Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 57: Giao lưu (21) - Chiến đấu (4k từ)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 57: Giao lưu (21) – Chiến đấu (4k từ)

Huỵch… Huỵch… Huỵch…

Có sáu bóng người liên tục lạn lách qua từng cái cây trong khu rừng, trong đó, có hai người chạy xa ở phía trước và bốn người đuổi theo ở phía sau. Sau một hồi chạy, một người phía trước rút mũi tên trong ống ra, kéo cung rồi nhảy lên xoay người bắn ra đằng sau.

Biu! Phập!

Mũi tên bay đi, tưởng chừng sẽ trúng một trong số bốn người, thì mũi tên lại trúng trên một cành cây.

“Chậc…”

“Nguyệt… hộc… đừng phí mũi tên nữa… Địa hình và tình cảnh hiện tại… hộc… không tiện cho cậu… nhắm bắn đâu.”

Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt của hai người. Hai người đó chính là Bùi Trương Tú cùng Lang Thiên Nguyệt. Ngay sau khi dịch chuyển, Lang Thiên Nguyệt nhờ khứu giác nhạy bén từ tộc sói, đã ngửi thấy mùi Bùi Trương Tú ở gần và hai người nhanh chóng hội họp, đi cùng nhau.

Sau khi gặp không lâu, thì hai người họ liền bị bắt gặp và truy sát bởi bốn tên Vô Nguyên. Vì vậy, hiện tại họ phải cố gắng chạy trốn bốn tên Vô Nguyên trong rừng cây tăm tối.

Lang Thiên Nguyệt xoay người đáp đất, tiếp tục né và chạy trốn. Hàng cây cao vút trong rừng vừa là tấm khiên cho hai người, cũng vừa là tấm khiên cho bốn tên Vô Nguyên đuổi theo hai người.

“Tú… cậu… có dám giết người không?”

Trong lúc chạy trốn, Lang Thiên Nguyệt bỗng quay sang hỏi Bùi Trương Tú một điều.

“Cái này…”

Bùi Trương Tú sắc mặt cứng đờ, giọng nói ngập ngừng không biết trả lời như nào. Cô vốn chỉ là một sinh viên đại học năm nhất bình thường, được tham gia cuộc giao lưu này nhờ Thanh Tâm làm trung gian, giờ thì lại vướng vào cuộc truy sát của tổ chức khủng bố thế giới.

Đừng nhìn vẻ ngoài cô trông có vẻ bình tĩnh, thực ra cô đang thầm đổ mồ hôi và vô cùng sợ hãi trong lòng. Chỉ là, cô đang cố gắng giữ bình tĩnh để không làm gánh nặng cho Lang Thiên Nguyệt mà thôi.

“Mình hiểu rồi…”

Thấy Bùi Trương Tú ngập ngừng như vậy, Lang Thiên Nguyệt khẽ thở dài trong lòng, tiếp tục chạy về phía trước.

Sau một hồi chạy trốn, thì trước mắt họ bây giờ là một khu vực rộng rãi, cây cối thưa thớt, có một dòng suối chia cắt hai bên. bên phía đối diện là một dải đất cao chừng bốn đến năm mét. Bên trên dải đất là hàng cây to lớn, nhìn chúng như một bức tường thiên nhiên vững chắc.

“Chậc… Tú, chuẩn bị chiến đấu thôi. Chạy tiếp thì càng mất sức, giờ chiến đấu mới có con đường sống.”

Lang Thiên Nguyệt dùng sức nhảy qua phía bên kia con suối, sau đó lấy mũi tên ra, xoay người nhắm bắn, bắn chuẩn xác về phía một tên địch.

Keng!

Tên Vô Nguyên bị nhắm trúng không hề nao núng, hắn nhanh tay đấm thẳng về phía mũi tên, khiến mũi tên bị đánh bật ra sau, găm vào thân cây.

“Hahaha, hai con nhãi con, sao không chạy tiếp đi?” (Tiếng Trung)

“Chậc chậc chậc, một con nhãi Lang tộc và một con nhãi Nhân tộc. Nhan sắc tốt như này, trước khi chết, thì để mấy chú đây khiến hai ngươi dục tiên dục tử hahaha!” (Tiếng Trung)

Bốn tên Vô Nguyên vô cùng thoải mái trêu ghẹo hai cô nàng, mặc kệ hai cô nàng có hiểu hay không.

“Ngậm mồm vào lũ rác rưởi, các ngươi khiến ta cảm thấy buồn nôn.” (Tiếng Trung)

Lang Thiên Nguyệt không che dấu ánh mắt khinh bỉ lẫn giọng nói khinh miệt đối với bọn chúng. Cô đưa cung lên, không cầm mũi tên mà kéo cung về phía trước.

“Con nhãi ranh, bọn ta sẽ chà đạp ngươi đến khi ngươi cầu xin mới thôi!” (Tiếng Trung)

Cả bốn tên nghe được lời khinh miệt từ Lang Thiên Nguyệt, bọn chúng đều vô cùng tức giận, bùng nổ mana lao về phía hai người.

“Tú! Giúp tớ cản chúng một lúc! Phong Lang Ma Tiễn.”

Dần dà, trong cung của cô dần xuất hiện một mũi tên bằng gió, trước đầu mũi tên có hư ảnh một con sói nhe răng nanh vô cùng dữ tợn về phía trước.

Trong lúc Lang Thiên Nguyệt ngưng tụ mũi tên, thì Bùi Trương Tú cũng không rảnh rỗi. Cô thấy Lang Thiên Nguyệt cần thời gian và kẻ địch thì đang lao đến vô cùng nhanh chóng. Mặc dù trong lòng vô cùng sợ hãi, cơ thể run rẩy rất mạnh, nhưng cô vẫn cắn răng, cầm chặt thanh kiếm lao lên, chiến đấu với bốn tên Vô Nguyên đáng sợ phía trước.

Keng! Keng!

Cô vung thanh kiếm dài của mình về phía trước, chặn đứng hai tên Vô Nguyên lao lên đầu tiên. Mặc dù vô thức sợ hãi vì sát khí từ bọn chúng tỏa ra, nhưng vì đồng đội còn ở phía sau, cô cắn răng, nuốt lấy sợ hãi vào trong bụng, giữ lại dũng khí để có thể chiến đấu.

“Haha… con nhãi, một mình ngươi có cản được hai người bọn ta không?” (Tiếng Trung)

Ngay khi hắn nói xong, cả hai tên Vô Nguyên dùng sức, hất Bùi Trương Tú ra phía sau, rồi lao về phía Lang Thiên Nguyệt. Theo như quan sát của bọn hắn, thì nên ưu tiên khống chế Lang Thiên Nguyệt đầu tiên, vì Bùi Trương Tú trong mắt bọn chúng, cô chỉ là một người vô cùng yếu đuối, không có ý chí chiến thắng.

“Là tôi để mấy người đi rồi sao! Hỏa Trảm Kích – Bộc Phá!”

Khi bị hất ra sau, thấy bọn chúng nhắm đến Lang Thiên Nguyệt chứ không nhắm đến mình. Cô vô thức cảm thấy bị xúc phạm và vô cùng tức giận. Đưa cây kiếm ra đằng sau, để mũi kiếm cắm 1cm trong đất, cô dùng sức, kéo thanh kiếm lê dưới đất, vung mạnh về phía trước.

Từ mũi kiếm, có một vết chém bằng lửa mạnh bạo, mang tính bùng nổ kèm theo đất đá lao nhanh về phía hai tên Vô Nguyên đang chạy.

“Hừ, Đa Lớp Thuẫn.” (Tiếng Trung)

Một tên không hề nao núng, hắn giơ tay lên, tạo ba lớp khiên chắc chắn. Hắn vô cùng tự tin, chiêu thức của cô sẽ không thể nào phá được khiên của hắn. Nhưng một lúc sau, hắn vô cùng bất ngờ và kinh ngạc với sức mạnh của cô.

Bùm!

Vết chém lao đến, va chạm cùng lớp khiên, sức mạnh từ vết chém rất lớn, khiến cho ba lớp khiên vỡ tan và nổ một vụ nổ khá lớn. Hai tên Vô Nguyên bị xung kích từ vụ nổ bắn bay ra vài mét, còn Bùi trương Tú do cũng ở gần cũng bị nổ bay.

Chỉ có điều, hai tên Vô Nguyên tuy bị trúng đòn, nhưng lại hoàn hảo vô sự, chỉ có quần áo là dính chút bùn đất. Còn cô dù là người thi triển, nhưng lại bị thương bởi chính vụ nổ mà mình gây ra.

“Khục, hự.”

“Mẹ kiếp, con nhãi con. Ta phải giết ngươi đầu tiên!” (Tiếng Trung)

Có lẽ bị đả kích, cả hai tên bị nổ bay tức giận lao về phía cô, còn hai tên phía sau không bị nổ trúng tiếp tục lao về phía Lang Thiên Nguyệt.

“Lũ rác rưởi, quên ta rồi sao!” (Tiếng Trung)

Lang Thiên Nguyệt hét lên một tiếng rồi thả dây cung. Mũi tên lao về phía trước, tạo thành thân ảnh một con sói bằng gió vô cùng hung dữ. Nó như có linh tính, tự biết rẽ hướng và nhắm vào kẻ địch trước mặt.

“Khự. A! (x2)”

Hai tên gần nhất bị trúng tên, mũi tên xuyên qua cơ thể bọn chúng vô cùng dễ dàng. Không dừng lại, mũi tên tiếp tục lao đi, mang theo hai tên vừa rồi, tấn công trúng hai tên phía sau mới dừng lại.

“Mẹ kiếp! Con sói không chịu dừng lại! Khục!” (Tiếng Trung)

“AAAAAAAAA!”

Hai tên phía sau thấy con sói lao về phía mình, chúng liên tục xả ma pháp về phía nó. Nhưng thay vì tấn công trúng con sói, thì những chiêu ma pháp đó lại xuyên qua nó mà bắn trúng đồng bọn mà con sói mang theo. Thậm chí dùng cả vũ khí cũng vô hiệu, cả hai tên cũng như đồng bọn của chúng, bị xuyên qua người, tạo thành xiên thịt, thì con sói mới biến mất.

“Ư… thắng rồi sao? Nguyệt… Nguyệt! Cậu sao thế?!”

Bùi Trương Tú cố gắng gượng dậy xem tình hình hiện tại, sau khi thấy cả bốn tên nằm chung ở một phía, cô thở phào một hơi rồi nhìn qua Lang Thiên Nguyệt. Nhưng đập vào mắt cô là Lang Thiên Nguyệt ho ra một ngụm máu lớn, cơ thể trao đảo rồi ngã thẳng về phía trước.

Cô mặc kệ vết thương trên cơ thể, đứng dậy lao nhanh về phía Lang Thiên Nguyệt, lật người cô nàng lại hỏi han:

“Nguyệt… Nguyệt! Cậu… cậu bị sao vậy?!”

“Không… khụ… không sao… chỉ là… chiêu vừa rồi… khụ… hơi quá sức mình.”

Lang Thiên Nguyệt sắc mặt tái nhợt, cố gắng mỉm cười trấn an Bùi Trương Tú.

Chiêu Phong Lang Ma Tiễn là một phép ma pháp cấp cao của cung thủ tộc Sói. Người sử dụng phép sẽ sử dụng mana của mình để tạo ra một mũi tên ma pháp, có mang hình ảnh của một con sói bằng gió.

Tác dụng: khiến cho mũi tên tự có linh tính, tự động phân tích và tấn công những thứ mà người sử dụng cho là địch. Nó sẽ tấn công cho đến khi đâm xuyên tất cả thì mới dừng lại, rồi tự động tan biến.

“Khục… hiện tại… Lõi của mình… cạn mana rồi. Còn lại… nhờ cậu…”

Lang Thiên Nguyệt để lại câu nói rồi ngất lịm, cô nghĩ mũi tên vừa rồi đã giết hết tất cả kẻ địch rồi. Nên mới có thể an tâm mà ngất, để lại Bùi Trương Tú đang vô cùng bối rối hét tên cô:

“Nguyệt. Nguyệt! Này!”

Bùi Trương Tú lo lắng gọi Lang Thiên Nguyệt, nhưng chỉ thấy cô nàng ngất lịm đi, sắc mặt tái nhợt do sử dụng mana quá độ.

“A… Tìm… đúng! Tìm nơi an toàn.”

Sau một hồi suy nghĩ, Bùi Trương Tú cuối cùng cũng nghĩ ra mình nên làm gì, cô luống cuống tay chân, cõng Lang Thiên Nguyệt trên lưng mình. Mặc dù khi di chuyển sẽ khiến cô cảm thấy đau đớn, nhưng hiện tại không phải là lúc than vãn. Cô cõng Lang Thiên Nguyệt, cầm theo vũ khí của cả hai, bước từng bước nặng nề di chuyển.

“Khụ… Mẹ kiếp!” (Tiếng Trung)

Đang cố gắng di chuyển thì nghe thấy một giọng nói. Cơ thể cô cứng đờ, từ từ xoay người nhìn về phía giọng nói phát ra.

“Khục… ọe… con mẹ nó. Tao phải… khục… tao phải giết hai con đ* bọn mày!” (Tiếng Trung)

Nhìn về phía bốn cái xác vừa rồi, bỗng có một tên khó nhọc đứng lên, giữa ngực hắn là một lỗ thủng to lớn. Mỗi lần hắn nói thành tiếng, sẽ có một ngụm máu từ miệng hắn bắn ra, thấm đẫm băng vải che mặt hắn.

Ánh mắt hắn cay độc, dùng tất cả mana của mình bao bọc con dao trong tay, sau đó bao bọc lấy cơ thể tàn tạ của hắn, để cơ thể hắn không bị ngã. Hắn lao với tốc độ cực kỳ nhanh về phía cô, sát ý cuồn cuộn từ đôi mắt không thể che giấu.

‘Không!’

Đầu óc Bùi Trương Tú trống rỗng, hiện tại cô đang cõng Lang Thiên Nguyệt trên lưng, hai tay cầm là vũ khí hai người. Không thể phản ứng kịp, cô nhắm chặt mắt mình lại.

Huỵch… Huỵch… Huỵch… Phập.

“Hự!”

Sau một hồi, không cảm nhận được cơn đau nào truyền đến. Cô từ từ mở mắt mình ra, sau đó ngơ ngác nhìn về phía trước. Vì hiện tại, trước mắt cô là một người mặc áo choàng, chân đạp lên tên Vô Nguyên, hai tay đang đâm một con dao găm vào thẳng đầu hắn.

Tên Vô Nguyên đó ánh mắt mông lung, sau đó cơ thể co giật, miệng ho ra từng ngụm máu, mana bám trên con dao của hắn dần mất kiểm soát. Sau một giây, hắn dần nhắm mắt, chết không thể chết hơn.

Thấy hắn đã chết, người đó từ từ rút dao ra, trên tay người đó đang đeo một chiếc găng tay màu trắng. Đặc biệt là máu khi bắn lên lại không thể dính lên đôi găng tay đó.

Người đó nhìn cái xác một lúc, rồi lật cái xác lại, đâm về phía tim vài nhát mới thôi. Tiếp đó, người đó nhìn về phía ba cái xác còn lại, từ từ đi đến rồi giơ dao lên, đâm vào đầu, vào tim của ba cái xác vài lần để xác nhận.

Bùi Trương Tú ở xa, vô cùng sợ hãi nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô đứng như trời trồng ở đó, vô thức nín thở, cơ thể ứa ra mồ hồi lạnh, run rẩy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đôi mắt cô dần đẫm lệ, cắn môi không để bất kỳ âm thanh nào phát ra. Cô cắn mạnh đến mức, môi cô rách ra, để một hàng máu từ từ chảy xuống từ đôi môi.

Sau một hồi đâm xác, người đó đứng thẳng người, vung con dao găm trong tay thật mạnh vài lần, máu dính trên con dao bị văng ra. Thấy con dao vẫn chưa sạch, người đó có vẻ chưa hài lòng, cúi người xuống, dùng áo choàng Vô Nguyên lau đi vết máu trên con dao.

Khi đã lau sạch sẽ và hài lòng, người đó lúc này mới nhớ ra điều gì đó, nhìn qua Bùi Trương Tú, vui vẻ cầm theo con dao chạy về phía cô nàng.

‘Mình sẽ chết ở đây sao!?’

Thấy người đó chạy đến, Bùi Trương Tú vô cùng sợ hãi, trái tim nhảy loạn, trong đầu bỗng hiện về hình ảnh quá khứ của chính cô.

“Này, Tú, có sao không? Hử? Này!”

Người đó tiến đến, thấy Bùi Trương Tú bị thương liền hỏi han. Nhưng không hiểu vì sao cô nàng như trên mây, người đó quơ tay trước mặt cô, thấy cô vẫn vậy đành hét lớn.

“Hử!? Khoan… giọng nói này… Tâm?!”

Bùi Trương Tú khi bị hét thì hồn liền trở lại xác, nhưng nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô liền bất ngờ xen lẫn vui mừng nhìn về phía người trước mặt.

“Tôi đây, cô không sao chứ? À mà Nguyệt sao lại bị ngất rồi?”

Thanh Tâm kéo mũ trùm xuống, để lộ khuôn mặt của mình. Chỉ có điều, trên mái tóc của cậu, có một nhúm tóc trắng vô cùng nổi bật.

“Tóc cậu… à đúng rồi, cậu nhanh chữa cho Nguyệt, cô ấy dùng quá độ mana nên ngất rồi!”

Thấy cậu, Bùi Trương Tú cuối cùng cũng thả lỏng. Như quên đi cảnh tượng kinh dị vừa rồi, cô nhanh chóng đỡ Lang Thiên Nguyệt xuống, ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Thanh Tâm.

“Dùng quá độ mana? Chậc… nếu bây giờ có Linh Tuyền hoặc tôi sử dụng được mana thì tốt…”

Thanh Tâm nhăn mày, lôi chiếc túi không gian của mình ra, cúi đầu tìm kiếm dược liệu.

“Sử dụng được mana? Tâm, ý của cậu là sao?”

Bùi Trương Tú ngơ ngác nhìn về phía Thanh Tâm.

“Như lời nói, hiện tại tôi không dùng mana được.”

Thanh Tâm không ngẩng đầu, cậu trả lời một cách qua loa rồi tiếp tục tìm kiếm dược liệu. Sau một hồi lục lọi, cậu vui vẻ lôi ra hai loại cây cỏ.

“Đây rồi, Huyết Hồi và Phong Năng. Đây, Huyết Hồi của cô, còn Phong Năng của cô ấy.”

“A… à, ừ.”

Bùi Trương Tú tiếp lấy Huyết Hồi, nghe theo lời Thanh Tâm nói, cô bứt hết lá của nó xuống, rồi ăn phần thân cây trừ phần rễ. Do lá của Huyết Hồi có độc, nhưng phần thân thì ngược lại, nó giúp hồi phục vết thương và lượng máu đã mất một cách từ từ.

Thanh Tâm Thì ở một bên, tháo găng tay rồi lấy con dao đa năng ra, cắt Phong Năng thành từng mảnh nhỏ, tiếp đó ra bờ suối, lấy nồi ra rồi múc đầy nước và cầm theo một hòn đá đã rửa qua.

Tiếp đó, cậu dùng tay cùng đá, dã và ép Phong Năng nhuyễn ra trong tay, một bên cầm Phong Năng ép nhuyễn của một tay hứng nước, đổ vào tay còn lại. Làm xong xuôi liền đưa tay đến miệng Lang Thiên Nguyệt, nhỏ từng giọt một.

“Phù… tạm thời ổn rồi. Phong Năng sẽ từ từ hồi phục mana hệ Phong cho cô ấy, giờ chỉ cần chờ thôi.”

Thấy sắc mặt Lang Thiên Nguyệt dần bình ổn, Thanh Tâm thở phào một hơi, từ từ cất đồ vào trong túi không gian.

“Tâm… cậu… sao sống được vậy?”

Bùi Trương Tú ở một bên, ngập ngừng hỏi cậu. Chính mắt cô cũng thấy rõ, Thanh Tâm bị dao găm trúng người và ho ra máu đen. So với Thanh Tâm vô cùng bình thường hiện tại, thì đúng là vô cùng quỷ dị.

“Yên tâm, muốn tôi chết thì còn lâu tôi mới chết.”

Thanh Tâm trả lời một cách qua loa, cất đồ xong cậu lại ra chỗ xác của đám Vô Nguyên sờ soạng.

“À… Hả? Này! Cậu làm gì thế?!”

Bùi Trương Tú thấy cậu không muốn nói rõ liền im lặng, nhưng sau đó cô liền trừng mắt nhìn và hỏi Thanh Tâm chuyện cậu ta đang làm.

“Nhặt đồ. Cá lớn nuốt cá bé, nhưng nếu bị cá bé phản sát, thì cá lớn chỉ có thể làm thức ăn cho cá bé thôi.”

Thanh Tâm nói xong tiếp tục lục lọi tất cả bốn cái xác.

“Ồ hố, thu hoạch khá tốt.”

Thấy được bốn thanh vũ khí loại dao, sáu bình thuốc màu đen kì quái, hàng chục viên dá mana trung cấp cùng hơn 2000 nghìn tệ tiền Hoa Hạ. Cậu cảm thấy thu hoạch như vậy khá tốt so với đám Vô Nguyên.

Đừng nhìn vậy là ít, hãy nhớ một điều là Vô Nguyên điều là tập hợp của đám ô hợp, đáy của xã hội. Đám không có ý chí làm việc, chỉ muốn không làm nhưng vẫn có ăn, chỉ đi ăn cướp giết người để tu luyện, thì đống đồ như vậy cũng coi là khá rồi.

Thanh Tâm nhét hết đống đồ vào túi không gian, đứng lên nhìn qua Bùi Trương Tú nói:

“Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Đi tìm người khác chứ gì nữa. Yên tâm, bây giờ độ may mắn của tôi vô cùng cao. Kiếm người và tránh chiến đấu vô cùng dễ dàng.”

Thanh Tâm tiến đến, cõng Lang Thiên Nguyệt trên lưng, ra hiệu với cô nàng rồi đi dọc theo hướng suối chảy.

“A… chờ!”

Bùi Trương Tú ngơ ngác một hồi, sau đó cúi xuống cầm theo vũ khí của cô cùng Lang Thiên Nguyệt rồi chạy theo sau cậu.

Bóng hình ba người được ánh trăng trên cao chiếu rọi, nhìn thấy mọi chuyện từ đầu đến cuôi.

…

Và cũng là ánh trắng ấy, hiện tại ở một hồ nước vô cùng to lớn.

Keng! Phập.

Hai bóng người đang chiến đấu, sau đó một người liền bị một lưỡi kiếm đâm xuyên tim.

“Khục…”

Người đó không cam lòng, từ từ ngã xuống. Theo cơ thể hắn ngã xuống, cùng ánh trăng chiếu rọi. Hiện ra bóng người có đôi mắt lạnh lùng, màu mắt đỏ như máu. Đó không ai khác ngoài Thanh Linh, người đang bị ma hóa mà tàn sát. Và dưới chân cô hiện tại, có ít nhất 20 xác chết của đám người Vô Nguyên.

“Linh! (x2)”

Nghe được tiếng gọi, Thanh Linh từ từ quay đầu sang. Trước mắt cô là hai người đang đứng, đó không ai khác ngoài Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi.

Họ được dịch chuyển gần nhau, sau khi chiến đấu và phản sát được kẻ địch, thì lại nghe thấy tiếng chiến đấu. Không cần suy nghĩ, hai người họ tìm đến nguồn âm thanh và đập vào mắt họ là Thanh Linh cùng vô số xác chết dưới chân cô nàng.

“Linh… cậu…”

Long Huyền Vi mấp máy môi không nói lên lời.

Thanh Linh không nói gì, cô xoay cổ tay, chém một lưỡi kiếm từ dưới lên trên, tạo thành một vết chém bằng nước lao về phía hai người. Điều đặc biệt ở đây, là màu Thủy mana của cô lại có màu đỏ như máu.

“Vi, cẩn thận!”

Đặng Linh Lam giật mình, cô dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình, đẩy Long Huyền Vi sang bên cạnh.

Uỳnh!

Hai người ngã sang hai bên, thành công né tránh. Nhưng cái cây sau lưng hai người thì khác, nó bị oanh tạc và chẻ đôi thành hai phần.

“Linh! Sao cậu lại…”

Long Huyền Vi không tin được vào mắt mình, vì người bạn mà cô yêu thích, giờ lại tấn công với cô.

“Vi! Bình tĩnh. Nhìn vào mắt Linh kìa, có lẽ cậu ấy đang bị điều khiển rồi.”

Đặng Linh Lam cắn răng, nhắc nhở Long Huyền Vi.

“Không thể nào…”

“Vi, hiện tại không phải là lúc… phải chiến đấu thôi…”

“Nhưng…”

“Đừng như vậy… chính tôi cũng không muốn đâu.”

Đặng Linh Lam nhăn mặt, thể hiện ra khuôn mặt vô cùng khó xử. Long Huyền Vi cũng vậy, khuôn mặt cô bàng hoàng, muốn nói lại thôi.

Thanh Linh thì không quan tâm hai người nói gì, cô lao đến, xoay kiếm chém ngang.

Thủy Lưu Phái – Thức thứ nhất: Khai Thủy.

Theo lưỡi kiếm của cô, một hàng nước màu máu chém ngang, trông vô cùng nguy hiểm.

“Tường Băng!”

Đặng Linh Lam nhanh chóng tạo một bức tường băng trước mặt hai người, nhưng bức tường đó nhanh chóng bị chém vỡ tan, hai người cũng bị trúng đòn mà bay ra sau.

“Hự… Vi! Chiến đấu thôi!”

Đặng Linh Lam cắn chặt răng, cầm lấy cây trượng của mình đập mạnh xuống đất. Lấy cây trượng làm trung tâm, dưới đất dần xuất hiện băng lan về phía Thanh Linh, đóng băng đôi chân của cô nàng lại.

“Linh… xin lỗi…”

Long Huyền Vi cắn chặt răng, thầm xin lỗi Thanh Linh. Cô nắm chặt thanh kiếm, lao lên chiến đấu với tinh thần không hề muốn vậy.

Thanh Linh nhìn xuống dưới chân, mana bùng phát, quanh người cô xuất hiện hào quang màu đỏ máu. Cô nhảy lên khiến cho băng dưới chân nứt ra rồi tan vỡ, sau đó cô xoay kiếm, đỡ lấy đòn chém của Long Huyền Vi rồi dùng sức chém bay cô nàng ra phía sau.

Long Huyền Vi thấy mình bị đánh bay liền vô cùng kinh ngạc. Cô không ngờ, bản thân luôn thắng trong những lần so kè sức mạnh, lại thua trong lần này.

“Cẩn thận, Linh hiện tại… cực kỳ mạnh… và cực kỳ nguy hiểm.”

Long Huyền Vi khẽ cảnh báo với Đặng Linh Lam bên cạnh.

Thanh Linh nhìn về phía hai người, sau đó cầm kiếm lao lên. Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam nhìn nhau ra hiệu, đồng loạt gật đầu rồi chiến đấu. Long Huyền Vi lao lên trước, Đặng Linh lam ở phía sau hỗ trợ.

Trận chiến giữa ba cô gái nổ ra, tiếng nổ, tiếng va chạm kim loại liên tục diễn ra. Tạo thành một bản nhạc giao hưởng giữa màn đêm và khán giả là mặt trăng tĩnh lặng phía trên cao.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ai-noi-nha-ta-nuong-tu-la-yeu-ma
Ai Nói Nhà Ta Nương Tử Là Yêu Ma!
Tháng mười một 6, 2025
thien-tai-tap-dich
Thiên Tài Tạp Dịch
Tháng 2 6, 2026
thi-dau-thanh-bac-sau-hac-dao-lao-cha-khi-tien-icu
Thi Đậu Thanh Bắc Sau, Hắc Đạo Lão Cha Khí Tiến Icu
Tháng mười một 13, 2025
binh-minh-chi-nhen.jpg
Bình Minh Chi Nhện
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP