Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 50: Giao lưu (14) - Vô Nguyên
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 50: Giao lưu (14) – Vô Nguyên

Trong một căn phòng chiếu phim, nơi mà mười người dẫn đầu theo dõi cuộc giao lưu đang diễn ra, hiện tại, không khí trong phòng đang im lặng một cách bất thường. Có một số người thở dài, một số thì cười như thể sắp có trò vui để xem, một số người thì lén nhìn qua người đang tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

Long Linh Tuyết, mặt không biểu cảm ngồi khoanh tay, khuôn mặt lạnh lùng tỏa hàn khí ra xung quanh. Bên cạnh cô là Âu Linh đang từ tốn cầm chén trà lên uống, cô nàng uống một cách tao nhã, thể hiện sự quý phái trong từng hành động.

Nếu ai đó hỏi Lê Phương Anh đâu, thì đó là do cô nàng đã trở về phòng ngủ sau khi thấy đồng đội vào lều nghỉ ngơi rồi.

“Bình tĩnh nào, chả phải sư đệ vẫn sống sót trở về rồi sao?”

Âu Linh từ tốn đặt chén trà xuống bàn bên cạnh, cô nhẹ nhàng khuyên nhủ Long Linh Tuyết đang trong trạng thái sắp bùng nổ.

“Sống sót… hahaha… Từ việc ăn Từ Mộc Quả, đến giờ là chọc một con chó cấp 5. Tên nhóc này có vẻ chê mình mạng “cứng” nhỉ?”

Long Linh Tuyết lạnh lùng cười một tiếng, bàn tay cô nắm chặt tay vịn ghế, bóp nát rồi thả ra, từng mảnh gỗ rơi lả tả xuống sàn.

Nếu hỏi vì sao Long Linh Tuyết lại biết Thanh Tâm chiến đấu với Bạch Phong Lang, thì phải trở lại lúc mà hai người họ xuất phát.

“Hai tên nhóc kia định đi đâu vậy?”

Lê Thu Huyền nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi. Cô hơi bất ngờ khi Thanh Tâm rủ Âu Minh đi đâu đó và Âu Minh thực sự đồng ý. Biết rõ Âu Minh tính cách như nào, nên việc Âu Minh với Thanh Tâm quen chưa được 2 tiếng đã thân như vậy, cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

“Chắc là đi vệ sinh hay làm gì đấy thôi, bọn tui cũng hay rủ nhau đi cùng hồi còn học mà.”

Ngưu Mãnh phì cười một tiếng, không nể nang gì mà nói ra.

Mọi người nghe xong liền liếc xéo anh ta, nhưng đã quen với tính cách nghĩ gì nói nấy của Ngưu Mãnh, nên họ cũng chỉ liếc một hồi rồi bỏ qua.

“Cũng có thể hai đứa nhóc đó đi tìm đồ ăn sáng cho mọi người chăng?”

Ngư Huyền ngây thơ lên tiếng, cô nàng là người nói ít nhất trong tất cả mọi người, cũng là người ngây thơ nhất trong tất cả mọi người.

“A? Tớ… tớ nói gì sai sao?”

Ngư Huyền thấy mọi người đồng loạt nhìn mình thì có chút rụt rè hỏi lại.

“Không có đâu, mọi người đều cảm thấy lời của Huyền hợp lý mà.”

Miêu Như Nguyệt mỉm cười, xoa đầu Ngư Huyền an ủi. Sau đó cô quay ra nháy mắt ra hiệu với mọi người, cả đám hiểu ý liền nhao nhao đồng ý.

“A… à… được, tớ cứ lo tớ lại nói gì đó sai.”

Ngư Huyền ánh mắt sáng lên, như một đứa trẻ mà vui vẻ. Cô còn đưa đầu về hướng Miêu Như Nguyệt, để cô nàng dễ dàng xoa đầu cô hơn.

Miêu Như Nguyệt hiểu ý, xoa đầu Ngư Huyền một cách nhẹ nhàng, khiến cô nàng thích thú híp mắt, đôi tai cá khẽ rung, thể hiện cô nàng vô cùng thoải mái.

Mặc dù khung cảnh có chút kì lạ, khi mà tộc Mèo và tộc Nhân Ngư vô cùng hòa thuận với nhau, thay vì tộc Nhân Ngư phải e sợ hoặc tránh xa tộc Mèo.

Điều này phải nói về sự tương tác giữa các tộc với nhau, tộc Nhân Ngư mặc dù có thân trên là người, nhưng suy cho cùng họ vẫn có đuôi cá và mùi của cá. Còn tộc Mèo thì lại vô cùng thích cá. Nên vô hình chung, khi hai tộc đến gần nhau, tộc Mèo sẽ vô thức nhìn tộc Nhân Ngư bằng đôi mắt nhìn con mồi và tộc Nhân Ngư cũng sẽ vô thức sợ ánh nhìn của tộc mèo.

Nhưng hiện tại, Ngư Huyền và Miêu Như Nguyệt trông vô cùng vui vẻ mà thân mật với nhau. Không giống như sự tương tác bình thường khi hai tộc gặp nhau.

“Ngư Huyền vẫn như vậy. Có lẽ trong chúng mình, có mỗi cô ấy là không thay đổi nhỉ?”

Âu Linh mỉm cười hiền từ nhìn xuống Ngư Huyền.

“Haizz… đôi khi không thay đổi cũng không tốt.”

Long Linh Tuyết thở dài, đối với một Long tộc như cô, việc giữ mãi tâm trí ngây thơ là một điều vô cùng nguy hiểm. Vậy nên, những tộc nhân ở tộc Rồng thường bắt buộc phải trưởng thành trước tuổi và cố gắng phát triển sức mạnh nhanh nhất có thể.

Đó có lẽ là lý do vì sao, tộc Rồng luôn là tộc mạnh nhất thế giới dù nhân số thuộc hàng thấp nhất thế giới.

“Mà thôi, quay trở lại chuyện chính. Cử ra một máy quay, cho vào chế độ tàng hình rồi theo dõi hai tên nhóc kia đi. Dù làm gì thì cũng phải để sự an toàn của chúng lên hàng đầu.”

Long Linh Tuyết cất tiếng nói với Phạm Huỳnh Thiên. Anh ta là người chế tạo ra máy quay mini, nên việc điều khiển vẫn thuộc về anh ta.

Phạm Huỳnh Thiên ra dấu ok rồi lôi ra bảng điều khiển. Chọn bừa một con số trên đó, bật chế độ tàng hình, nhìn tầm nhiệt, che giấu âm thanh, ghi âm tầm xa rồi điều khiển cho nó theo dõi Thanh Tâm cùng Âu Minh.

Mặc dù mấy cái chức năng đó không có tác dụng với những người có cấp bậc từ Lõi Xoáy trở lên, nhưng để theo dõi hai tên cấp độ còn thấp thì vẫn dư sức.

Vì thế, mọi việc diễn ra từ lúc hai người di chuyển, nói chuyện, cho đến khi hai người chạm trán với Bạch Phong Lang, chiến đấu và suýt chết bởi nó. Thật không may, khi Thanh Tâm chọn việc dẫn dụ con sói, thì lưỡi dao gió của Bạch Phong Lang vô tình chém trúng máy quay, khiến cho họ không thể biết rõ chuyện gì xảy ra sau đó.

Long Linh Tuyết lúc đó vô thức tỏa ra uy áp, tức giận muốn xông ra ngoài. Nhưng lại bị mọi người giữ lại, khuyên nhủ rằng Thanh Tâm sẽ không sao.

Thứ nhất, họ không biết rõ vị trí của Thanh Tâm cùng Âu Minh ở đâu vào thời điểm hiện tại.

Do Thế Giới Bóng mỗi nơi có một quy tắc bị bẻ cong riêng biệt. Ví dụ như hải đảo hiện tại họ đang ở, nó có quy tắc bị bẻ cong là “không thể xác định vị trí” vì thế nên Phạm Huỳnh Thiên và mọi người không thể dò được vị trí của họ, thậm chí là bên ngoài cũng khó có thể dò ra vị trí của hải đảo, nếu không có người chỉ đường.

Thứ hai, hiện tại trời vô cùng tối, nếu không có bất kì ánh sáng hay tín hiệu nào ở đó, thì họ sẽ không thể nào tìm ra vị trí của hai người.

Long Linh Tuyết sau một hồi bị ngăn cản và khuyên nhủ liền tức giận ngồi tại chỗ. Cô lo lắng đến mức uy áp thả ra liên tục, cho đến khi thấy hai người họ, đặc biệt là Thanh Tâm sống sót trở về thì cô mới bình tĩnh mà thu lại uy áp.

Trở lại hiện tại, Long Linh Tuyết đang cực kỳ tức giận. Mặc dù cô đã thu lại uy áp, nhưng biểu cảm lạnh lùng của cô cũng có thể khiến người khác e sợ.

Bỗng, một tiếng Uỳnh! Rất to xuất hiện, tiếp đó là phi thuyền trở nên rung lắc dữ dội. Cả 10 người đều nhíu mày, họ nhanh chóng đứng dậy, phi nhanh ra ngoài, đứng trên boong tàu.

Phía bên trên chiếc phi thuyền, hay nói đúng hơn là trên bầu trời. Có khoảng 50 người đang bay ở trên đó. Đa phần bọn họ đều che kín cơ thể bằng một chiếc áo choàng, trên phần ngực của áo choàng có thêu một ký hiệu hình tròn bị gạch x, bên trong hình tròn có hình tam giác bị lật ngược.

Ký hiệu của tổ chức khủng bố thế giới [Vô Nguyên]. Tôn chỉ của chúng là: “vì một thế giới không có nguyên tố.”.

Chúng tin rằng nguyên tố chính là nguồn gốc của mọi bất công, của sự phân tầng và chiến tranh. Kẻ mạnh sinh ra đã mang trong mình năng lực vượt trội, còn kẻ yếu thì vĩnh viễn bị chà đạp dưới chân.

Chúng cho rằng chỉ khi mọi nguyên tố bị xóa bỏ, mọi con người mới thực sự bình đẳng. Không còn cấp bậc, không còn xếp hạng, không còn sự chênh lệch nào giữa người với người.

Nhưng, một tổ chức với ý nghĩ cao thượng, lại làm ngược lại với ý định của nó. Chúng luôn tìm cách tàn sát, hủy diệt, thậm chí muốn lật đổ cả cán cân của trật tự thế giới [Hiệp Hội Nguyên Tố].

Điều đó khiến cho tất cả quốc gia trên thế giới đều truy nã tổ chức [Vô Nguyên]. Nếu thấy thì có thể giết ngay tại chỗ, nếu bọn chúng cướp đoạt tài nguyên thì tìm mọi cách không để chúng được như ý. Bằng mọi cách tuyệt diệt chúng ngay khi nhìn thấy.

[Vô Nguyên] giống như [Hiệp Hội Nguyên Tố] không ai biết nó được thành lập từ lúc nào, hay có thành viên ra sao.

Có nhiều lời đồn nói [Vô Nguyên] thành lập cùng thời gian với [Hiệp Hội Nguyên Tố] cũng có lời đồn nói [Vô Nguyên] và [Hiệp Hội Nguyên Tố] là một, chỉ là một cái ngoài sáng và một cái trong tối. Nhưng lời đồn đó có đúng không? Sẽ chẳng ai biết được, ngoài những người thành lập nên hai tổ chức đó.

“Ái chà, ai đây ai đây? Long nữ Long Linh Tuyết, Tiên cô Âu Linh, Cơ nhân Phạm Huỳnh Thiên, Lục xà Xà Linh Nguyên… sao toàn những vị thiên tài ở đây vậy?”

Một giọng nói ma mị truyền đến tai mọi người, giọng nói đó liệt kê từng người một một cách thích thú.

Cả 10 người nhíu mày sâu, họ đều cảm nhận được giọng nói mang theo thuật thôi miên. Âu Linh nhanh chóng đưa tay ra, lẩm bẩm một hồi, mana của cô tuôn ra, bao bọc tất cả mọi người.

“Ối chà chà, sao lại dè chừng như vậy? Ta có làm gì mọi người đâu?”

Giọng nói đó có chút không vui, nhưng lại nhanh chóng trở lại dáng vẻ ma mị ban đầu.

“Chậc… Đá Tảng.”

Một viên đá to lớn xuất hiện trước mặt Ngưu Mãnh, anh ta đấm mạnh về phía tảng đá khiến nó bay đi. Nó bay vun vút về phía trước, lao nhanh về hướng giọng nói phát ra.

Uỳnh!

Tảng đá nhanh chóng bị phá nát do một chiếc búa lớn đập xuống, mảnh đá rơi lả tả xuống biển.

“Chill, buddy. You’re getting a little too hasty “

(Bình tĩnh, anh bạn. Anh đang hơi vội vàng rồi đấy.)

Một giọng nói cợt nhả đáp trả lại, hắn ta gác chiếc búa lớn lên vai, ánh mắt híp lại nhìn về phía Ngưu Mãnh.

“Chậc… lại là một thằng tây. Shut the f*ck up, little b*tch.”

Ngưu Mãnh giơ ngón giữa lên trên trời, chĩa về hướng của đám [Vô Nguyên].

“Come down here, little boy. I’ll show you how real men fight!”

(Xuống đây đi, nhóc con. Tao sẽ cho mày biết đàn ông thực sự đánh như thế nào!”

Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, mặc dù vẻ ngoài của Ngưu Mãnh vô cùng hầm hố. Nhưng không ngờ, anh ta lại phát âm tiếng anh cực kỳ chuẩn.

Đối phương bị mắng liền cảm thấy khó chịu. Cả hai cứ lời qua tiếng lại một hồi, cho đến khi họ bị kéo lại bịt miệng mới thôi.

“Mấy người tuyệt thật nhỉ? Có tiền, có quyền, có danh vọng. Không như bọn ta, một đám người phải tìm mọi cách để sống sót dưới cái xã hội thối nát này.”

giọng nói ma mị thở dài một hơi đầy tiếc nuối, rồi người đó đưa tay lên đỡ má, nói một cách ngắt quãng:

“Vậy nên là a… mấy người… có thể… bỏ mạng… ở đây không?”

Vừa dứt lời, vô số ma pháp được bắn ra, tỏa sáng cả một khu vực trên bầu trời.

ẦM! ẦM! ẦM!…

Thật may là phi thuyền có màn chắn bảo hộ, từng đợt ma pháp rơi xuống như vũ bão cũng không thể lay chuyển được nó. Nhưng nếu để ý kĩ, thì ánh sáng của màn chắn đã nhạt đi một chút.

“Haizz… có dịp đi chơi cũng không yên với lũ này.”

Miêu Như Nguyệt thở dài, đôi tai của cô nàng cụp xuống ủ rũ. Cô nàng nói như thể đã trải qua vô số lần như vậy rồi.

Ngư Huyền nghe vậy liền luống cuống không biết làm gì cho phải, Miêu Như Nguyệt thấy vậy liền ôm cô nàng an ủi.

“Như vậy là chúng ta ngày càng nổi tiếng rồi nhỉ? HAHA!”

Long Hoành khoanh tay, cười một tiếng lớn, như thể mưa ma pháp trên đầu không đủ để anh ta quan tâm.

“Đám này như lũ gián vậy, giết mãi vẫn không hết.”

Lê Thu Huyền ánh mắt đầy ghét bỏ nhìn về phía đám người Vô Nguyên.

“Nếu giết dễ thế thì chúng đã không phải khủng bố cấp thế giới.”

Xà Linh Nguyên nhún vai, mặc dù nói vậy nhưng anh ta vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Ưm… ưm… ưm…”

Ngưu Mãnh nhìn sang người bên cạnh, ưm a vài câu không rõ.

“Khụ, xin lỗi nhé.”

Hồ Thiên Minh gãi má, giải trừ ma pháp trói buộc trên người Ngưu Mãnh. Do Ngưu Mãnh chửi quá hăng say, nên anh ta phải dùng cách này mới giữ được Ngưu Mãnh im lặng.

“Chậc chậc chậc, lại có đám cho tôi thử nghiệm khí cụ mới rồi.”

Phạm Huỳnh Thiên vui vẻ chậc chậc vài tiếng, sau đó anh ta ngồi xuống lôi ra một đống linh kiện rồi lắp ráp thứ gì đó.

“Haha… đúng lúc đang cần chỗ xả giận.”

Long Linh Tuyết đấm tay vào nhau, sát ý mãnh liệt nhìn lên trên trời. Sát ý lớn đến mức, khiến cho đám người tổ chức Vô Nguyên phải dừng xả ma pháp trong giây lát.

“Mấy người… thôi bỏ đi.”

Âu Linh nhìn những người bạn của mình mà thở dài xoa trán.

Tổ chức Vô Nguyên mặc dù là tổ chức khủng bố cấp thế giới, nhưng chúng nguy hiểm không phải do sức mạnh, mà là do thủ đoạn âm hiểm của chúng.

Chúng luôn tìm cách thể tiêu diệt những vị thiên tài ở tất cả các quốc gia, tìm mọi cách để phá hủy một quốc gia từ bên trong và hủy diệt nó. Còn nếu so sức mạnh, thì chẳng có mấy người trong Vô Nguyên là thực sự mạnh cả.

Thành viên Vô Nguyên chủ yếu là những người thuộc tầng lớp đáy xã hội hoặc những người nghèo khổ. Họ luôn cảm thấy bất công về mọi thứ, luôn có ác cảm với mọi thứ, luôn muốn mình phải được ưu tiên về mọi thứ. Nhờ đó, Vô Nguyên luôn có rất nhiều thành viên, mặc dù sức mạnh mỗi người là một đống tạp nham tụ hợp lại.

“Chậc, rặt một lũ giàu có rác rưởi. Trốn dưới cái mai rùa của tụi mày rồi bàn luận về bọn tao là vui lắm sao? Có giỏi thì ra đây chiến đấu với bọn tao đây này!”

Một người của Vô Nguyên cảm thấy không còn kiên nhẫn, hắn ta hét to về phía dưới khiến cả 10 người dẫn đầu nhìn lên.

“Ồn ào.”

Long Hoành kêu lên một tiếng, bàn tay tích tụ lôi điện, tạo thành một cây lao rồi phi thẳng về phía người vừa nói.

Hắn ta chưa kịp hét lời trăn trối thì đã bị cây lao bay xuyên qua đầu, chết ngay tại chỗ. Không còn sự điều khiển nguyên tố để bay, nên xác hắn rơi bõm một cái xuống biển. Lũ cá ma thú ngửi thấy mùi máu thịt, chúng lao nhanh đến cắn xé cái xác.

Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió vi vu, tiếng lộp bộp do lũ cá đang ăn và tiếng vỗ bờ của sóng biển. Lần tấn công đó như một tín hiệu, tất cả người của Vô Nguyên đều dừng việc tấn công tầm xa. Chúng lôi trong áo choàng vũ khí của mình ra, lao thẳng về chiếc phi thuyền.

“Hahaha! Đến đây đi lũ rác rưởi phản quốc! Lôi Tích!”

Long Hoành không chờ đợi, anh ta bao bọc cơ thể bằng lôi điện rồi lao lên.

“Lên thôi!”

Long Linh Tuyết không kém cạnh, cô nàng hô mọi người một tiếng rồi lao lên phía trước.

Mọi người nghe vậy liền vận mana, sử dụng ma pháp của mình, rồi lao lên phía trước chiến đấu.

Chỉ có Âu Linh cùng Phạm Huỳnh Thiên là ở lại trên boong tàu. Âu Linh là do tộc Tiên, nên khả năng chiến đấu rất thấp, còn Phạm Huỳnh Thiên là Cơ Pháp Sư, anh ta chỉ cần đứng ở dưới điều khiển khí cụ của mình chiến đấu là xong.

“Linh, cậu nghĩ bọn họ sẽ chiến thắng trong vòng mấy phút?”

Phạm Huỳnh Thiên vừa thao tác trên bảng điều khiển vừa nói chuyện với Âu Linh để giết thời gian.

“Có lẽ là 10 phút chăng? Nhưng có vẻ lần này địch mạnh hơn trước, nên chắc sẽ lâu hơn rồi.”

Âu Linh ngẩng đầu nhìn lên trên trời, nơi mà mọi người đang chiến đấu một cách hăng say.

“Vậy thì không chắc.”

Phạm Huỳnh Thiên mỉm cười, anh ta dùng sức mạnh của mình, chộp rồi kéo hai chiếc ghế nằm đến gần rồi nằm xuống.

“Vậy sao?”

Âu Linh thấy vậy liền mỉm cười, cô cũng nằm xuống ghế nằm để quan sát cuộc chiến trên không.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trai-dat-xuyen-viet-thoi-dai.jpg
Trái Đất Xuyên Việt Thời Đại
Tháng 2 2, 2025
tu-can-thuoc-bat-dau-vo-dich.jpg
Từ Cắn Thuốc Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 2 20, 2025
ta-lien-tuoi-tuoi-nuoc-lam-sao-thanh-thuy-duc-chan-quan.jpg
Ta Liền Tưới Tưới Nước, Làm Sao Thành Thủy Đức Chân Quân
Tháng 2 5, 2026
tu-trong-trot-bat-dau-truong-sinh.jpg
Từ Trồng Trọt Bắt Đầu Trường Sinh
Tháng mười một 28, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP