Chương 63: Hối hận
Trong một tòa nhà bỏ hoang, tại một góc nào đó. Thanh Linh đang nằm co ro tại nơi đầy bụi bặm bẩn thỉu, xung quanh cô là các loại thùng gỗ to lớn như một tấm khiên che chắn cô khỏi thứ gì đó.
Chỉ thấy Thanh Linh lúc này cao khoảng 1m60, khuôn mặt có lẽ từ 14 đến 15 tuổi. Không có được sự tự tin, chín chắn của lúc 19 tuổi, mà chỉ có sự non nớt, thiếu kinh nghiệm.
“Dậy đi, Linh.” (Tiếng Nhật)
Bỗng có một giọng nói gọi cô dậy, có thể nghe ra giọng nói đó là của một cô gái. Thanh Linh từ từ mở mắt, nhưng lập tức, sắc mặt cô lại hiện lên sự sợ hãi không hề che giấu, nhìn ngó xung quanh.
“Linh, yên tâm. Chỉ cần chờ một lúc nữa là thầy và các sư tỷ sẽ đến cứu hai ta thôi.” (Tiếng Nhật)
Thanh Linh nhìn qua, chỉ thấy nơi phát ra giọng nói là một bóng đen cao xấp xỉ cô. Nhìn hình thể có thể đoán ra, bóng đen đó trạc hoặc hơn hơn cô vài tuổi. Cô gái đó với ngữ khí cực kỳ bình tĩnh, mở lời an ủi cô.
“### hắn còn đuổi theo hai ta không?” (Tiếng Nhật)
Thanh Linh nắm chặt thanh katana trong tay như một con thú nhỏ sợ hãi. Chỉ là, thanh katana đó đã bị gãy chỉ còn chuôi kiếm và 10cm lưỡi kiếm.
“Đừng sợ, Linh. Có ta ở đây, ngươi sẽ không phải lo đâu.” (Tiếng Nhật)
Cô gái vỗ vai cô, giọng nói chắc nịch như thể cả hai người sẽ hoàn toàn sống sót.
Cộp… cộp… cộp…
Bỗng có tiếng bước chân vang lên, vang vọng khắp tòa nhà bỏ hoang này.
“Suỵt, đừng nói gì cả.” (Tiếng Nhật)
Cô gái đó đưa tay ra bịt miệng cô lại. Không rõ vì sao, nhưng có vẻ do bịt miệng nên cô cảm thấy hơi khó thở, ánh mắt dần nặng trĩu.
“Hai con nhóc các ngươi đang ở đâu rồi? Đừng có nghĩ đến việc sẽ sống sót.” (Tiếng Nhật)
Có một giọng nói trầm thấp vang lên, nhưng có thể nghe ra, giọng nói đó là của một nam trung niên.
Uỳnh!
Bỗng có một tiếng vang to lớn, có vẻ như hắn đang phá hủy từng thùng hàng, miệng nói một câu như thể đang chơi trò mèo vờn chuột với hai người:
“Trốn kĩ đi hai con nhóc, ta sẽ từ từ chơi với các ngươi.” (Tiếng Nhật)
Vừa nói hắn vừa phá hủy từng thùng gỗ.
“Nơi này sao?” (Tiếng Nhật)
Uỳnh!
“Không có, chậc chậc chậc, vậy thì là nơi này rồi!” (Tiếng Nhật)
Uỳnh!
Mỗi một lần hắn nói cũng như phá hủy thùng gỗ, là trái tim của hai người nhảy lên một lần. Sau vài phút phá hủy thùng gỗ, thì cuối cùng hắn cũng phá đến nơi mà hai người đang trốn.
“A~ a… còn chỗ này thôi sao?” (Tiếng Nhật)
Hai người nghe được giọng nói của hắn rất gần, trái tim bỗng dừng lại một nhịp.
Uỳnh!
“Chậc, không có trong này sao? Đành phải tìm nơi khác vậy.” (Tiếng Nhật)
Hắn phá hủy thùng gỗ rồi nhìn vào trong, nhưng chỉ nhận lại là mảnh gỗ vương vãi khắp nơi, chứ không hề thấy người mà hắn muốn thấy. Hắn thấy vậy liền thở dài một hơi, quay người rời khỏi nơi này.
Nghe thấy tiếng bước chân dần xa, hai người mới thở phào một hơi.
“Phù, có lẽ là hắn đi rồi. Chờ thêm một lúc nữa rồi chúng ta đi ra.” (Tiếng Nhật)
Cô gái như sợ kẻ địch nghe thấy, liền thều thào nói với Thanh Linh.
“Đư… Được…” (Tiếng Nhật)
Thanh Linh vô thức nín thở, nắm thật chặt thanh katana đã gãy lưỡi trong tay.
Chờ thêm vài phút, hai người cuối cùng cũng rón rén thò đầu ra. Chỉ thấy hai người đang ở trong một chiếc thùng thép bị che kín, bên ngoài chỉ thấy đó là một chiếc hộp thép bị bịt kín mà thôi.
“Hắn đi rồi sao?” (Tiếng Nhật)
Cô gái ngó nghiêng xung quanh, cẩn trọng không bỏ xót bất kì chi tiết nào.
Xung quanh chiếc thùng mà họ đang ở, là vô số những mảnh gỗ nằm la liệt ở đó, cùng với vài vết chém ngắn tựa như của dao găm.
“Có lẽ hắn đi rồi, chúng ta ra thôi Linh.” (Tiếng Nhật)
“Ừm…”
Thanh Linh gật nhẹ đầu, tiếp lấy bàn tay của cô gái đó rồi cả hai cùng nhau ra.
Khi ra ngoài, hai người cũng vô cùng cẩn trọng, rón rén từng bước, cố gắng không gây ra tiếng động gì và di chuyển đằng sau những nơi che lấp được họ. Cuối cùng sau một hồi mới đi đến cổng ra bên ngoài, hai người ngó nghiêng bên ngoài, cuối cùng liền hít một hơi lấy bình tĩnh, cúi người xuống thấp, đi ra bên ngoài.
Khi ra bên ngoài, thấy có vẻ không có ai. Cô gái liền bạo dạn, nắm lấy tay Thanh Linh, kéo cô chạy về phía trước.
“Nhanh, giờ hắn không có ở đây, chạy nhanh.” (Tiếng Nhật)
Hai người dùng hết tốc lực chạy thục mạng. Sau vài phút chạy không ngừng nghỉ, hai người thấy cách xa họ, có lấp lóe ánh sáng. Như cảm nhận được hy vọng sống, cả hai người dùng hết tốc lực chạy về phía đó, bỏ đi bóng tối sau lưng.
“Chơi thế đủ rồi, ngủ ngon nhé.” (Tiếng Nhật)
“Khục…”
Khuôn mặt mệt mỏi nhưng lại có hy vọng sống của Thanh Linh, bỗng nhiên có một giọt chất lỏng ấm nóng bắn lên. Sau đó ánh mắt cô trừng lớn, khó tin xen lẫn sợ hãi nhìn sang người bên cạnh cô, nay đang nằm xuống, và bị một người dẫm lên, bả vai bị một con dao găm đâm vào.
“###!”
Cô hét lên tên của cô gái đó, nhanh chóng quơ cây kiếm đã gãy về phía kẻ địch. Hắn nhanh chóng rút con dao găm ra, rồi nhảy ra xa vài bước, ẩn mình vào bóng tối xung quanh.
“###! ###! Tỉnh lại đi!” (Tiếng Nhật)
Cô mặc kệ bản thân đang trong tình thế nguy hiểm, lao đến ôm cô gái vào trong lòng, cố gắng hét tên cô gái đó.
“Linh… đừng lo… chạy đi…” (Tiếng Nhật)
Cô gái run rẩy đưa bàn tay không bị đâm lên, chạm vào mặt cô, cố gắng nói ra những lời cuối rồi ngất xỉu.
“###! ###!”
Thanh Linh hét lên, đôi mắt đẫm lệ từ từ lăn xuống gò má. Cô nhanh chóng bế cô gái lên, chạy về hướng ánh sáng phát ra, mặc kệ việc làm như vậy cô cũng sẽ gặp nguy hiểm.
“A~ tình cảm của ngươi thật là cảm động mà.” (Tiếng Nhật)
Bỗng nhiên xung quanh cô xuất hiện bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, giọng đối phương cũng vang lên xung quanh cô.
Ám Ảnh Bộ, ma pháp đặc trưng của tộc Dark Elf, thứ mà cô về sau mới biết được tên cũng như công dụng của nó.
“Chỉ tiếc là… tình cảm của ngươi không đáng giá.” (Tiếng Nhật)
Nói xong, bóng đen biến mất trước mặt cô, xuất hiện ở phía sau, chém một vết thương sâu và dài vào lưng cô, khiến cho cô ngã về phía trước. Mặc kệ như nào, Thanh Linh cắn chặt răng xoay người, để cho cô gái ngã lên người mình, còn phần lưng cô xoay qua tiếp đất.
“Ư… Aaa…”
Đau đớn khi vết thương chạm xuống đất, khiến cho đất cát phía dưới chui vào, làm cho cô đau đớn nhăn mặt, mắt cũng dần có tầng sương mù.
Đối phương thấy cô như vậy cũng mặc kệ. Hắn tiến đến, bỏ qua cô gái, bóp lấy cổ cô rồi lôi lên.
“Ư…”
Bị bóp lấy cổ, cô cảm thấy bị nghẹt thở, quơ chân lên, cố gắng đá đối phương.
“Nhãi con, ngươi đúng là xui xẻo.” (Tiếng Nhật)
Hắn nói xong liền đâm con dâm vào bụng cô, rồi đập đầu cô xuống đất.
Cơn đau nhói vừa đến liền bị chấn động não bộ, cô không kịp kêu lên, mí mắt nặng trĩu từ từ đóng lại. Nhưng trước khi mất ý thức, thì cô vẫn nghe được giọng nói của hắn và của… cô gái?!
Cô dần ngất đi, nhưng lại cảm thấy vô cùng thư thả. Không hề có bất kì sự tức giận, sợ hãi, tuyệt vọng hay các loại cảm xúc tiêu cực nào khác. Chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng, thư thái như uống một tách trà chiều, nằm trên chiếc ghế lười, thư thả tắm những làn nắng dịu nhẹ, ấm áp của bầu trời.
Nhưng sự thư thái đó không kéo dài được lâu, cô liền cảm thấy cơ thể như đang chìm xuống biển sâu, tinh thần như bị đè nặng, dần chìm xuống và mất đi ý thức. Sau khi mất ý thức, cơ thể cô dần lớn lên, trở lại 19 tuổi hiện tại.
Tiếp đó cô choàng tỉnh, ánh mắt mờ mịt nhìn ngó xung quanh, đầu óc cô trống rỗng như vừa trải qua một trải nghiệm kinh khủng vài năm trước, nhưng lại không thể nhớ được sau đó là gì.
Cô thoáng sờ lên trái tim của mình, vì không rõ vì sao, cô lại có cảm thấy trống rỗng, như thể có thứ gì đó vừa tách ra khỏi cô. Sau một lúc, cô từ từ tiến về phía trước. Mặc dù không biết nơi này là nơi nào, nhưng lại có một cảm giác kì lạ, bảo cô nên đi về phía trước.
Không gian vốn đen tối, sau mỗi bước đi của cô, nó dần thay đổi thành đủ thứ. Chỉ thấy xung quanh dần xuất hiện cây cối rậm rạp, bụi cây nhấp nhô, mặt trăng trên đỉnh đầu và… cửa hang phía trước.
Cô dừng lại, đầu óc dần vận chuyển, ánh mắt bất ngờ, lo lắng, bồn chồn nhìn về phía hang động. Cô nhớ ra được, nơi đó là nơi mà cô đang đóng trại, và nơi đó, cũng là nơi mà cô lạc mất Thanh Tâm.
Cô hớn hở, nhanh chóng chạy nhanh về phía trước, mong gặp được người mà cô muốn gặp bây giờ. Nhưng khi tiến đến cửa hang, thì bước chân cô khựng lại, ánh mắt không thể tin được nhìn về phía trước.
Chỉ thấy bên trong hang, Thanh Tâm đang bị “cô” ôm vào lòng, ánh mắt đỏ rực hiện lên vẻ si mê, bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt của cậu ta một cách nhẹ nhàng, như thể sợ làm cậu ta bị đau.
Nhưng điều đáng chú ý là xung quanh hai người họ. Lấy hai người là trung tâm, xung quanh là xác chết của những cô gái, hay nói đúng hơn là những người mà cô cùng cậu ta quen biết.
Từ năm vị đồng đội Đặng Linh Lam, Bùi Trương Tú, Lê Phương Anh, Long Huyền Vi, Lang Thiên Nguyệt, cho đến Long Linh Tuyết, Âu Linh, Miêu Như Nguyệt và thậm chí cả… cô!?
“A… Tâm à… tôi yêu cậu…”
“Cô” si mê vuốt ve khuôn mặt của Thanh Tâm, đầu gục vào cổ cậu ta, tham lam hít mùi trên cơ thể cậu ta. Giọng nói “cô” mang theo sự chiếm hữu cùng cực, ánh mắt cũng vô cùng điên cuồng, hận không thể dung nhập thành một với cậu ta.
“Chỉ tiếc là… tôi chưa thể ở cùng cậu được…”
“Cô” vừa nói xong, thì cô liền cảm thấy khó thở. Vì lúc này, “cô” đang tỏa ra uy áp cùng sát khí như hóa thành thực chất nhắm vào cô.
“Tại sao chứ… tại sao cô lại là bản thể chứ?”
“Cô” đặt Thanh Tâm xuống, đứng dậy từ từ tiến về hướng mà cô đang đứng. Giọng nói cũng mang theo sự lạnh lẽo, cùng sát khí không hề che giấu, hướng về cô mà đến.
“Cô” tiến đến, đè cô xuống đất rồi dùng cả hai bàn tay, bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh trắng trẻo của cô. Con mắt đỏ tươi như sát ý hóa thành, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt khó chịu của cô.
“Nguyễn Thanh Linh, tại sao thứ yếu đuối như cô lại là bản thể cơ chứ? Tại sao chỉ có cô sống mà không phải tôi chứ? Tại sao tôi luôn giúp đỡ cô, mà cô chỉ luôn muốn giết tôi chứ?”
Giọng “cô” đều đều, nhưng lại mang theo sự nghi hoặc, tức giận cũng như không cam lòng.
Thanh Linh cảm thấy khó thở, muốn nói nhưng lại nhận ra bản thân không thể làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn “bản thân” bóp cổ mình.
“Tại sao… Tại sao… Tại sao… Tại sao… Tại sao… Tại sao… Tại sao… Tại sao…”
“Thanh Linh” lặp đi lặp lại hai từ tại sao, như thể muốn được cô đáp lại nghi vấn của cô nàng.
“A… cuối cùng thì cô vẫn chỉ ích kỷ nghĩ về mình mà thôi.”
Cuối cùng thì “cô” tự giễu cười, cổ tay tăng thêm lực, khiến cho sắc mặt của Thanh Linh dần trắng bệch.
“Nhớ kĩ Nguyễn Thanh Linh, từ giờ cô và tôi không liên quan đến nhau. Dù cô có chết tôi cũng sẽ mặc kệ, và cậu ta… sẽ chỉ của một mình tôi mà thôi…”
Nói xong những lời cuối cùng, “Thanh Linh” liền ngưng tụ ra thanh kiếm to lớn ở phía sau đầu, rồi điều khiển thanh kiếm rơi xuống, chém rơi đầu của cả hai. Ánh mắt cuối cùng của “cô” vẫn chỉ là ánh mắt căm ghét nhìn chằm chằm cô.
…
“Hơ… Hộc… Hộc… Hộc…”
Thanh Linh mở to mắt, hoảng hốt nhìn về phía trước. Cơ thể cô lúc này đang bị quấn đầy băng gạc, quần áo cũng đã đổi sang loại quần áo rộng rãi. Điều đặc biệt là con ngươi một đỏ một đen của cô, nay đã hoàn toàn chuyển sang hai màu đen bình thường.
Sau một hồi thở dốc, cô lúc này mới nhìn ngó xung quanh. Chỉ thấy cô đang nằm trên giường của một căn phòng khá rộng rãi, cô cũng nhanh chóng nhận ra cô đang ở phòng của mình tại phi thuyền.
Vì phi thuyền rất lớn, nên việc để hơn 50 người, mỗi người một phòng riêng là việc vô cùng dễ dàng.
Cô muốn di chuyển, nhưng nhanh chóng nhíu mày, vì hiện tại cô cảm thấy cơ thể vô cùng ê ẩm, và cô cùng mệt mỏi. Nhưng với sức mạnh của cô, thì cô vẫn cắn răng, dựa tay xuống nệm, từ từ di chuyển từ tư thế nằm sang tư thế ngồi.
Dựa lưng vào đầu giường, cô đưa tay lên ôm đầu, cố gắng nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra. Đầu óc vận chuyển, ký ức như nước lũ tràn về khiến cô có chút khó chịu, nhưng nhanh chóng, cô liền cảm thấy tự trách, sợ hãi, tuyệt vọng khi nhớ về mảnh kí ức rời rạc.
Mặc dù không rõ ra sao, nhưng cô vẫn nhớ được. Lúc cô dành được ý thức, là lúc trước mặt cô xuất hiện hai người Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam đang bị trọng thương, và người làm hai người họ bị thương không ai khác, lại chính là cô.
Lúc đó thay vì tìm cách cứu họ, thì cô lại chạy trốn. Chạy trốn như một đứa ngu ngốc, bỏ lại bạn phía sau, rũ bỏ hoàn toàn tội lỗi thuộc về mình.
“Xin lỗi… hức… xin lỗi…”
Cô co chân lên, gục mặt xuống rồi rơi từng giọt nước mắt ân hận. Cô khóc như một đứa trẻ nhận lỗi, khóc như muốn từ chối thực tại, khóc như muốn những điều đó chưa hề xảy ra.
“Hức… hức… huhuhu…”
Trong căn phòng rộng lớn, không có bất kì âm thanh nào khác, chỉ còn lại tiếng sụt sịt, cũng như tiếng khóc và lời xin lỗi của cô.