Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 52: Giao lưu (16) - "May mắn" cảm ngộ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 52: Giao lưu (16) – “May mắn” cảm ngộ

Trở lại phía hang động, nơi mà mọi người đang tụ tập bàn tán với nhau.

Mặc dù mặt trời vẫn chưa mọc, vì tiếng hét của nữ hậu cần đã khiến mọi người thức giấc. Mặc dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng do bị đánh thức đột ngột nên hiện tại bọn họ vô cùng tỉnh táo.

“A Linh, cậu ra rồi. Cơ mà, sao lại mang theo cả vũ khí thế?”

Lang Thiên Nguyệt thấy Thanh Linh ôm theo vũ khí của họ ra liền hỏi.

“À thì… Tâm hiện đang cần nơi nghỉ ngơi, nên tớ mang ra ngoài để đỡ phải ra vào làm phiền cậu ấy ý mà.”

Thanh Linh lúng túng đưa cho từng người vũ khí của họ.

“À mà, cậu với cậu ta nói gì bên trong vậy?”

Bùi Trương Tú đặt thanh kiếm bên cạnh, quay đầu sang hỏi.

Loại lều mà Long Linh Tuyết đưa chắc chắn không phải lều bình thường, nó có các chức năng như: cách âm bên trong, tự điều chỉnh nhiệt độ và có khiên bảo vệ ở một mức nhất định. Đó là lí do vì sao, bọn họ không biết bên trong xảy ra chuyện gì, mặc dù hai người Thanh Linh cùng Thanh Tâm hét lớn ở trong đó.

“Khụ… không có gì, chỉ là hỏi cậu ta bị sao thôi ý mà.”

Thanh Linh mỉm cười một cách vui vẻ, gãi má trả lời.

“Ồ.”

Bùi Trương Tú ồ một tiếng rồi trao đổi ánh mắt với ba cô gái còn lại, bọn họ thấy được nụ cười hạnh phúc của cô nàng, đồng loạt nghĩ: chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra trong lều.

“Vậy cậu ta sao rồi?”

Đặng Linh Lam tiến lên hỏi, cô chăm chú nhìn biểu cảm trên khuôn mặt của Thanh Linh.

“À thì… cũng không lo lắm, chỉ là máu dính vào áo thôi, trên người không có vết thương đáng lo.”

Thanh Linh lúng túng, tai hơi đỏ. Khi cậu ta ôm cô trong 5 phút thì cô cũng không rảnh rỗi, lúc đó cô cảm nhận được trên người cậu ta không bị thương nặng, nên cô mới có thể trả lời như vậy.

Thấy vành tai đỏ ửng của cô nàng, suy nghĩ của họ càng được củng cố, nhưng họ cũng không tiện hỏi, Thanh Linh đã nói như vậy rồi thì họ cũng không biết nên hỏi tiếp như thế nào.

“À… ờm…”

Lúc này, có một giọng nói ngập ngừng gần họ. Cả năm cô gái quay qua, thì thấy Âu Minh đang gãi má đứng gần đó, phía sau cậu ta là Lâm Phong Nguyệt theo sau.

“Cái này, giúp tôi trả cho cậu ta.”

Âu Minh giơ ra chiếc túi không gian, đó chính là chiếc túi của Thanh Tâm.

“Ủa? Sao chiếc túi của Tâm lại ở chỗ cậu?”

Thanh Linh tiếp lấy chiếc túi, Bùi Trương Tú ở phía sau thấy vậy liền tò mò hỏi.

“À thì, cậu ta đưa tôi để chia Linh Tuyền hồi phục cho mọi người, phần của mấy người tôi để riêng trong đó rồi. À đúng, bảo cậu ta là tôi đã lấy phần dược liệu của tôi rồi nhé.”

Nói xong Âu Minh liền cùng Lâm Phong Nguyệt đi ra một góc để nói chuyện. Chủ yếu là Âu Minh nói và chỉ dạy thứ gì đó, còn Lâm Phong Nguyệt thì ánh mắt si mê, đôi tai khẽ rung, thể hiện cô nàng đang rất vui vẻ.

“Linh Tuyền hồi phục? Có phải loại tớ đang nghĩ đến không?”

Lang Thiên Nguyệt nghi hoặc nhìn về phía Thanh Linh, sau lời nói của cô thì mọi người cũng đồng loạt nhìn sang.

Thanh Linh nghĩ một hồi rồi mở chiếc túi ra xem. Mặc dù là đồ của Thanh Tâm, nhưng nếu cậu ta đưa cho Âu Minh xem, thì có lẽ cũng đồng ý cho mọi người xem rồi.

Cả năm cô gái cứ thế mà nhìn vào bên trong chiếc túi, sau đó đồng loạt trừng to mắt. Mặc dù có nhiều loại mà họ không rõ, nhưng xét về số lượng và ánh sáng mana quanh thảo dược, thì họ cũng đã nhận ra đống dược liệu này quý giá cỡ nào.

“Cậu… cậu ta…. Cậu ta trúng số độc đắc hả?!”

Bùi Trương Tú suýt thì hét lên, may mà Lang Thiên Nguyệt nhanh chóng đưa tay chặn miệng cô nàng lại.

“Đây là… Linh Tuyền?”

Thanh Linh nhìn vào chiếc nồi đang đựng một loại chất lỏng màu lam nhạt trong suốt, ánh sáng nhàn nhạt lan tỏa ra từ bên trong, kèm theo mana tỏa ra như sương sớm đầu xuân.

“Thật sự… là Linh Tuyền. Không những thế, còn là loại Linh Tuyền cao cấp nữa chứ?!”

Đặng Linh Lam không giấu nổi vẻ kinh ngạc khi nhìn vào chất lỏng trong chiếc nồi.

Mọi người đều đồng loạt nhìn sang Thanh Linh, người đang cầm chiếc túi trên tay.

“Nghe người vừa rồi nói đây là phần của bọn mình, có lẽ Tâm cũng đã uống và mang rất nhiều về cho mọi người… vậy thì dùng thôi, dù gì đây cũng là công sức của cậu ấy mà.”

Thanh Linh hít vào thở ra lấy lại bình tĩnh, rồi nhìn từng người, từ từ nói ra.

“Nhưng mà… uống như nào?”

Lúc này, người ít nói nhất trong đội, Long Huyền Vi, đứng ra ngập ngừng hỏi.

Mọi người nghe vậy liền im lặng, họ nhìn nhau, trong ánh mắt hiện ra sự lúng túng không thể che giấu.

“Mình nghe nói mọi người đang cần cốc.”

Nghe thấy tiếng nói, mọi người đều đồng loạt nhìn sang. Đó không ai khác ngoài Thẩm Mẫn Nhi, hiện tại cô nàng đang cười tủm tỉm, trên tay là năm chiếc cốc giấy.

Thấy được Thẩm Mẫn Nhi, hai người Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi không hẹn mà đồng loạt đứng chắn trước người Thanh Linh. Thấy vậy, hai người Bùi Trương Tú cùng Lang Thiên Nguyệt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, còn Thanh Linh thì cười khổ một tiếng.

“Ơ kìa, mình chỉ muốn giúp thôi mà. Có cần phải đề phòng mình như vậy không?”

Thẩm Mẫn Nhi biểu cảm có phần buồn bã, nhưng cô nàng vẫn giữ nụ cười trên môi.

Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi không nói gì, họ vẫn cầm chặt vũ khí trong tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thẩm Mẫn Nhi.

Không khí giữa họ dần nặng nề, khiến cho một vài người vô thức nhìn sang, hóng xem có chuyện gì đang xảy ra.

Đúng lúc Đoàn Minh Khang thấy vậy, định tiến đến bảo vệ bạn gái, thì Thanh Linh đã nhanh chóng lách qua hai người, cười một cách ngượng ngạo, cảm ơn rồi tiếp lấy năm chiếc cốc giấy trong tay cô nàng.

“Cảm ơn nhé.”

Trong lúc cô định rút tay về, thì Thẩm Mẫn Nhi lại đưa tay nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt cùng nụ cười hiện lên sự ẩn ý trong đó, như thể muốn nói: “Đúng chứ? Chúng ta giống nhau mà.”

Thanh Linh thấy vậy khựng lại một giây, sau đó giả vờ như không hiểu, rút tay lại, bước ra phía sau hai bước, tạo khoảng cách với Thẩm Mẫn Nhi.

Thẩm Mẫn Nhi thấy vậy cũng không tức giận, cô nàng xoay người, nhảy chân sáo về phía Đoàn Minh Khang.

“Em không sao chứ?”

“Hì hì, yên tâm, em chỉ đi kết bạn thôi mà.”

Đoàn Minh Khang luống cuống, tưởng rằng bạn gái mình bị bắt nạt. Thẩm Mẫn Nhi thấy vậy liền mỉm cười hạnh phúc, cô nhào vào lòng cậu ta, ôm thật chặt.

Thấy cơm chó như vậy, nhiều chàng trai cô gái nắm chặt vũ khí của mình. Họ suy nghĩ, chờ hồi phục xong, thì họ chắc chắn sẽ thách đấu hai người này.

“Khụ… để tớ chia ra năm phần.”

Thanh Linh đặt từng chiếc cốc ra, sau đó mở túi đặt chiếc nồi ra ngoài. Cô khẽ vận sức mạnh, Linh Tuyền từ trong nồi bay lên, chia đều ra năm chiếc cốc.

“Hả? Sao khả năng khống Thủy của cậu mạnh vậy?”

Lang Thiên Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, há hốc mồm kinh ngạc.

“Mình không rõ nữa, chắc nhờ một lần may mắn cảm ngộ, nên khả năng của mình tăng lên chăng?”

Thanh Linh gãi má lúng túng, đúng là sau lần uống Tiên Dược, không rõ vì sao khả năng của cô được tăng cường rõ rệt. Ví dụ dễ thấy nhất là cô thành công cảm ngộ ra được thức thứ tám: Kính Hoa Thủy Nguyệt trong Thủy Lưu Phái.

(Cá: khụ… sửa lại chap 16 từ “tham ngộ” thành “cảm ngộ” nhé, hôm nay xem lại mới thấy sai sai.)

“Cảm ngộ… hả? Linh, cậu bao nhiêu tuổi vậy?”

“À thì… mình 19 tuổi, sao vậy?”

Lúc này, không chỉ Lang Thiên Nguyệt, mà có cả Long Huyền Vi đều giật mình. Mắt hai cô nàng mở to như nghe được chuyện gì đó rất ghê gớm. Lang Thiên Nguyệt có vẻ chưa nghe rõ, giọng cô run rẩy hỏi lại:

“Khoan, cậu… cậu nói… cậu bao nhiêu tuổi cơ?”

“Mình 19 tuổi.”

Bốn từ nhẹ nhàng thốt ra từ đôi môi của Thanh Linh, cô khó hiểu nghiêng đầu nhìn Lang Thiên Nguyệt.

Lang Thiên Nguyệt cùng Long Huyền Vi kinh ngạc nhìn nhau, ánh mắt cùng khuôn mặt của họ không che nổi sự ngạc nhiên đến tột cùng.

“Sao vậy? Tớ nói sai gì sao?”

Thanh Linh ngơ ngác nhìn qua hai người đang nhìn nhau, cả Đặng Linh Lam cùng Bùi Trương Tú cũng khó hiểu trước hành động của họ.

“Không… chỉ là… mình không ngờ… cậu lại kém mình 1 tuổi.”

Lang Thiên Nguyệt giọng nói có phần run rẩy, Long Huyền Vi cũng không khá hơn là bao, cô nàng nặng nề gật đầu.

“Hả? Vậy… hai người…”

“Haizz… đúng như cậu nghĩ, mình với Huyền Vi 20 tuổi.”

Lang Thiên Nguyệt uể oải gật đầu xác nhận. Sau đó, ánh mắt cô khó tin nhìn Thanh Linh, xoa trán nói:

“Cậu “may mắn” cảm ngộ ở độ tuổi 19, cái “may mắn” của cậu đúng là… thiên đại khí vận mà.”

“Cái này… có đến mức đấy không?”

Thanh Linh lúng túng gãi đầu, không biết nên thể hiện biểu cảm gì cho phải.

Lang Thiên Nguyệt thấy biểu cảm ngơ ngác như nai con của Thanh Linh liền khó chịu, thở dài ra một hơi, cô từ từ giải thích cho cô nàng:

“Có đấy, muốn cảm ngộ, thì cậu ít nhất phải đạt từ 22 tuổi trở lên. Lúc đó cơ thể, tâm trí, kinh nghiệm, trải nghiệm, sức mạnh đạt được một ngưỡng nhất định, cậu cũng hiểu biết rất rõ một thứ ở mức độ sâu xa, thì lúc đó, cảm ngộ mới có khả năng xuất hiện. Cũng có vài trường hợp cảm ngộ sớm, đó là…”

Lang Thiên Nguyệt vốn định giải thích tiếp, thì Long Huyền Vi đã ngăn cô nàng lại rồi nói tiếp:

“Đó là cậu được chỉ điểm hoặc truyền thụ bởi một người, sau đó tự ngộ ra từ chính kinh nghiệm được truyền thụ bởi người đó.”

Thanh Linh nghe vậy khẽ nhíu mày, cô nhắm mắt lại, đưa ngón tay lên che lấy đôi môi của mình, thoáng suy tư bởi lời giải thích của cả hai người.

“Hmm…. Hmm…”

Thanh Linh đong đưa đầu sang hai bên trái phải, nhíu mày cố gắng nhớ lại xem, mình có được ai truyền thụ ngoài sư phụ không. Nhưng cô chỉ nhớ mình đã mấy năm rồi không gặp sư phụ, nên việc cảm ngộ từ kinh nghiệm của sư phụ là điều không thể.

Mọi người đều hiểu ý, im lặng để cho cô suy nghĩ, họ ngồi tại chỗ, nhìn Thanh Linh chờ đợi kết quả từ cô nàng.

“Chắc do may mắn thật… vì mấy tuần gần đây, mình không được ai truyền thụ gì cả.”

Sau một hồi suy nghĩ, Thanh Linh không nghĩ ra được gì, cô gãi đầu cười lúng túng.

“Cái may mắn của cậu… haizz… thôi bỏ đi.”

Lang Thiên Nguyệt muốn nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt ngây thơ không biết gì của Thanh Linh, cô đành bỏ cuộc, lủi thủi tự bế một mình.

“Khụ… mọi người uống Linh Tuyền đi, chữa thương vẫn là điều ưu tiên.”

Thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt kì quái, Thanh Linh đành phải đánh trống lảng, cầm cốc lên uống.

Mặc dù mọi người đã rời ánh mắt, nhưng họ vẫn sẽ lén nhìn cô một cách kì lạ.

“Linh Tuyền có tác dụng tốt nhỉ, vết thương của tớ lành rồi.”

Không chịu được ánh mắt của bốn cô nàng, Thanh Linh đành lấy một chủ đề ra để đánh lạc hướng. May sao, cảm nhận được vết thương trên người đã hồi phục, cô liền lấy điều này ra để nói.

Bốn cô gái nghe vậy liền tò mò, họ cầm phần mình lên uống, sau đó vô cùng kinh ngạc, đôi mắt mở lớn.

“Đúng là hồi phục tốt thật, chỉ tiếc là nó không hồi phục thể lực.”

Bùi Trương Tú cảm nhận cơ thể, cô quơ tay qua lại, thấy vết thương tuy lành, mana được hồi phục một cách rõ rệt, nhưng thể lực hầu như không hồi phục chút nào.

“Nhưng khả năng hồi phục thương thế và mana như này, thì đã vượt xa thuộc hồi phục cao cấp rồi. Không những thế, chúng ta chỉ uống một ít thôi đấy.”

Lang Thiên Nguyệt khẽ gật gù, có chút tiếc nuối nhìn cốc giấy. Nếu mang Linh Tuyền bán sau đó mua thuốc hồi phục, thì có lẽ sẽ lời hơn là uống như này.

“Vậy cái này có lẽ đắt lắm nhỉ?”

“Để xem, nếu gộp cả 5 phần lại, thì nó ngang giá 100 đá mana cao cấp chăng.”

“Vậy là tớ uống 20 viên mana cao cấp rồi hả?”

Bùi Trương Tú kinh ngạc nhìn vào bên trong chiếc cốc trống rỗng trên tay, cô không ngờ thứ mình vừa uống lại đắt giá đến thế.

20 viên đá mana cao cấp, có thể đổi ra được bốn ngày loại hình S, gần hai tuần loại hình A tại trung tâm của Long Linh Tuyết. Không những thế, nếu đổi sang tiền Đại Việt, thì cũng là một con số không hề nhỏ.

Khác với vẻ mặt kinh ngạc khi biết được giá trị của Linh Tuyền, Đặng Linh Lam, Long Huyền Vi, Lang Thiên Nguyệt lại tỏ ra vô cùng bình thường, như thể Linh Tuyền đối với họ cũng chỉ là nước hồi phục.

Còn Thanh Linh thì khẽ giật mình, sau đó nhanh chóng trở lại vẻ bình thường. Có mỗi Bùi Trương Tú là vẫn còn kinh ngạc nghĩ về Linh Tuyền mà thôi.

“Thế còn chiếc túi thì sao, vẫn nên trả lại cho Tâm chứ?”

Đặng Linh Lam nhìn về phía chiếc túi trên tay Thanh Linh, vì hiện tại họ đã sử dụng Linh Tuyền, giữ lại cũng không có tác dụng gì, vẫn nên trả lại cho cậu ta.

“Vẫn là để mình trả đi, chắc hiện tại cậu ta chưa ngủ đâu.”

Thanh Linh thoáng xấu hổ, vì cô vừa từ lều ra chưa lâu, giờ vào lại thì có chút mất tự nhiên. Và cô đã làm một điều không tốt với cậu ta, nên giờ vào bên trong không biết cậu ta sẽ nói gì. Nhưng cô vẫn nên làm vậy, vì nếu để người khác vào và phát hiện ra, thì điều đó không tốt chút nào.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

f544c574389c97a0cd134970aacf6cc9
Cao Võ: Bắt Đầu Hệ Thống Để Ta Làm Ma Vương
Tháng 1 16, 2025
rut-tru-tap-chat-con-rep-bien-chan-long.jpg
Rút Trừ Tạp Chất, Con Rệp Biến Chân Long
Tháng 1 22, 2025
toan-dan-linh-chu-ta-co-the-dung-hop-vat-pham.jpg
Toàn Dân Lĩnh Chủ: Ta Có Thể Dung Hợp Vật Phẩm
Tháng 2 18, 2025
truong-sinh-phan-phai-hoanh-dao-doat-ai-lien-tro-nen-manh-me
Trường Sinh Phản Phái: Hoành Đao Đoạt Ái Liền Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP