Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 55: Giao lưu (19) - Chạy trốn, tin tưởng và phản sát
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 55: Giao lưu (19) – Chạy trốn, tin tưởng và phản sát

Xoạt… Crắc… Cộp cộp cộp…

“Mẹ kiếp, thằng nhãi kia trốn đâu rồi?” (Tiếng Anh)

“Thằng nhãi chết tiệt này trốn như chui trốn lủi như một con chuột vậy.” (Tiếng Anh)

“Vừa mới ở đây, giờ nó đang ở đâu rồi.” (Tiếng Anh)

Trong khu rừng rậm rạp cây cối, chỉ có ánh sáng yếu ớt đến từ mặt trăng, cùng với ánh sáng đến từ ngọn lửa trên đầu của một trong ba tên đang truy đuổi một người nào đó.

Ở một gốc cây bị che cách không xa ba tên vừa rồi, có một người đang đứng dựa vào đó, bịt miệng thở hổn hển. Người đó cố gắng không tạo ra bất kì âm thanh nào, mặc kệ phía sau lưng đang nhỏ từng giọt máu xuống đất.

Gió thổi qua làm tán lá cây trên đầu khẽ lay động, ánh trăng cũng nhờ đó mà chiếu sáng bóng người ở dưới. Người đó không ai khác ngoài Âu Minh, chỉ có điều, trông cậu ta hiện tại hơi nhem nhuốc.

‘Hộc… hộc… phù…’

Âu Minh cố gắng hít thở một cách bình tĩnh, cậu dựa sát vào cây, cố gắng che đi sự hiện diện của mình cao nhất có thể.

“Hừ, nhất định phải tìm được thằng nhóc đó, tộc Tiên như nó nếu đổi sang Nguyên điểm sẽ được rất nhiều.” (Tiếng Anh)

Một người nghiến răng, dáo dác nhìn xung quanh.

“Mẹ kiếp, tên nhóc đấy sao có thể chạy nhanh như thế được. Nhất định nó vẫn còn ở gần đây.” (Tiếng Anh)

Tên vừa nói mất hết kiên nhẫn, liên tục ném ma pháp ra xung quanh.

Xoạt.

Thấy bụi cây cạnh mình bị một hòn đá to lớn bay qua liền biến mất, Âu Minh cố nhích người sang bên cạnh để tránh bị lộ vị trí.

‘Ba tên nam nhân, quốc tịch không rõ, nói tiếng Anh, chiều cao từ 1m70 đến 1m77, một Hỏa, một Thổ, một Kim. Cấp độ… có lẽ khoảng Ngưng Tụ đỉnh cấp đến Tinh Luyện sơ cấp.’

Cậu ta từ từ phân tích sức mạnh của ba tên Vô Nguyên đang truy đuổi cậu.

‘Chậc, nếu đánh tay đôi thì chết là cái chắc, giờ ló đầu ra cũng sẽ bị tấn công. Hiện tại cơ thể bị thương sau lưng, thể lực không còn nhiều, trốn ở đây mãi thì chắc chắn sẽ bị phát hiện, mà chạy ra thì chỉ có chết.’

Nhìn ngó xung quanh, chỉ toàn cây cối, bụi rậm và vài cành củi khô. Thấy xung quanh không có thứ gì để sử dụng, Âu Minh nheo mắt, cắn chặt răng thầm nghĩ xui xẻo.

‘làm bẫy thì không có đủ thời gian, vũ khí thì mình lỡ để ở hang động rồi… hôm nay đúng là một ngày xui xẻo mà.’

Nhớ lại thanh đoản kiếm của cậu vẫn ở trong hang động, cậu đưa tay lên lau giọt nước mắt không tồn tại.

Uỳnh!

Đang trong lúc cậu còn suy tư, thì gốc cây đằng sau cây nổ tung, khiến cho cậu bay về phía trước.

“Tìm thấy mày rồi con chuột chết tiệt.” (Tiếng Anh)

Hắn gằn giọng, điều khiển ngọn lửa trên tay bay về phía cậu.

Âu Minh lăn sang bên cạnh, tránh những ngọn lửa bay về phía mình, mỗi lần cậu lăn là chỗ vừa rồi liền bị nổ và cháy một khoảng nhỏ. Lăn một hồi, cậu bật người ra sau, tiếp tục chạy về một hướng bất kì.

“Lại chạy tiếp, để bọn tao xem mày chạy được bao lâu.” (Tiếng Anh)

Hắn cùng hai tên đồng bọn vừa đuổi theo vừa xả ma pháp về phía Âu Minh.

Âu Minh vừa chạy nhảy vừa né những ma pháp từ đằng sau và những bụi cùng cành cây phía trước.

“Chậc, như con khỉ vậy.” (Tiếng Anh)

Thấy Âu Minh vừa chạy dưới đất, vừa nhảy trên cây khiến một tên mất kiên nhẫn. Hắn giơ tay lên phía trước, dùng nguyên tố tạo thành ba thanh kiếm màu vàng rồi phi chúng về phía trước.

Phập! Phập! phập.

Mặc dù thành công né được hai thanh kiếm, khiến chúng găm vào cây, nhưng vẫn có một thanh đâm trúng cậu. Thanh kiếm đó xuyên qua bả vai, khiến cho cậu chao đảo, ngã về phía trước. Cậu thấy vậy, quả quyết xoay người, không để chạm vào vết thương.

“Hahaha, chạy đi con khỉ, sao mày không chạy nữa.” (Tiếng Anh)

Thấy Âu Minh bị trúng đòn và ngã về phía trước, cả ba tên từ từ tiến đến, thỏa thích cười cợt như thể Âu Minh đã trong tầm tay.

Thấy vậy, Âu Minh vận hết công suất não bộ, suy nghĩ cách thoát thân trong trường hợp này.

“Liên Phong!”

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh…

Trong lúc cả ba tên từ từ tiến đến gần, bỗng bọn chúng cảm nhận được nguy hiểm, nhảy ra phía sau. Tiếp đó, nơi bọn chúng vừa đứng xuất hiện rất nhiều vết chém bằng gió lao đến, khiến cho đất đá thổi lên, tạo thành một khu vực bụi mù bao phủ.

“Là ai?!” (Tiếng Anh)

Đáp lại hắn là sự im lặng, thấy vậy hắn liền triệu hồi ngọn lửa của mình, bắn liên tiếp ra xung quanh và cả chỗ mà Âu Minh vừa ngã.

Những tiếng nổ lần lượt vang lên, bụi mù cũng vì thế dần tan ra. Cả ba tên đều bàng hoàng, vì con mồi của hắn bỗng dưng biến mất.

“Mẹ kiếp, đuổi theo con nhãi kia nhanh, không thể để mất dấu nó!”

Ở phía xa, có hai người lao nhanh qua ba tên đang ngơ ngác.

“Kia là…” (Tiếng Anh)

“Mặc kệ, đều là Vô Nguyên, đuổi theo.” (Tiếng Anh)

Thấy hai người vừa rồi cũng mặc áo choàng giống mình, ba tên Vô Nguyên liền nhanh chóng đuổi theo sau.

“Ư… cô là… Lâm Phong Nguyệt?!”

Âu Minh từ từ mở mắt ra sau khi trôi hết bụi, cậu liền bất ngờ, khi người đang bế mình là Lâm Phong Nguyệt.

“Xin chào Âu Minh, xin lỗi vì bế cậu như vậy nhé, nhưng hiện tại tình hình vô cùng gấp gáp.”

Lâm Phong Nguyệt nhìn xuống Âu Minh, người đang được cô bế kiểu công chúa.

“A… không sao. À đúng, tình hình vừa rồi bên cô thế nào?”

“Mình sau khi bị dịch chuyển liền có hai tên Vô Nguyên truy đuổi, sau một hồi chạy trốn thì thấy cậu đang nguy hiểm liền cố gắng cứu cậu.”

Lâm Phong Nguyệt nói thật nhanh tình hình hiện tại cho Âu Minh nghe.

“Khoan, vậy chẳng phải cô sẽ gặp nguy hiểm hơn sao? Cô thả tôi xuống, tôi sẽ câu giờ cho cô. Mang theo một người bị thương như tôi chính là gánh nặng đấy.”

Âu Minh nghe vậy liền sửng sốt, nhưng cậu không náo động, chỉ gấp gáp nhìn Lâm Phong Nguyệt nói.

“Yên tâm, tộc Elf mình khỏe hơn cậu nghĩ nhiều đấy.”

Lâm Phong Nguyệt nhìn về phía trước, cố gắng mỉm cười an ủi Âu Minh. Cô biết là mang theo Âu Minh sẽ khiến cô gặp nguy hiểm, nhưng cô cảm thấy không thể để cậu ấy lại được, vì cô nghĩ cô sẽ hối hận nếu bỏ mặc ở đó.

“Đứng lại con khốn, mày nghĩ mang theo một người là mày sẽ sống sót sao?”

Có một tiếng hét ở xa phía sau, Âu Minh quay qua nhìn liền nhăn mặt, vì hiện tại số lượng người đuổi theo đã thành con số 5.

“Bọn chúng đuổi dai quá, muốn cắt đuôi cũng không được.”

Lâm Phong Nguyệt cắn chặt răng, cố gắng lắt léo qua từng cái cây để chạy về phía trước.

‘Tìm cách, tìm cách. Nhanh lên!’

Âu Minh gấp gáp, cố gắng nhìn ngó xung quanh để tìm đường sống cho cả hai. Khi nhìn về một hướng, không rõ cậu nhìn thấy gì, cậu liền nhìn về phía túi áo của mình, nơi mà nhúm lông Bạch Phong Lang còn ở đó. Cậu đưa tay lên che đi nhúm lông đó, thậm chí dùng mana của mình để che giấu khí tức của nhúm lông.

“Nguyệt, có một cách sống, nhưng sẽ vô cùng nguy hiểm, cô có tin tôi không?”

“Tôi tin!”

Âu Minh nghe vậy liền bất ngờ, cậu không ngờ Lâm Phong Nguyệt lại quả quyết trả lời như vậy. Thậm chí cả Lâm Phong Nguyệt cũng vậy, cô không hiểu sao lại trả lời như vậy, nhưng Âu Minh lại cho cô cảm giác yên tâm vô cùng, vậy nên hiện tại cậu ta nói gì cô sẽ nghe theo hết.

“Được rồi, cô hãy chạy về hướng này, chạy khoảng vài trăm mét sẽ thấy một con ma thú cấp 4. Có thể cô sẽ nghĩ tôi điên, khi để hai người lao đến trước mặt ma thú cấp 4, nhưng hiện tại nếu muốn sống sót, thì chỉ có cách này mà thôi.”

Âu Minh nói xong liền thận trọng nhìn lền Lâm Phong Nguyệt. Cô nàng không trả lời, chỉ nhìn theo hướng cậu chỉ rồi chạy theo hướng đó, chứng minh rằng cô hiện tại tin tưởng cậu vô điều kiện.

Thấy Lâm Phong Nguyệt không hỏi hay nhìn cậu bằng ánh mắt kì lạ, Âu Minh trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cậu đã nhận được ánh mắt lẫn câu nói khó nghe rất nhiều, dù cho họ có nói tin tưởng cậu đi nữa. Nhưng hiện tại, Lâm Phong Nguyệt làm theo lời cậu không một lời than vãn hay ghét bỏ, giống Thanh Tâm vậy. Điều này khiến cho cậu cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Thấy Lâm Phong Nguyệt bỗng đổi hướng chạy, cả năm tên Vô Nguyên vô cùng nghi hoặc, nhưng chúng vẫn bám theo. Vì đối với chúng, hai người họ chính là Nguyên điểm và nguyên liệu tu luyện.

“Mẹ kiếp, con nhãi này làm kiểu đ*o gì mà chạy nhanh thế. Thậm chí nó còn vác theo một đứa nữa.”

“Tấn công nó, bắt no dừng lại!”

Hai tên Vô Nguyên vận nguyên tố của mình, triệu hồi vô số ma pháp phóng về phía cô nàng. Ba tên phía sau dù không hiểu hai tên vừa rồi nói gì, nhưng thấy hai tên xả ma pháp, bọn chúng liền hiểu ra và làm theo.

Liên tục có ma pháp bay đến, nhưng lần này có thêm một người để nhìn. Âu Minh phụ trách nhìn ma pháp phía sau bay đến và nhắc cô nàng né tránh, Lâm Phong Nguyệt thì phụ trách chạy về phía trước và né tránh theo lời Âu Minh.

Sau gần một phút vừa chạy lắt léo vừa tránh né, thì trước mắt Lâm Phong Nguyệt hiện tại là một cái cây cao, không nhìn thấy ngọn. Trên cành cây, có một cái ổ chim vô cùng to lớn, trên cái ổ đó có hai con chim nằm cuộn vào nhau ngủ.

“Đến rồi.”

Lâm Phong Nguyệt thoáng dừng lại dưới gốc cây, cô ngước lên nhìn chằm chằm ổ chim trên đầu.

“Được rồi, chuẩn bị chạy hết tốc lực về một hướng đi Nguyệt. 3…”

Cô nghe vậy liền nhìn về một hướng, vào tư thế chuẩn bị chạy bất cứ lúc nào.

“Bọn mày cuối cùng cũng đầu hàng rồi sao?”

“2…”

Thấy hai người đứng im, năm tên Vô Nguyên liền cười nhạo, chúng dừng động tác xả ma pháp lại rồi chạy nhanh về phía hai người.

“1… Chạy!”

Thấy năm tên tiến đến đủ gần, Âu Minh liền lấy nhúm lông ra khỏi túi áo, dùng mana bản thân khuyếch tán khí tức của nhúm lông. Đám chim trên ổ giật mình vì cảm nhận được khí tức của ma thú cấp 5, chúng nhanh chóng bay lên nhìn xuống phía dưới, nơi khí tức phát ra.

Âu Minh nhanh chóng làm giống với lá cây, bao bọc bằng mana rồi phi nhúm lông về đám Vô Nguyên. Lâm Phong Nguyệt cũng vì thế mà dùng tất cả mana còn lại dồn vào chân, chạy hết tốc lực về hướng cô nhìn.

Lũ Vô Nguyên thoáng bất ngờ khi thấy một nhúm lông bay đến, kèm theo Lâm Phong Nguyệt phi hết tốc lực chạy. Chúng ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, liền nghe thấy tiếng kêu của loài chim trên đầu.

Sau đó, tiếp đón bọn chúng là những chiêu thức kèm theo sát ý của hai con chim cấp 4 đang bảo vệ trứng của mình.

—

Sự khác biệt của cấp 4 và cấp 3 đổ xuống khó đo đếm được. Khi ma thú hay nguyên tố sư đề thăng lên Lõi Xoáy hay cấp 4, thì họ đều được thăng biến hoặc lột xác một lần. Điều đó tạo nên rãnh sâu sức mạnh giữa cấp 4 và dưới cấp 4.

Ví dụ: Với Lõi Tinh Luyện/cấp 3, họ có thể dùng toàn lực để tạo một hố sâu vài chục mét. Thì với Lõi xoáy/cấp 4, họ có thể tùy ý đánh ra một chiêu với toàn lực của cấp độ trước đó.

Đó là lý do vì sao, đội của Thanh Tâm lúc đầu không dám trêu vào một con ma thú cấp 4. Vì khoảng cách sức mạnh đó không thể dùng số lượng để bù đắp được.

—

Nghe thấy tiếng thét của lũ Vô Nguyên ở phía sau, Lâm Phong Nguyệt vẫn không bỏ xuống cảnh giác. Cô vẫn dùng tất cả tốc lực của mình chạy về phía trước, chạy càng xa ra khỏi hai con chim cấp 4, càng xa càng tốt.

“Phù… cuối cùng nguy hiểm cũng qua, cậu có nghĩ chúng ra nên tìm một nơi để chữa thương cho cậu không?”

“Ừ… làm phiền cô rồi.”

“Không phiền đâu.”

Lâm Phong Nguyệt nghe vậy, mỉm cười một cách hạnh phúc. Cô ôm lấy Âu Minh, tiếp tục chạy về phía trước một cách vô định, để tìm được một nơi an toàn cho họ nghỉ ngơi và chữa bả vai cho Âu Minh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tram-trieu-lan-tra-ve-chau-trai-luyen-khi-ta-thanh-dai-de.jpg
Trăm Triệu Lần Trả Về: Cháu Trai Luyện Khí Ta Thành Đại Đế!
Tháng 2 1, 2025
ta-nhien-dang-cung-la-co-theo-duoi.jpg
Ta Nhiên Đăng Cũng Là Có Theo Đuổi
Tháng 2 24, 2025
ai-day-nguoi-tu-tien-nhu-nay
Ai Dạy Ngươi Tu Tiên Như Này?
Tháng 2 3, 2026
tuyen-bo-tiktok-tien-gioi-ban-thanh-dia-lao-to-pha-phong.jpg
Tuyên Bố Tiktok Tiên Giới Bản, Thánh Địa Lão Tổ Phá Phòng
Tháng 3 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP