Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 54: Giao lưu (18) - Ma hóa
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 54: Giao lưu (18) – Ma hóa

Ánh sáng lóe lên khiến Thanh Linh nhắm mắt theo bản năng. Sau khi ánh sáng đã phai dần, Thanh Linh dần mở mắt ra, liền trừng lớn. Thanh Tâm trong lòng cô, hang động nơi cô vừa ở và cả mọi người, mọi thứ đều biến mất.

Hay nói đúng hơn là, cô bị dịch chuyển đến một nơi khác. Hiện tại, cô đang ở một nơi u tối, ẩm ướt và có tiếng ào ào vang xung quanh.

“Tâm. Tâm! TÂM!”

Cô hoảng sợ hét tên Thanh Tâm lên rồi dáo dác nhìn quanh, trước mắt cô chỉ có một sự u tối tĩnh mịch, cùng tiếng hét bị lấn át bởi tiếng ào vang vọng to lớn.

“Chậc, chỉ được một đứa con gái sao?” (Tiếng Nhật)

“Vậy thì càng tốt, để xem con nhóc này như nào.” (Tiếng Nhật)

“Tâm! Cậu ở đâu?!”

Thấy Thanh Linh không quan tâm đến mình, một tên trong đó liền khó chịu nói:

“Con nhóc này có vẻ chưa biết mình đang trong tình trạng nào nhỉ.” (Tiếng Nhật)

“Ta mặc kệ, ta lên trước.” (Tiếng Nhật)

“Ê này, tiền bối! Chờ tôi!” (Tiếng Nhật)

Thanh Linh đang cố gắng mò đường, vì nơi cô đang đứng vô cùng trơn trượt và ẩm ướt, nên cô chỉ có thể nghe tiếng ào ào, đi ngược hướng với nó để tìm tường bám vào. Khi chạm đến một tảng đá ẩm ướt, dù đang đeo găng tay nhưng cô vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo của tảng đá đó, cô dựa vào đó, vừa đi vừa mò mẫm.

Bỗng có một tiếng xé gió kèm nhiệt độ nóng rực lao đến, cô nhanh chóng cúi người xuống, né tránh thành công. Cây kiếm bọc trong lửa chém sượt qua đầu cô, tạo thành một vết chém ngay trên bức tường.

Ngọn lửa từ cây kiếm khiến không gian hiện tại sáng bừng trong một khoảng khắc. Cô cũng nhân cơ hội đó, quan sát không gian xung quanh.

Nơi cô đang ở là một hang động to lớn có dòng suối chảy siết phía xa, tên vừa tập kích cô cầm một thanh katana, cơ thể hắn bịt kín, mặc áo choàng giống tên phía sau, còn tên phía sau có vẻ lùn hơn, vũ khí tên đó cầm là hai con dao đang được cầm ngược.

Cô nhìn được xung quanh, tên phía sau cũng nhìn được dung mạo của cô. Hắn thích thú huýt sáo một tiếng rồi nói:

“Phew, nhan sắc con nhóc này tốt đấy chứ.” (Tiếng Nhật)

“Nhan sắc thì làm được gì, tốt nhất con nhóc này nên mạnh hơn đám ta từng giết.” (Tiếng Nhật)

“Tiền bối, anh thật là nhàm chán. Đó là lý do vì sao anh vẫn còn là trai tân đấy.” (Tiếng Nhật)

Xoẹt… Keng! Tên cầm katana chém về phía tên còn lại, nhưng liền bị hai con dao cản lại.

“Chậc, được rồi được rồi, tôi không nói nữa là được chứ gì.” (Tiếng Nhật)

Tuy vừa bị tấn công, nhưng Thanh Linh không hề quan tâm. Cô như biết mình nên đi đâu, nhìn về một hướng, dựa tường di chuyển. Cô vừa đi vừa lẩm bẩm tên của Thanh Tâm và trở về.

“Hử? Có vẻ anh không đủ đáng sợ rồi tiền bối, con nhóc này hoàn toàn không quan tâm đến anh.” (Tiếng Nhật)

Tên cầm katana lườm một mắt, rồi nhìn qua Thanh Linh, người đang bơ phờ dựa vào tường để di chuyển trong bóng tối.

“Vậy thì bắt con nhóc đấy phải nhìn là được. Hỏa Kiếm!” (Tiếng Nhật)

Trên thanh katana của hắn, dần được bao trùm bởi ngọn lửa, hắn đưa thanh kiếm ngang hông, chém ngang về phía Thanh Linh. Mặc dù không gian ẩm ướt khiến ngọn lửa bé đi, nhưng ngọn lửa vẫn vô cùng nguy hiểm, lao về phía trước, nhắm chuẩn Thanh Linh. Cô không nhìn, chỉ nhảy lăn về phía trước để né chiêu.

Uỳnh!

Một tiếng nổ to lớn vang khắp hang động, đất đá văng tung tóe, mặc dù đã nhảy về phía trước để né, nhưng sóng xung kích kèm theo mảnh đá sắc nhọn vẫn găm trúng cô.

Thanh Linh dù cơ thể bị thương, cô vẫn đứng dậy, bước về phía trước. Miệng cô vẫn lẩm bẩm một cách vô định, vẫn di chuyển không quan tâm đến vết thương sau lưng.

“Hahaha, tiền bối, anh bị khinh thường rồi.” (Tiếng Nhật)

Tên cầm dao ôm bụng cười khoái trá khi thấy như vậy, nhưng hắn liền ngậm miệng, vì ánh mắt tức giận như muốn giết người của tên cầm katana đang lườm hắn.

“Ahaha, giờ đến lượt tôi nhé tiền bối.” (Tiếng Nhật)

Nói xong hắn liền lao lên, tay lăm le con dao, xoay một con về hướng dọc, đâm thẳng về phía Thanh Linh.

Thanh Linh vẫn không nhìn, cô chỉ lách người sang một bên để né tránh, tiện tay thúc củi chỏ vào bụng hắn rồi đi tiếp.

“Hự! Mẹ kiếp! Con khốn này!”

Bị phản công như vậy khiến hắn nổi điên, hắn dùng cả hai tay, chém loạn xạ về phía Thanh Linh.

Do không gian quá tối kèm theo tiếng ồn từ dòng suối, Thanh Linh dù có nhiều lần né tránh cũng không thể tránh hết được, trên người cô bắt đầu xuất hiện một vài vết cắt ở eo, đùi và bụng. Nhưng có phần may mắn, dù trúng đòn nhưng những vết chém đó hoàn toàn nông, không đủ khiến cô nguy hiểm.

“Chậc, mày như con lươn vậy con khốn! Phong Nhận!” (Tiếng Nhật)

Mặc dù có chém trúng, nhưng hắn vẫn cảm thấy bị sỉ nhục. Hắn lùi ra hai bước, giơ con dao lên rồi chém về phía cô, một vết chém bằng gió lao vun vút đến.

Thanh Linh không né không gì, cô chỉ giơ tay lên, bóp nát vết chém đó. Thật kì lạ, bàn tay của cô không hề có vết thương khi bóp nát vết chém đó, thậm chí ngay cả chiếc găng tay, cũng không hề tổn tại mất một sợi chỉ.

“Haha, tuyệt đấy, không ngờ mày lại có Pháp cụ, giờ muốn sống thì tốt nhất nên đưa cho tao đôi găng tay của mày.” (Tiếng Nhật)

Mặc dù chưa rõ công dụng chiếc găng tay là gì, nhưng việc đỡ một vết cắt của hắn mà không bị sao, thì cũng đủ để hắn tham lam nhìn về phía tay, hay nói đúng hơn là đôi găng tay của cô rồi.

Thanh Linh vẫn tỏ vẻ không nghe thấy gì, cô vẫn cố gắng dò đường trong hang và đi về một hướng.

“Con khốn này!” (Tiếng Nhật)

Thấy dù nói gì thì Thanh Linh vẫn không quan tâm đến mình, hắn ngày càng tức giận. Nhìn Thanh Linh một cách tức giận, rồi nhìn qua đồng bọn cầm katana của mình.

“Tiền bối, anh với tôi cùng lên giết chết con khốn này!” (Tiếng Nhật)

“Tưởng ngươi thích đánh một mình cơ mà.” (Tiếng Nhật)

Tên cầm katana khinh thường liếc một cái, nhưng khinh thường thì khinh thường, hắn vẫn cầm cây katana của mình, cùng đồng bọn lao lên chém về phía Thanh Linh.

Ngọn lửa hừng hực kèm theo tiếng vun vút xé gió đến từ hai vũ khí lao thẳng về phía Thanh Linh. Vốn nên né tránh, nhưng không rõ vì sao, cô lại đứng im ở đó, cơ thể khẽ run rẩy, ánh mắt khó tin, miệng lẩm bẩm: “Mất rồi… đánh dấu… mất rồi…”

Keng! Xoẹt… xoẹt…

Hai tên Vô Nguyên khi thấy Thanh Linh đứng im rồi run rẩy, tưởng cô nàng đang sợ hãi liền cười một tiếng, nhưng bọn hắn liền không cười nổi, vì Thanh Linh đang dùng một tay cầm kiếm, chặn lấy vũ khí của bọn hắn.

“Bọn mày… bọn mày đã làm gì hả!” (Tiếng Nhật)

Thanh Linh ngước đầu lên, ánh mắt hiện đầy sát ý nhìn hai tên đang tấn công cô, cô hét lớn hỏi hai bọn hắn, như thể việc cô vừa lẩm bẩm liên quan đến hai bọn hắn vậy. Cô xoay cổ tay, xoay gươm, hất văng hai tên đó ra xa.

“Haha, thì ra mày biết nói tiếng Nhật sao?” (Tiếng Nhật)

“Thì ra con nhãi ngươi cũng không bị câm.” (Tiếng Nhật)

Hai tên khi thấy Thanh Linh hét lên cùng với ánh mắt hiện đầy sát ý, khiến cho chúng thoáng sợ hãi. Sau khi bị hất ra sau, chúng liền tức giận vì bản thân bị một con nhãi dọa sợ.

Thanh Linh không quan tâm đến hai người bọn hắn, cơ thể khẽ run rẩy cầm chặt thanh gươm trong tay, ánh mắt bàng hoàng không tin nổi, vì mana cô đánh dấu lên người Thanh Tâm để theo dõi, hiện tại đã biến mất không rõ vì sao.

“Có phải… có phải là bọn mày làm không!” (Tiếng Nhật)

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía hai tên Vô Nguyên. Do có ngọn lửa từ cây katana, nên không gian trong hang động hiện tại rõ hơn bao giờ hết.

“Dù không biết con nhãi ngươi đang nói gì, nhưng đúng rồi đấy, bọn ta làm đấy.” (Tiếng Nhật)

Hai tên Vô Nguyên nhìn nhau ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nhưng khi thấy Thanh Linh tức giận như vậy, bọn hắn liền trao đổi ánh mắt, đồng ý dù không hiểu Thanh Linh đang nói về cái gì.

Mặc dù lý trí nói bọn hắn không làm, nhưng Thanh Linh hiện tại vô cùng tức giận. Cô bị sự thịnh nộ che lấy lý trí, cho dù không cũng thành có. Cô tra thanh gươm vào bao, trùng người xuống, một chân lui ra sau.

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ nhất: Khai Thủy!”

Tựa như một dòng nước siết, hòa cùng với âm thanh ào ào từ dòng nước trong hang động, cô lao lên, rút kiếm ra, chém về phía trước bằng tất cả sức mạnh cùng sự thịnh nộ của mình.

Tên cầm katana thấy cô lao đến như vậy, liền theo bản năng đưa kiếm lên phía trước để thủ. Nhưng sau khi Thanh Linh chém qua, hắn không rõ vì sao, thanh kiếm katana cùng tầm nhìn của hắn dần chéo xuống và rơi xuống, sau đó, hắn chỉ nhìn được một màu đen tĩnh mịch.

“Chiêu… chiêu vừa rồi… là… là… là THỦY LƯU PH…”

Chưa kịp nói hết câu, tên cầm dao liền bị Thanh Linh dùng chiêu tương tự giết chết. Hai cái xác nằm trơ trọi trong hang, đặc biệt, thân trên của cả hai đều bị chém chéo từ dưới lên trên một các sắc bén, không để lại phần thừa.

“Haha… HAHAHA… HAHAHAHAHAHA!”

Sau khi giết hai tên vừa rồi, Thanh Linh không rõ vì sao lại cười một cách khoái trá, trong tiếng cười đó, ẩn hiện sự thô bạo cùng sát ý nồng đậm hơn bao giờ hết.

“Giết… hahaha… giết hết… HAHAHA…”

Cô lấy đôi tay mình che đi khuôn mặt, để lại lỗ hổng ở phần con ngươi. Kì lạ, con người màu đen của cô, hiện tại đang dần chuyển sang màu đỏ. Chỉ là, con ngươi đó vẫn ẩn hiện màu đen lẫn đỏ, như thể hai bên đang giao đấu với nhau giành quyền xuất hiện.

Trong đầu hay nói đúng hơn là tinh thần của Thanh Linh.

Trong không gian trắng xóa, có một ông lão tựa như gần đất xa trời đang ngồi quỳ gối ở đó, bên cạnh ông ta là một thanh Nodachi to lớn. Thanh kiếm như có linh tính, nó lơ lửng bên cạnh ông lão như một cận vệ trung thành.

Bỗng, không gian trắng đó dần thay bằng màu đỏ đen đan xen, chúng dần hình thành nên rất nhiều vũ khí như: cung, kiếm, đao, thương, kích… nhắm thẳng vào ông lão.

Không cần ông lão di chuyển, thanh Nodachi tự rút mình ra khỏi vỏ, bay lượn xung quanh, chém tan những vũ khi đang tiến đến.

“Vẫn chưa đến lúc… tại sao con bé lại giết người rồi?” (Tiếng Nhật)

Giọng nói già nua nhưng có sự trầm ổn của thời gian được thốt ra từ miệng ông lão, ông từ từ mở mắt nhìn về phía không gian bị chiếm, hay nói đúng hơn là một phần không gian trắng bị nhuộm màu đỏ đen.

“Haizz… chẳng lẽ, định mệnh của con bé luôn là ma hóa sao?” (Tiếng Nhật)

Ông lão thở dài một hơi, nhìn chằm chằm không gian dần bị nhuộm màu mà không có bất kỳ động tác gì.

“Đi thôi, lão đầu. Vẫn nên giúp con bé.” (Tiếng Nhật)

Ông lão chìa tay về phía thanh kiếm. Nodachi như hiểu được chủ nhân của mình, nó tự tra mình vào vỏ rồi bay vào tay ông lão. Cả hai cứ thế biến mất khỏi không gian tinh thần của Thanh Linh.

Bên ngoài, Thanh Linh đang ôm mặt cười một cách điên cuồng. Giọt máu đọng từ lưỡi kiếm dần lăn xuống, chảy vào mặt khiến cho cô càng điên cuồng hơn.

Bỗng, có một ánh sáng vụt ra, hiện thành ông lão vừa rồi, cùng thanh Nodachi đang vắt ngang hông.

Thấy có “người” Thanh Linh cầm gươm, đâm thẳng về phía trước. Đáng lẽ phải đâm trúng, thì thanh gươm lại xuyên qua ông lão, khiến cô phải ngơ ngác nhìn lên.

Theo góc nhìn của ông lão, khuôn mặt Thanh Linh hiện tại đang bị máu che một phần, khiến cho cô nàng càng thêm đáng sợ. Nhưng thứ đó không khiến ông lão quan tâm, thứ ông quan tâm là một bên mắt của Thanh Linh đã bị chiếm đỏ hoàn toàn.

“Linh, bình tĩnh.” (Tiếng Nhật)

Thanh Linh nghe được giọng nói vừa rồi, ngơ ngác nhìn lên, đôi môi run rẩy thốt ra hai từ:

“Sư… phụ…” (Tiếng Nhật)

“Linh, đừng để Ma Đồng kiểm soát con, thả lỏng, bình tĩnh, cố gắng làm chủ cảm xúc.” (Tiếng Nhật)

“Không… Tâm mất rồi… mất dấu cậu ấy rồi…” (Tiếng Nhật)

Thanh Linh lắc đầu, sau đó ôm lấy đầu một cách đau khổ. Con mắt con lại của cô cũng đang có dấu hiệu bị chiếm đỏ.

Mặc dù không biết Tâm trong miệng đệ tử mình là ai, nhưng ông lão vẫn cố gắng khuyên nhủ:

“Linh, con nên nhớ lại bốn năm trước. Mặc dù ta không biết Tâm là ai, nhưng nếu con không muốn lặp lại chuyện đó, thì bình tĩnh lại.” (Tiếng Nhật)

Giọng nói lần này mang theo sự uy nghiệm cùng ra lệnh. Không rõ do uy áp từ sư phụ, hay nhớ lại chuyện gì đó 4 năm trước. Thanh Linh cũng đã bình tĩnh hơn đôi chút.

“Sư phụ… con… con sợ…” (Tiếng Nhật)

Thanh Linh khẽ nức nở, màu đỏ trong con mắt cũng đã dừng lại không còn tiến thêm.

“Yên tâm, có sư phụ ở đây.” (Tiếng Nhật)

Thấy tình hình hiện tại đã ổn, ông lão tiến đến, muốn chạm vào đầu của Thanh Linh an ủi. Tưởng trừng như vậy là ổn, khi sắp chạm vào Thanh Linh, thì cô nàng liền bị một thứ gì đó đánh trúng sau lưng, ngã về phía trước, xuyên qua ông lão mà ngã xuống.

“Ha… ha… ha… Mày nghĩ mày giết được tao sao con nhãi.” (Tiếng Nhật)

Tên cầm dao vốn bị cắt nửa thân trên, giờ đang bình yên vô sự đứng đó. Hắn có vẻ không thấy được ông lão, giơ chân đạp liên tục lên người cô nàng.

“Mẹ kiếp! Tại mày mà tao phí mất một mạng. Mày có biết, một mạng đấy tao phải giết bao nhiêu người, tốn bao nhiêu Nguyên điểm mới có không?” (Tiếng Nhật)

Ông lão đứng bên cạnh, đứng hình trong một tích tắc. Ông không ngờ, mình phí tất cả sức mạnh còn lại của một phần tinh thần này, mới khiến Thanh Linh bình tĩnh, thậm chí có thể khống chế cục diện rồi thông báo đến bản tôn của ông, tạo một phong ấn khác.

Đừng tưởng vừa rồi chỉ nói chuyện mà thôi. Thực tế, ông lão vừa phải dùng sức mạnh của mình lẫn thanh kiếm để giữ vững tinh thần cho Thanh Linh, vừa phải nói chuyện khiến cô không bị ma hóa do mất bình tĩnh. Đó là lý do vì sao, tinh thần của ông lão không phát hiện tên Vô Nguyên sau lưng cô, vì 200% sức mạnh tinh thần, hoàn toàn tập trung vào Thanh Linh.

Nhưng hiện tại, nhìn khung cảnh trước mắt, ông cảm thấy dù bản tôn tới cũng khó có thể dùng lời nói để thuyết phục. Ông lão khẽ thở dài, nhìn thanh kiếm của mình, như đạt được cộng hưởng cùng chủ nhân, khẽ tru lên một tiếng. Cả hai hóa thành một tia sáng trắng, bay về phía đầu Thanh Linh.

‘Giờ chỉ còn cách kéo dài vậy, mong là con bé sẽ bình tĩnh bởi một điều gì đó. Hoặc có ai đó đủ sức đánh ngất con bé.’ (Tiếng Nhật)

Tên Vô Nguyên liên tục đá vào người Thanh Linh không hề hay biết, nguy hiểm của hắn đang cận kề.

“Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Con khốn! Chó chết!…” (Tiếng Nhật)

Mỗi lần hắn đá là hắn sẽ chửi một tiếng, hắn liên tục đá vào người Thanh Linh, mặc kệ cô nàng là con gái đi nữa. Hắn đá một hồi liền cảm thấy mệt mỏi, hẳn nhìn sang mảnh kiếm từ cây katana, liền tiến đến, nhặt nó lên.

“Con đ* chết tiệt! Tao phải lột da, rút gân mày, để mày cảm nhận được sự đau đớn nhất có thể!” (Tiếng Nhật)

Hắn nghiến răng, cầm chặt thanh katana bị gãy, muốn dùng nó để tra tấn Thanh Linh, người đang nằm úp dưới đất.

“Chết đi!” (Tiếng Nhật)

Hắn giơ thanh katana bị gãy lên cao, dùng hết sức đâm xuống.

Máu văng ra tung tóe trước mắt hắn, nhưng không phải của Thanh Linh, mà là từ đôi tay đứt lìa của hắn.

Thanh Linh, người đang nằm im dưới đất, đang cầm thanh gươm, mặt đối mặt với tên Vô Nguyên. Đôi mắt cô đỏ rực như máu, lạnh lùng nhìn kẻ địch trước mắt, ánh mắt không hiện lên bất kì cảm xúc nào, có chẳng cũng chỉ là sát ý vô cùng tận.

“A…AAAAAAAAAAAAAAA!”

Nhìn đôi tay lăn lông lốc bên cạnh, hắn hét lên một tiếng rồi ngã ra sau. Hắn run rẩy, hắn đau đớn, hắn sợ hãi khi đối mặt với cô gái trước mặt, hay nói đúng hơn là, một con quỷ giết người trong hình hài nhân loại.

Phập!

Một tiếng phập giữa tiếng ồn ào của dòng nước bên cạnh, Thanh Linh xoay cổ tay, đầu hắn bay ra kèm theo máu phun lên cao, tạo thanh một cơn mưa máu nhỏ. Dù bị máu bắn vào người, nhưng Thanh Linh không tỏ ra cảm xúc gì. Cô giơ kiếm lên, chặt xác của tên vừa rồi cùng tên cầm katana thành vô số mảnh, chờ đợi một hồi không thấy hắn hồi sinh liền ném xác của cả hai xuống dòng sông.

Nhìn theo hướng dòng sông chảy, cô giơ thanh kiếm lên, chém một đường về hướng đó.

Uỳnh!

Đất đá văng ra, tạo thành cửa hang động đủ để cô ra ngoài. Cô bước đến cửa hang, nhìn xuống dưới chân thì thấy mình đang ở trên một thác nước, cô không do dự mà nhảy xuống dưới. Bắt đầu cuộc đi săn giết của mình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-gia-khong-lam-nguoi.jpg
Đạo Gia Không Làm Người
Tháng 1 27, 2026
thu-ve-tram-nam-ta-cu-the-vo-dich
Thu Về Trăm Năm, Ta Cử Thế Vô Địch
Tháng 10 27, 2025
hong-hoang-theo-dong-hai-tom-bat-dau-tien-hoa.jpg
Hồng Hoang: Theo Đông Hải Tôm Bắt Đầu Tiến Hóa!
Tháng 5 12, 2025
hau-dai-khoc-mo-phan-dai-thanh-thanh-the-lao-to-thi-bien
Hậu Đại Khóc Mộ Phần, Đại Thành Thánh Thể Lão Tổ Thi Biến!
Tháng 10 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP