-
Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
- Chương 59: Giao lưu (23) - Sắp kết thúc? (4k từ)
Chương 59: Giao lưu (23) – Sắp kết thúc? (4k từ)
“Ư… a…”
“A… Xin lỗi…”
Ở một nơi hoàn toàn được che chắn bởi bụi cây cao xung quanh. Âu Minh đang cố gắng nhịn đau đớn, để Lâm Phong Nguyệt băng bó cho cậu. Chỉ có điều, kỹ năng băng bó của cô nàng thật sự tệ hại, khiến cho vết thương do bị thắt quá chặt mà chảy máu ra thêm.
“Không… Cảm ơn… A!”
Âu Minh vốn muốn an ủi, nhưng Lâm Phong Nguyệt lại vô ý chạm trúng vết thương khi băng bó, khiến cho cậu không nhịn được mà hét lên một tiếng.
“Khục… xong…. Xong rồi.”
Lâm Phong Nguyệt xấu hổ nhìn Âu Minh nhễ nhại mồ hôi, thậm chí cả phần băng bó của cô trông rất sơ sài, trông như một một đứa trẻ đang cố gắng tập buộc thứ gì đó vậy.
“Không… không sao…”
Âu Minh cố gắng điều chỉnh nhịp thở, cậu hiện tại muốn khóc một trận. Vì rõ ràng tộc Tiên nổi tiếng với phép trị liệu, nay lại bị thương mà không thể tự chữa trị được. Nghĩ một hồi, cậu liền thở dài, lắc đầu ngao ngán.
‘Haizz… nếu không phải vì biến dị huyết mạch, thì chắc giờ mình không phải chịu cảnh như này.’
…
Khả năng biến dị huyết mạch là cực kì thấp, như việc trúng sổ số vậy. Ví dụ như Hổ Bạch Thiên, cậu ta biến dị huyết mạch theo hướng cực tốt, từ tộc Hổ bình thường, khi biến dị lại mang theo một phần sức mạnh của thần thú Bạch Hổ, nhờ đó mà chiến lực của cậu ta tăng lên một mảng rất lớn.
Nhưng biến dị tốt cũng sẽ có biến dị xấu. Âu Minh là một ví dụ điển hình, cậu ta tuy là tộc Tiên nhưng lại biến dị huyết mạch thành không thể sử dụng phép trị liệu, tăng cường giác quan và phép tấn công. Nhìn thì có vẻ tốt, nhưng với một tộc Tiên ưa chuộng hòa bình, hầu như không ra trận chiến đấu, thì biến dị huyết mạch của cậu, đúng là cực kỳ tồi tệ mà.
…
Lâm Phong Nguyệt thấy Âu Minh thở dài lắc đầu ngao ngán như vậy, cô luống cuống tay chân, vô cùng xấu hổ vì kỹ năng sơ cứu của cô. Cô nghĩ một hồi, định nói một câu xin lỗi, thì lại bị Âu Minh nhào lên, đè cô dưới thân, cậu ta dùng cánh tay không bị thương bịt miệng cô lại.
Lâm Phong Nguyệt thấy cậu ta làm như vậy, cơ thể căng cứng, khuôn mặt đỏ ửng, không ngờ chỉ vì kỹ năng băng bó của cô tệ hại thôi, mà tình hình lại diễn ra như này.
‘Có… có phải tiến triển quá nhanh không? Mình… mình quen cậu ấy còn chưa được một ngày nữa… Mình… mình có nên đồng ý hay không?”
Ánh mắt cô bối rối, đầu óc dần suy nghĩ những điều bay bổng, khuôn mặt đỏ ửng. Đáng lẽ ra cô nên đẩy cậu ta ra, nhưng không rõ vì sao, cô lại không muốn làm vậy.
“Suỵt… có tiếng bước chân.”
Âu Minh không biết được suy nghĩ trong đầu của cô nàng, cậu cảnh giác cao độ nhìn về một hướng, nơi mà có tiếng bước chân cực kỳ nhỏ bé truyền tới.
Lâm Phong Nguyệt nghe vậy, ánh mắt cô thanh tỉnh đôi chút. Cô lay động đôi tai của mình, tập trung nghe ngóng xung quanh. Sau một hồi chỉ nghe được tiếng lá cây đung đưa cùng tiếng gió truyền đến, cô thoáng nghi hoặc, tưởng cậu nghe nhầm.
Nhưng sau một hồi, cô liền nghe thấy tiếng bước chân nhỏ bé của hai người, một người thì bước chân nặng nề, một người thì bước chân nhẹ nhàng. Nghe xong, cô liền hoảng hốt, vì hiện tại hai người không thể chiến đấu. Thứ nhất, cô đã dùng gần hết mana dành cho việc chạy trốn, thứ hai, bên bọn họ còn có một người bị thương.
“Bình tĩnh, chúng ta đang ở nơi an toàn. Nếu không nhìn kĩ thì sẽ không thấy nơi của chúng ta đâu.”
Âu Minh thì thầm với cô, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về hướng âm thanh truyền đến.
Lâm Phong Nguyệt nhìn cậu, không rõ vì sao, nhìn ở góc cạnh này, cô cảm thấy cậu ta vô cùng đẹp trai và cảm thấy vô cùng an toàn khi ở cùng cậu ta. Cô gật đầu mình, như thể đã rõ lời cậu nói.
Tiếng bước chân dần đến gần, mỗi lần âm thanh to thêm, là mỗi lần trái tim của hai người lại đập mạnh. Tiếng bước chân đến gần họ, sau đó dừng lại, cách họ một lớp bụi cây. Không gian trở nên im ắng, mỗi giây hiện tại đối với hai người tựa như hàng thế kỉ.
Hai người nín thở, không dám gây ra bất cứ tiếng động gì, hay bất cứ sự hiện diện gì, để khiến cho hai người bên ngoài nghe thấy. Sau một hồi, hai người bên ngoài có lẽ không cảm nhận hay tìm kiếm được gì, họ dần đi xa.
Nghe thấy tiếng bước chân xa dần, trái tim lơ lửng của Âu Minh lẫn Lâm Phong Nguyệt liền thả lỏng. Nhưng họ vẫn không dám thở mạnh, chỉ sợ nếu hai người thở mạnh, thì người bên ngoài sẽ biết bên trong có người.
‘Phù… đi rồi sao?’
Âu Minh dần thả lỏng, nhưng sau vài giây, cậu lại vô cùng hoảng hốt, vì tiếng bước chân vốn đi xa, nay đã dồn dập chạy đến họ.
‘Nhanh quá! Không kịp chạy!’
Sắc mặt cậu thoáng tuyệt vọng, nhìn quanh xem có chỗ trốn hay không. Nhưng lại cảm thấy tốc độ của người bên ngoài vô cùng nhanh, khiến cho hai người họ không kịp trốn. Mà dù có kịp, thì cũng không thể trốn được. Vì hiện tại xung quanh họ chỉ toàn là bụi cây cao lớn, vừa là bức tường che chắn cho họ, cũng như nhà tù giam họ lại.
Huỵch! Huỵch!
“Phù… thật không ngờ bên trong lại có không gian… A?!”
“Hử? Cậu thấy gì v… Hả?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Âu Minh cùng Lâm Phong Nguyệt cùng nhau nhìn sang. Sau đó, cả bốn người… à không, là cả năm người cùng nhau hóa đá.
Hai người vừa vào không ai khác ngoài Thanh Tâm cùng Bùi trương Tú đang mang theo bệnh nhân Đặng Linh Lam, Long Huyền Vi và Lang Thiên Nguyệt.
“Khụ… hai người cứ tiếp tục, để bọn tôi tìm nơi khác vậy.”
Nói xong, Thanh Tâm ra hiệu với Bùi Trương Tú cùng nhau rời đi.
Vì hiện tại, tư thế của hai người Âu Minh lẫn Lâm Phong Nguyệt có hơi… ám muội. Âu Minh thì đè lên người Lâm Phong Nguyệt, bàn tay bịt miệng cô nàng lại. Còn Lâm Phong Nguyệt có vẻ để mặc cho cậu ta làm vậy, cô nàng nằm im ở đó không có bất cứ hành vi nào, thậm chí ánh mắt cô nàng nhìn Âu Minh có chút… si mê?
Thêm cả quần áo của hai người họ có phần nhăn nhúm, đặc biệt là Lâm Phong Nguyệt. Áo của cô bị xé một nửa, hở hoàn toàn phần bụng ra, chỉ đủ để che phần ngực. Vì cánh tay bị thương của Âu Minh ở bên mà mọi người không thấy được, vì thế mọi người đều kì quái nhìn hai người họ.
“Khoan… khoan đã. Không phải như mấy người nghĩ đâu!”
Âu Minh nhìn xuống, sau đó luống cuống tách ra, đứng dậy như muốn giải thích.
Lâm Phong Nguyệt khi bị cậu ta tách ra, không hiểu sao có chút tiếng nuối, nhưng cô cũng nhanh chóng tham gia cùng Âu Minh, để giải thích chuyện vừa rồi.
Sau vài phút luống cuống giải thích, ánh mắt kì quái của bên Thanh Tâm cuối cùng cũng biến mất. Thanh Tâm đưa Long Huyền Vi cho Lâm Phong Nguyệt và đặt Lang Thiên Nguyệt xuống đất.
“Này… tôi cũng là bệnh nhân đấy nhé.”
Lang Thiên Nguyệt không phục, nhìn cậu như nhìn một tên nam nhân tồi. Sau một hồi hồi phục, tuy chưa thể di chuyển một cách bình thường, nhưng cô đã có thể nói chuyện một cách lưu loát.
“À.”
Thanh Tâm nhìn qua cô nàng, sau đó nhìn qua Long Huyền Vi bị trọng thương, mắt nhắm nghiền có lẽ đã ngủ. Cậu à một tiếng, cởi áo choàng của mình ra, trải ra đất rồi tiếp lấy, đặt Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam nằm đó.
“Ờm… Minh… cậu.”
Làm xong xuôi, cậu nhìn qua bả vai của Âu Minh, hay nói đúng hơn là vết băng bó ở trên bả vai cậu ta.
“Khụ… là tôi tự làm đấy.”
Âu Minh ho nhẹ một tiếng, nhận về phía mình. Bên cạnh cậu, Lâm Phong Nguyệt cúi đầu, khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ.
“À… ờ… tôi hiểu rồi. Ra đây, để tôi chữa trị cho…”
Nhìn biểu hiện hai người, Thanh Tâm tỏ ra đã hiểu, cậu không đâm thủng màn chắn của họ, mà ngồi xuống, lôi chiếc nồi còn một phần ba thuốc nước ra, sau đó ra hiệu hai người lại gần.
Hai người ngoan ngoãn làm theo lời cậu nói, tiến đến rồi ngồi trước mặt cậu.
“Chậc… thế quái nào mà cậu buộc được hay thế. Không những thế, có một số chỗ thì bị buộc nhiều quá, có một số chỗ bị buộc ít quá. Má nó, sao buộc kiểu gì mà vết thương rách ra thêm thế?!”
Thanh Tâm vừa dùng dao đa năng cắt từng miếng vải băng bó vừa không nhịn được mà chê một trận. Động tác của cậu vô cùng thô bạo, không nể nang gì mà liên tục cắt xuống từng lớp vải một.
Âu Minh vì thế mà mồ hồi đầy đầu vì đau, nhưng cố cắn răng chịu đựng. Còn Lâm Phong Nguyệt thì cúi đầu sâu, khuôn mặt đỏ như có thể nhỏ ra máu, cúi đầu không dám phản bác lại lời của cậu ta.
“Tốt, cắt xong rồi. Tiếp theo cố nhịn chút, sẽ hơi đau đấy.”
Âu Minh chưa hiểu lời của cậu là gì, thì ngay sau đó, cậu ta liền hít một ngụm khí lạnh. Cơ bắp căng cứng, hai hàm răng cắn chặt, đôi mắt trừng lớn như sắp khóc.
Thanh Tâm lúc này đang dùng cách chữa thương cho Long Huyền Vi và Đặng Linh Lam lên người Âu Minh. Cậu dùng tay múc lấy thuốc, sau đó từ từ đổ vào miệng vết thương, sau khi đổ vào, cậu liền lấy tay chạm vào để rửa sạch vết máu cùng vết thương.
Cậu cứ lặp lại việc như thế, cho đến khi thuốc trong nồi hết sạch.
“Minh? Này Minh? Ê! Đừng có ngất chứ!”
Âu Minh lúc này sắc mặt trắng bệch, nằm tại chỗ như thể đã ngất. Không những thế, cậu ta còn lờ mờ nói nhưng câu như: “A… ông bà… hai người… đến đón cháu à…”
Bốp! Bốp! Bốp!
“Tỉnh!”
Thanh Tâm nhanh chóng tát cậu ta ba cú, khiến cho cậu ngơ ngác mở mắt nhìn cậu.
“Phù… đau đến độ bị ảo giác luôn à…”
Thanh Tâm khóe miệng giật giật, thấy Âu Minh đã tỉnh thì cậu cũng thở phào một hơi, đặt cậu ta ở bên cạnh rồi nhìn qua Lâm Phong Nguyệt.
“Hmm… cô chỉ bị suy kiệt mà thôi, không cần làm gì cả, giờ hồi phục mana là được. Còn cậu… haizz… bỏ đi, chờ lát nữa thuốc có tác dụng, thì vết thương của cậu sẽ hồi phục.”
Nói xong cậu liền thu dọn đồ vào trong túi không, rồi đứng dậy đi xung quanh.
‘Không gian trong này cũng không quá lớn, có lẽ khoảng 4 mét vuông. Nhưng bụi cây khá um tùm, nếu không nhìn kĩ, có lẽ vừa nãy mình sẽ bỏ qua thật. May mà khả năng may mắn vẫn còn, nên mình mới có thể may mắn tìm được. Nhưng có lẽ may mắn không còn bao nhiêu, giờ trốn ở đây đến sáng vậy.’
Ọc… ọc… ọc…
Mọi người đều đồng loạt nhìn về hướng âm thanh phát ra.
“Khụ khụ… xin lỗi nhé, do hoạt động nãy giờ, nên tôi hiện tại hơi đói.”
Bùi Trương Tú khuôn mặt ửng hồ, nhanh chóng giải thích với mọi người.
“Đây.”
Thanh Tâm tiến đến, đưa cho cô một thanh lương khô.
“A? Cậu lấy từ đâu ra vậy?”
“Lục đồ từ người chết.”
Thanh Tâm trả lời một cách bình tĩnh, mặc kệ những ánh mắt kì quái của mọi người nhìn cậu.
“Cái… cái này… từ đám Vô Nguyên mà ra?!”
“Đúng.”
Cậu gật đầu chắc chắn khiến cho Bùi Trương Tú có chút muốn nói lại thôi.
“Nếu không dám thì có thể ăn cái này, mỗi tội hơi chát tí.”
Nói xong cậu lôi ra quả dại mà cậu nhặt từ khu rừng.
“Vậy… để tôi ăn cái này đi…”
Bùi Trương Tú trả lại cho cậu lương khô, sau đó cầm quả dại lên ăn. Mặc dù cô nhăn mặt vì vị có phần chua và chát, nhưng một hồi sau lại cảm nhận được vị ngọt, cô thoáng bất ngờ, sau đó nhìn về phía cậu tỏ ý cảm ơn.
“Sao? Mấy người muốn ăn lương khô hay ăn quả dại?”
Thanh Tâm nhìn qua, cuối cùng cũng chỉ có Lang Thiên Nguyệt cùng cậu là ăn lương khô, còn quả dại thì chia cho hai người còn lại.
“Ực… ực… ực… khà. Tiếp theo, mấy người ở trong này nhé, tôi đi tìm thêm người.”
Cậu uống nước, ăn lương khô xong, liền thông bao với mọi người, sau đó không chờ họ trả lời, cậu lấy đà nhảy ra ngoài bụi cây.
“Cậu ta đúng là… bá đạo.”
Âu Minh không nhịn được mà lên tiếng, từ việc một mình chiến đấu mà vẫn sống sót trước Lang Vương, sau đó cũng nhờ cậu ta mà hai người lấy được Linh Tuyền lẫn dược liệu, giờ thì một mình di chuyển mặc kệ nguy hiểm.
“Tôi cũng không ngờ… một trị liệu sư như cậu ta vẫn có thể bình thản trước tình trạng hiện tại. Không như tôi… một chiến binh vô dụng…”
Bùi Trương Tú khẽ thở dài, sau đó co chân, ôm lấy đầu gối của mình, im lặng nghỉ ngơi. Hiện tại cô cực kì sợ hãi, xen lẫn không cam lòng. Thanh Tâm, một trị liệu sư có thể bình tĩnh như vậy, còn cô, một chiến binh, lại vô cùng sợ hãi co ro ở đây.
Không khí dần trở nên nặng nề. Chính họ cũng không nghĩ, một cuộc giao lưu vui vẻ, giờ lại trở thành cuộc thi sinh tồn và sống sót bất đắc dĩ. Mọi người không ai lên tiếng an ủi Bùi Trương Tú, cũng như không ai dè bỉu hay khinh thường cô nàng, vì hiện tại họ cũng vậy, cũng sợ hãi, cũng phải co ro tại nơi này, chờ đợi người cứu viện.
Biu!
Sau một hồi im ắng, thì cách họ hàng trăm mét, xuất hiện một pháo sáng làm rực rỡ bầu trời.
“Đây là… pháo khẩn cấp?!”
Lâm Phong Nguyệt nhìn sang, bất ngờ bật thốt lên thứ đó là gì.
“Khoan đã… người có pháo sáng chỉ hậu cần mới có. Mà pháo gần chúng ta như vậy… đừng nói là?!”
Âu Minh như nghĩ ra gì đó, cậu không tin được nhìn theo hướng pháo khẩn cấp được bắn. Với tư duy của cậu, cũng không khó để nhận ra, Thanh Tâm tránh xa họ để bắn pháo khẩn cấp gọi người.
Nhưng điều này cũng có rủi ro vô cùng lớn, nếu may thì sẽ gặp người của mình, còn nếu không, thì sẽ chỉ lạy ông tôi ở bụi này với đám Vô Nguyên. Đó là lý do vì sao, Thanh Tâm phải chạy ra xa họ một khoảng, sau đó bắn ở đó. Nếu gặp đám Vô Nguyên, thì cậu ta cũng có thể dụ địch ra hướng khác, tránh xa nơi họ ở, còn nếu gặp người mình, thì có thể dẫn họ đến cứu bọn họ.
…
Tại một khu vực rộng lớn, đang có những ánh lửa bập bùng truyền đến từ bàn tay của một số người. Hiện tại, ở đây đang tụ tập ít nhất 15 người. Họ không phải ai khác ngoài thí sính tham gia cuộc giao lưu lần này.
“Hừ, vẫn quá ít người. Tôi kiến nghị chúng ta chia làm ba đội, nâng cao hiệu suất tìm kiếm.”
“Bạch Thiên, bình tĩnh. Hiện tại tách ra là vô cùng nguy hiểm, chúng ta vẫn nên tụ tập ở gần nhau thì tốt hơn.”
Dẫn đầu 15 người là Long Chiến cùng Hổ Bạch Thiên, hai người họ sau khi bị dịch chuyển, đã chém ra một đường máu và cứu giúp, tập hợp rất nhiều thí sinh lại gần.
“Hướng kia, là pháo sáng à!?”
Bỗng một người bật thốt lên, chỉ về một hướng.
Mọi người nhìn theo hướng người đó chỉ, đồng loạt nhìn sang và vô cùng bất ngờ.
“Cái đó, là pháo khẩn cấp của hậu cần đúng chứ?”
“Khoan, cũng có thể là đám Vô Nguyên dụ chúng ta đến.”
“Tôi không nghĩ chúng sẽ biết chúng ta có pháo khẩn cấp đâu.”
Mọi người dần bàn tán xôn xao, sau đó đồng loạt nhìn về hướng hai người dẫn đầu đoàn.
“Cậu nghĩ sao Chiến?”
“Tôi nghĩ chúng ta nên đến đó… mặc dù sẽ khá là nguy hiểm. Nhưng những người khác có thể cũng đã thấy rồi, chúng ta đến nhanh có thể tập hợp thêm nhiều người, sau đó cùng nhau chiến đấu với đám Vô Nguyên cho đến khi anh chị đến cứu là được.”
Long Chiến nói ra ý định của mình cho mọi người, rồi im lặng chờ mọi người tự quyết.
“Hmm… vậy thì… tôi cùng cậu ấy sẽ đi theo hướng pháo khẩn cấp, những ai muốn đi thì giơ tay lên, còn không muốn thì chúng tôi cũng sẽ không ép.”
Sau khi Hổ Bạch Thiên nói xong, tất cả mọi người đều đồng loạt giơ tay và hô ta đồng ý. Dù không phải thiên tài, nhưng họ đều là những người vô cùng giỏi, được các thiên tài chọn lọc, vì thế sẽ không có ai sẽ ngại chiến đấu cả.
“Được rồi, đi thôi!”
Hổ Bạch Thiên giơ tay, dần đầu tiến về phía trước. Mọi người thấy vậy cũng giơ tay, đồng thanh hét lớn: “Đi!”
Cùng lúc đó, tại một khu vực trong khu rừng. Năm vị dẫn đầu, cùng với hơn 10 thí sinh phía sau họ đang đứng phía trên cành cây.
“Kia là… Pháo sáng?”
Long Hoành nhíu mày nhìn cột sáng trước mặt, nơi đó cách họ không gần cũng không xa.
“Hmm… Không rõ là của ai, nhưng cũng có thể là của đám Vô Nguyên.”
Miêu Như Nguyệt lung lay đôi tay của mình, nghiêng đầu tự hỏi.
“Hừm… mặc kệ là Vô Nguyên hay không, cứ đến đấy là sẽ biết.”
Ngưu Mãnh phì một hơi ra từ mũi, mất kiên nhẫn trả lời.
“Mấy người cứ đi đi, tớ sẽ dẫn tụi nhỏ trở về phi thuyền cho an toàn.”
Lê Thu Huyền nói xong, điều động những mảnh kim loại tạo thành một tấm thảm to lớn.
Mọi người gật đầu đồng ý, Lê Thu Huyền bay lên, điều khiển tấm thảm chứa hơn 10 thí sinh đứng trên đó, rồi bay về hướng phi thuyền của họ.
“Đi thôi, phạm vi hiện tại không còn ai. Cứ đến đó đi, dù gì với bốn người chúng ta, cũng dễ dàng giết chết đám Vô Nguyên mà.”
Phạm Huỳnh Thiên mắt phải đang đeo một chiếc kính kì lạ, nó giống như một chiếc la bàn tích hợp với nhiều linh kiện lại với nhau vậy.
Mọi người không chần chừ, đồng loạt lơ lửng, bay về hướng pháo khẩn cấp.
…
Tại một hang động dưới lòng đất.
“Thưa ngài Elliot, không rõ vì sao, đang có rất nhiều người tập hợp về nơi này.” (Tiếng Anh)
Một người mặc áo choàng có ký hiệu của Vô Nguyên, khuôn mặt bịt kín, run rẩy nói với người trước mặt.
“Chậc, cái đám rác rưởi phía ngoài kia, cũng không đuổi được mấy con chuột nhắt đấy sao?” (Tiếng Anh)
Một người mặc áo choàng Vô Nguyên một cách tùy tiện, nhưng thay vì bịt kín mặt như bao tên khác, thì hắn lại để khuôn mặt mình ở ngoài. Hắn cao 1 mét 8, mái tóc vàng được cắt ngắn một cách tùy tiện, con mắt một bên màu đỏ như máu, một bên thì máu xanh lam khá kì dị, khuôn mặt hắn nhìn thì trẻ trung như 20, nhưng thực chất tuổi đã ngoài 50.
“Hừ, rác rưởi, toàn một lũ rác rưởi! Đến cả việc đuổi mấy con chuột nhắt cũng không làm được, thậm chí, các ngươi còn dẫn lũ chuột nhắt đấy về đây. Đúng là một đám rác rưởi!” (Tiếng Anh)
Giọng nói hắn vô cùng lạnh lùng, xen lẫn sự tức giận cùng kinh miệt không hề che giấu. Ánh mắt hắn đảo xuống, nhìn tên Vô Nguyên trước mặt.
“Thưa ngài…” (Tiếng Anh)
“Ngậm miệng, không cần nói nữa. Tiếp theo sẽ để ta tự mình đuổi lũ chuột đó đi, nếu vẫn để đám rác rưởi các ngươi làm phí thời gian, thì thí nghiệm của ta sẽ mãi không thể hoàn thành.” (Tiếng Anh)
Elliot Kane không muốn nghe thêm bất cứu lời gì, hắn ngắt lời của tên vừa rồi, sau đó đi vòng qua, đi theo một lối trong hang động.
“Không… thưa ngài… ngài Elliot! AAAAAAAAA!” (Tiếng Anh)
Vốn định nói gì đó, khi quay lại thì không thấy Elliot Kane đâu, hắn định di chuyển, thì dưới chân hắn, một ngọn lửa màu đen dần bao bọc, nuốt trọn lấy hắn. Chỉ sau vài giây, cơ thể hắn bị đốt, đến cả tro cũng không còn.
…
Tại một ngọn cây nào đấy, Thanh Linh đang đứng trên đó, ngọn gió khẽ thổi làm lay động mái tóc dài của cô, đôi mắt đỏ rực như máu của cô nhìn về một hướng. Hướng đó chính là nơi mà pháo khẩn cấp phát ra.
Cô khẽ nghiêng đầu, như thể đang suy nghĩ điều gì đó. Sau một hồi im lặng, cuối cùng cô cũng có hành động. Đôi môi cô khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười điên cuồng.
Nhìn xuống thanh gươm nhuốm máu của mình, cô bao bọc nó thành một cái kén bằng nước, chỉ có điều, nước đó có màu đỏ như máu.
Chờ đợi một hồi, cái kén vỡ ra, không còn vẻ giản dị như thường, mà lộ ra một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm sắc bén vô cùng, thân ánh lên sắc đỏ tươi pha chút lam nhạt, hai màu xoắn vào nhau, như một đường vân xoắn ốc. Mỗi đường vân trên lưỡi kiếm đều đang chuyển động nhẹ, tựa như những mạch máu sống động.
Nhìn thấy thành quả của mình, cô khẽ gật đầu một cái, sau đó lấy đà, nhảy qua từng ngọn cây một, tiến về hướng pháo khẩn cấp mà đi.
…
Thanh Tâm đứng dưới pháo khẩn cấp, cậu nhìn lên trên đầu, sau đo nhìn quanh, tìm một nơi khá kín đáo rồi trốn vào đó.
“Bây giờ, chờ đợi thôi…”
Cậu khẽ lẩm bẩm, tập trung tinh thần nhìn ra ngoài, chờ đợi mọi người tiến về phía này. Nhưng cậu lại không hề biết được, sắp tới sẽ là kết thúc của mọi việc, hay là mở đầu của một câu chuyện tăm tối.