nói với cô:

“Linh, cậu là mình, và mình cũng là cậu. Trách nhiệm của cậu cũng là trách nhiệm của mình. Vì vậy, Linh, cậu không cần một mình chịu đựng tất cả. Nhớ nhé, dù cậu có làm bất cứ điều gì, thì phía sau cậu vẫn có mình, một phiên bản khác của chính cậu.”

Thanh Linh ánh mắt long lanh nhìn chàng trai trước mặt. Cô không cảm thấy vui, cũng không cảm thấy buồn, mà chỉ có sự ấm áp lặng lẽ lan tỏa trong lòng, như một ngọn đèn nhỏ được thắp sáng giữa màn đêm tĩnh mịch.

Bàn tay cô khẽ nắm chặt, đôi môi mím lại rồi dãn ra. Không biết ma xui quỷ khiến hay là gì, mà đôi mắt cô từ từ nhắm lại, đôi môi hơi chu ra, như thể chờ đợi một điều gì đó.

Thanh Tâm thấy cô bình tĩnh lại liền thở phào trong lòng. Nhưng không hiểu sao, khi thấy cô khẽ nhắm mắt, chu môi ra, thì trái tim cậu bỗng nhảy lên một cái.

Không gian im ắng, bóng đèn lập lòe làm cho không khí của hai người có chút ám muội. Với không khí như vậy, không biết là ma xui hay quỷ khiến, đầu óc cậu bỗng trống rỗng, đôi mắt dần nhắm lại, đầu cũng từ từ cúi xuống.

Ngay khi môi hai người cách nhau 2cm, thì lại có một tiếng kêu khiến cho cả hai khựng lại.

Ọc… ọc… ọc…

Tiếng kêu ọc ọc ọc từ bụng của Thanh Linh phát ra, khiến cho hai người mở to mắt, nhìn nhau một hồi rồi nhanh chóng đỏ mặt mà tách nhau ra. Cũng đúng thôi, vì cô nàng thức dậy từ sớm, nhưng vì dằn vặt bản thân, vậy nên cô đã nhịn đói bỏ bữa từ trưa cho đến giờ. Cộng thêm việc, lúc cô bị ma hóa đã điều khiển cơ thể, vậy nên cơ thể cô lúc này vô cùng đói khát.

“Khụ… đồ… đồ ăn của cậu ở đây…”

Thanh Tâm nhanh chóng bế cô nàng đặt sang bên cạnh, rồi đứng dậy, đỏ mặt, run rẩy chỉ về phía khay sandwich. Nói xong, cậu liền muốn đi ra khỏi phòng, nhưng ngay sau đó, cậu liền cảm thấy cổ tay mình bị giữ lại, khiến cho cậu phải ngoái đầu lại nhìn.

Thanh Linh đỏ mặt, cô mím môi, cúi đầu, miệng lí nhí nói:

“Cái… cái này… mình không ăn hết… cậu… cậu ăn cùng mình… nhé.”

Càng nói về sau càng bé, thậm chí từ nhé cuối câu cậu còn không nghe được.

Cậu đứng tại chỗ không nói, vì hiện tại cậu cảm thấy đầu mình vô cùng nóng, như có ai đó đổ nước sôi lên vậy.

Thanh Linh chờ mãi không thấy cậu trả lời, cô đành phải cắn răng, ngước đầu lên nhìn chằm chằm về phía cậu.

Hai người chạm mặt nhau, chỉ thấy khuôn mặt của đối phương vô cùng đỏ, như một quả cà chua vậy.

“Đư… được…”

Thanh Tâm nuốt nước bọt, từ từ tiến đến bê khay đồ ăn đến, bóc đi màng ẩm thực, đưa cho cô một cái rồi cậu ngồi xuống, để khay ẩm thực ở giữa hai người như làm một làn ranh. Hai người cúi đầu cắn từng miếng nhỏ nhẹ, không ai nói gì cũng như phát ra bất kì âm thanh gì.

Hai người họ cứ thế mà ăn. Miếng bánh sandwich không to, chỉ cần bốn đến năm lần cắn là hết, nhưng không biết vì lí do gì, mà cả hai người họ đều ăn vô cùng chậm, như thể sợ làm phiền đến đối phương vậy.

Phải đến 10 phút sau thì hai người họ mới ăn hết miếng sandwich trên tay. Mà sau khi ăn xong, cả hai người đều đặt tay lên đùi, im lặng không nói gì. Chờ thêm 5 phút nữa, Thanh Linh cuối cùng cũng có hành động.

Cô lấy miếng sandwich cuối cùng lên, xé thành hai nửa, nhưng lại xé thành một miếng to và một miếng bé. Cô không cần suy nghĩ, liền đưa miếng to về phía Thanh Tâm.

“Khụ… cậu… cậu ăn miếng này đi…”

Không để Thanh Tâm từ chối, cô nhét thẳng miếng bánh vào tay cậu rồi quay mặt sang một bên, từ từ ăn miếng bánh bé trong tay.

Thanh Tâm hơi ngơ ngác nhìn miếng bánh phần to trong tay mình, rồi nhìn sang Thanh Linh, người đang đỏ mặt quay sang chỗ khác. Cậu mỉm cười, im lặng quay ra rồi lặng lẽ ăn miếng bánh trong tay.

Chờ thêm vài phút khi hai người ăn xong, họ im lặng cúi đầu, không ai nói gì, cũng không phát ra âm thanh gì. Hai người họ không nói, hay nói đúng hơn là không dám nói chuyện với đối phương vì xấu hổ khi xảy ra chuyện khi nãy.

“Khụ… Linh… cậu có muốn, đi thăm hai người kia không?”

Cuối cùng vẫn là Thanh Tâm phá vỡ bầu không khí. Cậu ho một tiếng, nói ra suy nghĩ trong lòng lúc này.

Thanh Linh nghe vậy, sắc mặt vốn có chút khởi sắc, giờ lại trở về trạng thái âm u, ngột ngạt. Như một người tự ti không dám đối mặt với tương lai sắp tới vậy.

Cậu nhìn qua, mặc dù không đành lòng, nhưng dù như nào, thì cô nàng vẫn phải đối mặt với vấn đề này, chỉ là sớm hay muộn thôi. Cậu quên đi sự xấu hổ, đứng dậy, đến trước mặt cô nàng rồi khom người xuống, nắm lấy tay cô nàng, chân thành nói:

“Linh, đừng quên, cậu vẫn còn mình ở phía sau. Yên tâm, dù như nào thì mình vẫn sẽ đứng về phía cậu mà.”

Thanh Linh nhìn lên, chạm vào ánh mắt kiên định và chân thành của cậu, há miệng thật to, sau đó lại mỉm cười một cách hạnh phúc, nhẹ nhàng trả lời:

“Ừm… có cậu… thật tốt.”

Hai người mỉm cười với nhau, rồi từ từ đứng dậy, mở cửa đi ra ngoài. Bỏ lại căn phòng tuy an toàn nhưng lại giống như ngục giam phía sau, ra bên ngoài, nơi mà họ sẽ phải đối mặt với trách nhiệm của bản thân, cũng như thoát khỏi ngục giam đó.

(Cá: 2k3 chữ… nay cảm hứng không đủ, xin lỗi độc giả vì không đủ 2k5 chữ trở lên.)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-thu-nhan-vat-phan-dien-nu-de-tuy-tung-ta-bi-nghe-len-tieng-long.jpg
Xuyên Thư Nhân Vật Phản Diện Nữ Đế Tùy Tùng, Ta Bị Nghe Lén Tiếng Lòng
Tháng 2 4, 2025
Thành Tiên, Từ Thu Phế Phẩm Bắt Đầu
Thành Tiên, Từ Thu Phế Phẩm Bắt Đầu
Tháng mười một 9, 2025
ta-dem-dong-tac-dung-phu-choi-hong.jpg
Ta Đem Dòng Tác Dụng Phụ Chơi Hỏng
Tháng 1 31, 2026
ta-bao-quan-trieu-hoan-bat-luong-soai-bao-ap-thien-ha.jpg
Ta, Bạo Quân, Triệu Hoán Bất Lương Soái Bạo Áp Thiên Hạ!
Tháng 12 31, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP