-
Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
- Chương 60: Giao lưu (24) - Khế ước... thành? (4k từ)
Chương 60: Giao lưu (24) – Khế ước… thành? (4k từ)
Một khu vực nhỏ tối tăm trong khu rừng đang được phát sáng bởi chiếc pháo sáng phía trên. Thanh Tâm sau khi bắn pháo khẩn cấp, liền nấp ở một nơi gần đó, chờ đợi người đầu tiên đến là ai.
Mồ hôi từ từ lăn xuống gò má, cậu nuốt nước bọt tỏ ra vô cùng căng thẳng. Hành động này rất mạo hiểm, vì hiện tại cậu không thể sử dụng mana, giờ chỉ cần một tên Vô Nguyên Ngưng Tụ một sao thôi cũng dễ dàng giết chết cậu lúc này.
Qua vài phút chờ đợi, liền có tiếng bước chân tiến đến.
“Hử? Có người đến…”
Thanh Tâm căng thẳng nắm chặt con dao găm vừa lấy ra, cố gắng hạ thấp sự hiện diện của bản thân xuống mức thấp nhất, chăm chú nhìn về hướng âm thanh phát ra.
Cộp… cộp… cộp…
Tiếng giầy từ từ vang lên, có lẽ phần đế giầy được làm bằng kim loại, vậy nên âm thanh vang lên vô cùng nặng nề và vang vọng. Tiếng gió vi vu cùng với tiếng lá cây xào xạc, càng làm tăng lên không khí nặng nề, ngột ngạt tại đây.
‘Đó là ai? Vô Nguyên?’
Trước mặt cậu hiện tại là một người đàn ông phương Tây, có vóc dáng cao lớn ăn mặc khá lôi thôi, có mái tóc cắt ngắn một cách tùy tiện. Đó không ai khác ngoài Elliot Kane, một người bí ẩn thuộc tổ chức Vô Nguyên. Chỉ có điều, lần này hắn đang dùng một mảnh vải quấn quanh mắt, che đi phần mắt đỏ lam kì lạ của hắn.
“Chậc… lũ chuột nhắt các ngươi thật chậm chạp, chỉ việc đến đây thôi cũng phải để một người cao quý như ta phải chờ…” (Tiếng Anh)
Elliot Kane khó chịu đứng tại chỗ khoanh tay, giọng nói hắn mang theo sự khinh thường không hề che giấu. Sau đó, hắn quay về hướng mà Thanh Tâm đang trốn, giơ tay lên, tiếp tục nói:
“Ta nói đúng không? Con chuột nhắt đang trốn ở đó.” (Tiếng Anh)
Thanh Tâm vốn chỉ nghe hiểu được vài từ, nhưng khi nhìn thấy Elliot Kane quay qua, giơ tay về phía mình, cậu liền thấy không ổn, muốn chạy khỏi nơi ẩn nấp hiện tại. Không được như ý, cậu có cảm giác như cơ thể mình bị một lực hút vô hình hút lấy, khiến cho cậu không kiểm soát được mà bay về hướng hắn ta.
Bộp!
“Khục!”
Thanh Tâm bị bóp lấy cổ, khiến cho cậu tiếng ho của cậu có phần khàn khàn. Hắn nhấc cậu lên như nhấc cổ một con gà, giọng nói của hắn mang theo sự ghét bỏ, nhưng vẫn có chút thích thú vang lên
“Chà chà, một con chuột bị bệnh sao? Nhưng vì ngươi có công gọi đồng bọn của ngươi đến, khiến cho ta đỡ mất thời gian. Vì thế, ta sẽ thưởng cho ngươi một ghế đặc biệt, quan sát cảnh mà ta tàn sát đồng bọn của ngươi.” (Tiếng Anh)
Nói xong, hắn liền bắn cậu lên một cái cây gần đó, sau đó hắn điều động sức mạnh, hút bốn cành cây gần đó rồi điều khiển chúng đâm xuyên bả vai cùng bắp chân của cậu, ghim chặt cậu giữa thân cây đó.
“Ư…”
Thanh Tâm khẽ rên rỉ một tiếng khi hai bả vai cùng bắp chân bị đâm xuyên qua. Sau đó cậu liền cắn chặt răng chịu đựng, ngẩng đầu lên chăm chú nhìn về hướng Elliot Kane. Cậu không kêu ca, không cảm xúc nhìn hắn, cũng như không có bất kì động thái gì. Cậu như thể buông xuôi và chỉ đang cố nhớ kĩ người sẽ giết mình là ai.
“Ồ, không ngờ con chuột này vẫn còn có chút “sức sống”. Ánh mắt tốt đấy, dùng ngươi để thử loại thuốc mới nhất của ta cũng được.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane bỗng cảm thấy thích thú trước “con chuột” bắt được. Hắn từ từ lôi ra trong túi không gian của hắn một ống kim tiêm và hai lọ thuốc nhỏ chứa chất lỏng khác màu, một đen, một đỏ. Hai lọ thuốc khiến cho cậu có cảm giác vô cùng kì lạ, như thể sẽ có một điều không hề tốt khi tiêm chúng vào người vậy.
Elliot Kane không quan tâm cậu đang nghĩ gì, hắn thành thục lắp đặt kim tiêm, sau đó cắm vào cả hai lọ thuốc, hút đầy ống bằng hai loại chất lỏng trong đó. Hai chất lỏng khi gặp nhau, chúng như thể đạt được dạng cân bằng, từ từ xoắn vào nhau, tạo thành hình xoắn ốc từ đầu mũi kim xuống dưới.
“Ngươi nên cảm thấy vinh dự đi chuột bạch, vì ngươi là con người đầu tiên ta dùng để thí nghiệm. Nếu thành công, bản thân ngươi sẽ “thức tỉnh”. Còn thất bại thì… haha, lúc đó ngươi sẽ chỉ là con chuột rác rưởi như bao con chuột khác mà thôi” (Tiếng Anh)
Thanh Tâm nghe hắn nói thì chỉ hiểu được một phần, nhưng nôm na là hắn sẽ tiêm thứ đó vào cậu, và cậu không hề muốn bị thứ đó tiêm vào người. Cậu cố gắng cựa quậy cơ thể nhằm thoát ra, nhưng với tình trạng hiện tại thì cậu không thể làm gì khác, chỉ có thể mặc hắn làm vậy mà không thể phản kháng.
Elliot Kane tiến đến, cắm kim tiêm chuẩn xác vào động mạch cổ, bơm toàn bộ thứ chất lỏng bên trong vào cơ thể cậu. Sau đó hắn tùy tiện vứt kim tiêm xuống đất, lui ra sau ba bước, chăm chú nhìn cậu, để xem phản ứng của cơ thể cậu sau khi tiêm.
Chờ đợi 10 giây sau khi bị tiêm thứ chất lỏng kì lạ vào cơ thể, cảm nhận được cơ thể không có bất cứ thay đổi gì. Thanh Tâm nhíu mày nghi hoặc, sau đó nhìn về Elliot Kane, ánh mắt như đang hỏi: “Thuốc của ngươi hỏng rồi à?”
Hắn không tức giận bởi ánh mắt của cậu, mà vẫn chăm chú nhìn, như thể chờ đợi một thứ gì đó. Thanh Tâm vốn định hỏi hắn bằng trình độ tiếng anh nát bét của mình, thì ngay sau đó, mắt cậu trừng lớn, cơ bắp căng cứng, cổ họng khẽ động rồi nôn ra một bãi máu lớn.
“Hự… huệ… ọe…”
Không phải là ho, cũng không phải là chảy, mà thực sự là nôn ra một bãi máu. Bãi máu đó đen ngòm, thậm chí còn bốc lên một thứ mùi hôi thối khó ai có thể ngửi được.
“Ư… AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!”
Sau khi nôn xong, thì đón chờ cậu là cơ thể bỏng rát, cổ họng như nuốt phải thanh thép nóng rực, mạch máu như có hàng ngàn, hàng vạn con kiến đang bò trong đó mà cắn xé. Da thịt, cơ bắp như bị lửa đốt từ trong ra ngoài, xương tủy như có sâu bọ bò luẩy nguẩy ngặm nhấm trong đó.
Thanh Tâm gào thét trong cơn đau tột cùng, tiếng hét vang vọng khắp khu rừng đêm, khiến lũ chim đêm giật mình bay tán loạn. Toàn thân cậu run rẩy dữ dội, mạch máu trên cổ và cánh tay nổi hằn lên, con mắt hiện lên đầy tơ máu như muốn chiếm trọn con ngươi.
Cậu muốn trốn thoát, nhưng chỉ có thể bất lực khi bị găm chặt trên cái cây mà không thể di chuyển. Chờ thêm vài giây, thì mắt, mũi, tai, miệng của cậu đều đồng loạt chảy máu. Không phải loại máu đen, mà là loại máu đỏ tươi, từ từ chảy ra từ thất khiếu của cậu.
“A… ngươi cũng không thể chịu đựng được sao? Thật đáng tiếc, cuối cùng thì ngươi cũng chỉ là con chuột bạch rác rưởi như bao con chuột bạch khác mà thôi.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane tỏ vẻ thất vọng, sau đó mặc kệ cậu, quay đầu nhìn về hướng mà hắn cảm nhận được có bốn người đang bay đến.
Thanh Tâm lúc này không nghe được hắn nói gì, tai cậu vang vọng âm thanh của một chiếc tivi bị nhiễu sóng, mắt cậu dần nhòe đi, đầu óc cậu ong ong như liên tục bị búa lớn đập vào. Suy nghĩ của cậu trống rỗng, cơ thể mất đi sức mạnh, đầu rũ xuống, tóc mái che đi khuôn mặt, đôi mắt nhắm nghiền như thể đã ngất.
…
Trong Không Gian Tâm Linh, phía trên, nơi mà hai viên Lõi đang lơ lửng ở đó. Chỉ là, lần này có chút khác biệt, hai viên Lõi tỏa ra hào quang rất kì lạ.
Lõi của Thanh Linh không còn màu sáng của xanh lam và xanh lá nữa, mà chỉ có một màu đỏ tươi mang theo sự âm u khó gần.
Còn Lõi của Thanh Tâm thì không rõ vì sao lại bị hai cặp xích khóa lại, màu sắc trong đó cũng trở thành màu xám, không còn màu của xanh lam và xanh lục.
Rắc! Choang!
Bỗng, xiềng xích trên Lõi của Thanh Tâm dần nứt ra, sau đó liền vỡ tan. Dần dần, màu xám bên trong Lõi bắt đầu bị thay thế bằng màu đen tuyền và màu đỏ như máu, chỉ là, màu đỏ đó không đỏ tươi bằng Thanh Linh.
Rắc… rắc… rắc
Lõi Thanh Tâm bị ngập tràn bởi hai loại mana kì lạ, nhiều đến mức mana bên trong bị tràn ra ngoài, tạo thành một đám sương mana tăm tối mang theo sự nguy hiểm chết chóc. Như một chiếc chum đầy nước nhưng vẫn cố bơm thêm, Lõi của cậu dần xuất hiện những vết nứt nhỏ bé, nếu không thoát “nước” kịp, thì e rằng Lõi cậu sẽ vỡ tan thành từng mảnh.
U u u u u u…
Như nhận thấy chất kích thích, Lõi Thanh Linh khẽ rung động rồi kêu lên một tiếng vang vọng. Chiếc Lõi dần xoay tròn, hút tất cả mana thoát ra, thậm chí nó còn tham lam hơn, hút cả mana bên trong Lõi Thanh Tâm về phía mình.
Lõi Thanh Tâm dần bị “ép khô” tốc độ hồi phục không theo kịp tốc độ hút của Lõi Thanh Linh. Nhưng trong họa có phúc, nhờ đó mà Lõi Thanh Tâm vẫn “sống” nó dần ổn định, bị hút hết mana đen đỏ ra ngoài, bắt đầu thay thế bằng mana lục lam bình thường.
Uỳnh… uỳnh…
Hút mana cũng không phải để không, nhờ mana cùng năng lượng dồi dào. Hai chiếc Lõi cộng hưởng với nhau, đồng loạt tạo thêm hai viên cầu xung quanh rồi dừng lại. Cũng nhờ đó mà nâng cấp độ của cả hai người lên Lõi Ngưng Tụ 10 sao đỉnh cấp.
…
Thanh Tâm lúc này đầu óc vẫn còn trống rỗng, không biết rằng mình đã đột phá nhờ Thanh Linh. Nhưng với ma hóa Thanh Linh thì không, cô nàng hiện tại đang nhảy qua từng ngọn cây bỗng dừng lại.
Cô nhắm mắt, cảm nhận thay đổi bên trong Lõi. Sau đó đôi môi dần cong lên, cô điều động mana trong người, tập trung về phía con mắt bên phải.
Sau một hồi, cô từ từ mở mắt. Nhưng ngạc nhiên thay, đôi mắt của cô có sự thay đổi kì lạ. Bên mắt trái đã trở thành con ngươi màu đen bình thường, bên mắt phải thì vẫn giữ được màu đỏ, nhưng trong con ngươi lại xuất hiện một vòng tròn ma pháp kì lạ.
“Khế ước đã thành… Haha… HAHAHA… HAHAHAHAHA!”
“Thanh Linh” một tay ôm mặt, ngửa đầu lên cười một cách khoái trá, như thể cô đã hoàn thành một việc nào đó vô cùng khó khăn.
“Tâm sao? Cậu đúng là tuyệt thật đấy, đúng là “tôi” mà. Đúng là không nhịn được, muốn gặp rồi ôm hôn cậu để cảm ơn mà.”
Khuôn mặt cô thoáng ửng hồng, ngại ngùng như một cô gái mới biết yêu. Cô điều động mana trong người chạy về hướng phía trước, vì cô cảm nhận được, người mà cô mong muốn gặp mặt đang ở nơi đó.
…
Bên trong tâm trí Thanh Linh.
Keng! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
“Hừ! Sao có thể?! Tại sao ma hóa lại lớn mạnh hơn rồi!?” (Tiếng Nhật)
Ông lão cầm thanh Nodachi trong tay, nhíu mày sâu nhìn cảnh tượng phía trước. Hiện tại trước mặt ông ta là cả một khu vực rộng lớn bị bao phủ bởi một màu đỏ thuần túy. Còn sau lưng ông là chỉ còn một phần nhỏ là màu trắng.
Nơi này chỉ còn một phần tư là màu trắng, còn lại hoàn toàn là màu đỏ tươi.
Ong ong ong…
Cây kiếm trong tay ông ta bỗng kêu lên một tiếng, rồi dần trong suốt. Cả ông lão cũng vậy, cơ thể ông lão cũng dần trong suốt, không khó để nhận ra là ông ta sắp biến mất.
“Lão bằng hữu, xem ra chỉ còn cách cuối cùng thôi.” (Tiếng Nhật)
Ông lão cắn chặt răng, nhìn thanh kiếm trong tay mình như hạ quyết tâm.
U u u u u…
Cây kiếm trong tay cũng đáp lời ông ta, nó hóa thành những đốm sáng trắng li ti, chui vào người ông lão. Khiến cho ông lão đang trong suốt, bỗng dần cô đặc lại và rõ ràng hơn.
“Phù… Ngũ Hành Quyển – Phong Thiên Ngũ Hành!” (Tiếng Nhật)
Tiếp theo đến lượt ông lão hóa thành năm loại sắc màu, tương ứng với: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, thổ lan tỏa ra xung quanh, phong ấn khu vực trắng còn sót lại, như níu giữ hy vọng mỏng manh cuối cùng.
“Linh, tiếp theo chỉ còn lại bản thân con mà thôi…” (Tiếng Nhật)
Tiếng ông lão vang vọng, rồi tắt lịm. Để lại màn chắn cho khu vực nhỏ bé còn sót lại, đang bị công phá bởi khu vực đỏ bên ngoài, nhằm nuốt trọn tất cả những thứ còn sót lại.
…
Trở lại bên ngoài, nơi pháo khẩn cấp được bắn.
Bốn người dẫn đầu bao gồm: Long Hoành, Ngưu Mãnh, Phạm Huỳnh Thiên, Miêu Như Nguyệt đang lơ lửng ở trên bầu trời. Cả bốn người đều đồng loạt nhíu mày, nhìn xuống nơi mà Elliot Kane đang đứng và Thanh Tâm đang bị ghim chặt trên cây.
“Tên kia… là ai?”
Phạm Huỳnh Thiên nghi hoặc nhìn Elliot Kane.
“Khoan đã, nhìn kìa! Đó có phải một thành viên bên hậu cần không?”
Miêu Như Nguyệt nhìn xuống, chỉ về hướng mà Thanh Tâm đang bị ghim trên cây. Hiện tại ở phía trên không nhìn rõ được mặt cậu, nên cô nàng không rõ người bị ghim là ai.
“Vậy là Vô Nguyên rồi. Không cần nói nhiều, cứ lao lên chiến đấu là được. Lôi Thương! Lôi Tích!”
Long Hoành với tính khí hiếu chiến của mình, không ngần ngại mà lao lên đầu tiên. Anh ta lần lượt bao bọc cơ thể bằng dòng điện, rồi triệu hồi một cây thương bằng sét, đâm thẳng xuống dưới.
Tiếp đến là Ngưu Mãnh, anh ta không nói câu nào, chỉ chĩa cặp sừng trên đầu mình, tụ hợp mana vào đó khiến cặp sừng anh ta to lên, lao thật nhanh về hướng kẻ địch.
“A… thật đúng là một lũ chuột nhắt bất lịch sự.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane khinh thường ngẩng đầu, hắn ta chỉ giơ tay phải lên, tạo một màn chắn mỏng bằng mana để chặn đòn.
Uỳnh! xoẹt xoẹt… Ruỳnh!
Hai tiếng nổ vang dội, khiến cho đàn ma thú cấp thấp ở xung quanh bị giật bắn mình mà chạy tán lạn. Khói bụi mịt mù cũng nổi lên cao, tạo thành một làn khói bao trùm lấy họ.
Khói bụi dần tan, để lộ khung cảnh hỗn loạn bên trong. Long Hoành thì ma sát cây thương ở khoảng không, Ngưu Mãnh cũng không khá hơn là bao, cặp sừng anh ta cũng đang ma sát giống vậy. Cả hai người đều bị chặn đứng, cây thương cùng cặp sừng không chạm đến được Elliot Kane.
“Chuột nhắt cuối cùng vẫn là chuột nhắt mà thôi.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane kinh thường một tiếng, rồi dùng tấm khiên mỏng đó, đẩy mạnh cả hai về phía sau.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Hàng cây xanh phía sau bị va chạm liên tục, làm đổ mất hàng chục cây cao mới dừng lại. Long Hoành thì bay xa, đập vào một thân cây cao mới dừng lại. Ngưu Mãnh thì có phần thảm hại hơn, anh ta bị đập lõm xuống một cái hố rất to.
“Long Hoành! Ngưu Mãnh!”
Miêu Như Nguyệt lo lắng hét lớn, cô không ngờ cả hai người họ lại nhanh chóng bị đánh bay như vậy.
“Nguyệt! Hắn đến rồi kìa!”
Phạm Huỳnh Thiên ném ra một quả cầu to bằng nắm đấm. Nó khi ra ngoài liền to ra, tạo thành một tấm khiên vô cùng chắc chắn, chắn phía trước hai người.
Phừng!
Một quả cầu lửa màu đen to lớn lao về phía hai người, ngay sau đó nó liền bị chắn bởi tấm khiên của Phạm Huỳnh Thiên. Nhưng không vui vẻ được bao lâu, tấm khiên nhanh chóng tan chảy, biến mất cùng với quả cầu lửa đó.
“Ồ, có một con chuột biết dùng dụng cụ sao? Ta có chút vui vẻ rồi đấy. Thôi thì coi như ta đang giải trí vậy.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane mỉm cười một cách hào hứng, hắn như nhìn thấy một món đồ sẽ giúp hắn vui chơi, giải trí vậy.
“HAHAHA! Đánh thế này mới là đánh chứ!”
Có một tiếng cười giòn tan và sau đó là dòng điện màu xanh lam vụt ngang qua, lao thẳng về phía hắn.
“Huh?”
Elliot Kane khẽ nhíu mày, hắn lập tức giơ tay lên, tạo một màn chắn để đỡ lấy dòng điện đó.
Dòng điện dần hiện ra Long Hoành, anh ta nhìn trông vô cùng tàn tạ. Quần áo bị rách một mảng, máu từ trên đầu chảy xuống, che đi nửa khuôn mặt của anh ta.
Nhưng anh ta thay vì đau đớn thì lại cười một cách khoái trí, như thể gặp được bạn bè lâu năm vậy. Trong tay anh ta bây giờ đang cầm một cây thương dài hai mét, trên thân thương được khắc họa tiết loài Rồng vô cùng tinh xảo, mũi thương vô cùng sắc nhọn đâm về phía trước.
Keng! Rắc… rắc… xoẹt!
Không như lúc đầu bị chặn lại, màn chắn dần xuất hiện vết nứt, sau đó vỡ tan. Mũi thương vì thế lao đến, đâm sượt qua eo của Elliot Kane, khiến cho áo choàng của hắn bị rách một mảng, lộ ra vết thương ở eo do cây thương gây ra.
Không vì thế mà dừng lại, Long Hoành cầm chặt cây thương bằng cả hai tay, dùng tất cả sức mạnh hất Elliot Kane ra xa. Sau đó liên tiếp bay về phía hắn đâm thương, anh ta cũng không quên hét lên:
“Để tôi cầm chân hắn! Cứu người trước đi!”
Mặc dù anh ta đúng là rất thích chiến đấu, nhưng không vì thế mà mất đi lý trí, trở thành một tên chỉ biết chiến đấu mà không màng đến người khác.
“Đừng có quên tao, thằng khốn!”
Tiếp đến là tiếng hét của Ngưu Mãnh, chỉ thấy anh ta bay đến, đáp xuống phía dưới. Cả hai tay hai chân đều để xuống dưới đất, miệng bắt đầu lẩm bẩm vài từ gì đó.
“Lên! Đại Địa Ôm Ấp!”
Dứt lời, đất đá, cây cối xung quanh Long Hoành và Elliot Kane như có sự sống. Chúng dần bay lên, nhằm vào cả hai người mà bao trùm như muốn ôm lấy họ.
“Mẹ nó! Lôi Tốc!”
Long Hoành thoáng giật mình, anh ta nhanh chóng hóa thân thành sấm sét, kéo dài khoảng cách với Elliot Kane.
Cây cối cùng đất đá dần tụ hợp vào Elliot Kane, tạo thành hình một quả cầu to lớn, nhốt hắn ở bên trong.
Trong lúc hai người chiến đấu, thì Miêu Như Nguyệt cùng Phạm Huỳnh Thiên cũng không rảnh rỗi. Hai người họ nhanh chóng bay xuống, giải cứu Thanh Tâm.
“Khoan đã, tên nhóc này là… Tâm!”
Miêu Như Nguyệt đến gần mới biết là ai, cô giật mình, nhanh chóng phá đi bốn cành cây rồi ôm cậu xuống.
“Tâm! Tâm! Tỉnh đi!”
Cô lo lắng gọi cậu dậy.
“Bình tĩnh, Nguyệt. Để tôi kiểm tra cho.”
Phạm Huỳnh Thiên lôi ra một khẩu súng có gắn một tấm bảng ở trên. Bóp cò, khẩu súng bắn ra tia quét, quét cả cơ thể của cậu. Chờ 3 giây, tấm bảng trên máy quét liền hiện ra thông số, Phạm Huỳnh Thiên nhìn vào mà bất giác rùng mình.
“Nhanh! Phải đưa tên nhóc này đến chỗ Âu Linh!”
Phạm Huỳnh Thiên vô cùng lo lắng, muốn nhanh chóng đưa Thanh Tâm trở về phi thuyền.
Uỳnh!
Bỗng có một tên nổ rất to, sau đó có vô số đất đá cùng cây cối bắn về phía họ.
Ngưu Mãnh ở gần đó, anh ta liền bay đến, tạo một bức tường bằng đất bảo vệ mọi người.
“Haha… hahaha… HAHAHAHAHA!”
Phía xa, Elliot Kane vuốt mái tóc của mình, rũ bỏ trên đất đá trên đó rồi cười vô cùng thoải mái. Phạm vi năm mét xung quanh hắn, đều được bao bọc bởi vô số ngọn lửa màu đen âm u, quỷ dị.
“Tốt! Tốt lắm! Các ngươi không phải đám chuột tầm thường, mà là đám chuột có thể cắn người bị thương!” (Tiếng Anh)
Elliot Kane có lẽ là đang khen, hắn vô cùng vui vẻ nhìn về hướng mọi người. Đúng vậy, là nhìn. Hiện tại, mảnh vải che mắt đã bị hắn đốt thành tro, hiện ra đôi mắt hai màu quỷ dị của hắn.
“Vậy thì… các ngươi sẽ được vinh dự. Được thưởng thức sức mạnh của Elliot Kane ta đây!” (Tiếng Anh)
Hắn bao bọc cơ thể bằng hắc hỏa, sau rồi ngọn lửa tan đi, để lộ ra một người… không, nói đúng hơn là một con quái vật hình người.
Hắn cao ba mét bị che phủ bởi chiếc áo choàng. Chiếc áo choàng bị gió thổi, làm lộ ra cơ thể như bị đắp dính bộ giáp lên người, hay nói đúng hơn là phần da của hắn chính là bộ giáp đó, phần tay hắn là móng vuốt sắc nhọn, phần chân đeo gông cùm, trông vô cùng nặng nề.
Mái tóc hắn dài ra, khuôn mặt hắn thì được che bởi một chiếc mặt nạ kì lạ, miệng bị che bởi khẩu trang, nhưng vẫn có thể nhìn được cảm xúc qua đôi mắt, một nửa tức giận, một nửa kiêu ngạo. Con người màu đỏ nằm phía bên kiêu ngạo, còn con ngươi màu xanh thì nằm bên tức giận, tạo thành sự đối lập kì lạ.
“Vậy thì, thí nghiệm… bắt đầu!” (Tiếng Anh)
Elliot Kane triệu hồi ra một thanh đại kiếm, thanh đại kiếm đó rất kì lạ, vì nó nhìn rất giống lưỡi của con dao phẫu thuật. Hắn cầm chặt thanh đại kiếm, bao bọc nó bằng hắc hỏa rồi lao về phía bọn họ.