Chương 64: An ủi (1)
Trong căn phòng rộng lớn có tiếng máy móc tít tít vang lên. Bên trong phòng bày biện không nhiều, có tivi, giường ngủ, ghế ngồi, phòng vệ sinh và ban công nhìn ra ngoài. Nhìn ra phía bên ngoài, mặt trời đang lặn từ từ xuống, nhuộm cam cả một vùng trời rộng lớn.
Trong phòng, tại ghế ngồi, đang một nam hai nữ nói chuyện với nhau. Họ tỏa ra không khí hòa hợp, nói chuyện với nhau như những người bạn tám chuyện bình thường. Điều đó vốn dĩ bình thường, nếu không có một người đang hôn mê nằm trên giường.
Trên giường, có một chàng trai mặc quần áo sọc trắng xanh của bệnh nhân. Sắc mặt cậu ta tiều tụy, đôi mày nhíu lại như thể cảm thấy vô cùng khó chịu. Cậu ta nằm trên giường, mũi cắm ống thở, tay được cắm ống truyền dịch. Bên cạnh giường là các loại máy móc y tế và một thanh giá đỡ giữ túi truyền dịch cho cậu ta.
Nhưng nếu nhìn kĩ, thì điều đáng sợ ở đây là từ đầu cho đến chân cậu ta, đâu đâu cũng là kim châm sắc nhọn. Thậm chí ở phần thân châm, đều bị nhuộm đen một màu. Khiến cho cậu nhìn như một con nhím lông đen vậy, chỉ có điều, “lông” của cậu ở phía trước mà thôi.
“Ư… ưm…”
Chàng trai trên giường khẽ động, miệng kêu rên một tiếng nhỏ bé, muốn mở mắt nhưng không thể. Cậu lờ mờ cảm thấy mí mắt nặng trĩu, đầu đau như búa bổ, toàn thân rã rời, đau nhức khắp cơ thể.
Nghe được động tĩnh, cả ba người đang nói chuyện bỗng im bặt, họ nhanh chóng đứng dậy, tiến đến, đứng bên cạnh giường cậu.
“Tâm… Tâm…”
Có một giọng nói sắc sảo, nhưng có phần gấp gáp gọi cậu. Người gọi cậu không phải ai khác ngoài Long Linh Tuyết, chỉ thấy sắc mặt cô lúc này vô cùng gấp gáp, lo lắng nhìn Thanh Tâm, người đang nằm trên giường.
Nghe thấy ai đó gọi mình Thanh Tâm cố gắng mở mắt, chỉ thấy mí mắt cậu khẽ rung động, sau đó lại nhíu chặt vì chói bởi ánh đèn phía trên trần. Qua thêm một lúc thích ứng được ánh sáng, cậu mới dần mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra, để nhìn mọi thứ bên ngoài.
Lúc cậu mở mắt và nhìn rõ mọi thứ xung quanh, thì đập vào mắt cậu là khuôn mặt lo lắng của Long Linh Tuyết, ánh mắt không tin được của của Xà Linh Nguyên và chống cằm suy tư Âu Linh.
“Tâm… Tâm… nhóc không sao chứ? Cảm thấy cơ thể thế nào? Có còn đau không?”
Long Linh Tuyết mặc kệ hình tượng của mình có bị làm sao hay không, giờ cô như một người chị lo lắng cho em trai mình, liên tiếp hỏi những câu hỏi lo lắng.
Thanh Tâm mấp máy môi, nhưng không thể nói được gì, đành ném ánh mắt vẫn còn mờ mịt, nhưng đã có thần thái cho cô, ngụ ý bảo cô bình tĩnh.
Xà Linh Nguyên đứng một bên, vỗ vai cô nàng, truyền lời thay cho cậu:
“Bình tĩnh đi, tên nhóc này được tôi với Linh hợp lực chữa trị, nên đã qua cơn nguy kịch rồi.”
“Tuyết, yên tâm đi, chẳng nhẽ cậu không tin tưởng khả năng của bọn mình sao?”
Âu Linh cũng tiến đến an ủi, nói xong liền nhìn qua cậu, mỉm cười giới thiệu bản thân:
“Xin chào sư đệ, lần đầu gặp mặt. Chị là Âu Linh, đệ tử của sư huynh của sư phụ em, mặc dù nên tặng em thứ gì đó làm quà gặp mặt, nhưng với tình hình hiện tại, thì vẫn nên tạm thời gác lại nhỉ.”
Giọng cô nàng ngọt ngào, như rót mật vào tai. Cô nói không nhanh không chậm, như một người diễn thuyết chuyên nghiệp giới thiệu về mình.
Ánh mắt Thanh Tâm nhìn cô như muốn nói gì đó, nhưng cậu lại suy tư một hồi rồi gật đầu một cái, tỏ ra đã hiểu.
Âu Linh hài lòng, cảm thấy thời gian đã đủ, cô tiến đến, rút từng cây kim châm trên người cậu ra.
Xà Linh Nguyên đứng bên cạnh cũng không rảnh rỗi, mỗi lần Âu Linh rút kim châm ra, đều có rất nhiều khói đen tràn ra ngoài. Anh ta liền phất tay, tụ hợp khói đen đó thành hình tròn, rồi triệu hồi ra một con rắn lục bằng mana, nuốt trọn quả cầu khói đó.
Hai người họ phối hợp ăn ý, người rút, người thu, chẳng mấy chốc mà kim châm trên cơ thể cậu được rút ra hết. Mà đặc biệt là, mỗi một cây kim được rút ra, thì cậu lại cảm thấy cơ thể sảng khoái vô cùng, như thể bỏ đi một vật nặng ra khỏi người vậy.
“Ư… thứ trong người tên nhóc này là thứ gì vậy… độc không ra độc… thuốc không ra thuốc… như một loại hợp chất được kết hợp bởi vô số thứ vào vậy…”
Xà Linh Nguyên sau khi “nuốt” hết khí đen đó, sắc mặt anh ta đen đi, đưa tay lên che miệng, như thể “ăn” phải thứ kinh tởm vậy. Thấy mình ở lại cũng không có việc gì thêm, anh ta đành tạm biệt hai cô nàng, rồi đi ra ngoài.
“A… a… 1… 2… 3…”
Thanh Tâm vẫn nằm trên giường, đưa tay lên bỏ ống thở oxi ra, há miệng kêu lên vài từ để kiểm giọng, thật kỳ lạ là giọng cậu vô cùng bình thường, không hề cảm thấy khàn hay khó chịu. Cậu không rõ vì sao, khi tất cả kim châm được rút ra, thì cơ thể cậu cảm thấy cực kỳ thoải mái. Mặc dù vẫn thấy hơi mệt, nhưng để di chuyển bình thường thì không sao.
“Tâm, cảm thấy thế nào?”
Long Linh Tuyết tiến đến, chạm lên trán cậu kiểm tra nhiệt độ.
“Không sao, ngoài việc cảm thấy hơi mệt, tai hơi ù, đầu hơi đau ra thì vẫn bình thường.”
Cậu hất tay cô nàng ra, chống tay ngồi dậy, nhìn qua Âu Linh, mỉm cười nói:
“Xin chào Âu Linh sư tỷ, lần đầu gặp mặt. À đúng, đại sư phụ có dặn đệ bảo tỷ mấy năm rồi không đến thăm, mong là tỷ sẽ dành chút thời gian đi thăm ông ấy.”
Âu Linh cùng Long Linh Tuyết nghe xong, đầu đầy chấm hỏi. Đại sư phụ? Ông ấy? Như nghĩ ra điều gì đó, Âu Linh dò hỏi cậu.
“Chẳng lẽ, em cũng là đệ tử của sư phụ?”
“Đúng vậy thưa đại sư tỷ, có lẽ do tỷ đã lâu không liên lạc với sư phụ, nên có thể không biết sư phụ đã thu đệ tử thứ ba là em.”
Âu Linh nghe vậy liền kinh ngạc, cô không ngờ mình lại có thêm một vị sư đệ nữa mà mình không hề hay biết. Nó như việc bản thân đi làm xa, sau đó bố mẹ hoặc ông bà đẻ thêm một người trong gia đình mà không nói với mình vậy.
“Khoan… khoan đã, mọi chuyện là như nào?”
Long Linh Tuyết tiến đến cắt ngang câu chuyện của hai người, cô không ngờ vị sư đệ của mình, lại chính là tam sư đệ của Âu Linh.
“À thì… để em giải thích từ đầu nhé.”
Thanh Tâm gãi má lúng túng, cậu kể đầu đuôi sự việc. Từ lúc cậu bái sư phụ đầu tiên, cho đến lúc cậu học tập, sau đó có biến cố như nào và diễn biến ra sao mà cậu đi bái sư phụ thứ hai. Tất nhiên là cậu có bớt vài thứ, nhưng dù vậy, thì câu chuyện của cậu cũng rất… kì lạ.
Cả hai cô nàng nghe xong, khóe miệng giật giật. Long Linh Tuyết không nhịn được mà nắm đầu cậu, mặc kệ cậu có đang là bệnh nhân hay không.
“Khá lắm, có chuyện như vậy mà không kể cho chị đây biết.”
“Khụ… câu chuyện của sư đệ đến cả tiểu thuyết cũng không dám viết ra như vậy.”
“Oái oái, tha em! Chị đâu có hỏi mà em kể!”
Thanh Tâm kêu la oái oái, đưa tay lên nắm lấy cổ tay cô nàng, nhưng không thể nào lay chuyển được.
Long Linh Tuyết nghe vậy, vành tai hơi đỏ, ho một tiếng rồi rút tay khỏi đầu cậu.
“Ai ui… cơ mà… giao lưu sao rồi hai chị?”
Long Linh Tuyết cùng Âu Linh nghe vậy, nhìn nhau một hồi, sau đó thở dài kể cho cậu biết diễn biến sau đó.
Ngay sau khi cậu ngất đi, thì bốn người dẫn đầu chiến đấu với tên Vô Nguyên tên Elliot Kane, có lẽ là tên đã tiêm cậu thứ chất lỏng đó. Sau đó, vì một “lý do” gì đó mà Elliot Kane bị dịch chuyển đi nơi khác, mọi người an toàn và bốn vị dẫn đầu đưa mọi người về.
Cậu hỏi về phía Âu Minh, thì nghe được đội của Hổ Bạch Thiên và Long Chiến đã tìm được họ. Rồi đội hai người họ đều bảo vệ người bị thương bởi một vụ nổ lớn, và cùng bốn người dẫn đầu gặp mặt, cuối cùng là tất cả về cùng nhau.
Sau khi về thì mọi người liền được Âu Linh chữa trị, cậu cũng không ngờ một mình Âu Linh lại có thể cứu rất nhiều người bị thương và trọng thương. Và tin cực tốt đối với cậu là Âu Linh đã chữa trị cho hai người Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam. Đặc biệt là cô nàng còn khen cậu vì sơ cứu kịp thời, nên đã thành công nối lại được cánh tay cho Long Huyền Vi.
Mà trong lúc Âu Linh chữa trị cho người bị thương, thì Long Linh Tuyết cũng đã dẫn người đi điều tra, tìm kiếm thí sinh và giết những tên Vô Nguyên còn sót lại trên đảo.
Tin tốt là tất cả thí sinh nặng nhất chỉ bị trọng thương, không tử vong. Tin xấu là họ đã tìm hiểu được, nơi này là địa điểm thí nghiệm ẩn của Vô Nguyên, có rất nhiều phòng thí nghiệm ở dưới lòng đất, nhưng hầu như tất cả các phòng đều bị nổ tung. Có lẽ do Vô Nguyên điều khiển nổ từ xa hoặc chúng đã phá hủy từ trước.
“Haizz… ít ra không ai tử vong là được.”
Thanh Tâm trầm ngâm một hồi rồi nói ra câu trong lòng. Ít nhất thì đây là tin tốt đối với họ, còn việc chọn nơi này rồi gặp nạn, thì chỉ có thể đổ cho xui xẻo hoặc bọn họ tất trách mà thôi.
Nghe vậy, cả ba người liền im lặng. Âu Linh cùng Long Linh Tuyết cúi đầu, vì đây cũng là trách nhiệm của họ, khi đã để thí sinh rơi vào nguy hiểm do chính họ quá chủ quan.
Cốc… cốc… cốc
Bỗng có tiếng gõ cửa phá tan bầu không khí, cả ba người họ liền nhìn ra cửa, Long Linh Tuyết liền lên tiếng:
“Vào đi.”
Cạch.
Cửa phòng hé mở, hiện ra Lê Phương Anh, trên mặt cô nàng đang mang theo sự lo lắng, gấp gáp nhưng vẫn thận trọng tiến vào.
“Ồ, là Phương Anh à. Đến thăm Tâm sao? Vào đi.”
Long Linh Tuyết kéo Âu Linh đứng qua một bên, cho một khoảng trống để Lê Phương Anh nhìn thấy Thanh Tâm đang ngồi trên chiếc giường.
“Em chào hai chị… ờm… Tâm, có việc mình muốn nói với cậu.”
Lê Phương Anh tiến đến, mặc dù vẫn còn gấp gáp, nhưng cô vẫn nhớ Thanh Tâm bị thương như nào, nên chỉ có thể cố gắng giữ bình tĩnh, từ tốn nói với cậu.
“Tâm, cậu có thể… khuyên nhủ Linh được không?”
Thanh Tâm nghe vậy liền nhíu mày, nhưng không để cậu lên tiếng, cô nàng lại nói tiếp:
“Linh từ lúc tỉnh dậy chưa ăn gì cả, cậu ấy tự nhốt mình trong phòng, bọn mình có nói như nào thì cậu ấy cũng chỉ bảo là để cậu ấy một mình. Mà bọn mình thậm chí còn nghe thấy cậu ấy khóc nữa. Tâm, cậu có thể khuyên nhủ cậu ấy được không?”
Lê Phương Anh ánh mắt lo lắng nhìn cậu, vì hiện tại chỉ còn cậu là người mà cô nghĩ ra được.
“Đi thôi, phòng cô ấy ở đâu?!”
Thanh Tâm nghe vậy liền gấp gáp, cậu cũng tự hỏi là tại sao cô nàng lại tuyệt thực và nhốt bản thân trong phòng như vậy. Trực giác mách bảo cậu, việc cô ấy làm vậy chắc chắn là do cậu, cộng thêm việc Thanh Linh là một người cực kì đặc biệt đối với cậu, thế nên cậu không thể khoanh tay đứng nhìn được.
“Xin lỗi nhé chị Linh chị Tuyết, lát nữa nói chuyện sau. Đi thôi, Phương Anh.”
Cậu đưa tay rút ống truyền dịch trên tay, quay qua nói với hai người rồi chân trần chạy theo sau Lê Phương Anh.
“Vị sư đệ này… vận đào hoa có vẻ tốt nhỉ?”
Âu Linh đứng tại chỗ, nhìn sang Long Linh Tuyết bên cạnh hỏi.
Long Linh Tuyết nhìn sang Âu Linh, sau đó thở dài một hơi rồi gật đầu. Nhớ lại thì Thanh Tâm đúng là có vận đào hoa, xung quanh toàn là mỹ nữ mà tên nhóc này lại không có ý định gì khác. Cô có chút sợ sư đệ mình là gay, nhưng với biểu hiện này thì có vẻ không phải.
…
Cộp… cộp… cộp…
Tiếng bước chân vang vọng khắp hành lang. Nhưng do Thanh Tâm đi chân trần, vì vậy tiếng bước chân lạch bạch của cậu gần như bị lấn át bởi tiếng bước chân của Lê Phương Anh.
“Phù… đây là phòng của cậu ấy.”
Lê Phương Anh thở ra một hơi rồi chỉ tay về phía một căn phòng.
Thanh Tâm nhìn qua, nhưng sự chú ý của cậu lại rơi xuống dưới sàn. Bên cạnh cánh cửa, có một chiếc khay đựng chai nước cùng ba chiếc bánh sandwich được bọc rất kĩ càng, để cho bụi bẩn không thể bám lên thức ăn.
Cậu nhíu mày, cúi người nhặt khay thức ăn lên rồi nhìn qua Lê Phương Anh.
“Haizz… đây là đồ ăn mình mới đưa đến. Nói như nào thì cậu ấy vẫn không ăn, thậm chí cả buổi trưa cậu ấy cũng không chạm vào đồ ăn mình mang đến.”
Thanh Tâm nghe vậy liền hiểu, cậu định tiến đến, nhưng nghĩ lại, liền quay người, ra hiệu cho Lê Phương Anh tiến đến gõ cửa.
Lê Phương Anh nhíu mày nghi hoặc, nhưng vẫn nghe theo lời cậu, tiến đến gõ cửa, sau đó lo lắng hỏi người bên trong:
“Linh ơi, từ trưa cậu đã chưa ăn gì rồi, bây giờ cậu có thể ăn một chút đồ ăn được không?”
“Phương Anh… Xin lỗi, có thể để tớ… một mình được không…”
Qua cánh cửa, giọng nói của Thanh Linh khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi không thể che giấu. Tuy cô nói bé, nhưng với thính lực của nguyên tố sư, thì hai người họ vẫn có thể nghe được cô nói gì.
Thanh Tâm nhíu mày, tiến đến, thay thế chỗ Lê Phương Anh, gõ cửa rồi nói vọng vào trong.
“Linh, Tâm đây, mình vào được chứ?”
Bên trong phòng im bặt, rồi có tiếng sột soạt, sau đó liền có tiếng bước chân nhỏ bé, từ từ tiến đến trước cửa một cách cẩn trọng rồi dừng lại. Hai người biết Thanh Linh đang đứng ở trước cửa, nhưng cô nàng lại đứng im, giữ im lặng, không có bất kì hành động nào khác.
“Linh…”
Lê Phương Anh lo lắng muốn nói gì đó, liền bị Thanh Tâm đưa tay ra chặn lại.
“Phương Anh… tạm thời để tôi một mình ở đây là được, cô… về với mấy cô nàng kia đi.”
Lê Phương Anh há to miệng, muốn nói lại thôi. Cuối cùng, cô khẽ cắn môi, nhìn cánh cửa đóng chặt lần cuối, rồi xoay lưng, rời khỏi nơi này, để lại không gian cho hai người họ.
Thấy Lê Phương Anh đã đi xa. Cậu liền quay sang đối diện với cánh cửa, cố gắng nói một cách ôn tồn nhất có thể:
“Linh, giờ còn một mình mình ở đây thôi, cậu có thể mở cửa cho mình được không?”
Cạch.
Cửa được mở, ngay sau đó là một bóng người lao vào lòng cậu, tay luồn qua sau, ôm cậu thật chặt. Cậu theo bản năng giơ tay cao, để khay đồ ăn trong tay cậu không bị rơi xuống.
“Hức… hức… huhuhu…”
Thanh Linh khi ôm cậu, liền như rút ra một chiếc nút nào đó, không kìm lòng mà khóc tiếp, dù cho nước mắt cô đã cạn khi đã liên tục khóc từ trước.
Nghe được tiếng khóc nức nở trong lòng, Thanh Tâm bỗng cảm thấy trái tim đau nhói. Cậu đưa tay xuống, vòng ra sau, một tay vỗ lưng một tay cầm khay đồ ăn, ôm cô một cách nhẹ nhàng.
Cậu khẽ đưa mắt nhìn vào trong phòng. Trong phòng như một không gian tăm tối, không có bất kỳ ánh sáng nào được chiếu vào. Cho dù có ban công đi nữa, thì đều bị che phủ bởi tấm màn che to lớn.
Cậu cảm thấy không khí bên trong phòng vô cùng ngột ngạt, như thể người bên trong muốn nhốt mình lại, tách biệt khỏi thế giới vậy. Cậu khẽ nhíu mày, sau đó cúi xuống nhìn Thanh Linh, người đang ôm chặt cậu, như thể sợ cậu lại biến mất vậy.
Cậu nhìn cô nàng như thấy lại chính mình một năm trước. Khẽ thở dài trong lòng, cậu nhẹ giọng, từ tốn nói với Thanh Linh.
“Linh, chúng ta nói chuyện được không?”
Thanh Linh cơ thể khẽ run rẩy, đôi tay siết chặt lại, đầu dụi vào ngực cậu như muốn chui vào đó. Dù có lớp áo, nhưng cậu vẫn có cảm giác ướt át tại lồng ngực.
“Được rồi, chúng ta vào phòng đã nhé.”
Thanh Tâm ôm rồi di chuyển một cách chậm rãi vào trong, khi vào bên trong, cậu đưa tay ra sau, đóng lại cánh cửa. Cánh cửa từ từ đóng lại, cách biệt không gian tối tăm bên trong với ánh sáng bên ngoài.