-
Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
- Chương 53: Giao lưu (17) - Nguy hiểm mới đã đến
Chương 53: Giao lưu (17) – Nguy hiểm mới đã đến
Bên trong căn lều, Thanh Tâm đang ngơ ngác nhìn một cách vô định. Suy nghĩ trong đầu cậu hiện tại vô cùng hỗn loạn, như việc tại sao Thanh Linh phải còng cậu và nụ cười cùng ánh mắt của cô ấy tại sao lại kì lạ như vậy.
‘Cảm giác cứ thấy là lạ, mặc dù cô ấy là mình, nhưng có nhất thiết phải làm như này không nhỉ?’
Nhìn xuống tay chân bị còng, cậu uể oải suy nghĩ. Mặc dù việc cậu làm là sai, nhưng sai đến mức còng tay chân có phải hơi quá không?
Cậu thử dùng nguyên tố để phá, nhưng nhanh chóng nhíu mày, vì chiếc còng này kiên cố hơn cậu nghĩ. Thêm nữa, hiện tại thể lực cậu không rõ vì sao chạm đáy, nên việc sử dụng sức mạnh vật lý để phá còng là điều vô cùng khó khăn.
‘Haizz… thật mệt mỏi… và cũng thật khó hiểu, khi mà Hào Quang Hồi Phục không thể hồi phục thể lực cho mình…’
Thanh Tâm nằm bất động 30 giây. Tưởng chừng cậu đã bỏ cuộc, nhưng ánh mắt cậu nhanh chóng hiện lên sự quyết tâm.
‘Không được, dù như nào đi nữa, thì việc bị còng vẫn là điều mình không thể chấp nhận được…’
Cậu trầm ngâm suy nghĩ một hồi, như nghĩ ra điều gì đó, cậu liền suy tính.
‘Hmm… cách đấy có được không nhỉ? Mặc dù lâu rồi không dùng, nhưng mà thử xem vậy.’
Thanh Tâm nhắm mắt, điều động mana bên trong Lõi. Ánh sáng màu xanh lục đậm từ cơ thể cậu dần hiện ra, nó dần bao quanh lấy cơ thể cậu.
‘Hmm… ồ, nó có tác dụng thật.’
Cậu cảm thấy có hi vọng, khi mà cậu điều động mana để điều khiển cơ thể mình, và nó thật sự thành công. Mặc dù hơi khó khăn để điều khiển, vì hiện tại cậu giống như người múa rối. Mana làm thành dây rối, còn cậu chính là con rối kiêm người múa rối.
‘Urgggg… khó quá, con mẹ nó.’
Cậu bây giờ đang trong một tư thế kì quái, với hai tay cậu luồn ra sau đầu, còn hai bàn chân lại giơ lên cao, kẹt bởi cánh tay. May mà cậu có học võ nên cơ thể dẻo dai, nếu không có lẽ cậu đã la oai oái rồi.
‘May mà không có ai thấy cảnh vừa rồi…’
Sau vài phút điều chỉnh, cuối cùng cậu cũng trở lại trạng thái ban đầu. Nhìn về phía cửa lều, thấy cửa lều vẫn đóng chặt, không hở chút nào, cậu liền thở phào.
‘Lại. Mình nắm được sơ bộ rồi, bây giờ làm nốt lần cuối thôi.’
Sau một hồi khó khăn, cậu cuối cùng cũng dùng mana điều khiển cho cơ thể đứng lên.
‘Hahaha, cuối cùng cũng được. Giờ chỉ cần điều khiển cơ thể đi ra ngoài thôi.’
Nhưng cậu quên một điều, hiện tại hai chân cậu vẫn bị còng với nhau. Khi di chuyển một chân không thành, cậu liền ngã về phía trước. Hai chân cậu quỳ xuống, thân trên đập xuống mặt đất, hai tay bị còng do ngã nên duỗi thẳng trên đầu. Cậu choáng váng, cố ngẩng đầu lên.
Zip…
Đúng lúc cậu vừa ngẩng đầu lên, thì cửa lều liền bị kéo ra. Đó không ai khác ngoài Thanh Linh, người trở về lều để trả cho cậu chiếc túi.
Hai đôi mắt nhìn nhau, một người quỳ dưới ngước lên, người kia đứng nhìn xuống. Không khí tĩnh lặng, chỉ còn lại sự lúng túng cùng ánh mắt lảng tránh của Thanh Tâm.
“Khụ… chào… chào Linh, sao… sao cậu trở lại sớm vậy?”
Thanh Linh không trả lời, cô im lặng bước vào trong, xoay người kéo lại khóa zip, quay lại nhìn chằm chằm người đang quỳ dưới đất.
Không khí bên trong lều bỗng trở nên đặc quánh, đến mức Thanh Tâm còn nghe rõ cả nhịp tim của mình. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, hai tay bị còng duỗi thẳng, không dám nhúc nhích, chỉ biết cười gượng:
“À… ờm… mình chỉ đang… ờm… vận động cơ thể thôi… cậu có tin không?”
Thanh Linh vẫn im lặng, nhìn chằm chằm Thanh Tâm, ánh mắt mang theo vài phần thích thú kì lạ?
“Linh?”
“Có phải… cậu đang cố đi ra ngoài không?”
Thanh Linh mỉm cười nhìn cậu, chỉ là nụ cười ấy khiến cho cậu nổi da gà, giác quan thứ sáu cảnh báo cậu hiện tại vô cùng nguy hiểm.
“Nhớ nhé, cậu không nói dối được với mình đâu.”
Vốn định nói lảng tránh qua chuyện khác, nhưng nghe cô nàng nói như vậy, Thanh Tâm liền im lặng, á khẩu không biết nói gì cho phải.
Nếu chối thì vẫn bị cô ấy phát hiện, sau đó cô ấy tức giận, rồi cô ấy phạt tiếp. Nếu nhận thì không biết như nào, nhưng khả năng cao cũng giống như chối bỏ. Hiện tại, cậu đang trong tình trạng lựa chọn hai cửa tử, chỉ có điều, có một cửa tử là còn hi vọng sống.
Thanh Tâm hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên sự quyết tâm, cùng lắm là chết, nếu thế thì chọn tiếp nhận, để có thể nhận được sự khoan hồng từ cô ấy.
“Đúng, mình không muốn bị còng, mình không muốn ở một mình trong lều. Nó quá nhàm chán, mình còn trẻ, mình muốn ra ngoài, mình muốn đi chơi!”
Nói một cách hùng hồn dù vẫn đang quỳ, Thanh Tâm ánh mắt không sợ chết nhìn lên Thanh Linh, chờ đợi câu trả lời từ cô nàng.
“Vậy sao? Được thôi…”
Thanh Linh tiến đến, cúi người xuống, chạm vào chiếc còng. Hai chiếc còng lần lượt được cô thu hồi, làm xong cô liền đặt chiếc túi vào trong tay cậu.
“A? Hả?”
Nhìn xuống chân tay không còn bị còng và chiếc túi trong tay, Thanh Tâm ngơ ngác ngước lên nhìn Thanh Linh, người đang đặt tay sau hông nhìn cậu.
“Chẳng phải mình làm theo ý cậu sao? Sao vậy?”
“À thì… mình cảm ơn?”
Thanh Linh mỉm cười, xoay người, kéo khóa zip rồi đi ra ngoài. Có điều, lần này cô không kéo khóa lại, để lại Thanh Tâm ngơ ngác trước hành động vừa rồi của cô.
‘Không hiểu vì sao có chút là lạ… tạm thời bỏ qua vậy, xem trong túi đã.’
Mặc dù vẫn còn nghi hoặc trước hành động của Thanh Linh, nhưng cậu cũng bỏ qua, điều khiển cơ thể mở chiếc túi ra kiểm tra.
‘Linh Tuyền hết rồi, như dự kiến. Ố? Đống thảo dược chỉ mất một phần tư? Mình tưởng cậu ta sẽ lấy một nửa chứ? Mà thôi kệ, cậu ta lấy ít thì mình vẫn được lời.’
Thanh Tâm vui vẻ huýt sáo, cậu không nghĩ rằng Âu Minh lấy ít như vậy. Thực ra Âu Minh lấy ít, là do cậu ta cảm thấy mình không xứng. Từ việc gây chú ý với Lang Vương, đến việc trợ giúp Lang Hậu giải độc và hỗ trợ đỡ đẻ, thì cậu luôn có công lớn nhất. Đó là lý do vì sao Âu Minh chỉ lấy một phần tư số dược liệu.
‘Khả năng điều khiển cơ thể… chính mình, tăng lên rồi…’
Nhìn thấy bàn tay giơ ra, nắm vào sau đó làm vài động tác. Mặc dù vẫn còn cứng ngắc, nhưng để cho cậu di chuyển vẫn là dư sức.
‘Nhưng mà… điều khiển cơ thể bằng mana, khiến cho mana trong Lõi mình hao hụt nhanh quá.’
Cảm nhận nguồn mana trong Lõi dần vơi đi, cậu thầm tính toán thời gian còn lại.
‘lượng mana còn lại chỉ đủ cho một tiếng thôi à… haizz… thôi đành vậy.’
Thanh Tâm thở dài một hơi, điều khiển cơ thể mặc áo choàng vào rồi đi ra ngoài. Chỉ có điều, cậu không biết ở cổ tay áo cậu, có đốm sáng đang nhấp nháy hai màu xanh lam cùng xanh lục.
…
“Cậu vẫn di chuyển được? Sao không trong lều nghỉ ngơi đi, ra ngoài làm gì?”
Bùi Trương Tú thấy Thanh Tâm tiến đến liền nhíu mày hỏi, hiện tại trước mặt cô là Thanh Tâm đang mặc áo choàng đứng đó.
“Trong lều chán lắm, tôi không chịu được. Với cả, nhờ thế mà tôi học được khả năng mới.”
Thanh Tâm giải thích sơ qua về trạng thái của mình và hiện tại phải làm như nào thì cậu ta mới đứng đây được.
“Ồ, cậu có suy nghĩ về việc, từ trị liệu sư chuyển sang ma pháp sư không?”
Người hỏi là Đặng Linh Lam, cô khá bất ngờ với khả năng kiểm soát mana bao quanh cơ thể của cậu ta.
“Vẫn là bỏ đi, tôi không có ý định học mấy phép tấn công đâu.”
Thanh Tâm lắc đầu từ chối.
“Vậy sao? Khá là đáng tiếc đấy.”
Đặng Linh Lam không thể hiện ra biểu cảm gì, cô chỉ gật đầu, hơi tỏ vẻ tiếc nuối rồi thôi.
Thanh Tâm thấy vậy liền nghiêng đầu nghi hoặc, theo như cậu biết thì Đặng Linh Lam là người ít nói, thường sẽ không hỏi như vậy chứ. Không rõ hôm nay cô nàng như nào, mà hỏi cậu có ý định đổi qua ma pháp sư hay không.
Sáu người cứ thế nói chuyện với nhau, chủ yếu là các cô gái hỏi, còn Thanh Tâm thì trả lời. Trong đó, có mỗi Long Huyền Vi là im lặng, không biết cô nàng có hiềm khích với cậu không, nhưng cô nàng chỉ quay sang nói chuyện với các cô gái chứ không có ý định nói với cậu.
“À đúng, tôi có cái nà…”
“Có người!”
Chưa kịp nói hết câu, liền có tiếng hét ở phía cửa hang. Mọi người lần lượt tiến đến, bên ngoài hang, trong lùm dưới gốc cây đang có hai người đứng đó, cả hai người đó đều mặc cùng kiểu áo choàng, đặc biệt có một ký hiệu hình tròn bị gạch chéo có tam giác lật ngược ở bên trong.
“Ai vậy?”
“NPC à?”
“Có phải ẩn ý nào đến từ các anh chị không?”
Mọi người xì xào bàn tán với nhau, trời quá tối cùng với nửa thân dưới của bọn họ đều bị che khuất bởi lùm cây, nên mọi người không thể xác định hai người đó là ai.
“Có chuyện gì vậy?”
Thanh Tâm chen qua mọi người, tiến đến hỏi vị hậu cần canh cửa hang.
“Không rõ, hiện tại đang có hai người đứng ngoài kia, nhưng dù hỏi gì thì họ đều không trả lời.”
Cậu nghe vậy liền nhíu mày, nhìn về phía hai bóng đen phía xa, họ mặc áo choàng kín mít, đứng đằng sau bụi cây, nếu không phải có ánh trăng chiếu xuống, thì khó có thể nhận ra có người ở đó.
“Này! Hai người là ai thế!”
Thanh Tâm hét lên, cậu có sử dụng mana để khuếch tán giọng nói, đủ để cho giọng của cậu vang vọng ra xa.
Như vị hậu cần vừa nói, hai người đó im lặng không đáp, họ vẫn đứng sừng sững ở đó, không có ý định giao tiếp hay di chuyển.
“Hừ, không có ý định nói chuyện? Vậy thì để tôi ra đánh chúng một trận.”
Hổ Bạch Thiên vốn dễ nóng nảy, cậu ta bẻ khớp tay, muốn xông ra ngoài nhưng nhanh chóng bị Long Chiến giữ lại.
“Thế nào? Cậu có ý gì không?”
Thanh Tâm che miệng suy nghĩ một hồi, quay ra sau thấy Âu Minh cũng đang suy tư, liền tiến đến hỏi. Theo những gì cậu quan sát, thì Âu Minh là người ứng biến nhanh nhạy, có thể nghĩ cách sống sót trong khi đối mặt với Lang Vương, nên cậu thấy hỏi Âu Minh là tốt nhất.
“Không biết, hiện tại không rõ phía bên kia là do anh chị điều động hay không, bây giờ vẫn nên đứng đây quan sát là tốt nhất.”
Âu Minh khẽ lắc đầu, nhìn về phía hai người ngoài kia rồi nhìn qua Thanh Tâm nói.
Thanh Tâm nghe vậy thoáng suy tư, nhìn qua mọi người, ai nấy đều đang bàn tán xôn xao. Có người nói nên chờ đợi, có người nói nên ra ngoài hỏi rõ, có người không quan tâm đứng và ngồi ở một bên.
“Lam, tôi nhờ một việc.”
“Chuyện gì?”
Cậu chờ một phút thấy hai người bên ngoài vẫn không có động thái gì, liền tiến đến nhìn xuống Đặng Linh Lam.
“Cậu có thể dùng băng thương phóng về phía hai người ngoài kia không? Yên tâm, nếu có chuyện gì, thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Mọi người nghe vậy liền quay sang nhìn, họ không ngờ cậu ta lại có ý định như vậy.
Đặng Linh Lam nhìn cậu một hồi, không nói gì mà chỉ tiến đến trước cửa hang, ngưng tụ một cây thương bằng băng to lớn, phóng về phía lùm cây, nơi mà hai người ngoài đang đứng.
Bùm!
Sau một tiếng nổ lớn, lùm cây ở đó bị phá tan, gốc cây cũng bị mất một mảng, khói bụi mờ mịt che khuất đi hai bóng người đứng đó.
“Thiên Nguyệt, giúp tôi thổi đám bụi đấy đi.”
Lang Thiên Nguyệt nghe vậy thở dài một hơi, nhưng cũng làm theo lời cậu, đứng trước hang tạo một cơn lốc nhỏ rồi bắn về phía trước. Cơn lốc đi qua, cuốn theo khói bụi.
Khói bụi dần tán đi, nơi vốn dĩ phải có hai bóng người, giờ thấy có mỗi hai hình nhân đang nằm lăn lóc ở đó.
“Ma nơ canh? Tên nào rảnh rỗi đặt ở đó thế?”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía vị hậu cần canh cửa, cậu ta thấy vậy liền lắc đầu liên tục, xua tay phủ nhận đó không phải mình làm.
“Thôi, mặc kệ của ai, mọi người quay lại nghỉ ngơi đi.”
Hổ Bạch Thiên thấy chỉ là hình nhân liền cảm thấy vô vị, cậu ta liền xua tay gọi mọi người trở lại.
Mọi người nghe vậy liền bàn tán một hồi, rồi xoay người trở lại chỗ của mình. Chỉ để lại vài người đứng ở cửa hang, trong đó có Âu Minh, Thanh Tâm cùng Thanh Linh và một vài người khác.
“Cậu cảm thấy thế nào?”
“Thật kì lạ, tôi nhớ là từ nãy đến giờ không hề có ai ra ngoài, vậy hai hình nhân ma nơ canh ở ngoài là của ai?”
Âu Minh đặt tay lên cằm, nhìn về phía hai hình nhân ở bên ngoài. Hiện tại chẳng có ai ra ngoài nhặt cả, vẫn để chúng nằm lăn lóc ở đấy.
“Hay là do một tên hệ Mộc rảnh rỗi nào đấy làm thôi?”
Lâm Phong Nguyệt nhìn Âu Minh nói.
“Gần như không thể, dù nhìn ở xa thì vẫn thấy hai ma nơ canh đó làm bằng nhựa. Với cả, dù nó làm bằng gỗ đi nữa, thì việc một người dưới Lõi Xoáy ở trong hang tạo ra bên ngoài một cách im lặng cũng là điều không thể.”
Thanh Tâm lắc đầu phủ nhận.
“Vậy nếu đấy là do anh chị làm thì sao?”
Hồ Hồng Vân nghiêng đầu hỏi.
“Tôi không nghĩ mấy anh chị sẽ rảnh rỗi đến vậy đâu.”
Thanh Tâm tiếp tục lắc đầu.
Bọn họ cứ thế mà đứng trước cửa hang trao đổi, tiện thể canh cửa hang thay cho vị hậu cần vừa rồi. Do vẫn có vài người nghi ngờ cậu ta, nên bọn họ liền tiến đến canh cửa.
Trong lúc mọi người đang bàn tán, thì Thanh Tâm với con mắt nhạy bén của mình, phát hiện ra có thứ gì đó lóe sáng sau lùm cây phía xa. Cậu nheo mắt nhìn, thì thấy đó là năm con dao đang phi đến với tốc độ rất nhanh.
Trước mặt cậu hiện tại là Lâm Phong Nguyệt cùng Thanh Linh. Không có thời gian cảnh báo, cậu liền đẩy hai người họ ra, nhanh chóng nắm lấy vạt áo choàng giơ lên, xoay người và cố dùng vạt áo choàng quấn theo những con dao đang lao đến.
Hai cô gái bị cậu đẩy ra chưa hiểu chuyện gì, liền nghe thấy vài tiếng phập. Thanh Linh nhìn qua, ánh mắt mở to, không tin vào ánh mắt của mình. Hiện tại, Thanh Tâm đang nằm úp, đầu dựa lên ngực cô.
Trên người cậu ta đang bị cắm hai con dao trên người, dù thành công quấn theo ba con dao, nhưng cậu vẫn bị hai con dao găm trúng, một con dao ở lưng, một con dao ở eo. Có lẽ do trên lưỡi dao có tẩm độc, hiện tại cậu cảm thấy tê liệt, miệng ho ra những ngụm máu đen, đầu óc choáng váng mờ mịt, mana trong Lõi dần hỗn loạn, khó kiểm soát.
“Tâm? TÂM!”
“ÁAAAAAAAAAAAA!”
Sau tiếng gọi của Thanh Linh là tiếng hét của một vài cô gái bên trong hang. Mọi người bắt đầu hỗn loạn khi thấy Thanh Tâm đang ho ra máu, Âu Minh ngơ ngác một hồi, rồi nhanh chóng nhìn ra bên ngoài.
“Chậc, trúng một đứa thôi à?” (Tiếng Trung)
Đúng lúc mọi người đang hỗn loạn, thì có một tiếng tặc lưỡi đầy nhàm chán.
“Ta bảo rồi, mấy cái ám khí của ngươi quá phế.” (Tiếng Trung)
“Đám Đại Việt đúng là phế vật, có mỗi việc ra bên ngoài kiểm tra hình nhân thôi cũng không làm được.” (Tiếng Trung)
Hai bóng người từ từ bước ra khỏi lùm cây, họ nói chuyện một cách cợt nhả, như thể việc vừa rồi họ làm là một điều vô cùng bình thường vậy.
“Hai người các ngươi là ai?!”
Âu Minh đứng ra phía trước, che cửa hang ở phía sau.
“Hử? Tên nhóc nào đây?” (Tiếng Trung)
“Quan tâm làm gì, đằng nào nó chả chết. Làm theo kế hoạch đi, mặc dù không muốn, nhưng nghe thằng kia lải nhải quá phiền phức.” (Tiếng Trung)
Âu Minh thấy hai người trước mặt tỏ vẻ không quan tâm liền nhíu mày, nhưng cậu thấy ký hiệu trước ngực của chúng, liền nhanh chóng vào tư thế phòng thủ. Cậu hét lớn, cảnh bảo với mọi người:
“Cẩn thận! Bọn chúng là Vô Nguyên!”
Mọi người nghe vậy liền nháo nhào, họ nhanh chóng vào trạng thái cảnh giác cao độ, lần lượt cầm vũ khí của mình lên, thậm chí họ cũng đã đánh thức người đang ngủ trong lều dậy.
“Nhìn kìa, có lẽ bọn nó biết ta với ngươi là ai rồi nhỉ?” (Tiếng Trung)
“Biết thì làm được gì? Một lũ sắp chết thì không cần quan tâm.” (Tiếng Trung)
Nói rồi, một tên lôi ra một tờ giấy có khắc hoa văn ma pháp bên trên, dùng dao cắt động mạch ở cổ tay mình, máu bắn ra, hắn đưa tay lên trên tờ giấy, khiến cho tờ giấy nhuộm đỏ. Mặc dù mất máu rất nhiều, nhưng ánh mắt tên đó vô cùng bình tĩnh, như thể việc này hắn đã làm vô số lần.
Hoa văn ma pháp sáng lên, từ trong hang động, một vòng ma pháp to lớn hiện ra dưới chân mọi người. Sắc mặt mọi người dần biến sắc, ánh sáng dần sáng hơn, khiến cho bọn họ phải nhắm mắt theo bản năng.
Sau một hồi, ánh sáng tắt đi, chỉ còn lại Thanh Tâm đang hấp hối nằm trong hang và hai tên Vô Nguyên phía bên ngoài.
“Chậc, dịch chuyển ngẫu nhiên của ngươi kiểu gì vậy? Sao chỉ để lại mỗi tên nhóc sắp chết thế?” (Tiếng Trung)
Tên Vô Nguyên vừa cắt tay nhìn quá, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn lôi ra trong áo choàng một chai thuốc hồi phục, mở nắp ra rồi uống. Do khuôn mặt của hắn bị bịt kín bằng vải chỉ để lại hai con mắt, nên một nửa chai thuốc thấm qua vải để hắn uống, còn một nửa đã trôi theo vải, thấm ướt xuống cổ.
Vết thương trên cổ tay dần lành lại, hắn ném tờ giấy bị nhuộm đỏ xuống dưới đất, hiện tại hoa văn ma pháp trên đó đã biến mất sau khi được thi triển.
“Do ngươi xui mà thôi, ít ra vẫn còn một đứa cho ngươi tra tấn là được rồi.” (Tiếng Trung)
“Chậc, mẹ nó, thôi ít ra vẫn còn một đứa cũng được.” (Tiếng Trung)
Trao đổi xong, cả hai tên Vô Nguyên đó từ từ tiến đến gần Thanh Tâm, người đang khó nhọc hít thở do độc tính đang dần lan khắp cơ thể.