Chương 62: Giao lưu (26) – Kết thúc… sắp rồi
Trong hang động, ngay sau khi tất cả mọi người bị dịch chuyển đi nơi khác.
“Chậc chậc chậc, tên nhóc đen đủi. Không ngờ ngươi lại rơi vào tay bọn ta.” (Tiếng Trung)
Vừa nói, hắn vừa đạp xuống thân thể Thanh Tâm một cách không thương tiếc.
“…”
Thanh Tâm im lặng, vì bây giờ cậu cảm thấy đầu óc choáng váng, thân thể tê liệt, mana trong Lõi như mất kiểm soát, tự động tản ra xung quanh.
“A… không nói được sao? Cũng đúng thôi, trúng loại kịch độc từ Hắc Xà Xích Đồng cấp 4 thì làm sao mà nói được.” (Tiếng Trung)
Hắn thích thú, rút con dao sau lưng cậu ra, vén mũ áo choàng lên lên, rồi túm lấy tóc, nhấc mặt cậu lên, sau đó dùng chính con dao vừa rút đập đập vào má cậu.
“Ta nên làm gì ngươi đây tên nhóc. Treo ngược, mổ xẻ, thử độc, lọc da tróc thịt…” (Tiếng Trung)
Hắn từ từ liệt kê ra từng loại tra tấn mà hắn nghĩ được.
“Oáp… ta sẽ ra kia ngồi nghỉ, ngươi cứ làm gì tùy ý. Miễn sao lúc giết chết tên nhóc này, thì đưa ta xác để cắn nuốt hồi phục là được.” (Tiếng Trung)
Một tên ngáp một cái, sau đó đến bên cạnh lửa trại còn chưa tắt, lôi ra một loại thích trong túi áo, đặt bên cạnh lửa trại để nướng. Đối với hắn, việc nấu ăn trong khi đồng bọn tra tấn người khác, là một việc vô cùng bình thường.
“Rồi rồi…” (Tiếng Trung)
Tên túm tóc cậu gật đầu tỏ vẻ không quan tâm, sau đó lại quay qua cậu nói tiếp:
“Haha, lũ Đại Việt các ngươi đúng là xui xẻo. Có bao nhiêu hải đảo để chọn, thì các ngươi lại chọn đúng hải đảo mà Vô Nguyên dùng để lập căn cứ ẩn…” (Tiếng Trung)
Không biết có phải do nhàm chán hay muốn cho con mồi biết được lý do, hắn bắt đầu kể cho Thanh Tâm lí do vì sao bọn chúng ở đây, mặc kệ cậu có nghe được, hiểu được hay không.
“Ngươi biết gì không, cuộc sống của bọn ta nhàm chán. Mỗi ngày phải săn bắt ma thú, rồi giao cho tên khốn (Elliot Kane) kia, thậm chí có vài lần phải đi chọc đám ma thú cấp 4 cấp 5, rồi chết cả đống đứa. Mặc dù bọn chúng chết thì người được lợi vẫn là bọn ta, nhưng ngươi biết cảm giác nơm nớp lo sợ, ngày mai người chết có lẽ sẽ là mình như nào không?” (Tiếng Trung)
Mặc dù hắn kể rất nhiều, nhưng cậu lại không có tâm trạng, hay nói đúng hơn là không thể nghe hắn nói gì. Nhưng nhờ khoảng thời gian hắn hàn huyên, thì cậu đã có thể thanh tỉnh được đôi chút.
“Này nhé, nghe người khác nói mà không trả lời… là bất lịch sự lắm đấy!” (Tiếng Trung)
Bỗng nhiên, hắn cầm đầu, rồi dập đầu cậu liên tục xuống đất. Khiến cho khuôn mặt cậu vốn đã bị thương, nay càng tàn tạ hơn. Mũi cậu bị dập, máu liên tục chảy ra, trên khuôn mặt cũng dần xuất hiện chi chít các vết thương lớn nhỏ.
“Tốt rồi… Này, ngươi biết gì không? Mỗi khi sắp ngủ ta đều nghĩ, tại sao đều là con người với nhau, mà lại khác nhau đến thế. Trong lúc các ngươi được ăn ngon, mặc ấm, được sống một cách sung sướng. Thì chúng ta lại phải dùng mạng sống để chiến đấu, để sinh tồn trên cái xã hội thối nát này.” (Tiếng Trung)
Càng nói về sau thì hắn càng cắn răng, nghiến lợi khi nghĩ về cuộc sống của hắn. Sau đó hắn dùng chân, đạp cậu quay người, rồi lôi ra một con dao, liên tục đâm cậu.
“Khục… ọc…”
Bị đâm liên tục, cậu liền ho ra từng ngụm máu. Cơ thể lành lặn lúc đầu, giờ đã bị đâm thành tổ ong.
“Yên tâm, ta chỉ dùng loại dao thường mà thôi. Nếu dùng loại dao tẩm độc, thì ngươi chết quá dễ dàng rồi.” (Tiếng Trung)
Nhìn thấy thành quả của mình, hắn như bị kích thích, liền chọc ngón tay của mình vào vết đâm của cậu, liên tục ngoáy khiến cho vết thương bị rách thêm, máu chảy ra từ đó cũng càng nhiều.
“HAHAHAHA! Cảm giác này là sướng nhất!” (Tiếng Trung)
“Ư… a…”
Thanh Tâm cả cơ thể như bị giòi chui vào, miệng rên rỉ vài câu đau đớn.
“Vẫn còn ý thức sao? Vậy thì càng tốt!” (Tiếng Trung)
Ánh mắt hắn khẽ cong lại như thể đang cười, rồi đứng dậy, liên tục đạp lên cơ thể cậu, rồi lấy chân day day vết thương mà hắn gây ra.
“Aaaa…”
Cậu rên rỉ những âm thanh nhỏ bé, nhưng vì đầu óc vẫn còn choáng váng, nên không thể làm gì được.
“HAHAHAHA! Sao? Cảm thấy cơ thể bị giày xéo mà không thể làm gì, cảm giác như thế nào?!” (Tiếng Trung)
Nói rồi hắn liền bao bọc bàn chân bằng nguyên tố, đá cậu bay đi. Cơ thể cậu bay đến đập trúng bức tường đá mới dừng lại, rồi rơi xuống đất như một đồ vật vô tri vô giác.
“Hah, với trình độ “đá bóng” này của ta, thì mấy tên chuyên nghiệp cũng chỉ là rác rưởi.” (Tiếng Trung)
Hắn vừa nói vừa từ từ tiến về phía cậu. Nhưng ngay sau đó, hắn liền đứng tại chỗ, mắt trừng lớn không thể tin được.
Vì hiện tại, Thanh Tâm với cơ thể tàn tạ, đang vịn tường đứng dậy. Mỗi lần cậu nhích cơ thể, là một lần máu loang lổ chảy ra từ các lỗ trên cơ thể cậu.
“Khục…”
Sau khi đứng lên, cả cơ thể cậu đều dựa vào tường để có thể đứng được. Nhưng ngay sau đó, cậu liền ho ra vài ngụm máu, ánh mắt mệt mỏi cố gắng mở ra, nhìn về phía trước.
“Haha, nhìn này! Tên nhóc này lại cố gắng chống chọi với cái cơ thể tàn tạ của nó này.” (Tiếng Trung)
Hắn cảm thấy hành động của cậu là một điều nực cười, rồi nhìn về phía đồng bọn, chỉ về hướng cậu, nói một cách khinh miệt.
Đồng bọn của hắn chỉ nhìn một mắt, rồi tiếp tục nướng xiên thịt trong tay. Thấy đồng bọn tỏ vẻ như vậy, hắn liền có chút không vui, nhưng không thể làm gì, đành chuyển ánh nhìn ác độc lên cậu, như thể vì cậu mà hắn bị bẽ mặt.
“Khụ… khục…”
Thanh Tâm tiếp tục ho ra hai ngụm máu lớn, chân cũng không thể chịu nổi mà quỳ xuống.
“Ngươi muốn ta tha chết sao?”
Thấy cậu quỳ như vậy, hắn liền cảm thấy vui vẻ, đứng im tại chỗ xem cậu có thể làm gì với cái thân thể đó.
Cậu đưa bàn tay chằng chịt vết thương lên, nắm lấy con dao ở eo, dùng hết sức bình sinh rút nó ra khỏi người.
“Khục… khặc…”
Vừa rút con dao ra, cậu liền tiếp tục ho, rồi đổ về phía trước, nằm gục xuống đất. Ánh mắt cậu lờ đờ, nhưng nếu nhìn kĩ thấy vẫn thấy ánh sáng trong đó.
“Chậc… chỉ có thể thôi sao? Thật nhàm chán.” (Tiếng Trung)
Thấy cậu chỉ đơn thuần là rút con dao ra, hắn liền cảm thấy vô vị. Đứng lên, từ từ tiến đến, nhằm tiếp tục tra tấn cậu.
Thanh Tâm nằm đó, ánh mắt vẫn mở một cách kiên cường, mặc kệ cơn đau khắp toàn thân, đầu óc cậu bắt đầu vận chuyển, nhưng vận chuyển một cách rất miễn cưỡng.
“Khởi động… Bí… Pháp: … Đánh… Đổi…”
[Ngươi, muốn đánh đổi điều gì và lấy điều gì?]
Bỗng có một âm thanh không rõ từ đâu đến, cũng như không phân biệt được là nam, nữ, già, trẻ vang lên trong đầu cậu.
Khi nghe được giọng nói đó, tâm trí cậu như chìm xuống mực nước sâu, nhưng nhờ đó mà cậu cảm thấy mình vô cùng minh mẫn. Lúc này cậu không có cơ thể, không có giác quan, chỉ có suy nghĩ về [Đánh Đổi].
“Ta, Nguyễn Thanh Tâm. Muốn đổi lấy hồi phục hoàn toàn, cái giá tự ngươi định.”
[Từ chối, hiện tại ngươi không có thứ gì đáng giá để trao đổi.]
“…”
Thanh Tâm im lặng không đáp, cậu “hiểu” bí pháp này như nào, giờ chỉ cần chờ “giọng nói” đó đưa ra cái giá mà thôi. Sau một hồi im lặng, có lẽ là đã định ra được “cái giá” “giọng nói” đó liền lên tiếng:
[Nếu ngươi chấp nhận, ta sẽ dùng chính tương lai gần của ngươi để làm “cái giá”.]
“Thành giao.”
Cậu chấp nhận ngay lập tức, dù không biết “tương lai” mà “giọng nói” đó nói sẽ là gì. Nhưng hiện tại cậu không có thời gian nghĩ, vì nếu không đổi ngay bây giờ, thì cậu sẽ không hề có “tương lai”.
[Chấp thuận. Lõi của ngươi sẽ bị khóa, đổi lại ngươi sẽ hồi phục hoàn toàn.]
Vừa dứt lời, Lõi của cậu liền bị hai chiếc xích sắt xuất hiện từ hư không khóa lại, màu sắc mana trong Lõi cũng dần chuyển thành màu xám.
[Nhớ kĩ. Hãy “trao đổi” khi ngươi tỉnh táo, hãy “đánh đổi” khi ngươi khó khăn và hãy “hiến tế” khi ngươi… tuyệt vọng.]
Sau khi nói xong, “giọng nói” đó dần biến mất vào hư không, tâm trí cậu cũng vì thế mà trở lại cơ thể. Khi trở về, cậu cảm thấy thân thể hồi phục một cách nhanh chóng, độc tính trong cơ thể dần biến mất, đầu óc cậu cũng dần tỉnh táo. Chỉ có một điều vô cùng không tốt, là cậu hoàn toàn không thể điều động cũng như cảm nhận được mana.
‘Phù… thật may là hồi phục không có bất cư biến động nào, nếu không thì mình chết chắc. Giờ… là lúc thay đổi vai trò.’
Thanh Tâm nhẹ nhàng thở phào một hơi, tiếp tục nằm tại chỗ, nắm chặt con dao tẩm độc trong tay, chờ đợi con mồi vào tròng.
Tên Vô Nguyên vẫn chưa biết Thanh Tâm đã hoàn toàn hồi phục, vì cậu đang nằm úp, nên hắn không biết được cơ thể cậu đã biến đổi như nào. Hắn vẫn từ từ tiến đến, xoay con dao trong tay như thể không biết hắn đang bước đến cửa tử.
“Tiếp tục nào nhóc con, nghỉ ngơi thế là đủ rồi.” (Tiếng Trung)
Hắn cúi xuống, đưa tay ra bóp cổ cậu nhấc lên. Dù vậy, hắn vẫn chưa thấy có gì đó bất thường, vì hiện tại Thanh Tâm trông vô cùng thảm hại vì bụi bẩn và vết máu loang lổ trên áo.
“Ha… nhìn ngươi tàn tạ thật đấy… khục” (Tiếng Trung)
Ánh mắt hắn khinh thường nhìn cậu, nhưng ngay sau đó hắn liền cảm thấy nhói ở bụng. Tiếp đó hắn liền cảm thấy mí mắt nặng trĩu, cơ thể tê liệt, mana trong Lõi dần hỗn loạn, miệng nôn ra máu, nhưng do bịt kín mặt bằng vải nên máu hoàn toàn thấm vào đó.
Thanh Tâm nhanh chóng đỡ lấy hắn, không để hắn ngã xuống. Dù vậy, đồng bọn hắn ở xa cũng đã nghe thấy gì đó, liền quay sang hỏi.
“Hử? Này! Ngươi kêu gì đấy.” (Tiếng Trung)
Thanh Tâm nghe vậy cũng không hoảng hốt, đưa tay lấy con dao trong tay hắn, rồi dùng chính con dao hắn đâm hắn để tạo tiếng động, sau đó cậu liền nắm lấy tay hắn làm như thể hắn đang dùng dao đâm cậu. Vì Vô Nguyên đều mặc áo choàng che kín nên rất rộng, nhờ đó mà cậu có thể che giấu hoàn toàn cơ thể khỏi tên đồng bọn
“Chậc, hôm nay đổi cách tra tấn à?”
Thấy không có gì, đồng bọn hắn liền quay qua, nhìn xiên thịt nướng sắp hoàn thành trong tay.
Thanh Tâm làm một như vậy một hồi mới ngó đầu ra xem. Thấy tên đồng bọn không nhìn vế phía này, cậu liền thở phào, nhưng không may, cậu không giữ vững mà để hắn ngã về phía sau kêu một tiếng rầm. Dù như vậy, nhưn tên đồng bọn có vẻ không quan tâm, hắn như thể coi âm thanh vừa rồi là âm thanh đồng bọn tạo ra.
‘Phù… cảm ơn vì không nhìn qua.’
Cậu bước từng bước không gây tiếng động ra phía sau hắn. Việc đi không tiếng động với cậu bây giờ dễ như trở bàn tay, vì thầy dạy võ cho cậu là sư phụ của Long Linh Tuyết, nếu không làm được thì cậu nên đập đầu vào gối mà tự tử.
Phập!
Cậu giơ con dao tẩm độc trong tay lên, nhanh chóng, chuẩn xác đâm ngay sau gáy hắn.
“Hự…”
Hắn đang tập trung vào nướng thịt, thì cảm thấy đau nhói ở cổ. Chỉ kịp kêu được một tiếng liền ngã sang bên cạnh, độc tính mới vào cơ thể liền lan ra, khiến hắn không thể làm gì được.
“Ha… Thật may là các ngươi quá khinh địch.” (Tiếng Trung)
Thanh Tâm nhìn xuống rồi buông ra một câu nói, thật bất ngờ là cậu nói tiếng Hoa Hạ rất trôi chảy. Sau đó cậu liền rút con dao ra sau gáy, rồi đâm từ mắt hắn chéo lên, đâm xuyên lên não.
“Chậc… dù đã giết người, nhưng vẫn cảm thấy không tốt chút nào.”
Cậu nhìn xuống đôi tay đang run rẩy của mình, khẽ thở đều bình tĩnh rồi bắt đầu lục soát trên cơ thể của hắn.
“Hừm… một con dao bình thường, vài viên lương khô, hai tờ giấy trống? một tấm thẻ… thẻ thành viên Vô Nguyên? vài trăm tệ tiền Hoa? Hai viên đá mana cao cấp! hai bình thuốc hồi phục cao cấp! Trúng Mánh!”
Cậu ánh mắt sáng lên, rồi nhìn qua tên còn lại, sau đó cầm hết đồ tiến đến bên cạnh hắn.
Nhìn xuống, thấy cơ thể hắn đang co giật, ánh mắt dần tan ra, miệng bắt đầu sùi bọt mép, thấm qua cả băng vải.
“Phù… may mà khả năng kháng độc của mình cao, nếu không thì chết do độc rồi.”
Thanh Tâm thoáng rùng mình, sau đó lại thầm cảm ơn Dạ Ảnh Quang vì đã cho cậu “thử” thuốc độc của anh ta, vì nhờ đó mới khiến khả năng kháng độc của cậu tăng cao. Nghĩ xong cậu liền lục đồ trên cơ thể hắn.
“Ba con dao… tính thêm hai con dao găm trúng mình là năm con dao. Tẩm độc hết à? Hừm… lọ gì đây?”
Thanh Tâm cầm trên tay một lọ thủy tinh bé bằng ngón tay cái, trong đó là một thứ chất lỏng đặc sệt màu cam nhạt. Cảm thấy tò mò, cậu liền nghịch dại, mở nắp ra rồi để cách mũi một khoảng khá xa, hít nhẹ.
“Hít… hự… mẹ nó, là độc ạ.”
May mà cậu không hít nhiều, chỉ cảm thấy cơ thể hơi nôn nao một hồi rồi bình thường trở lại. Cậu đóng nắp lọ lại, để qua một bên rồi lúc lọi tiếp.
“Ồ hố, một viên đá mana cao cấp và vài độc dược cùng thảo dược.”
Thanh Tâm làm xong xuôi liền nhìn về tên đang co giật dưới đất. Ánh mắt cậu không hề có bất kì sự khinh bỉ hay ghét bỏ nào, chỉ có sự thương hại nồng đậm.
“Haizz… thôi thì kiếp sau cố gắng sống sót, đừng tham gia vào Vô Nguyên nữa.” (Tiếng Trung)
Dù không biết hắn có nghe được không, nhưng cậu vẫn cầm một tờ giấy lên che trước mặt hắn, rồi dùng con dao trong tay hắn, đâm xuyên từ mắt lên não như tên đồng bọn một cách nhanh chóng, không để hắn chịu thêm nỗi đau nào.
“Hử? Cái gì đây?”
Sau khi đâm xuyên mắt hắn, thì máu liền bắn lên trên tờ giấy, khiến cho vòng tròn ma pháp trên tờ giấy vốn ẩn mình bỗng hiện lên.
“Vòng tròn ma pháp? Đây là giấy ma pháp dùng một lần à?”
Nhớ lại vòng tròn ma pháp dịch chuyển hết mọi người lúc mình còn hấp hối, cậu nghĩ ra được tờ giấy trong tay mình là gì. Nghĩ xong, cậu liền nhìn về phía cái xác của tên Vô Nguyên.
“Khụ, dù có hơi tiêu chuẩn kép tí, nhưng ngươi là kẻ xấu mà nhỉ, vậy thì ta liền không nặng lòng rồi.” (Tiếng Trung)
Mặc dù hắn đã chết, nhưng cậu vẫn nói bằng tiếng Hoa Hạ, như thể sợ hắn không hiểu. Nói xong cậu liền cắt cổ tay hắn, để máu chảy vào tờ giấy. Vòng tròn ma pháp trên tờ giấy dần hiện ra, nhưng nó lại không hề sáng lên.
“Cái này… không dùng máu người khác được à? Hay phải dùng mana? Nhưng mà mình hiện tại đâu dùng được mana…”
Thanh Tâm khẽ xoắn quýt, cậu ôm đầu tỏ vẻ mệt mỏi. Nhưng nhanh chóng nghĩ thông, liền dọn hết vật phẩm vào túi không gian, tiện tay đến ăn hết thịt vừa nướng xong, rồi đứng ở trước cửa hang.
“Phù… thôi kệ, dù gì cũng chẳng có ai thấy, đành thử thôi.”
Cậu lấy ra một con dao không bị tẩm độc, nhẹ nhàng cắt một phần nhỏ, đủ để máu chảy ra nhưng không nhiều. Làm xong cậu liền để máu chảy xuống tờ giấy. Có vẻ cậu đã làm đúng, vòng tròn ma pháp liền sáng lên một cái rồi tắt đi.
“Thì ra cần người có ý thức dùng được à?”
Cậu nhanh chóng cắt cổ tay cho to thêm, rồi để máu chảy xuống tờ giấy. Cậu không chú ý một điều, trên mái tóc cậu, đang có một nhúm dần trở nên bạc trắng. Tờ giấy dần sáng lên, dưới đất cậu cũng dần xuất hiện một vòng tròn ma pháp.
‘Mong nó có dịch chuyển đến gần người mình chỉ định… để xem… ưu tiên cao nhất là Linh, tiếp đến là đồng đội.’
Cậu nhắm mắt lẩm bẩm trong đầu, sau đó ánh sáng dần sáng lên, bao trọn cơ thể cậu rồi tắt lịm, cậu cũng biến mất trong vòng tròn ma pháp đó.
Mở mắt ra, cậu liền thấy mình xuất hiện gần một con suối. Không nghĩ nhiều, cậu liền tiến đến con suối để rửa đi bụi bẩn trên khuôn mặt, và vết thương ở cánh tay.
‘A… mát mẻ. Mà khoan… hả! Tóc mình sao thế này?”
Sau khi rửa mặt, cậu liền thấy khuôn mặt mình hiện lên mặt nước. Mặc dù trời còn tối, nhưng với nhúm tóc trắng giữa đống tóc đen thì cậu vẫn nhìn ra.
“Ặc… chả nhẽ dùng tờ giấy kia nên bị như này…”
Thanh Tâm ôm đầu buồn bã, nếu biết như vậy thì cậu cũng chả dại mà dùng.
“A!”
Bỗng có một tiếng kêu vang vọng, cậu nghe vậy liền ngẩng đầu rồi nhìn về hướng đó.
“Có người sao? Hmm… đi vậy, mình có áo choàng Ẩn Giấu mà, lo gì…”
Nói xong, cậu liền đội mũ áo choàng lên, trên tay cầm một con dao để phòng thân, rồi chạy về hướng âm thanh phát ra.
…
Tiếp theo, không cần nói cũng đã hiểu. Cậu dịch chuyển đến gần nơi mà Bùi Trương Tú và Lang Thiên Nguyệt chiến đấu, cứu giúp hai người họ và tiếp tục câu chuyện về sau.