Chương 56: Giao lưu (20) – Quỷ tộc
Trên một cành cây nào đó, đang có một cặp đôi đang ôm nhau bên trong một quả cầu đen trong suốt. Hay nói đúng hơn là, họ đang đứng sát nhau, dùng những tán lá cây cùng quả cầu để che đi cơ thể, trốn đám người ở dưới.
“Thật may khi dịch chuyển gần anh, đúng là số mệnh vẫn muốn hai ta ở gần nhau.”
Thẩm Mẫn Nhi ánh mắt thâm tình, ôm chặt Đoàn Minh Khang. Có vẻ cô nàng không quan tâm đến tình trạng hiện tại của hai người.
“Cái này… Mẫn Nhi, em cẩn thận nhé.”
Đoàn Minh Khang lo lắng nhìn xuống dưới, cố gắng đứng sâu vào trong và ôm Thẩm Mẫn Nhi thật chặt. Cậu sợ rằng cô nàng sẽ rơi xuống dưới, nơi đang có đám người ngó nghiêng tìm kiếm họ.
“Bọn nó đâu rồi?! Mẹ kiếp, cái con nhóc mang thuộc tính Hắc Ám đúng là khó chịu.”
“Nhưng nhan sắc nó cũng không tệ, trước khi giết nó thì vẫn nên làm một chút chứ hahaha.”
Nghe tiếng cười biến thái của một tên trong số đó, Đoàn Minh Khang cắn chặt răng, cơ thể run rẩy, hận không thể xuống để đánh chết tên vừa nói.
Cảm nhận được cơn giận của Đoàn Minh Khang, Thẩm Mẫn Nhi mỉm cười một cách hạnh phúc, cô ôm thật chặt, dụi đầu vào bộ ngực cậu ta một cách vui vẻ.
“Mẫn Nhi, có anh ở đây, em không cần sợ hãi.”
Tưởng Thẩm Mẫn Nhi nghe được lời vừa rồi nên sợ hãi, Đoàn Minh Khang nhìn xuống, an ủi bạn gái của mình.
“Chậc, đám nam nhân các ngươi đúng là lũ dâ* dụ*.” (Tiếng Anh)
Một người đứng ra, không rõ ngũ quan như nào vì bị che kín, nhưng người đó có cơ thể thon gọn cùng đôi chân dài, giọng nói mang phần ma mị, nói lên việc người đó là một người phụ nữ.
(Cá: có thể khi đọc mọi người sẽ khó chịu khi thấy * như: con đ*… Nhưng tác lại thấy điều này là nên, vì dùng mấy từ như thế, tác cảm thấy khó chịu nếu ghi hẳn ra.)
“A… xem người đã lên giường với vô số đàn ông nói gì kìa.”
“Sao? Chẳng nhẽ ngươi chưa được thử?” (Tiếng Anh)
Dù đã cách lớp vải, nhưng những người Vô Nguyên vẫn có thể thấy cô ta đang liếm môi, giọng nói như thể mời gọi họ.
Thật kỳ lạ, dù không nói cùng ngôn ngữ, nhưng những người Vô Nguyên lại có thể hiểu được những gì đối phương nói.
“Chậc, bỏ qua việc đấy đi. Tìm hai đứa nhóc kia trước rồi làm gì thì làm.”
Một người tỏ ra thiếu kiên nhẫn, nhắc nhở đồng bọn làm việc chính.
“A~ đúng là nam nhân vô vị.” (Tiếng Anh)
Cô ta bỏ lại một câu thoại rồi xoay người đi về hướng nào đó.
“Cần gì phải tìm kiếm, cứ nổ nguyên khu này là xong.”
Một tên lôi ra trong áo choàng một quả cầu màu đỏ bị chia cắt ở giữa bởi một cái rãnh. Hắn dùng hai tay cầm hai bên nửa quả cầu, xoay một vòng rồi ném xuống đất. Ném xong hắn liền chạy ra xa quả cầu, đồng bọn hắn thấy vậy cũng chửi hắn vài câu rồi chạy ra xa.
Quả cầu rơi xuống đất, lăn lông lốc một hồi rồi dừng lại. Nó hai bên nửa quả cầu xoay ngược nhau, mỗi lần quay là nó kêu một tiếng “cạch”. Sau khi nó quay đủ một vòng trở lại như cũ, nó nằm im ở đó tỏ ra vô hại.
Đoàn Minh Khang cùng Thẩm Mẫn Nhi vốn đang lo lắng nhìn xuống quả cầu, thấy nó không có bất kì phản ứng gì, họ liền thở phào một hơi. Nhưng ngay sau đó, Đoàn Minh Khang cảm nhận được gì đó, cậu ta dùng tất cả sức mạnh, bao bọc hai người trong một quả cầu bằng đất.
BÙM!
Một tiếng nổ vang trời kèm theo cột lửa phóng thẳng lên trên cao. Khu vực chìm trong biển lửa, một phần khu rừng vừa rồi còn xanh tốt, nay đã bị thiêu rụi không còn một mống.
Trên cái cây bị thiêu rụi, có một quả cầu bằng đất to lớn. Do cành cây bị thiêu rụi nên không thể chống đỡ được, nó gãy, khiến cho quả cầu đập xuống đất kêu một tiếng “Uỳnh!” to lớn.
“Hahaha, như vậy chẳng phải tìm kiếm nhanh hơn sao? Giờ chúng tự ló mặt ra rồi này.”
Tên ném bom vừa rồi ló cái đầu của mình ra khỏi một cái cây. Thấy quả cầu bằng đất to lớn ở trung tâm, hắn vui như trúng số độc đắc.
Quả cầu bằng đất sau khi rơi xuống mặt đất liền từ từ nứt ra, hiện ra hai người bên trong. Chỉ có điều, Đoàn Minh Khang thì gục đầu trên vai Thẩm Mẫn Nhi rồi ho khù khụ ra từng ngụm máu. Còn Thẩm Mẫn Nhi thì không có vết thương gì, cô lo lắng ôm lấy cậu ta, không để cho cậu ta rơi xuống.
“Chậc, tình tứ ghê nhỉ? Nếu tao làm con kia trước mặt thằng nhãi kia, thì chẳng phải vui gấp đôi sao. Hahaha.”
Nghe thấy tiếng cười biến thái đó, Đoàn Minh Khang không biết có từ đâu sức mạnh. Cậu thoát khỏi ôm ấp của cô nàng, đứng thẳng người, đưa Thẩm Mẫn Nhi ra phía sau rồi trừng mắt về phía đám người Vô Nguyên trước mặt.
“Chậc chậc, vẫn còn sức sao? Yên tâm, bọn tao sẽ chặt hết chân tay mày, rồi cắt da mắt của mày, cho mày xem bọn tao làm con kia, trong khi mày không thể làm gì hahaha!”
Nói xong, ba tên trong số chúng lần lượt rút vũ khí bên hông ra, lao lên tấn công về phía Đoàn Minh Khang. Hiện tại nhìn cậu ta vô cùng yếu ớt, nên bọn chúng vô thức khinh thường cậu ta.
“Thổ Găng.”
Đoàn Minh Khang dậm tay xuống, đất đá từ dưới mắt đất trồi lên, dính chặt vào tay cậu ta như một đôi găng tay boxing.
Chú ý thấy tên bên phải tiến đến gần nhất, cậu xoay người sang một bên thành công né tránh, sau đó dùng tay trái hướng lên, làm một cú đấm móc.
Tiếp theo là một tên cầm kiếm đâm thẳng về phía đầu cậu, cậu cúi xuống, lách người sang bên phái rồi xoay người, đấm một cú thật mạnh vào mạn sườn của hắn. Cú đấm mạnh đến mức, có tiếng rắc giòn tan sau đó cả cơ thể hắn bay ra xa, đập vào một cái cây rồi gục đầu ngất lịm.
Vài tên bên ngoài khá bất ngờ trước sức mạnh của Đoàn Minh Khang, vì hiện tại cậu ta đang bị thương, mà vẫn có thể hạ gục được hai tên còn sung sức.
Khi hạ xong tên còn lại, thấy còn một tên cầm dao ở phía sau. Cậu xoay người định làm một cú đá, nhưng không may, cậu lại bị trượt chân bởi một cành than củi. Đối phương thấy vậy liền mừng rỡ, hắn lao đến với tốc độ cao, đâm thẳng về phía đầu của cậu ta.
‘Không ổn!’
“Haha, chết đi thằng nhãi ranh!”
Keng!
Tưởng trừng cậu sẽ bị trúng đòn, thì Thẩm Mẫn Nhi, người được cậu bảo vệ đang cầm trên tay một chiếc roi sắt có cạnh vô cùng sắc nhọn. Cô vung tay, cây roi như một con rắn, lao đến đánh bay con dao trong tay tên vừa rồi.
“Hả? A!”
Trong lúc hắn còn đang ngơ ngác, Thẩm Mẫn Nhi đã quấn cây roi quanh cổ hắn, kéo mạnh khiến cho hắn đau đớn. Tiếp đó, Đầu hắn bật lên như nắp rượu sâm panh, để lại một cột máu đỏ tươi phụt thẳng lên không. Đôi mắt hắn vẫn còn đang mở lớn, thể hiện sự đau đớn đến tột cùng trước khi chết.
“Bất cứ tên nào muốn thương tổn anh Khang, thì bước qua xác ta trước đi.”
Thẩm Mẫn Nhi lạnh lùng cầm lấy cây roi trong tay, tuy vừa giết người, nhưng cô lại không tỏ ra vẻ dè dặt hay sợ hãi nào cả. Như thể, việc giết tên vừa rồi cũng chỉ như giết gà đối với cô.
“Mẫn Nhi…”
“Khang…”
Đoàn Minh Khang nghe vậy, ánh mắt thâm tình nhìn Thẩm Mẫn Nhi, mặc kệ việc cô nàng vừa mới giết người. Thẩm Mẫn Nhi thấy cậu ta nhìn mình, thì cũng nhìn qua cậu ta một cách trìu mến.
Bộp bộp bộp…
Bỗng có tiếng vỗ tay cắt đứt màn cơm chó của hai người. Họ quay sang hướng âm thanh phát ra, thì thấy đó là nữ nhân Vô Nguyên đang vỗ tay.
“Tình yêu của hai người thật tuyệt, thật đáng làm người ta ghen tị… Nhưng mà…” (Tiếng Anh)
Đoàn Minh Khang thì ngơ ngác không hiểu cô ta đang nói gì, còn Thẩm Mẫn Nhi thì nghiêng đầu không rõ ý định của cô ta.
“Ta đây ghét nhất là đám yêu nhau các người… đặc biệt là đám yêu sâu đậm. Nhìn mấy người như các ngươi… ta chỉ muốn… ta chỉ muốn… xé nát cái tình yêu của các ngươi ra! Liệt Diễm Thể!” (Tiếng Anh)
Cô ta từ trạng thái bình tĩnh, bỗng như ăn phải chất kích thích, sát ý bùng nổ nhìn hai người trước mặt. Cơ thể cô ta bao bọc bởi ngọn lửa nóng bỏng, cầm ra một cây roi, bao bọc nó bằng ngọn lửa rồi lao lên phía trước.
Đồng bọn thấy thế chỉ rút vũ khí ra, đứng tại chỗ xem nữ nhân Vô Nguyên chiến đấu. Vì họ thấy trạng thái này của cô ta, nghĩ chắc chắn hai người không thể sống nổi.
Nữ nhân Vô Nguyên lao lên, cô ta quất mạnh cây roi về phía trước, hướng dây roi bay đi là khuôn mặt của Thẩm Mẫn Nhi. Cây roi lao tới vô cùng nhanh, nhanh đến mức Thẩm Mẫn Nhi không kịp né tránh, cô đứng ở đó, nhìn dây roi bay gần đến mặt mình, nhắm mắt theo bản năng.
Bặc!
Sau một hồi không cảm nhận được cảm giác bỏng rát trên mặt, cô từ từ mở mắt ra, sau đó liền trừng lớn. Vì phía trước cô bây giờ, là bờ vai dang rộng của Đoàn Minh Khang, nhìn sang bên phải, cô nhìn thấy cậu ta đang dùng chính bàn tay của mình để đỡ đòn cho cô.
Đoàn Minh Khang cắn chặt răng, cố không kêu bất cứ tiếng gì ra. Găng tay bằng đất của cậu đã vỡ nát, lộ ra cánh tay đang bị đốt cháy, tỏa ra mùi thoang thoảng của thịt cháy xém.
“A~ a… tình yêu giữa hai người tuyệt thật. Nhưng mà… chết đi!” (Tiếng Anh)
“A!”
Ngọn lửa từ dây roi lần lan khắp cơ thể Đoàn Minh Khang, hiện tại cơ thể cậu ta như một ngọn đuốc giữa màn đêm. Cơn đau khi bị thiêu đốt khiến cậu ta phải hét lên, sau đó cả cơ thể của cậu bị nhấc bổng lên rồi bay ra phía sau, đập mạnh vào cái cây phía xa mới dừng lại.
“Anh Khang!”
Thẩm Mẫn Nhi sau khi cảm nhận được Đoàn Minh Khang bay ngang qua mình, lúc đó cô mới giật mình nhìn ra đằng sau.
“Lúc chiến đấu mà phân tâm là không được đâu con nhãi.” (Tiếng Anh)
Nữ nhân Vô Nguyên xoay người, quất mạnh cây roi vào phần lưng của Thẩm Mẫn Nhi, khiến cho cô nàng bay về phía Đoàn Minh Khang, ho ra một ngụm máu.
“Anh Khang…”
Mặc dù phần lưng bị cháy xém, lộ ra mảng da sạm đen cùng mùi thịt khét. Nhưng Thẩm Mẫn Nhi không quan tâm đến vết thương trên người, bàn tay cô run rẩy chạm vào người bên cạnh.
“Nhi… chạy…”
Hiện tại Đoàn Minh Khang khắp người là vết bỏng, không có chỗ nào lành lặn. Cậu thều thèo hai từ, đôi mắt nhắm nghiền do đau đớn mà ngất đi, nhưng đôi lông mày vẫn nhăn sâu, hàm răng vẫn cắn chặt, bàn tay nắm chặt như muốn tiếp tục chiến đấu.
“A~ a… nhìn hai người các ngươi như vậy… thật thỏa mãn quá đi!” (Tiếng Anh)
Nữ nhân Vô Nguyễn bỗng đứng im tại chỗ, hơi thở gấp gáp, hai chân kẹp vào ma sát nhau, chiếc roi trong tay bị kéo căng, kéo bởi cả hai tay.
Thẩm Mẫn Nhi hiểu rõ từng chữ ả vừa nói. Trong sự tĩnh lặng đáng sợ ấy, cô vận dụng nguyên tố Hắc Ám, bao phủ lấy cơ thể đang bất tỉnh của Đoàn Minh Khang bằng một lớp màn đen đặc quánh. Khi đã chắc chắn cậu ta được bảo vệ, cô đứng thẳng dậy, lặng lẽ thả cây roi của mình rơi xuống đất.
“Hahaha, con nhóc này muốn đầu hàng sao? Ự…”
“Chậc chậc chậc, bạn trai chết liền không có ý định báo thù luôn sao? Haha…. Hụ…”
Hai tên Vô Nguyên đứng ở sau thích thú cười cợt khi thấy cô nàng vứt vũ khí trong tay. Nhưng ngay sau đó, chúng liền im bặt, vì cổ họng của chúng đã bị đâm xuyên bởi một cây giáo đen tuyền lạnh lẽo.
Nữ nhân Vô Nguyên đang trong trạng thái phê pha liền nhíu mày, trở lại tư thế phòng thủ, cảnh giác nhìn về phía trước.
Thẩm Mẫn Nhi từ từ quay người lại, không còn dáng vẻ con người như bình thường. Con mắt của cô đỏ rực, từ phần mắt đổ xuống xuất hiện hai hàng màu đen tuyền, trông như cô đang khóc. Đôi tai cô nàng trở nên dài ra như tộc Elf, trên đầu cũng mọc ra hai chiếc sừng nhọn hoắt.
“Không… không thể nào… ngươi là… Quỷ? Không thể nào… không thể nào… tại sao Đại Việt lại có tộc Quỷ!?” (Tiếng Anh)
Thẩm Mẫn Nhi không trả lời cô ta, cô nàng giơ tay lên, bóng của cô như một nồi nước sôi ùng ục, trồi lên một thứ sinh vật kì lạ.
“Ám Quỷ.”
Sinh vật đó cả cơ thể màu đen tuyền, cơ thể nhỏ bé đứng bằng hai chân, phần đầu giống một con chuột, phần thân giống như con người, nó có đôi cánh xương và chân là của loài chim. Nhìn nó trông như một tập hợp kì quái của một phòng thí nghiệm nào đó. Nó từ từ mở mắt, đôi mắt của nó đỏ rực như của cô, ngửa đầu hét lên một tiếng chói tai.
GRÉKKK
“Đi.”
Theo mệnh lệnh của Thẩm Mẫn Nhi, Ám Quỷ lao về phía nữ nhân Vô Nguyên. Tốc độ của nó vô cùng nhanh, nhanh đến mức xuyên thủng bắp đùi phải của của cô ta mà cô ta vẫn chưa nhận ra.
“Khục… AAAAAAAAAAAA!”
Cô ta cảm nhận được cơn đau, nhìn xuống thấy bắp đùi của mình bị thủng một lỗ rất to, lảo đảo ngã về phía sau, hét lên một tiếng đầy kinh hoàng.
“Hắc Ám Bao Bọc.”
Theo lời Thẩm Mẫn Nhi, cơ thể cô ta dần bị hắc ám bao bọc, tiếng hét dần bị bịt kín. Cơ thể cô ta hoàn toàn được bao bọc bởi hắc ám, trông cô ta hiện tại như một xác ướp Ai Cập.
“Gai Nhọn. Ám Quỷ tấn công. Ám Quỷ… nổ tung.”
Dứt lời, ngay dưới “xác ướp” trồi lên vô số chiếc gai, đâm xuyên qua người cô ta. Ám Quỷ nghe theo mệnh lệnh, nó lao lên đâm, cắn, chém, xé cô ta thành vô số mảnh. Sau đó nó lao ra giữa mảnh vụn thịt đó, cơ thể phình to, nổ một vụ nổ to lớn.
BÙM!
Cả một khu vực bị nổ thành bình địa, xác của những tên Vô Nguyên đã chết bị xung kích bay ra xa, thậm chí cả hai tên bị Đoàn Minh Khang đấm ngất cũng bị vụ nổ làm cho chết. Còn Đoàn Minh Khang được bảo vệ, nên không bị sao.
Thẩm Mẫn Nhi giải trừ trạng thái Quỷ hóa, cô nôn ra một bãi máu do dùng năng lực quá độ. Cô lết từng bước chân nặng nhọc đến gần Đoàn Minh Khang, giải trừ hắc ám bao bọc lấy cậu ta, cô nằm bên cạnh, đưa tay xoa mấy gò má đã bị cháy đen.
“Khang… khụ khụ… chết cùng anh như này… khụ… đúng là… hạnh phúc nhất… khụ… của đời em…”
Cô nàng mỉm cười một cách hạnh phúc, rồi ngất lịm đi.
Xoạt… xoạt…
Sau khi Thẩm Mẫn Nhi ngất không lâu, thì bụi cỏ gần đó động đậy và có tiếng bước chân đang tiến đến gần. Sau một hồi, thì có một người đi ra, cơ thể người đó bị che bởi một chiếc áo choàng, nên không rõ là nam hay nữ.
“Chỗ này… đánh nhau kịch liệt thật…”
Một giọng nói nữ tính truyền ra trong chiếc áo choàng, người đó không ai khác ngoài nữ hậu cần của đội hai người Đoàn Minh Khang cùng Thẩm Mẫn Nhi.
“Phù… thật may vì có áo choàng Ẩn Giấu, chứ không thì hậu cần như mình khó sống nổi.”
Nhớ lại cảnh bị dịch chuyển đến giữa khu rừng tối, xung quanh là đám Vô Nguyên trực chờ giết mình, cô nàng khẽ run rẩy sợ hãi.
“À đúng, làm chuyện chính trước đã. Phải xem có thành viên cần giúp không.”
Nhớ lại chuyện chính, mặc dù nhìn thấy xác chết xung quanh, nhưng cô vẫn hít thở bình tĩnh, bước những bước chân run rẩy tìm kiếm xung quanh.
“Đây là… Mẫn Nhi với Khang! Mà khoan, sao cậu ta bị bỏng nặng vậy?!”
Đi một hồi thấy thành viên đội mình, cô tuy thở phào nhưng cũng giật mình, nhanh chóng tiến đến kiểm tra.
“May quá… cả hai vẫn còn sống…”
Đưa tay lên mũi hai người, mặc dù nhỏ bé nhưng hai người xác thực vẫn còn thở. Cô nhanh chóng cầm lấy túi không gian của mình ra, lôi ra hai chiếc lá cây màu xanh ngọc, nhét vào miệng hai người.
“Khoan… hai người họ hiện tại không nhai được…”
Cô nàng gấp gáp, cô quên mất việc hai người họ đang bị ngất xỉu, nên hiện tại không thể dùng lá cho họ được.
“Haizz… xin lỗi hai người.”
Cô nhanh chóng đỡ hai người họ dựa vào gốc cây bị cháy, hai chiếc lá vẫn trong miệng họ, cô đặt lòng bàn tay che đi miệng hai người họ. Dùng nguyên tố Phong của mình, đẩy trực tiếp hai chiếc lá xuống cổ họng hai người họ.
Việc này cực kỳ nguy hiểm, có thể gây tác dụng phụ dẫn đến chết người. Nhưng cô nàng là một vị hậu cần, nên việc này cô vẫn có sự hiểu biết nhất định.
Làm xong, cô lo lắng nhìn về phía hai người. Sau khi thấy vết thương trên người hai người họ dần hồi phục, khuôn mặt cô giãn ra, thở phào một hơi.
“Mẹ kiếp! Chỗ này tan hoang vậy?”
Nghe được giọng nói cùng tiếng bước chân dồn dập, có khoảng 5 người đang tiến đến. Cô nàng giật mình, lo lắng nhìn xung quanh rồi lại nhìn về phía hai người. Cô cắn răng, căng áo choàng ra, ôm hai người đang bị ngất vào lòng.
“Chậc, đám này chết hết rồi.”
“Haha, bọn này chết thì cũng chả sao, đi kiếm mấy cái xác còn nguyên vẹn, lục đồ bọn nó, nếu không có đồ thì vẫn còn xác bọn nó mà.”
Một người hớn hở, lao đến một cái xác gần đó lục lọi, mặc kệ bọn chúng có cùng tổ chức hay không. Bốn tên còn lại thấy vậy, cũng học tập hắn, lao về phía đám xác còn lại.
“Hahaha, ít ra phải cảm ơn bọn nhãi kia. Bọn nó giết đám này xong không thèm nhặt đồ luôn này.”
Thấy được đồ vật trên cái xác còn đầy đủ, một tên cười một cách khoái trá, nâng niu đống đồ trong tay.
“Mẹ kiếp! Phải hận thù cỡ nào thì mới giết như này chứ?”
Cả đám nghe vậy liền tiến đến gần tên vừa nói, sau đó bọn chúng liền rùng mình khi nhìn thấy cái xác, hay nói đúng hơn là đống thịt vụn văng lung tóe dưới đất.
Nữ hậu cần thấy đám người Vô Nguyên đang ở gần mình, cô run rẩy sợ hãi, ôm chặt hai người trong lòng, nín thở, thầm cầu nguyện bọn chúng không nhìn thấy mình.
“Hử? Cái vệt dưới đất này… nó chỉ đến cái gốc cây kia à?”
Một tên trong số đó thấy một vết đen kì lạ, hắn men theo nó tiến đến gốc cây cô nàng đang trốn.
‘Không không không!’
Đôi mắt cô thoáng đẫm lệ, nhịp tim tăng mạnh, run rẩy tột cùng.
“Đội kia! Có chỉ thị mới, tập hợp về một vị trí. Nơi đó có một con nhãi đang cầm kiếm vô cùng mạnh, nó đã giết ít nhất 10 người rồi!”
Khi tên đó gần đến nơi cô trốn, thì có một người Vô Nguyên ở xa thông báo, khiến hắn đứng lại quay qua nhìn về phía người đó.
“Chậc, nếu giết được 10 người toàn Ngưng Tụ trung cấp thì cũng phải dạng siêu cấp thiên tài rồi. Gọi bọn tao đến làm bao cát à…”
Mặc dù than vậy, nhưng năm tên Vô Nguyên cũng lần lượt đi theo người vừa rồi.
“Hức… Phải… phải tìm nơi an toàn…”
Trải qua sinh tử vừa rồi, nữ hậu cần dù khóc cũng cắn chặt răng không để thoát ra một tiếng kêu nào. Cô dùng hết sức, xách hai người Đoàn Minh Khang cùng Thẩm Mẫn Nhi trong áo choàng, bước từng bước một về một hướng an toàn.
Dù cảm thấy nặng nề thì cô cũng không dừng lại, vì hiện tại cô đang nắm giữ mạng sống của hai người đồng đội và cả mạng sống của cô.