Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 58: Giao lưu (22) - Trọng thương
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 58: Giao lưu (22) – Trọng thương

Đã hơn 10 phút kể từ khi Thanh Tâm bắt gặp Bùi Trương Tú cùng Lang Thiên Nguyệt. Trong khoảng thời gian đó, Lang Thiên Nguyệt cũng đã tỉnh lại. Chỉ có điều, cơ thể cô nàng nặng trĩu, có phần chóng mặt, vô cùng mệt mỏi, nên vẫn phải nhờ cậu cõng trên lưng.

“Ồ… giờ đễn chỗ ngã ba suối à?”

Trước mặt ba người bây giờ, là con suối chia làm ba đường. Con đường đầu tiên là con đường họ vừa đi, con đường thứ hai là con đường trước mặt họ, nơi mà một con suối khác chảy đến. Con đường cuối cùng là con đường mà hai con suối kết hợp, nó đang chảy ra phía bên ngoài, nhìn từ hướng của họ, có lẽ nó đang chảy ra ngoài biển.

“Biển? Tuyệt vời, giờ chỉ cần đi men theo dìa biển là đến chỗ phi thuyền rồi.”

Bùi Trương Tú khi thấy biển liền vui vẻ, cô không kìm mà nhảy cẫng lên.

“Hmm…”

Thanh Tâm nhìn ra biển, sau đó lại nhìn về hướng con suối còn lại.

“Sao… vậy?”

Lang Thiên Nguyệt trên lưng thấy được hành động của cậu, cô khó nhọc hỏi.

“Ờm… phải nói sao nhỉ… tôi bây giờ muốn đi theo con suối này hơn.”

Thanh Tâm chỉ về con suối trước mặt, quay sang nhìn Bùi trương Tú, muốn nghe ý kiến của cô nàng.

“Hả? Chẳng phải giờ nên tìm anh chị là an toàn nhất sao?”

“À thì… trực giác với linh tính của tôi mách bảo, đi đường này sẽ gặp chuyện gì đó.”

Thanh Tâm lắc đầu, biểu cảm mang theo phần khó hiểu.

“Hả?”

“Là… như nào?”

Giờ đến cả Lang Thiên Nguyệt cũng cảm thấy kì lạ, hiện tại họ đang trong tình trạng khẩn cấp, mà cậu ta lại bảo đi một đường nguy hiểm chưa rõ.

“Hay là… hai cô tự mình đi được không? Không hiểu sao, tôi luôn muốn đi đường này.”

Thanh Tâm nói xong liền gãi đầu ngại ngùng. Với tình cảnh hiện tại, Vô Nguyên thì truy sát bọn họ, nguy hiểm tứ phía, mà cậu lại có thể nói câu tuyệt tình như vậy.

Không khí quanh ngã ba suối trở nên tĩnh lặng đến lạ. Tiếng nước róc rách xen lẫn tiếng sóng xa xăm vọng lại, như hòa thành một khúc dạo buồn.

“Cậu nói gì vậy, Tâm? Giờ mà tách ra thì chẳng phải bọn tôi đang tự sát sao?”

Bùi Trương Tú vốn đang vui vẻ, sau khi nghe cậu nói vậy liền nhăn mặt, khó chịu nhìn cậu.

“Đúng rồi… cậu… quá tệ…”

Lang Thiên Nguyệt dù mệt mỏi cũng cảm thấy tức giận.

Thanh Tâm im lặng, đúng là hiện tại nếu cậu tách khỏi hai cô nàng, thì khả năng cao họ sẽ gặp nguy hiểm. Vì Lang Thiên Nguyệt đang không thể di chuyển, còn Bùi Trương Tú cõng cô nàng thì cũng không thể chiến đấu.

Nhưng mà, ánh mặt cậu vẫn luôn nhìn về phía cuối đường của con suối. Như thể, nơi đó có thứ gì khiến cậu ngột ngạt, khó chịu, muốn tìm hiểu rõ về nó vậy.

“Hay là… tung đồng xu quyết định…”

Thanh Tâm ánh mắt khó xử nhìn sang, cậu cũng không rõ lý do gì mà mình lại nói vậy. Vì nếu cả ba người gặp chuyện chỉ vì trực giác mỏng manh của cậu, thì điều này là vô cùng nguy hiểm.

Bùi Trương Tú há hốc mồm, muốn nói lại thôi. Cô nhìn qua Bùi Trương Tú trên vai cậu, hai người trao đổi ánh mắt một hồi rồi gật đầu.

“Haizz… được rồi. Tôi chọn mặt số.”

Bùi Trương Tú lấy trong túi ra một đồng xu điểm, sau đó đưa qua cho Thanh Tâm. Cô không rõ vì sao mình lại làm vậy, vì điều này có thể khiến cô gặp nguy hiểm. Nhưng không rõ vì sao, giác quan thứ 6 của cô lại bảo cô nên cho cậu ta cơ hội.

“Tôi… cũng vậy…”

“Cảm ơn…”

Thanh Tâm cảm ơn hai cô nàng, sau đó búng đồng xu lên, bắt trong tay mình rồi đưa ra. Cả ba người đồng loạt nhìn vào bàn tay cậu, cậu từ từ mở bàn tay ra, kết quả là mặt hình.

“Vậy thì… đi thôi…”

Thanh Tâm dù vui trong lòng cũng không thể hiện ra, vì hiện tại cả ba người sắp đối mặt với điều chưa biết. Vì vậy cậu không dám lơ là, tiến lên dẫn đầu, vào trong trạng thái tinh thần cao độ.

Bùi Trương Tú thầm thở dài một hơi, nhưng cũng không nói gì. Vì đây là lựa chọn của cô, nên cô phải chịu trách nhiệm đến cùng. Lang Thiên Nguyệt cũng vậy, hiện tại cô nàng không thể di chuyển, vì thế cô nàng chỉ có thể đâm lao phải theo lao.

Tiếp theo, họ mất thêm 15 phút để di chuyển, phần lớn thời gian là họ phải di chuyển một cách khéo léo, nhằm tránh ma thú trên đường đi. Không rõ có phải may mắn hay không, nhưng trên đường họ đi không có bất kì tên Vô Nguyên nào, hay bất kì cuộc tấn công nào đến từ ma thú.

“Thật kì lạ… Ư…. Mùi khó chịu quá…”

Đôi tai sói trên đầu của Lang Thiên Nguyệt khẽ lay động, sau đó cô nhăn mặt, nín thở như thể ngửi thấy mùi máu tanh.

“Sao vậy Nguyệt?”

Bùi Trương Tú khó hiểu nhìn sang. Thanh Tâm cũng đứng lại, chờ đợi câu trả lời từ cô nàng.

“Ở phía trước… có mùi… khó chịu lắm. Như thể… mùi máu… của nhiều người vậy.”

Lang Thiên Nguyệt khó nhọc thốt ra từng câu, mỗi lần cô nói là một lần nhăn mặt, như thể mỗi lần cô khi nói là nuốt phải không khí khó chịu vậy.

“Hay là… quay lại?”

Bùi Trương Tú nuốt nước bọt, sợ hãi nhìn Thanh Tâm.

Thanh Tâm trầm ngâm suy nghĩ, thấy gần sáng tỏ được trực giác của mình, cậu có chút không đành lòng.

“Khoan… có mùi… quen thuộc…”

Mặc dù vẫn còn nhăn mặt vì khó chịu, nhưng Lang Thiên Nguyệt vẫn ngửi thấy một mùi quen thuộc, nhưng vẫn có phần nhạt nhòa.

“Hả?”

“Mùi của… Lam và của… Huyền Vi?!”

Nghe được lời của cô nàng, cả hai người Thanh Tâm cùng Bùi Trương Tú đều nhíu mày. Họ nhìn nhau trao đổi ánh mắt, sau đó cùng nhau chạy vì phía trước. Khi đến nơi, cả ba người đều lặng người vì khung cảnh trước mắt.

Trước mặt họ là một thác nước cao đổ xuống hồ rộng, ánh trăng từ trên cao chiếu xuống mặt nước lấp lánh như gương bạc. Nhưng thay vì yên bình, nơi này lại mang mùi tanh nồng nặc của máu và thịt thối rữa.

Khắp mặt đất, la liệt những xác người Vô Nguyên. Có kẻ bị chém nát không còn nguyên hình, có kẻ mất đầu, tay chân vặn xoắn như bị ai đó bóp gãy. Máu thấm đẫm đất đá, hòa cùng dòng nước chảy loang ra hồ, tạo nên một màu đỏ đặc quánh ghê rợn.

Dưới hồ, xác chết nổi lềnh bềnh, từng mảnh nội tạng vỡ tung trôi dập dềnh theo sóng nước. Từng đợt gió thổi qua, mang theo mùi tanh hôi và hơi lạnh đến rợn người.

“Hự… ọe… ọe…”

Nhìn khung cảnh trước mặt, Bùi trương Tú không chịu nổi. Cô để rơi vũ khí xuống đất, quay đầu ra sau, quỳ xuống, nôn xuống đất tất cả thứ có trong bụng.

Thanh Tâm cùng với Lang Thiên Nguyệt dù không nôn khan như cô nàng, nhưng sắc mặt hai người họ cũng không tốt đẹp tí nào.

“Nơi này… đã trải qua chuyện gì?!”

Thanh Tâm nuốt nước bọt, khó nhọc thốt ra câu hỏi trong đầu.

“Mùi của… Lam cùng Huyền Vi… ở gần đây…”

Lang Thiên Nguyệt dù bị mùi máu tanh ở nơi này làm cho buồn nôn, nhưng cô cũng nhanh chóng nhận ra mùi của hai người bạn gần nơi hiện tại. Cô chỉ về một hướng, ra hiệu cho Thanh Tâm tiến đến.

“Tú, đi thôi, cầm theo vũ khí nhắm mắt vào rồi cầm lấy tay Nguyệt, để tôi đi trước dẫn đường cho.”

Thanh Tâm tiến đến vỗ lưng cho Bùi Trương Tú, để cho cô nàng dễ chịu hơn một chút rồi nói.

“Ư…”

Bùi Trương Tú bụng cồn cào khó chịu, nhưng vẫn làm theo lời cậu. Cô nàng nhắm chặt mắt, mò mẫm vũ khí dưới đất rồi ôm chúng trong một tay, tay còn lại thì nắm lấy tay Lang Thiên Nguyệt.

Ba người họ từ từ đi theo hướng mà Lang Thiên Nguyệt chỉ dẫn. Sau một hồi, họ đến một nơi đầy những vết chém của kiếm, vết ma pháp đóng băng của Đặng Linh Lam và cả… máu.

“Đây là… băng của Lam mà!?”

Bùi Trương Tú nhặt một mảnh băng lên, cảm nhận được mana quên thuộc, cô không nhịn được mà bật thốt lên.

“Nơi này… A! LAM!”

“Huyền Vi!”

Sau một hồi tiến về phía trước, cả ba người đều vô cùng bàng hoàng. Vì trước mặt họ, là Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi trông vô cùng tàn tạ và thảm hại.

Cặp sừng trên đầu Long Huyền Vi, một chiếc đã gãy lìa, phần gốc rớm máu đỏ tươi, chảy thành dòng xuống khuôn mặt tái nhợt lạnh lùng của cô. Cánh tay trái bị chặt đứt từ phần bắp tay, được đóng băng ở miệng viết thương. Cánh tay đứt rời được cô đặt gọn trên đùi, như một cách cố giữ lấy thứ từng là một phần cơ thể mình. Thanh kiếm của cô giờ gãy làm đôi, nằm vương vãi bên cạnh. Lưng tựa vào gốc cây, hơi thở cô yếu ớt, đôi môi tím tái rỉ máu, mắt nhắm nghiền như đang cố giữ chút ý thức cuối cùng giữa cơn đau dữ dội.

Ngay bên cạnh, Đặng Linh Lam cũng chẳng khá hơn. Giữa ngực cô là một vết thương xuyên thấu, máu vẫn rỉ ra quanh lưỡi băng mỏng cô tạo ra để bịt lại. Cánh tay phải bị chém chạm đến xương, bắp đùi bị xuyên thủng không thương tiếc, còn bụng thì rách toạc, lộ ra vết thương sâu đến rợn người. Từng mảng băng xanh lam kết tinh quanh cơ thể cô, vừa là giáp, vừa là cách duy nhất để cầm máu. Nhưng hơi thở cô thoi thóp, như ngọn nến sắp tắt trong đêm bão tuyết.

Cả hai, giữa khung cảnh đẫm máu và gió lạnh, trông chẳng khác nào những chiến binh đã cháy hết sinh mệnh, chỉ còn tồn tại nhờ vào ý chí không chịu khuất phục.

“LAM! LAM! Đừng làm tớ sợ!”

Bùi Trương Tú vứt vũ khí xuống đất, chạy đến muốn chạm vào Đặng Linh Lam, nhưng lại không dám vì sợ cô nàng đau. Cô chỉ có thể quỳ gối, gọi Đặng Linh Lam tỉnh dậy.

“Vi! VI! Tỉnh đi! Đừng ngủ!”

Lang Thiên Nguyệt như quên đi cơ thể mệt mỏi của mình, cô vùng vẫy thoát khỏi lưng Thanh Tâm, sau đó chạy gần như bò đến bên Long Huyền Vi đang ngồi đó.

“Ai… vậy…”

Đặng Linh Lam khó nhọc thốt ra thành lời, đôi mắt cô vẫn nhắm chặt, chỉ có thể mấp máy môi một cách yếu ớt.

“Lam! Cậu cố lên! Đừng ngủ!”

Thấy Đặng Linh Lam vẫn còn ý thức, Bùi Trương Tú tuy mừng rỡ, nhưng cũng nhanh chóng lo lắng, bồn chồn tiếp tục gọi.

“Linh…”

Long Huyền Vi cũng vậy, cô thốt ra một từ một cách khó nhọc.

“Vi! Cố lên Vi!”

Lang Thiên Nguyệt giọng nghẹn ngào, đôi mắt rơi ra từng giọt nước mắt.

Thanh Tâm ở phía sau không rảnh rỗi, cậu nhanh chóng lôi ra trong túi không gian hai bình thuốc màu đỏ đậm.

“Hai người, chuyện này để sau. Tránh ra hết đi.”

Thanh Tâm gấp gáp, kéo hai cô nàng ra, rồi từ từ đổ bình thuốc vào miệng hai người trước mặt.

“Khụ…”

“Khục…”

Cả Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam đều ho khan, thuốc không uống được bao nhiêu, mà còn ho ra đầy đất.

“Không uống thuốc được sao?”

Dù nhìn thấy thảm trạng của hai cô nàng, nhưng Thanh Tâm lại không hề run rẩy hay mất bình tĩnh. Vì cậu đã thấy vô số người có thảm trạng như vậy rồi, nếu mất bình tĩnh thì sẽ chẳng thể làm được gì ra hồn cả, thậm chí gây ra tác hại xấu.

“Lam, Vi, cố gắng uống được không? Nếu được thì ư một tiếng, còn không thì không cần.”

“Ư…”

“Ư…”

Thấy có hi vọng, cậu tiếp tục đổ thuốc vào miệng hai cô nàng. Lần này cậu đổ ít hơn, chậm hơn lần trước. Dù uống hết, nhưng một phần thuốc cũng đã từ khóe miệng của họ mà chảy xuống cổ.

Tuy đã mất một phần ba thuốc, nhưng nhìn kĩ thì vẫn thấy được vết thương của họ đang dần khép lại.

“Phù… thật may là tên Vô Nguyên khi đó có thuốc hồi phục cao cấp, nếu không thì giờ sẽ khá là khó khăn.”

Thanh Tâm thở phào một hơi, mạng sống của họ hiện tại đã tạm thời được giữ lại. Cậu tiếp tục lôi ra từng dược liệu bên trong túi không gian, chọn ra vài loại, rồi mang chiếc nồi đựng nước ra, cắt dược liệu vào đó, sau đó nhờ Bùi Trương Tú giúp làm sôi.

“Xin lỗi trước nhé, nếu không làm vậy thì hai người sẽ nhiễm trùng mất.”

Thanh Tâm nói xong, không chờ họ đáp lời, cậu lấy con dao đa năng, cắt từng phần áo đã bị dính chặt vào da thịt hai cô nàng, gỡ từng miếng ra, khiến cho hai cô nàng cắn chặt răng vì đau đớn. Đặc biệt là Đặng Linh Lam, cả người cô bị dính bởi băng, vì vậy cậu phải mất một lúc mới gỡ ra được.

Làm xong, nhìn hai người vô cùng tàn tạ, cơ thể khắp nơi đều là vết thương, hầu như không có một chỗ nào là lành lặn. Điều đó khiến cho Lang Thiên Nguyệt cùng Bùi trương Tú đứng bên cạnh vô cùng xót xa lo lắng.

“Chậc… hai người chiến đấu với ai mà bị thương kinh khủng vậy, đừng nói với tôi là hai người chiến đấu với 20 tên Vô Nguyên mới bị như này nhé.”

Thanh Tâm không nhịn được mà kêu lên một tiếng, theo hiểu biết của cậu, dù không đánh được thì hai cô nàng vẫn có thể chạy trốn chứ.

Nghe vậy, hai cô nàng khẽ run rẩy, đôi mắt rơi ra vài giọt nước mắt, đôi môi khó nhọc thốt ra:

“Linh… cậu ấy…”

Nghe được tên Thanh Linh, Thanh Tâm liền nhíu mày, cậu nhanh chóng hỏi dồn dập:

“Linh? Cô ấy bị làm sao? Có phải cô ấy dụ địch cho hai người đi không?”

“Kh…ông…”

Đặng Linh Lam cố gắng trả lời, cô khó nhọc thốt ra từng từ.

“Bọn… t…ôi… bị… Linh… t..ấn… cô…ng”

Nghe được lời cô nàng, cả ba người đều vô cùng sửng sốt. Họ không nghĩ Thanh Linh sẽ tấn công hai người họ, thậm chí là gần như giết chết hai người họ.

“Vậy… cô ấy… đâu rồi?”

Thanh Tâm mím môi, dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng cậu chắc chắn Thanh Linh không phải người như vậy.

“Không… biết…”

Lần này là Long Huyền Vi trả lời, giọng nói cô mang phần đau khổ, cùng không cam lòng.

Thanh Tâm muốn hỏi tiếp, nhưng nhận ra tình trạng hai người họ vô cùng tệ, cậu đành phải dừng lại, chờ đến khi hai người họ hồi phục mới có thể hỏi lại được.

“Tâm… đây…”

Bùi Trương Tú tiến đến, đưa cho cậu chiếc nồi thuốc mà cậu đã dặn.

Không khí im ắng, không ai nói gì. Thanh Tâm chờ vài phút để cho thuốc nguội bớt, sau đó dùng tay múc lên, nhẹ nhàng đổ vào vết thương của hai cô nàng. Vì cậu dùng găng tay, vì thế chỉ cảm thấy hơi nóng.

Hai cô nàng nhăn mặt vì đau, nhưng họ cắn răng chịu đựng, không thốt ra bất kì âm thanh nào.

“Được rồi. Chỉ là… tôi không biết cách nối tay đã đứt lìa ra được, xin lỗi…”

Long Huyền Vi không trả lời, nhưng khuôn mặt không cam lòng của cô vẫn nói lên tất cả. Đối với kiếm sĩ, thì việc mất tay là điều không thể chấp nhận được.

“Yên tâm, tôi không làm được không có nghĩa người khác không làm được. May là cô còn giữ cánh tay của mình, vậy thì chỉ cần bảo quản kĩ, sau đó ghép lại là được.”

Nghe vậy Long Huyền Vi lông mày khẽ run rẩy, đầu gật nhẹ tỏ vẻ cảm ơn.

Thanh Tâm không tỏ vẻ gì, cậu tiếp tục làm tiếp công việc của mình. Sau khi rửa từng miệng viết thương xong, cậu liền lau đi vết máu trên khuôn mặt của họ. Làm xong xuôi, cậu thở phào một hơi, vì hiện tại chỉ cần chờ đợi vết thương của họ hồi phục là được.

“Đi thôi, tìm nơi an toàn. Tú, phiền cô bế Lam nhé, để tôi hai người này là được.”

Thanh Tâm cất đồ vào túi không gian, sau đó cõng Lang Thiên Nguyệt trên lưng, bế Long Huyền Vi kiểu công chúa. Ra hiệu với Bùi Trương Tú rồi cùng nhau tìm một nơi an toàn để mọi người dưỡng thương.

Khi bị Thanh Tâm bế lên, Long Huyền Vi đôi tai đỏ ửng, vì đây là lần đầu tiên được đàn ông bế và tiếp xúc gần như vậy.

“Đi.”

Bùi Trương Tú để vũ khí sang ngang, tạo thành một cái cáng rồi bế Đặng Linh Lam lên. Vì cơ thể của Đặng Linh Lam khá nhỏ, vì thế cô bế lên cũng không khó khăn cho lắm.

Năm người cứ thế rời khỏi nơi hiện tại, tìm một nơi sạch sẽ, an toàn để nghỉ ngơi.

…

Tại một gốc cây cách họ khá xa, Thanh Linh đang phải quằn quại ôm đầu, nước mắt cô ứa ra, khiến cho đát cát dính lên khuôn mặt, làm cho cô có chút lấm lem, bẩn thỉu. Thanh gươm bị cô vứt một bên, hiện tại ngoài vết máu trên lưỡi cùng chuôi ra, thì bất ngờ là nó không hề bị sứt mẻ hay có bất kì vết xước nào.

“Xin lỗi… xin lỗi… xin lỗi…”

Miệng cô liên tục lẩm bẩm từ xin lỗi, con mắt cô hiện tại là một đỏ một đen, như thể ý thức của cô đã trở lại đôi chút.

Nhưng không lâu, cô nhanh chóng bất động, nằm ngửa, đôi mắt nhắm nghiền. Một lúc sau, cô mở mắt ra, hai con mắt của cô lại trở thành hai con mắt đỏ rực như máu, không có bất kì tia cảm xúc nào.

“Haha… Haha…. Hahaha…”

Thanh Linh dần cười thành tiếng, sau đó lại im lặng. Cô đứng dậy, nhặt thanh gươm trên mặt đất, từ từ đi về một hướng nào đó không rõ mục đích. Có thể là tìm người để giết, hoặc cũng có thể là trốn tránh người khác, chỉ có cô mới biết được.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

quy-diet-xoat-quy-diet-video-kochou-shinobu-bi-so-hai.jpg
Quỷ Diệt: Xoát Quỷ Diệt Video, Kochou Shinobu Bị Sợ Hãi
Tháng 2 11, 2025
de-tu-dai-nao-tu-tien-gioi-vo-dich-su-ton-boc-quang.jpg
Đệ Tử Đại Náo Tu Tiên Giới, Vô Địch Sư Tôn Bộc Quang
Tháng 2 11, 2025
dung-hang-tien-ban-nam-nay-dai-tam
Vị Liệt Tiên Ban, Năm Nay Đại Tam!
Tháng mười một 5, 2025
ky-to.jpg
Kỳ Tổ
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP