Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 51: Giao lưu (15) - Cường Long Pháp (5k4 từ)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 51: Giao lưu (15) – Cường Long Pháp (5k4 từ)

Cá: Khụ… tác hơi tham, muốn viết hết 10 người dẫn đầu mạnh như nào. Nhưng… e hèm… thôi thì mọi người đọc rồi nêu cảm nghĩ nhé. Tác cảm ơn.

…

Keng! Bùm… Loẹt xoẹt…

Long Hoành lao lên đầu tiên, anh ta đấm thẳng vào vũ khí của một tên địch, vảy của anh ta cùng vũ khí va chạm với nhau, tạo thành từng tia lửa nhỏ. Tia lửa cùng tia sét xung quanh anh ta va chạm vào nhau, tạo thành tiếng nổ nhỏ bé cùng tiếng loẹt xoẹt liên tục.

“Hah!”

Long Hoành vận thêm sức mạnh, tia sét hội tụ vào nắm đấm của anh ta, khiến cho vũ khí của kẻ địch vỡ vụn, rơi lả tả xuống mặt biển. Chớp lấy thời cơ, Long Hoành duỗi thẳng ngón tay ra, đâm xuyên ngực kẻ địch xấu số.

“Hử?”

Bỗng cảm nhận được gì đó, Long Hoành nhíu mày, nhanh chóng rút tay ra bay ra sau. Ngay khi anh ta lui ra một khoảng, thì cái xác của tên địch đó liền xuất hiện một mũi thương xuyên qua hắn.

(Cá: GG Dịch với ChatGPT chuyển ngữ cảm thấy nhiều lúc không hợp, nên mình sẽ viết bằng Tiếng Việt nhưng có ghi chú tiếng nước nào ở bên cạnh nhé.)

“Hả? Trượt rồi sao? Mà cũng đúng thôi, dù gì ngươi cũng là thiên tài Đại Việt mà.” (Tiếng Trung)

Một tiếng nói cợt nhả vang lên, hắn thấy mục đích của mình không thành, liền xoay cây thương, vụt mạnh khiến cái xác rơi ra khỏi thương, rơi xuống biển.

“Thằng người Hoa, mày đang nói cái gì đấy.”

Long Hoành bay ở đó, khoanh tay hỏi về phía kẻ địch.

“Hắn đang chê cậu yếu đấy.”

Long Linh Tuyết bay đến, nói một cách tùy ý rồi bay về một hướng, để lại nơi đó cho Long Hoành.

“À thế à?! Lôi Thương.”

Long Hoành nghe vậy liền tích tụ tia sét ở tay, tạo thành hình một cây thương bằng sấm sét. Cầm chặt cây thương tiến đến đâm về kẻ địch.

“Woa woa woa, làm gì mà nổi nóng thế.” (Tiếng Trung)

Tuy nói một cách cợt nhả, nhưng hắn ta lại vô cùng chật vật khi đỡ từng nhát thương của Long Hoành.

“Má nó, tao ghét nhất là đánh trên trời.”

Ngưu Mãnh ở một bên tức giận hét lên một tiếng. Trước mặt anh ta là vài người đang bay ở xa, xả ma pháp liên tục về phía anh ta, điều đó khiến anh ta phải tạo ra một bức tường bằng đá để phòng thủ.

“Ma trơi.”

Cách đó không xa, quanh người Hồ Thiên Minh xuất hiện một vài đốm lửa, trên tay anh ta đang cầm là một cây quạt, chuôi quạt có ba lỗ, nhưng chỉ có hai lỗ được đính đá. Lúc này, viên đá màu đỏ ở lỗ đầu tiên sáng lên, khiến cho đốm lửa của anh ta to thêm.

Hồ Thiên Minh mở quạt che miệng, mắt anh ta híp lại, trông như một tên phản diện đang triển khai ma pháp.

“Holy sh*t, tên này có thật sự là thiên tài Đại Việt không thế? Trông hắn cứ như sắp hại chết đồng đội của hắn vậy.” (Tiếng Anh)

Phía đối diện Hồ Thiên Minh, có vài người không rõ vì sao lại run rẩy, nhưng trong ánh mắt của họ lại mang theo một chút sùng bái.

Nghe được lời nói của kẻ địch cùng ánh mắt sùng bái của bọn chúng, Hồ Thiên Minh trong lòng khóc nhiều chút, anh ta chỉ quạt về phía trước. Đốm lửa như có linh tính, chúng bay lắt léo về phía trước, mỗi khi kẻ địch đưa vũ khí lên chém, thì chúng đều biết né và phản công, khiến cho kẻ địch có vài tên đã bị cháy da bỏng thịt.

“A… aaa…”

Ngư Huyền ôm chặt cây đinh ba, sợ sệt nhìn về bốn kẻ địch ở trước mặt mình. Hiện tại, cô nàng đang ở gần mặt biển, đôi chân của cô giờ đã thay bằng đuôi cá to lớn, lơ lửng trên mặt biển một khoảng ngắn.

“Ái chà, mỹ nhân ngư sao? Thật đúng là tuyệt sắc giai nhân mà.” (Tiếng Ấn)

Tên vừa nói liếm khóe môi, ánh mắt nóng rực nhìn về phía Ngư Huyền.

“Nếu đánh bại con nhóc này, thì chúng ta phải kéo nó sang một bên rồi làm tí chứ hahaha.” (Tiếng Ấn)

Vừa nói xong, cả bốn tên đều đồng loạt cười lớn, chúng như thể không quan tâm đến cô nàng nghĩ gì. Khi nhìn về phía Ngư Huyền, thấy cô nàng vẫn còn sợ sệt, cầm chặt cây đinh ba của mình, bọn hắn đều nghĩ cô nàng vô cùng yếu đuối.

Nghe được những lời bàn tán đó, mặc dù không hiểu họ nói gì, nhưng nhìn ánh mắt dâm tà đó liền hiểu. Ngư Huyền khẽ giật mình, cúi đầu không nói gì, mái tóc của cô che đi khuôn mặt, khiến cho bọn chúng không thấy rõ biểu cảm của cô. Cô xoay cổ tay, mũi đinh ba cùng chiếc đuôi của cô chạm vào mặt biển.

Ting!

Một tiếng ting như kim loại va đập vang lên, dòng nước biển như có ý chí, nó từ từ bám vào đuôi và đinh ba của cô nàng, dần bao bọc lấy người cô thành một cái kén.

Bộp!

“Chiếc kén” vỡ ra, Ngư Huyền vẫn vậy không thay đổi gì, chỉ có điều… lúc cô ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn sợ sệt như lúc đầu nữa, mà chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến cùng cực.

Cả bốn tên địch đều cảm thấy vô cùng bất ngờ, bọn hắn không ngờ mới phút trước cô nàng còn sợ hãi, thì lúc này, cô nàng lại thể hiện như một người hoàn toàn khác.

“Thủy Lao.”

Không còn vẻ ngây thơ, giọng nói của Ngư Huyền lạnh lẽo vô cùng. Cô chỉ hướng đinh ba về phía trước, dòng nước biển trồi lên, bao bọc lấy bốn tên địch chưa kịp định thần.

Chúng nhanh chóng bị giam trong một quả cầu nước to lớn, chúng vùng vẫy một cách tuyệt vọng, miệng ọc ọc ọc vài tiếng vô nghĩa.

“Gai Nước.”

Ngư Huyền không chỉ như vậy, cô tiếp tục điều động nguyên tố. Bên trong quả cầu bằng nước, trồi lên một số chiếc gai nhọn, đồng loạt đâm về phía kẻ địch.

Bọn chúng trừng mắt, máu chảy ra dần nhuộm đỏ quả cầu, nhưng vẫn còn bọt nước nổi lên. Gai nhọn không to, vừa đủ nhỏ để gây ra cảm giác đau đớn và tạo ra vết thương chảy máu. Phải chờ ít nhất 5 phút, thì động tĩnh trong quả cầu nước mới hết.

Ngư Huyền thấy vậy liền phất tay, bốn quả cầu liền vỡ ra. Bốn cái xác rơi xuống biển, nổi lềnh phềnh ở đó, máu loang ra nhuộm đỏ một phần nước. Sau đó, xác của cả bốn tên lần lượt bị lôi xuống nước, phần nước ở đó càng đỏ thêm, thậm chí có vài thứ không xác định nổi lên trên mặt biển.

Ngư Huyền thấy vậy, ánh mắt không thể hiện cảm xúc gì. Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía chiến trường ở trên trời một lúc, rồi bay về phía phi thuyền.

“Huyền lối đánh vẫn kinh khủng như vậy.”

Miêu Như Nguyệt chú ý thấy trận chiến của Ngư Huyền liền cười khổ, cô vừa nói vừa né tránh linh hoạt mũi tên đang lao tới. Trên bàn tay cô hiện tại đang đeo một đôi găng, có phần móng vuốt rất lớn.

“Với cả… mấy người không thể dừng lại được hả?!”

Miêu Như Nguyệt tức giận, giơ tay lên, cào về phía trước. Tức khắc, từ móng vuốt của cô tạo thành ba vết chém bằng hắc ám, chúng bay về phía kẻ địch, nhưng nhanh bị bị chúng né tránh.

“Con nhóc kia nói gì vậy?” (Tiếng Nhật)

“Nhìn vẻ tức giận kia chắc đang xả giận thôi. Mà vậy càng tốt, nó càng tức thì càng dễ giết chứ sao.” (Tiếng Nhật)

Miêu Như Nguyệt nghe vậy liền tức giận, cô vốn là một du học sinh sang Nhật Bản, nên việc nghe bọn họ nói gì là điều vô cùng dễ dàng.

“Đám chết tiệt, lần nào đi chơi cũng bị các ngươi phá đám! Hắc Ảnh!” (Tiếng Nhật)

Miêu Như Nguyệt tức giận hét lên, hai bên trái phải của cô liền xuất hiện hai bóng đen. Hai bóng đen đó giống cô y đúc, chỉ có điều, nó không thể hiện cảm xúc và chỉ có một màu đen duy nhất.

“Ẩn Thân.”

Cả ba di chuyển đồng thời, Miêu Như Nguyệt sử dụng ma pháp, khiến cho cô cùng bóng đen của mình đều biến mất trong màn đêm.

“Con nhóc đấy đâu rồi?” (Tiếng Nhật)

“Không biết, cẩn thận xung quanh!” (Tiếng Nhật)

Cả ba tên đều đồng loạt đứng quay lưng vào nhau, bảo vệ cung thủ ở giữa.

Chớp mắt, hai bóng đen đều xuất hiện trước sau bọn chúng, bóng đen đều cùng lúc cào liên tục về phía trước, khiến cho bọn chúng phải chật vật ngưng tụ mana về phía trước để bảo hộ.

“Hah!”

Một tên lao lên, chém trúng một bóng đen, khiến nó từ từ tan rã như làn khói.

“Haha, con nhóc này không mạnh như vậy.”

Thấy dễ dàng chém tan bóng đen, thì tên đó liền tự mãn, quay người nói về hướng đồng bọn, cả ba người còn lại cũng cảm thấy vô cùng dễ dàng, sĩ khí của chúng liền tăng cao.

Phốc!

Nhưng chưa kịp ăn mừng, thì tên vừa rồi liền cảm thấy lạnh lẽo, hắn thấy đồng bọn đều vô cùng bàng hoàng nhìn hắn. Hắn từ từ cúi xuống, thì thấy một vật gì đó đang đập. Ánh trăng chiếu vào, hắn mới nhìn ra, đó chính là trái tim của hắn.

Phụt!

Bóng đen tưởng trừng bị tan rã, giờ nó đang đâm xuyên, móc tim kẻ địch ra ngoài. Nó rút nhanh tay lại, ném xác kẻ địch cùng trái tim của hắn xuống biển.

Trong lúc cả ba tên còn lại vẫn còn bàng hoàng, thì Miêu Như Nguyệt dần dần trồi lên từ bóng phản chiếu trên người kẻ địch. Cô nàng nhanh chóng lao ra, dùng móng vuốt sắc bén của mình, cào rách cổ họng của cung thủ đối phương.

“Đúng vậy, ta không mạnh như vậy đâu.” (Tiếng Nhật)

Miêu Như Nguyệt đáp trả lại câu vừa rồi. Tiếp đó, cô cùng hai bóng đen nhanh chóng giết chết hai tên còn lại.

“Má nó, ai đến giúp với!”

Liên tục bị tấn công tầm xa, Ngưu Mãnh bắt đầu mất kiên nhẫn. Cứ mỗi lần muốn đến gần, thì bọn chúng liền lui ra xa. Nếu cố tấn công thì sẽ bị ăn ma pháp của bọn chúng. Ngưu Mãnh thấy kèo này không thơm, liền lên tiếng gọi đồng bọn.

“Tôi đến đây!”

Giọng nói của Phạm Huỳnh Thiên phát ra từ một chiếc máy bay mini gần đó, anh ta nằm tại phi thuyền, đeo một chiếc kính, tay điều khiển máy bay tấn công.

Chiếc máy bay lắt léo qua từng ma pháp một, rồi xả đạn về phía bọn chúng. Đạn anh ta dùng là loại đạn thường, sẽ không gây quá nhiều sát thương, nhưng cũng đủ tạo một khoảng sơ hở cho Ngưu Mãnh tấn công rồi.

“Làm tốt lắm Thiên. Tả Xung Hữu Đột!”

Trong lúc kẻ địch đang phải dựng khiên và cố gắng tấn công chiếc máy bay, thì Ngưu Mãnh đã lao lên một cách thô bạo. Anh ta dùng cặp sừng trên đầu mình, không rõ sử dụng ma pháp hay nguyên tố, mà cặp sừng của anh ta to lên, đâm xuyên cơ thể một gã Vô Nguyên xấu số.

Nhưng không vì thế mà dừng lại, Ngưu Mãnh dùng tên đó như một chiếc khiên, tiếp tục lao nhanh về phía kẻ địch. Bọn Vô Nguyên thấy Ngưu Mãnh lao đến, liền liên tục xả ma pháp, nhưng chỉ trúng được xác đồng đội trên đầu anh ta.

“Đỡ đòn của tao đi, lũ gián rác rưởi! Đạn Đá!”

Ngưu Mãnh lao lên, xoay một vòng, ném cái xác trên đầu về phía kẻ địch, rồi xung quanh anh ta xuất hiện vô số viên đá to nhỏ, xoay tốc độ cao rồi bay về phía kẻ địch. Chúng đang bị che mắt bởi cái xác, sau đó liền bị vô số viên đá xoáy găm xuyên qua người.

“Ha, quá dễ… oái!”

Ngưu Mãnh thấy kẻ địch lần lượt ngã xuống liền tự mãn, nhưng nhanh chóng bị một vật sắc nhọn lao đến, may mắn là anh ta né tránh thành công nên không bị thương.

“A… xin lỗi nhé.”

Ngưu Mãnh ngẩng đầu lên, nhìn về hướng mà thứ vừa rồi lao đến, ngay sau đó là một tiếng vọng xin lỗi hòa lẫn tiếng va chạm của kim loại.

Chỉ thấy lúc này, Lê Thu Huyền đang điều khiển kim loại bay xung quanh để tấn công kẻ địch. Miếng kim loại sượt qua Ngưu Mãnh vừa rồi, là do cô dùng lực quá đà, nên nó lao nhanh về hướng của Ngưu Mãnh.

“Cậu vẫn hậu đậu như vậy!”

“Xin lỗi!”

Lê Thu Huyền lúng túng, vừa điều khiển mảnh kim loại tấn công và đỡ đòn, vừa quay qua xin lỗi với Ngưu Manh. Nhưng cũng không thể làm gì được, vì cô vốn hậu đậu từ bé, cho đến giờ vẫn vậy.

“Mẹ mày, có giỏi thì mày đánh với tao! Con đ* mày đang coi thường tổ chức Vô Nguyên đấy!”

Một người tấn công Lê Thu Huyền mãi không thành công, không những thế, trên dưới hẳn đầy những vết cắt do mảnh kim loại cắt ra. Hắn cảm thấy như bị sỉ nhục, liền hét lên chửi Lê Thu Huyền.

Lê Thu Huyền nghe vậy không nói gì, cô chỉ lẳng lặng quay đầu qua, giơ tay về phía trước, lẩm bẩm:

“Vũ Điệu Kim Hoa.”

Các mảnh kim loại dần ghép vào nhau, tạo thành một bông hoa bằng kim loại tuyệt đẹp. Tiếp đó, nó xoay nhanh, từng miếng kim loại đó bắn về phía trước, găm thẳng vào từng kẻ địch trên hướng bay của nó.

“A! ĐAU! ĐAU QUÁ! ARGGGGGGGGGG!”

Từng tiếng thét gào vang lên, qua một hồi liền im bặt, từng cái xác rơi xuống biển. Lũ cá dưới biển liền cảm thấy vui vẻ, hôm nay không rõ vì sao, chúng có một bữa buffet thịt người thơm ngon.

“Tốt nhất đừng có gọi nữ nhân là đ*”

Lê Thu Huyền lạnh lùng nhìn những cái xác đang bị đàn cá gặm nhấm.

Ngưu Mãnh ở gần đó thoáng run rẩy, có lẽ về sau anh ta sẽ không dám chọc Lê Thu Huyền lần nào nữa.

Keng! Phập.

“Ngươi…” (Tiếng Trung)

“Ngươi ni nỉ cái quái gì? Vừa thuộc Vô Nguyên, vừa là người Hoa, đúng là rác rưởi.”

Long Hoành với ánh mắt khinh bỉ, giơ chân đạp lên xác tên đó, rút cây lôi thương ra, xác hẳn ngay lập tức rơi xuống biển làm mồi cho cá. Nhìn lên thấy vẫn còn kẻ địch, Long Hoành cười một tiếng, tiếp tục cầm lôi thương lao lên chiến đấu.

“HAHAHA! Đến hết đây đi lũ rác rươi Vô Nguyên! Lôi Thiểm!”

Long Hoành hóa thành sấm sét, lao thẳng vào kẻ địch. Mỗi lần anh ta đi qua, ít nhiều cũng có người thuộc Vô Nguyên bị thương, thậm chí đã có một người bỏ mạng ngay trong một lần đâm. Thấy vậy, Long Hoành ngày càng khoái trá cười, càng đánh càng hăng, mặc kệ những vết thương trên người do bị phản công.

“Chậc, tên kia lại điên nữa rồi. Cứ mỗi lần đánh nhau hay chém giết, y như rằng là vậy.”

Xà Linh Nguyên nhìn về hướng Long Hoành chiến đấu, anh ta thầm tặc lưỡi nhưng cũng không nói gì. Vì hiện tại kẻ địch của họ là Vô Nguyên, tổ chức phản trật tự, vì thế để Long Hoành tàn sát cũng coi như làm việc thiện đi.

“Làm ơn… giết tôi đi… làm ơn… tôi sẽ rời bỏ Vô Nguyên… sẽ không làm như vậy nữa…”

Một giọng nói đầy đau đớn, đưa tay về phía trước cầu xin người trước mặt.

Xà Linh Nguyên không nói gì, anh ta lạnh lùng liếc về phía giọng nói phát ra. Đó là một người đang bị mana hình rắn quấn chặt, miệng con rắn cắn vào hắn, bơm chất dịch không rõ vào cơ thể. Cơ thể hắn phát ra mùi hôi thối như xác thối rữa, Không thấy rõ cơ thể hay mặt mũi như thế nào vì chỉ thấy được phần mắt.

Nhưng nếu ngửi thấy mùi hôi thối đó, thì không khó nhận ra cơ thể hắn ta đã bị tàn phá bởi độc tính vô cùng nặng nề. Xung quanh hắn ta đang có 7 cái xác chết, chúng cũng bốc mùi như hắn, nhưng mùi hôi thối lại nặng hơn hắn rất nhiều.

“Thật đáng thương… một con tốt thí không biết mình đã vào hang cọp.”

Xà Linh Nguyên với ánh mắt đầy thương hại nhìn xuống người đang quằn quại vì đau đớn. Sau một hồi quằn quại, thì ánh mắt tên đó như được giải thoát, dần nhắm mắt lại, chết không thể nào chết hơn.

“Haizz… lần này vẫn không moi được thông tin gì hữu ích. Cái nguyền rủa của bọn này đúng là khó chịu.”

Xà Linh Nguyên không biểu cảm nhìn xuống 8 cái xác, anh ta phất tay thu hồi lại mana, 8 cái xác lần lượt rơi xuống biển. Chỉ có điều, 8 cái xác rơi xuống biển khiến một phần nước bị nhuộm đen. Đám cá hí hửng tưởng có đồ ăn, nhưng khi đến gần lại nhanh chóng bơi ra xa, vì cảm nhận được chúng sẽ gặp nguy hiểm nếu ăn 8 cái xác đó.

Xà Linh Nguyên nhớ lại lúc tra khảo vài tên, ngay khi chúng định khai ra thông tin, thì không rõ vì sao, chúng như bị bóp nghẹt, ú ớ ra vài câu rồi chết ngay tức khắc.

“Thôi kệ vậy, phần mình xong rồi. Giờ chỉ còn… ồ, còn mỗi Linh Tuyết thôi à.”

Xà Linh Nguyên nhìn về phía chiến trường, thấy mọi người đã chiến đấu xong, họ đều trở về phi thuyền. Trong số họ thì có mỗi Long Hoành bị thương, nên anh ta đang bị Âu Linh mắng té tát ở boong tàu. Hiện tại, có mỗi Long Linh Tuyết là đang mắt đối mắt với đám Vô Nguyên còn lại mà thôi.

“Ồ hố, về phi thuyền nằm xem vậy.”

Nghĩ xong liền làm, Xà Linh Nguyên liền bay xuống phi thuyền, làm giống mọi người, lôi một cái ghế nằm đến rồi nằm xuống, xem trận chiến của Long Linh Tuyết.

Trên bầu trời, Long Linh Tuyết thản nhiên như không, cô khoanh tay nhìn về phía 8 tên Vô Nguyên. Ánh mắt cô không tỏ ra cảm xúc gì, như thể bọn chúng không thể gây nguy hiểm gì cho cô vậy.

“A~ a~… Thật đúng là đám phế vật a… chết hết mà chẳng mang lại giá trị gì cả.”

Giọng nói ma mị mang theo phần ngả ngớn nói về đồng đội đã chết của mình. Cô ta nhìn xuống dưới biển, ánh mắt nhìn đống xác ở dưới như nhìn một đống rác không hơn không kém.

“Mà nha… vẫn nên cảm ơn đại thiên tài Long Linh Tuyết đây… không ngờ lại cho chúng tôi thời gian ngắm nhìn đống rác rưởi chết đi a.”

Lần này giọng nói mang phần khinh miệt, khi nói đến “đại thiên tài Long Linh Tuyết” thì ánh mắt cô ta hiện lên sự ghen ghét, đố kị vô cùng lớn. Như thể, cô ta có thâm thù đại hận với Long Linh Tuyết vậy.

“Nói xong chưa, nói xong rồi thì mời các người đi chết.”

Long Linh Tuyết vận động hai tay, lao lên trước mặt một tên, không sử dụng nguyên tố, chỉ đơn thuần là sức mạnh cơ thể, cô nhanh chóng bóp lấy phần cổ của hắn, rắc một tiếng, tên đó liền chết khi chưa biết chuyện gì đã xảy ra.

“A ha… thật đúng là thiếu kiên nhẫn mà. Vậy thì…”

Mặc dù giọng nói đã mang phần kiêng dè, nhưng cô ta nhanh chóng nói ma mị như thường. Cô ta đưa tay vào áo choàng, lấy ra một cuộn giấy, mở ra thì tờ giấy đó không hề có ma trận hay phù văn, vận ma pháp cắt lấy cổ tay, dùng máu của chính mình rưới lên cuộn giấy đó.

Kì lạ thay, cuộn giấy thay vì được nhuộm đỏ, thì nó nhanh chóng hấp thụ lấy máu tươi, những giọt máu dần di chuyển, tạo thành một ma trận rồi phát sáng. Bên trên bầu trời, dần nhuộm đỏ bởi vòng tròn ma pháp, chúng tạo thành một chiếc lồng, bao khỏa đám người Vô Nguyên và Long Linh Tuyết bên trong.

“Ha… ha… HAHAHA! Hôm nay sẽ là ngày chết của mày, LONG LINH TUYẾT!”

Mọi người ở phi thuyền thấy cảnh tượng như vậy liền nhanh chóng đứng bật dậy, họ đều nhíu mày nhìn ma trận ở trên trời.

“Không vào được.”

Phạm Huỳnh Thiên tháo kính ra, khó chịu nhìn ma trận trên trời. Vì máy bay của anh ta không thể đi vào được bên trong ma trận đó.

“Để xem nào.”

Long Hoành ngưng tụ một cây lôi thương, ném mạnh về phía ma trận, nhưng ngay lập tức, nó bị tan biến ngay khi chạm vào ma trận đó.

“Cái này…”

Thấy vậy mọi người nhanh chóng bay về phía ma trận trên trời, nhưng khi chạm vào thì ai nấy đều cảm thấy vô cùng bàng hoàng. Vì họ không thể vào được bên trong, cũng như tác động gì đến nó.

“Bây giờ… chỉ có thể trông chờ vào Linh Tuyết thôi…”

Âu Linh lo lắng nhìn về hướng của Long Linh Tuyết, mọi người nghe vậy liền khó chịu. Do họ quá chủ quan đối với lần tập kích lần này của Vô Nguyên, nên nếu Long Linh Tuyết bị gì, thì bọn họ chắc chắn sẽ ân hận suốt đời mất.

Nhưng, không giống như bên ngoài gấp rút, Long Linh Tuyết bên trong không tỏ vẻ gì là lo lắng hay gấp gáp cả. Cô chỉ đưa tay lên, nắm vài lần rồi tự kết luận ra tác dụng của ma trận trên đầu.

‘Sức mạnh giảm xuống cấp độ ngưng tụ 10 sao rồi. Hmm… hình như có cả suy nhược và tăng lượng mana cần dùng nữa.’

Cảm nhận được sức mạnh từ lõi giảm mạnh, cơ thể như đeo thêm tạ và mana dùng để bay bỗng nhiên tăng gấp đôi, cô nhanh chóng nhận ra đây là loại ma trận suy yếu hỗn hợp.

“Để xem nào…”

Long Linh Tuyết khẽ lẩm bẩm, lao nhanh về phía một tên gần đó, tung ra một cú đấm vào thẳng bụng hắn. Nhưng thay vì bị đấm bay, thì hắn ta thành công đỡ được cú đấm của cô, thậm chí còn phản công lại khiến cô bay ra xa.

Bay một hồi liền dừng lại, nhìn xuống bàn tay đang rỉ máu của mình, Long Linh Tuyết khẽ thở dài một hơi.

Thấy Long Linh Tuyết thở dài, nữ Vô Nguyên tưởng cô đã bỏ cuộc, cô ta cười một tiếng khoái trá, như thể đạt được một thành tựu cực kì to lớn.

“HAHAHAHA! Không ngờ đúng không đại thiên tài? Cô không ngờ rằng mình sẽ bỏ mạng ở đây đúng chứ?”

“Haizz… mong là sư phụ không đánh mình…”

“Hả?”

Nữ Vô Nguyên cùng đồng bọn còn đang ngơ ngác trước lời nói của Long Linh Tuyết, thì ngay lập tức, có một làn sóng áp lực đè bọn họ xuống. Hiện tại chỉ thấy Long Linh Tuyết trùng người đứng tấn, một tay đặt ở hông, tay còn lại thì giữ nắm đấm đưa lên phía trước.

“Cường Long Pháp – Cửa thứ nhất: Long Lân Khai Môn…”

Chỉ thấy phần vảy của cô, từ từ lan dần khắp cơ thể, từ chân lên cổ, chỉ để lại phần đầu là không có vảy.

“Cửa thứ hai: Long Tức Sinh Mệnh…”

Cô từ từ hít vào rồi từ từ thở ra, mặc dù chỉ là động tác hít thở một cách nhẹ nhàng. Nhưng, mỗi lần làm như vậy, không rõ vì sao mỗi người, bao gồm 9 người ở ngoài, đều cảm thấy một con rồng to lớn đang hít thở vậy.

“Cửa thứ ba: Long Thể Bất Phá.”

Cơ thể cô dần trở nên săn chắc hơn, mạnh mẽ hơn. Mặc dù vẻ ngoài không thay đổi, nhưng cô tỏa ra uy áp mạnh mẽ, khiến cho mọi người vô thức sợ hãi và kính nể.

“Ba cửa có lẽ vừa đủ.”

Vừa dứt lời, Long Linh Tuyết lao thẳng về phía tên địch vừa rồi. Hắn giơ vũ khí lên đỡ như vừa rồi, nhưng thay vì cản được, thì vũ khí của hắn nhanh chóng bị vỡ, sau đó cơ thể hắn liền bay ra đằng sau, đập cơ thể vào kết giới ma trận mà chết.

“Không… không thể nào!”

Nữ Vô Nguyên thấy mọi chuyện không theo ý mình liền quỳ sụp xuống, vốn dĩ nên là bọn họ thành công giết chết Long Linh Tuyết, chứ không phải như hiện tại.

Nhưng mọi việc đã xảy ra không thể lui lại, Long Linh Tuyết đơn phương tàn sát những tên còn lại, mặc kệ ma trận suy yếu ở trên đầu. Nhanh chóng, cô nắm trên tay một cái xác, kéo lê cái xác đó, bước chậm rãi về phía nữ Vô Nguyên, ném cái xác xuống rồi nhìn cô ta.

“Tại sao… tại sao cơ chứ! Chả nhẽ… chả nhẽ bọn tao luôn phải thua cuộc một cách ti tiện trước bọn nhà giàu bọn mày sao?!”

Nữ Vô Nguyên hét lên, giọng cô ta hiện lên vẻ không cam lòng sâu sắc.

“Bọn mày! Một đám giàu có, muốn gì có nấy, không phải lo về cuộc sống! Còn bọn tao thì sao? Bọn tao phải sống dưới sự ô nhục của cái xã hội này, sống một cách ti tiện như đám chuột cống hôi hám!”

“Còn mày! Long Linh Tuyết…”

Cô ta hét lên, chỉ tay về phía Long Linh Tuyết.

“Mày là thiên tài, có tiền, có quyền, có địa vị. Tại sao cơ chứ… tại sao đều sống như nhau mà mày lại có tất cả, còn bọn tao lại không!? Bọn tao tu luyện thấp kém, không tiền, không quyền, không địa vị. Bọn tao luôn phải chật vật sinh tồn, trong khi bọn mày luôn có mọi thứ dễ dàng…”

“Trả lời tao đi! LONG LINH TUYẾT!”

Cô ta ngẩng đầu lên, nước mắt dàn dụa chảy qua chiếc vải quấn mặt. Nhưng, cô ta nhận được không phải sự cảm thông, sự thương hại hay sự ghét bỏ. Mà chỉ nhận được ánh mắt không thể hiện cảm xúc của Long Linh Tuyết.

“Nói đủ chưa?”

Ba từ nhẹ nhàng được thốt ra từ đôi môi của cô, giọng nói không mang theo cảm xúc gì khác, chỉ có một giọng nói cùng ánh mắt vô cảm truyền đến nữ Vô Nguyên. Điều đó khiến cô ta vô thức sợ hãi, lui ra sau.

“Từ khi nào mấy người các ngươi lại được đánh đồng với người thường vậy? Một lũ rác rưởi tự nhận mình khốn khổ hơn người khác, không có ý chí tiến lên, cũng không có ý chí làm việc. Vậy bọn ngươi lấy tư cách gì để phán xét người khác?”

Giọng nói lạnh lẽo như băng đông trên đỉnh tuyết. Long Linh Tuyết không hề nâng giọng, nhưng từng chữ lại mang theo áp lực như sấm rền, khiến không khí xung quanh nặng nề đến nghẹt thở.

“Ngươi nói ngươi nghèo, ngươi yếu kém tu luyện nên ngươi phải sống ti tiện. Vậy sao không đứng lên thay đổi? Hay là ngươi chỉ biết cúi đầu, rồi gào khóc đổ lỗi cho người khác vì chính sự yếu hèn của mình?”

Vừa nói cô vừa tiến lên phía trước, nữ Vô Nguyên thấy vậy liền sợ hãi, cố gắng bò ngược ra đằng sau.

“Tao… tao không có sự lựa chọn.”

“Không có sự lựa chọn? Vậy nên ngươi chọn làm con rối cho Vô Nguyên? Phản quốc, phản trật tự, phản lại chính sinh mệnh của mình chỉ để đổi lấy chút sức mạnh rẻ mạt đó sao?”

Giọng Long Linh Tuyết vang lên lạnh đến tê tái, từng chữ rơi xuống như những lưỡi dao sắc bén khắc vào tâm trí đối phương.

“Ngươi nói ngươi không có lựa chọn, nhưng thứ thật sự trói buộc ngươi không phải là nghèo đói, mà là nỗi sợ. Sợ bị lãng quên. Sợ bị yếu thế. Sợ rằng cả đời này dù có cố gắng đến đâu, cũng chẳng thể vươn tới thứ ánh sáng mà ngươi ghen ghét.”

Mắt nữ Vô Nguyên mở to, hơi thở gấp gáp, ánh mắt hiện lên tia máu, hét lên đầy giận dữ.

“Câm miệng! Tao không hèn như mày nói! Tao… chỉ… muốn được sống! Muốn được nhìn thấy bầu trời, muốn được ăn no, muốn có một ngày không phải run sợ trong bóng tối cũng như đám nhà giàu bọn mày! Chỉ thế thôi cũng sai sao?!”

“Haha… sẽ chẳng ai trách ngươi sống, nhưng nếu vì sống mà chà đạp lên mạng của người khác, sống vì hủy diệt sự yên bình vốn có, sống vì phá hủy đi trật tự thế giới. Thì đó không phải là sống, đó là rác rưởi, một nhân tính thối nát đến cực điểm.”

Long Linh Tuyết giơ tay lên, chụm thành nắm đấm, đấm về phía cô ta.

“Hahaha! Vậy sao? Cho dù tao không làm gì được bọn mày, thì vẫn còn đám nh…”

Chưa kịp nói hết câu thì cô ta liền bị đấm nổ đầu, máu bắn về phía Long Linh Tuyết, nhưng nhanh chóng bị cô dùng mana chặn.

Ma trận không còn người cung cấp máu và mana để duy trì, nó nhanh chóng bị giải trừ. Xác của 8 tên Vô Nguyên không còn gì để giữ, lần lượt rơi xuống biển cho cá ăn.

“Tuyết, không sao chứ?”

Âu Linh nhanh chóng bay đến, dù thấy Long Linh Tuyết không có vết thương, nhưng cô vẫn sử dụng phép trị liệu lên người cô nàng.

“Không sao… chỉ là bọn nhóc kia đang gặp nguy hiểm.”

Nhớ lại lời trăn trối vừa rồi, Long Linh Tuyết nhanh chóng nói với mọi người.

Cả 9 người nghe vậy liền nhíu mày, họ nhanh chóng bàn tán với nhau rồi đưa ra kết luận.

“Được rồi, Vậy để tôi, Thiên, Mãnh, Nguyệt, Thu Huyền đi tìm kiếm vị trí bọn nhóc. Mấy người ở lại đây canh giữ và nghỉ ngơi tại thuyền đi.”

Long Hoành nhanh chóng liệt kê ra 5 người đi, mọi người liền gật đầu đồng ý. Cả 5 người nhanh chóng bay lên, xuất phát theo chỉ dẫn của Phạm Huỳnh Thiên.

“Phù… ơ? Tuyết? Tuyết!”

Âu Linh thấy Long Linh Tuyết bỗng ngã ra sau, cô nhanh chóng đỡ cô nàng lại.

“Khụ… không sao… tác dụng phụ… của Cường Long Pháp… ý mà.”

Long Linh Tuyết mệt mỏi nói ra từng từ.

“Cậu với sư đệ giống nhau thật đấy.”

Âu Linh khẽ thở dài, nhìn Long Linh Tuyết xụi lơ trong lòng mình, sau đó nhớ đến Thanh Tâm cũng như vậy, cô khẽ mỉm cười rồi nói ra lời trong lòng.

“Hừ… tớ khác, nó khác.”

Long Linh Tuyết không phục, khẽ hừ một tiếng.

“Rồi rồi.”

Âu Linh thấy vậy cũng không nói gì thêm, chỉ cùng Ngư Huyền bế Long Linh Tuyết vào phòng nghỉ ngơi.

“Ờm… giờ làm gì?”

Thấy mọi người đều đi hết, Xà Linh Nguyên nhìn sang Hồ Thiên Minh bên cạnh.

“Hay là… chuẩn bị “thứ đấy” ra trước?”

“Ờm… chắc… cũng được?”

Hai người nhìn nhau, rồi đi về phía phòng chứa đồ, lôi một đống đồ ra cho vào túi không gian, rồi bay về phía bờ biển để làm gì đó.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khong-hieu-dung-noi-lung-tung-ta-day-khong-phai-la-tap-linh-can.jpg
Không Hiểu Đừng Nói Lung Tung, Ta Đây Không Phải Là Tạp Linh Căn
Tháng 4 24, 2025
Đấu Chiến Chủ Tể
Đấu Chiến Chủ Tể
Tháng 4 27, 2026
toan-cau-hong-hoang-ta-o-hong-hoang-xung-ton-lam-to
Toàn Cầu Hồng Hoang: Ta Ở Hồng Hoang Xưng Tôn Làm Tổ
Tháng mười một 20, 2025
hai-tac-gap-tram-lan-dong-nu-de-keu-len-qua-nhanh-a.jpg
Hải Tặc: Gấp Trăm Lần Dòng, Nữ Đế Kêu Lên Quá Nhanh A
Tháng 5 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP