Chương 61: Giao lưu (25) – Ma Nhãn? Không!
Elliot Kane lao đến, quệt thanh đại kiếm của hắn xuống đất, tạo thành một đường dài, rồi chém từ dưới lên về phía Long Hoành, người đang ở gần hắn nhất.
Long Hoành không nao núng, anh ta xoay cổ tay, giơ cây thương lên cao rồi đâm trực diện mũi thương xuống dưới.
Keng! Roẹt… roẹt…
Hai thứ vũ khí va chạm với nhau, ma sát tóe ra tia lửa như đốm pháo hoa giữa màn đêm. Ngọn lửa từ cây kiếm cũng đối đầu với tia sét từ cây thương một cách gay gắt, không bên nào nhường bên nào.
“Hah, ngươi nghĩ chỉ với cây thương nhỏ bé đó, mà chặn được ta sao? Thật nực cười.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane khẽ cười một tiếng, sau đó dùng sức, truyền thêm nguyên tố vào thanh kiếm. Ngọn Hắc Hỏa từ lưỡi kiếm bùng lên, áp đảo tia sét của Long Hoành, thậm chí khiến cho mũi thương của anh ta bị méo mó, biến dạng do nhiệt độ cao.
‘Không ổn!’
Long Hoành biến sắc, anh ta nhanh chóng dùng Lôi Tốc dịch chuyển ra sau.
“Con chuột muốn chạy? Đừng hòng.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane khẽ bật người thẳng về phía trước, khác với việc đôi chân bị khóa gông cùm sẽ khiến giảm tốc hoặc gây bất tiện khi di chuyển, thì hắn lại tỏ vẻ như không có gì, thoải mái di chuyển một cách nhanh nhẹn, nhanh hơn là Lôi Tốc của Long Hoành.
“Chú chuột nhỏ, chết thôi nào.” (Tiếng Anh)
Giọng nói của hắn mang theo sự mỉa mai, khiến cho người nghe có cảm giác mình là con mồi bị hắn đùa giỡn trong tay. Elliot Kane di chuyển ra sau lưng anh ta, hắn không dùng kiếm, mà dùng chính móng vuốt sắt nhọn của mình, đâm xuyên người anh ta.
Nhưng thay vì thấy màu trào ra, thì chỉ thấy cả cơ thể Long Hoành hóa thành từng tia sét, lao về phía Elliot Kane, bao trùm mà giật điện toàn bộ cơ thể hắn.
“Ồ, con chuột này vẫn còn biết phản công sao?” (Tiếng Anh)
Bị giật điện nhưng Elliot Kane ánh mắt không hề thay đổi, như thể dòng điện vừa rồi chỉ đủ gãi ngứa cho hắn ta.
Long Hoành thật sự bây giờ đã di chuyển ra phía sau Ngưu Mãnh, miệng thở dốc, một dòng máu chảy ra từ khóe môi, mồ hôi trên trán ứa ra, trên ngực như bị vật gì đó đâm xuyên qua cơ thể, máu chảy nhuộm thẫm một phần áo.
Có vẻ như chiêu vừa rồi tuy cứu mạng anh ta, nhưng nó không hoàn toàn miễn sát thương và cần một cái giá cao để thi triển.
“Haha, mày trông thảm hại thật đấy, giờ đến tao.”
Mặc dù nói vậy, nhưng Ngưu Mãnh lại không hề có ý khinh địch. Chỉ thấy anh ta lôi ra trong túi không gian một cây rìu rất lớn, nhanh chóng cắm phần lưỡi rìu xuống đất.
“Đại Địa Chúc Phúc! Đại Địa Trỗi Dậy!”
Theo hiệu lệnh của anh ta, mặt đất cùng cây cối xung quanh như có sức sống. Chúng chia làm hai bên, một bên thì tỏa ra ánh sáng xanh lá và vàng nhập vào vũ khí và cơ thể anh ta, bên còn lại thì đất đá bay lên, tạo thành hai con golem hình người bằng đất và bằng cây vô cùng to lớn, rồi ra lệnh cho chúng chạy đến tấn công Elliot Kane.
Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh
Mỗi lần golem dậm chân xuống, đều vang lên một tiếng vô cùng nặng nề. Chúng lao đến, giơ nắm đấm lên, cùng lúc đấm về phía trước.
“Golem sao? Cũng chỉ thế thôi.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane chẳng mảy may sợ hãi trước hai con golem cao hơn mình 2 mét, hắn chỉ cần đưa thanh đại kiếm của mình ra sau, quét ngang về phía trước. Hai con golem chưa xuất hiện được bao lâu, đã bị cắt đôi như một miếng đậu hũ mềm mại.
“Không thể nào!”
Giờ đến lượt cả bốn người kinh ngạc trừng lớn mắt, họ đều biết golem đất và cây của Ngưu Mãnh vô cùng cứng cáp. Vậy mà đối phương chỉ cần chém ngang thanh kiếm, là đã có thể cắt đôi chúng vô cùng dễ dàng.
“Gah! Cây Cối Hội Tụ!”
Ngưu Mãnh thấy vậy liền cầm chặt cây rìu lên, lao về phía Elliot Kane. Theo tiếng gọi của anh ta, cây cối xung quanh hắn dần dài ra, quấn quanh người của hắn, không để cho hắn di chuyển.
Keng!
Cây rìu bổ xuống, nhưng thay vì thấy vết máu bay cao, thì chỉ thấy lưỡi rìu như đập phải thanh sắt cứng, định trụ ở đó. Thấy vậy sắc mặt Ngưu Mãnh trầm xuống, không thể tin nổi trước phòng thủ của đối phương.
“A… con chuột nhỏ bé, cảm thấy tuyệt vọng sao?” (Tiếng Anh)
Đôi mắt sau mặt nạ khẽ híp lại, như thể nhìn được một chuyện rất thú vị, giọng nói của hắn mang theo sự thích thú, sau khi thấy ánh mắt của Ngưu Mãnh.
“Tuyệt vọng thêm đi lũ chuột nhỏ bé, nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của các ngươi khiến ta vô cùng vui vẻ.” (Tiếng Anh)
Nói xong, cả cơ thể hắn bùng lên ngọn Hắc Hỏa, đốt cháy những cành cây quấn lấy hắn, thậm chí nó tạo thành một đường truyền, ngọn lửa dần lan từ cành cây đến tất cả cái cây gần đó, đốt trụi một phần cây cối của khu rừng.
“Hừ…”
Cảm nhận được sự bỏng rát khi mới chỉ chạm vào một phần nhỏ của Hắc Hỏa, Ngưu Mãnh sắc mặt đại biến, nhanh chóng rút cây rìu ra và nhảy lui về phía sau hàng chục bước.
“Chạy đi lũ chuột, làm ta vui thêm nào. Hắc Hỏa Tử Vong.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane giơ thanh kiếm lên cao, ngọn lửa từ cơ thể hắn dần di chuyển lên lưỡi kiếm, rồi chém thật mạnh từ trên xuống dưới. Tạo thành một vết chém dọc vô cùng to lớn, lao nhanh về phía năm người.
Thậm chí đoạn đường nó bay qua, đều khiến cho cây cối và thảm thực vật ở đó bốc hơi, không để lại bất kì sự sống nào ở lại.
“Lôi Thiên Oanh Đỉnh!” “Đại Địa Che Chắn!” “Màng Chắn B03 – Full Power!”
Dù ở xa vẫn cảm nhận được sức nóng đến chết người đó, ba người Long Hoành, Ngưu Mãnh và Phạm Huỳnh, đều dùng tất cả mọi thứ để có thể bảo vệ mọi người.
Từ trên trời vốn bình thường, thì giờ lại xuất hiện vô số sấm sét đánh xuống ngọn lửa. Bao quanh họ là đất đá, cây cối dần tụ hợp lại, tạo thành một bức tường hình tròn. Thậm chí trên trong lớp đá, cũng xuất hiện thêm một quả cầu nhỏ bé, bay lên cao, chiếu xuống một màn chắn đậm đặc.
Ruỳnh! UỲNH!
Sau tất cả, một vụ nổ kinh thiên động địa vang lên, phá tan tất cả mọi thứ xung quanh, tạo thành một bình địa chết chóc. Ở giữa trung tâm vụ nổ, có một tấm màn chắn dần nhấp nháy, sau đó liền tự vỡ tan, bao gồm cả thiết bị trên cao. Khói bụi dần tan đi, để lộ ra bên trong là cả bốn người đang quỳ gối và đồng loạt ho ra từng ngụm máu lớn.
“Khục! (x4)”
Trong số họ thì chỉ còn Thanh Tâm là không có bất kì tổn thương nào, tất cả là nhờ Miêu Như Nguyệt. Cô nàng đã dùng hầu hết nguyên tố Hắc Ám, bao bọc cậu trong một cái kén để chặn toàn bộ xung kích tỏa ra từ vụ nổ.
Vì nếu cô nàng tỏa ra xung quanh bảo vệ mọi người, thì bốn người sẽ chỉ bị thương nhẹ, nhưng Thanh Tâm với tình trạng hiện tại thì không thể chịu được, có khả năng cậu sẽ nhận trấn động dẫn đến tử vong.
“A~ nhìn lũ chuột các ngươi liều chết, giúp ta cảm thấy một chút vui vẻ đấy chứ.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane bước một cách chậm rãi tiến đến gần. Mỗi bước hắn đi, đều là mỗi bước dẫm thẳng vào trái tim đang đập liên hồi của bốn người.
Soạt… Bộp!
Đang trong lúc bốn người cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể lại không chịu nghe theo. Thì họ nghe thấy tiếng động, cả bốn người đều đồng loạt nhìn lên, chỉ thấy trước mặt họ bây giờ lại xuất hiện một bóng người, cầm thanh kiếm có màu đỏ lam quỷ dị.
Đó không phải ai khác ngoài ma hóa Thanh Linh. Ở xa, cô nghe thấy tiếng nổ rất lớn, cảm nhận được có điều chẳng lành, cô liền tăng tốc chạy về phía trước, khi đến nơi thì nhìn thấy cảnh tượng hiện tại.
“Em gái! Chạy đi, chỗ này không phải để em đến đâu!”
Long Hoành hét lên với chất giọng khàn khàn, ánh mắt cũng vô cùng hoảng hốt khi thấy một thí sinh tham gia giao lưu.
“Thanh Linh” không trả lời, cô từ từ xoay người, ánh mắt lạnh lùng quét qua bốn người họ, sau đó ánh mắt liền tập trung vào người đang được Miêu Như Nguyệt ôm trong lòng.
Cô khẽ nhíu mày, nhanh chóng biến mất trước mặt họ, rồi xuất hiện trước mặt Miêu Như Nguyệt, tay nắm thành nắm đấm, đấm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng, sau đó giơ tay, “cướp” rồi ôm lấy người mà cô hằng mong nhớ.
Nói nhanh không nhanh, nói chậm cũng không chậm. “Thanh Linh” di chuyển vẫn đủ để bọn họ thấy rõ, nhưng vì tình trạng cơ thể của bọn họ hiện tại cảm thấy vô cùng nặng nề, vì thế không ai có thể ra tay chặn lại cô nàng.
Bộp.
“Ư…”
Miêu Như Nguyệt bị đấm ngã ra sau, một bên khuôn mặt cảm thấy đỏ rát và đầu óc có phần choáng váng.
“Này!”
“Im miệng.”
Long Hoành muốn nói gì đó, thì liền bị “Thanh Linh” dùng chân, đạp đầu anh ta xuống đất.
Tiếp đó cô dùng sức, bật người ra xa. Vòng tay ôm eo Thanh Tâm, khuôn mặt gục vào cổ cậu ta, hết sức nâng niu người trong lòng mình, ôm chặt và tham lam hít mùi hương cơ thể của cậu.
“A~ Tâm à… Tôi yêu cậu nhiều lắm.”
Giọng nói của cô mang theo sự ma mị, cùng với điên cuồng một cách kì lạ.
“Chỉ có điều… cơ thể của cậu… lại bị một đám người giày xéo…”
Nói xong, cô ngước lên, nhìn thẳng về phía Elliot Kane. Ánh mắt cô mang theo sát ý cuồn cuộn, như hóa thành thực chất mà nhằm về phía hắn ta.
Vốn dĩ chỉ muốn xem chuyện vui, thì Elliot Kane như bị điện giật, cơ thể run rẩy, hơi thở dần gấp gáp, ánh mắt dần tỏ vẻ tham lam và hưng phấn khi nhìn về phía “Thanh Linh” hay nói đúng hơn là mắt phải của cô nàng.
“Ma… Ma Nhãn giai đoạn 2 sao? Không… đây không phải Ma Nhãn nữa rồi…” (Tiếng Anh)
Hơi thở hắn ngày càng gấp gáp, như thể hắn gặp được một thứ bảo vật vô giá mà hắn hằng mong ước vậy.
“Tâm à… ở đây chờ tôi nhé, tôi đi giết hắn rồi về ngay.”
“Thanh Linh” lại ôm chặt, hít sâu mùi hương trên cơ thể cậu. Sau đó liền thơm lên má cậu một ngụm, tạo một chiếc giường bằng Huyết Thủy, nhẹ nhàng đặt cậu lên trên, rồi tạo thêm một màn chắn, bao bọc cậu trong đó như thể bảo vệ một bảo vật vô giá của cô.
Làm xong tất cả, cô xoay người, cầm chặt thanh kiếm tiến về phía Elliot Kane, người không có bất cứ động tĩnh gì từ lúc cô xuất hiện.
“Ha… ha… ngươi… ngươi làm thế nào…” (Tiếng Anh)
Hắn thở dốc, ánh mắt tham lam nhìn “Thanh Linh” rồi đưa ra câu hỏi.
“Thanh Linh” không trả lời, cô chỉ giơ thanh kiếm trong tay lên, nhảy bật về phía hắn.
“Haha… không sao… ta sẽ mổ xẻ ngươi… để biết thêm tri thức mới!” (Tiếng Anh)
Elliot Kane thấy “Thanh Linh” không có ý định giao tiếp, hắn cũng không hỏi thêm. Ngọn Hắc Hỏa bùng lên, bao bọc cả cơ thể lẫn thanh kiếm của hắn, như một “bộ giáp” bất bại, không để ai lại gần.
Với người khác thì có lẽ có chút khó khăn, nhưng với ma hóa Thanh Linh thì không như vậy. Chỉ thấy cô khẽ ngoắc tay, hai cái rễ cây từ dưới đất đâm lên, khóa chặt hắn. Khác với rễ cây sẫm màu, thì rễ cây của cô lại có màu đỏ tươi như máu, trông vô cùng quỷ dị.
“Huh?”
Thay vì bị đốt trụi, thì ngọn lửa của Elliot Kane lại không thể làm gì rễ cây của cô. Thanh Linh tiếp tục nắm tay, cả cơ thể cô liền bao bọc bằng một lớp Huyết Thủy mỏng.
Thủy Lưu Phái – Thức Thứ hai: Sóng Vỗ.
Cô cầm chặt thanh kiếm, liên tục chém về phía trước, tạo thành liên hoàn chém như sóng vỗ bờ.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên mỗi khi cô chém trúng hắn, mặc dù không gây ra sát thương, nhưng vẫn tạo vài vết trầy xước trên bộ giáp… hay nói đúng hơn là da của hắn.
“Haha, dù ngươi có Ma Nhãn cấp 2 thì sao chứ? Chẳng phải cơ thể vẫn vô cùng yếu ớt sao?” (Tiếng Anh)
Elliot Kane khinh miệt cười một tiếng, sau đó hắn liền vùng lên, kéo bật rễ cây khỏi đất, xoay cổ tay, chém về phía “Thanh Linh”. Lưỡi kiếm chém đôi người cô nàng, nhưng thay vì thấy máu bắn ra, thì chỉ thấy cơ thể cô nàng hóa thành sương máu, dần tan biến.
Thủy Lưu Phái – Thức thứ tám: Kính Hoa Thủy Nguyệt.
Thấy không chém trúng, hắn tỏ vẻ rất bất ngờ, nhưng tiếp theo lại cảm thấy nhói đau, quay ra sau thì thấy Thanh Linh đã đâm phía sau hắn. Tất nhiên, với lớp da thịt hoàn toàn là kim loại, thì gây sát thương lên hắn với cấp độ hiện tại của cô gần như là không thể.
Nhưng có một điều mà Elliot Kane không ngờ, là “Thanh Linh” không hề theo lẽ thường. Chỉ thấy cô ngưng tụ Huyết Thủy cùng Huyết Mộc thành một cây kim to lớn, rồi đâm vào… “cửa sau” của hắn, vì nơi đó là nơi duy nhất không được “bảo vệ” kĩ càng.
“Ngươi… A!” (Tiếng Anh)
Elliot Kane sững sờ trong giây lát, nhưng “Thanh Linh” thì không. Cô sau khi đâm vào hắn, liền nhanh chóng đá mạnh một cú, khiến cho cây kim chui một nửa… vào trong.
(Cá: xin lỗi người anh em… là tôi có lỗi…)
Ba người Lòng Hoành, Ngưu Mãnh, Phạm Huỳnh Thiên ở xa sắc mặt tái mét, dùng tay che đi phía sau của mình. Còn Miêu Như Nguyệt thì lo lắng nhìn qua Thanh Tâm đang được bao bọc, sau đó ánh mắt lấp lóe nhìn “Thanh Linh” ở xa không biết nghĩ gì.
“Giết! Ta phải giết ngươi!” (Tiếng Anh)
Elliot Kane tức giận, hắn bùng phát sức mạnh, khiến cho “Thanh Linh” bị trấn động, cơ thể bay ra phía sau vài mét, tiếp đất liền ho ra một ngụm máu.
Chỉ thấy thanh đại kiếm trong tay hắn dần biến đổi thành cây thương, từ một lưỡi dao phẫu thuật, liền chuyển sang một con dao phẫu thuật hoàn chỉnh.
“Ta phải mổ xẻ ngươi, chia tất cả cơ thể của ngươi ra!” (Tiếng Anh)
Hắn gầm lên, lao đến đâm cây thương trong tay về phía trước. Đầu thương mang theo Hắc Hỏa cháy rực, như muốn thiêu đốt thứ nó tấn công.
“Ngươi chạy được sao?!” (Tiếng Anh)
“Thanh Linh” vốn định né chiêu, liền bị một uy áp trên đầu dìm xuống, khiến cho cô bị định trụ, quỳ xuống một gối.
‘Chậc, khoảng cách cấp độ vẫn quá cao… haizz… chỉ còn cách này thôi.”
Cô khẽ thở dài trong lòng, nhìn qua Thanh Tâm một cách tiếc nuối, rồi quả quyết sử dụng vòng ma pháp trong mắt.
Vòng ma pháp xoay tròn, dần hiện ra trước mắt cô. Nó phát ra ánh sáng đỏ như máu, chỉ hướng về phía Elliot Kane.
“!@#$%^&*”
“Thanh Linh” miệng khẽ lẩm bẩm một thứ ngôn ngữ kì lạ, hay nói đúng hơn là câu thần chú ma pháp.
Elliot Kane như không thấy vòng ma pháp trước mặt, nhưng theo tầm nhìn của “Thanh Linh” thì chỉ thấy hắn đi qua vòng tròn ma pháp đó, rồi ngọn lửa bao quanh hắn, cây kim còn dính trong… “cửa sau” của hắn đều lần lượt tan biến.
Không những thế, cơ thể của hắn cũng dần trở lại dáng vẻ bình thường. chỉ có cây thương trong tay hắn là không trở lại thành kiếm. Theo lực đâm, cây thương lao đến, đâm xuyên bả vai của cô.
“Thanh Linh” khi bị đâm xuyên lại không kêu bất cứ tiếng nào, thậm chí cũng không có bất kì hành động nào. Chỉ thấy bây giờ hai mắt cô nhắm nghiền, như thể đã mất đi ý thức. Thanh kiếm bên cạnh cũng dần trở lại thanh kiếm giản dị bình thường.
“Huh? Huh? Huh?”
Elliot Kane cảm thấy kì lạ, hắn nhìn xuống tay mình, sau đó sờ khắp cơ thể. Hắn nhanh chóng cảm thấy kì lạ, vì hiện tại hắn không hề cảm nhận được bất kì mana nào trong Lõi, thậm chí cả xung quanh.
“Không… không thể nào!” (Tiếng Anh)
Hắn bắt đầu hoảng loạn, vì vừa rồi theo tầm nhìn của hắn, thì chỉ thấy chính hắn lao lên, đâm cây thương về phía “Thanh Linh”. Nhưng khi đâm xuyên bả vai cô nàng, thì lại thấy bản thân mất đi khả năng kiểm soát mana.
Elliot Kane lần đầu cảm thấy sợ hãi, hắn nhanh chóng rút cây thương ra, rồi nhảy ra xa cô nàng. Như thể ở gần cô nàng mới khiến hắn như vậy.
Không rõ có thật sự là như vậy không, nhưng khi hắn chạy ra xa Thanh Linh khoảng 10 mét, thì Lõi của hắn liền hoạt động lại, cũng như mana xung quanh hắn dần xuất hiện.
“Hừ! Nếu không đến gần giết ngươi được, vậy thì ta liền giết ngươi từ xa.” (Tiếng Anh)
Nói xong hắn liền ngưng tụ một cây cung, một mũi tên bằng Hắc Hỏa. Sau đó không cần nói nhiều, hắn liền giương cung lên, nhắm về phía Thanh Linh, người đang mất ý thức nằm ở đó.
Ping!
Vốn buông tay khỏi dây cung, thì hắn liền khựng lại. Vì dưới chân hắn bây giờ, lại xuất hiện một vòng tròn, giống như vòng tròn dịch chuyển đám người ở trong hang. Chỉ khác biệt là hoa văn vòng tròn hiện tại, lại nhiều hơn hoa văn vòng tròn trước vài dòng.
Ở phía xa, không rõ Thanh Tâm có đang tỉnh hay không. Chỉ thấy cậu vẫn nhắm mắt, cơ thể đứng dậy như bị điều khiển, một tay đưa vào túi không gian lôi ra một tờ giấy kì lạ, tay còn lại thì đưa lên miệng, cắn rách cổ tay, rồi để máu chảy vào tờ giấy đó.
Đặc biệt là, máu cậu chảy xuống tờ giấy càng nhiều, thì phần tóc vốn chỉ bị bạc một nhúm, nay có thể thấy bằng mắt thường lan ra, cho đến khi trắng nửa đầu thì cậu mới dừng lại.
“Khôn…!”
Hắn bỗng muốn hét gì đó, nhưng ánh sáng lóa lên, khiến hắn biến mất tại nơi đó.
Sau khi đã hoàn thành trục xuất hắn khỏi nơi này, Thanh Tâm như con rối mất dây, cả cơ thể ngã ra sau, nằm im như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nếu như không phải tóc cậu một nửa bạc trắng, tay vẫn còn chảy máu, sắc mặt trắng bệch, thì sẽ chẳng ai nghĩ chuyện vừa rồi là do cậu làm.