-
Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
- Chương 49: Giao lưu (13) - Lời xin lỗi và lời hứa (3k9 từ)
Chương 49: Giao lưu (13) – Lời xin lỗi và lời hứa (3k9 từ)
Sau một hồi chạy nhảy trên cây, cuối cùng cả hai người cũng đứng trước cửa hang, nơi mà mọi người đều trú ẩn bên trong.
“Phù… cuối cùng cũng về.”
Khuôn mặt Âu Minh lấm tấm mồ hôi, phía sau lưng cũng bị ướt một mảng do phải cõng Thanh Tâm. Cậu đứng trên cây nhìn về phía hang động, hít vào thở ra hồi lại sức lực.
“Mà này, cậu nghĩ lời nói dối của cậu đủ thuyết phục không?”
“Không được cũng phải được, thế giờ cậu nghĩ tôi nói: chúng tôi đã chiến đấu với ma thú cấp năm với không một vết thương trên người, tôi chỉ bị tê liệt cơ thể, cậu thì chỉ bị lưng ở lưng nên còn sức để cõng tôi về. Thì cậu thấy nó có đủ thuyết phục không?”
“Ờm… cũng đúng…”
Âu Minh nghĩ lại thấy cũng đúng, hai người nếu nói là họ đã chiến đấu với Lang Vương, sau đó hai người cứu và đỡ đẻ cho vợ của Lang Vương, rồi cả hai được trả ơn bằng dược liệu. Ai nghe được cũng sẽ cảm thấy vô cùng vô lý.
Hai người tiếp tục ở đó trao đổi thêm vài câu, sau đó Âu Minh mới nhảy xuống, đi từ từ về phía cửa hang.
“Hai người về rồi à… mẹ nó!”
Tiếng chửi thốt ra theo bản năng. Lã Minh Quang, người đang đứng gật gù gần lối vào, khi nghe thấy tiếng bước chân, cậu quay sang rồi suýt nữa la to khiến cả hang động giật mình.
Trước cửa hang bây giờ. Âu Minh, người nhễ nhại mồ hôi, lấm tấm bùn đất cùng lá cây đang cõng Thanh Tâm trên lưng. Còn Thanh Tâm đang được cõng thì máu me be bét khắp người, trên dưới đều là những vết máu khô cùng đất cát lá cây. Trông hai người đều vô cùng bẩn thỉu và tàn tạ.
“Má… hai người đi thám thính xung quanh hay đi đánh trận thế!?”
Lã Minh Quang cùng vài người đến đỡ hai người đến gần đống lửa, họ dọn ra một chỗ sạch sẽ rồi để Thanh Tâm nằm ở đó.
Lý do mà họ không quan tâm hai người đi lâu, đó là trước khi đi cùng Thanh Tâm, Âu Minh đã nói với bọn họ là cả hai đi thám thính xung quanh một hồi, nên hiện tại Lã Minh Quang cùng bên hậu cần và một vài người chỉ biết họ thám thính mà thôi, chứ không nghĩ đến việc họ đi do thám đám sói.
“Khoan kêu mọi người dậy đã, tôi không sao, cơ thể chỉ bị mệt mỏi mà thôi.”
Thanh Tâm nhanh chóng kêu lại vài người đang muốn đánh thức đồng đội dậy.
“A… hả? Sao trên người cậu không có vết thương, nhưng quần áo lại rách rưới với máu me thế?”
Lã Minh Quang tiến đến kiểm tra cơ thể của cậu, cậu ta bất ngờ vì trên người cậu thật sự không có vết thương nào cả.
“Đừng nhìn cơ thể tôi như vậy, tôi ngại đấy.”
Thanh Tâm giả vờ e thẹn, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lã Minh Quang đang vén áo cậu lên, kiểm tra xem còn vết thương ẩn hay không.
Lã Minh Quang nghe vậy khóe miệng giật giật, nhìn qua khuôn mặt vô cùng bình tĩnh của Thanh Tâm, rồi nhớ lại câu nói vừa rồi đúng là không ăn khớp gì cả. Như thể nói một chuyện người lớn với khuôn mặt nghiêm túc vậy.
“Mà bỏ qua cái này đi, chẳng phải hai người nên giải thích đi chứ? Thám thính xung quanh kiểu gì mà máu me be bét thế?”
Một vị nữ hậu cần tiến đến chỉ trích hai người, cô nàng là hậu cần của đội Miền Nam đi cùng đội Thanh Tâm lúc đầu.
Âu Minh cùng Thanh Tâm nhìn nhau một lúc, rồi Âu Minh tiến đến giải thích. Cậu nói y như những gì hai người đã bàn bạc lúc đầu.
“Vậy là… lúc đi thám thính thì tên này bị vấp ngã nên bị ma thú cắn xé, vì thế mới máu me be bét. Sau đó, cậu cõng cậu ta chạy trốn, cả hai không may rơi vào một gốc cây thông tới một hang động. Rồi hai người may mắn tìm được linh tuyền trị thương và dược liệu, nên đã trị thương ở đó, nhưng vì tên này bị mất máu quá nhiều nên không di chuyển được. Tiếp đó, cả hai người phải chật vật mãi mới lên được và trở về?”
“Đúng là thế.”
Âu Minh cùng Thanh Tâm trưng ra ánh mắt thật thà, như thể không nói dối nửa lời.
“Cậu nghĩ bọn tôi có tin nổi không?!”
Nữ hậu cần tức giận quát lên.
Giọng cô to đến mức đánh thức những người đang nghỉ ngơi trong lều dậy, lần lượt có tiếng kéo khóa zip xuống, từng người tò mò đi ra xem có chuyện gì. Cũng có vài người phải dụi dụi mắt đi ra, họ ngáp một cái, biểu cảm mang chút khó chịu vì bị đánh thức.
“Chậc… cô nói to quá rồi.”
Nghe thấy tiếng khóa zip được kéo xuống, Thanh Tâm khẽ tặc lưỡi.
“Tôi nói to?!”
Nữ hậu cần nắm thành nắm đấm, cô giơ lên muốn đấm cậu ta một cú, nhưng nhận ra cậu ta là bệnh nhân nên đành hậm hực thả xuống.
“Có chuyện gì thế?”
“Cãi nhau à?”
“Sao lại to tiếng thế? Tôi còn đang ngủ ngon.”
Từng tiếng bàn tán xôn xao dần hiện lên.
Trong lều của Thanh Linh, có cảnh tượng vô cùng đẹp đẽ, cả năm cô gái, ai nấy đều vô cùng xinh đẹp đang ôm nhau ngủ. Bùi Trương Tú cùng Lang Thiên Nguyệt ôm nhau nằm một góc, Thanh Linh thì nằm ngửa, dang hai tay ra cho Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam nằm gối lên rồi ôm lấy cô.
Rồi, cả năm người đều đồng loạt tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng ồn ào, xì xào bàn tán bên ngoài.
“Hử? Chuyện gì thế?”
Bùi Trương Tú giật mình tỉnh giấc, cô đưa tay lên dụi mắt, nói trong tình trạng ngái ngủ.
“Oáp… có ai cãi nhau hay gì à?”
Lang Thiên Nguyệt ngồi dậy, ngáp một cái rồi duỗi người, vươn vai.
“Ư… hay là ra ngoài xem đi.”
Thanh Linh khoanh tay xoa bắp tay của mình, mặc dù không bị tê, nhưng cũng có chút cảm giác khó chịu.
Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam thấy Thanh Linh làm vậy, đôi tai thoáng đỏ ửng. Cả hai người nhìn nhau một hồi, sau đó lại xấu hổ mà nhìn qua chỗ khác.
Thanh Linh tiến đến kéo khóa zip lều xuống, cô đi ra ngoài đã thấy rất nhiều người đứng xung quanh một nơi. Cô tò mò tiến đến, im lặng nghe ngóng xem họ đang nói gì.
“Khiếp thật, sao trên người cậu ta toàn máu là máu thế?”
“Không biết nữa, nghe nói bị ma thú tấn công đấy.”
“Nhưng mà kỳ lắm, trên người không có vết thương nào hết.”
Những tiếng xì xào bàn tán của mọi người vang lên, khiến cho hang động vốn im lặng, giờ đã ồn ào náo nhiệt.
“Có chuyện gì vậy?”
Thanh Linh vỗ vai một cô nàng gần đó, cô nàng nhìn Thanh Linh một lúc rồi nói:
“Hình như có hai người ra ngoài thám thính, nhưng khi về thì một người máu me be bét, một người thì không sao, chỉ bị thương ở lưng thôi. Mình chỉ nghe được vậy thôi, chứ chưa thấy tận mắt, mấy tên này đúng là cao quá mà.”
“A, cảm ơn nhé.”
Thanh Linh khẽ gật đầu cảm ơn rồi cố đi vòng xung quanh để xem có chuyện gì. Đúng là, một khi có chuyện thì con gái luôn muốn tìm hiểu rõ ràng.
“Xin lỗi, cho tôi đi nhờ.”
Thấy xung quanh đều đầy người, Thanh Linh đành cố gắng chen vào trong. Bởi vì, bên ngoài toàn tên cao to, trong khi chiều cao cô thì… mặc dù cô không phải lùn, mà còn tính là cao so với nữ nhân, nhưng với chiều cao của cô so với đám mét 8 thì đúng là không thể nói được.
“A… Tâm?!”
Khi chen vào được, đập vào mắt cô là hình ảnh Âu Minh đang ngồi quỳ nghe thuyết giảng, bên cạnh cậu ta là Lâm Phong Nguyệt thì lo lắng nhìn, cô nàng cứ giơ tay muốn làm gì đó nhưng lại không biết làm gì, cứ giữ tay như vậy.
Ở một góc, Thanh Tâm máu me khắp người đang nằm ở đó. Bên cạnh cậu ta có Lã Minh Quang cùng một nam nhân hậu cần đang cầm khăn, lau đi vết máu trên khuôn mặt cậu ta. Máu đã khô nên lau rất khó, hai người phải ghì mạnh tay đến mức Thanh Tâm phải kêu vài câu.
Nghe được giọng nói quen thuộc, Thanh Tâm khẽ run lên rồi cứng ngắc quay sang phía giọng nói phát ra.
“Li… Linh đấy à…”
Mặc dù khuôn mặt cậu ta vô cùng bình tĩnh, nhưng giọng nói có phần run rẩy đã bán đứng cậu ta.
Thanh Linh không nói gì, cô cúi gằm mặt, tiến đến nửa quỳ đến gần Thanh Tâm. Hai người kia thấy có chuyện và cũng đã xong việc, nên hai người họ đành lui ra sau. Trước khi đi thì hai người cũng đã ném cho Thanh Tâm một ánh mắt chúc may mắn.
Không khí quanh đống lửa bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ. Mọi tiếng bàn tán, mọi ánh mắt hiếu kỳ dần tản ra, nhường lại một khoảng không nhỏ giữa Thanh Linh và Thanh Tâm. Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào hai người họ, đặc biệt là Thanh Tâm, họ đều trao cho cậu ánh mắt chúc may mắn.
‘Đừng có nhìn tôi với ánh mắt đấy! Cứu!’
Thanh Tâm nhìn ngang ngó dọc, đưa ra ánh mắt cầu cứu nhưng vô vọng, tất cả mọi người đều ném cho cậu ánh mắt thương hại.
“Nói đi, vì sao lại bị như này.”
Thanh Linh dùng hai tay giữ chặt đầu cậu lại để cho ánh mắt hai người chạm nhau. Ánh mắt cô lạnh lùng, mang theo sự sắc bén. Sâu bên trong ẩn giấu sự nguy hiểm dần lớn mạnh.
“Ờ… thì… tôi đi thám thính… không may trượt chân… dính tí bùn với trầy tí máu thôi mà…”
Ánh mắt của cậu lảng tránh, nhưng nhanh chóng bị Thanh Linh xoay đầu, bắt ép nhìn thẳng vào mắt cô.
“Trượt chân mà khắp người là máu?”
Thanh Linh mỉm cười ra câu hỏi, khuôn mặt cô vô cùng bình tĩnh, nhưng đó cũng chỉ là bình lặng trước cơn bão.
“Cái này…”
Lúc này, không rõ do vào sinh ra tử nên sinh ra tình anh em, tình đồng chí hay không, nhưng Âu Minh đang quỳ gối bỗng lên tiếng đỡ cho Thanh Tâm.
“À thì… cậu ta rơi từ trên cây cao xuống, nên bị thương ở chân, sau đó bị ma thú tấn công nên mới như vậy.”
Thanh Tâm nghe xong, ánh mắt cảm động nhìn Âu Minh, cậu ta cũng đáp lại là ánh mắt cố lên người anh em.
“Tôi có hỏi cậu sao?”
Thanh Linh nhìn qua, mặt không biểu cảm hỏi.
“Khụ… xin lỗi.”
Âu Minh nghe vậy liền cúi mặt, trong lòng thầm cầu nguyện cho Thanh Tâm. Thanh Tâm nghe vậy biểu cảm liền nhăn nhó, cậu không ngờ đến cả Âu Minh cũng không thể giúp được.
“Đi thôi, ở đây không tiện hỏi.”
“Đi… đi đâu?”
Thanh Tâm nuốt nước bọt, run rẩy hỏi. Thanh Linh không nói gì, cô chỉ bế cậu kiểu công chúa lên, sau đó đi về phía lều của họ.
Mọi người hiểu ý, lần lượt dàn ra hai hàng để cô nàng đi. Họ thấy ánh mắt cầu cứu liên tục của Thanh Tâm, nhưng mọi người đều quay đầu qua chỗ khác, lảng tránh ánh mắt đó.
“Tâm hả?!”
“Cậu ta bị sao vậy?”
Bùi Trương Tú cùng Lang Thiên Nguyệt nhìn nhau hỏi, họ không kịp chen vào để xem chuyện gì xảy ra, nên họ chỉ nhìn thấy Thanh Linh bế Thanh Tâm ra, còn cậu ta thì ra hiệu cầu cứu mà thôi.
“Ờm… hai người họ vào lều rồi… có nên vào theo không?”
Bùi Trương Tú đặt câu hỏi với ba cô nàng còn lại. Cả bốn người nhìn nhau, trao đổi một hồi rồi đưa ra kết luận: cả đám ở ngoài, để cho hai người họ không gian riêng.
Bốn người gật đầu, nhìn về phía lều trại của họ, rồi đồng loạt quay lưng, nhìn xem Âu Minh đang bị giáo huấn ở ngoài.
Bên trong lều, Thanh Tâm đang nằm ở chính giữa lều. Cơ thể cậu run rẩy lẩy bẩy, cậu đang vắt óc suy nghĩ cách thoát “chết” hiện tại.
Thanh Linh khi đặt cậu nằm đó, cô liền ngồi bên cạnh. Trên tay cô đang cầm là thanh gươm đã rút khỏi vỏ, ngón tay khẽ lướt qua thân gươm, cảm nhận độ sắc bén của nó. Cô cứ làm như vậy suốt 3 phút, điều đó khiến Thanh Tâm càng ngày càng sợ.
“Được rồi… cậu có 5 phút để giải thích.”
Thanh Linh tra lại lưỡi gươm vào vỏ, cô để thanh gươm gác lên đùi mình, bàn tay vẫn giữ lấy chuôi gươm, để cô có thể rút ra bất cứ lúc nào.
“Chả… chả phải… tôi nói rồi sao?”
Thanh Tâm nuốt nước bọt, run rẩy mạnh hơn, thận trọng trả lời.
Thanh Linh không nói gì, chỉ cầm thanh gươm lên, rút ra một khúc nhỏ.
“Tôi… tôi ngã nên bị thương mà…”
Thanh gươm lại được rút ra thêm một khúc nữa.
“Tôi bị… đúng… tôi bị ma thú tấn công.”
Thanh gươm tuy không rút thêm, nhưng nó vẫn như vậy, thân kiếm phản ánh một chút ánh sáng chiếu lên mặt cậu.
Thấy thanh gươm không còn rút thêm, Thanh Tâm thoáng thở phào.
“Nói tiếp đi.”
Thanh Tâm giật mình, cậu tiếp tục lắp bắp nói:
“Sau… sau đó… Minh đưa tôi chạy trốn.”
Thanh gươm lại được rút ra, hiện tại nó đã rút ra được một nửa.
Nhìn thấy vậy, Thanh Tâm sắc mặt như ăn phải shit. Cậu có cảm giác, như thể Thanh Linh biết cậu nói dối hay không vậy.
Trong lúc cậu tiếp tục nghĩ lý do để qua mặt, thì Thanh Linh đã cất lời. Giọng cô bá đạo, mang theo sự sắc bén cùng lạnh lùng. Cô đặt thanh gươm lên đùi, đưa tay ra, bóp lấy má cậu, ép cậu nhìn về phía mình.
“Nguyễn Thanh Tâm. Cậu nghĩ mình nói dối tốt lắm sao?”
Nghe được cô nàng nói rõ cả họ tên mình, Thanh Tâm liền cảm thấy sau lưng lạnh toát. Nhưng chưa kịp để cậu nói gì, Thanh Linh tiếp tục nói:
“Chả phải cậu nói, tôi cũng là cậu, cậu cũng là tôi sao? Vậy nên, tôi tất nhiên phải biết rõ đặc điểm khi nói dối của “tôi” chứ.”
Thanh Tâm như rơi vào hầm băng. Cậu quên mất một điều, cô nàng cũng là cậu, nên vẫn sẽ có một số tật xấu giữa hai người giống nhau. Ví dụ như: khi nói dối, ngón út của họ sẽ giật với biên độ cực nhỏ, trừ khi quan sát cực kỳ tỉ mỉ, còn không sẽ chẳng ai biết được.
“Được rồi… một! Là cậu kể lại tất cả mọi chuyện. Hai! Là…”
Khi nói đến hai, cô nàng liền cầm thanh gươm lên, tra mạnh vào vỏ khiến nó vang lên tiếng “cạch!” lớn.
“Được… được rồi. Chuyện là…”
Biết đã đến đường cùng, Thanh Tâm đành buông xuôi kể đầu đuôi câu chuyện.
“Ha… hahaha… hahaha…”
Thanh Linh nghe xong liền che mặt cười, nhưng giọng cười mang theo sự tự giễu và chua chát.
Thanh Tâm nghe được tiếng cười đấy, không hiểu vì sao trái tim cậu nhói lên, như thể có ai đó bóp nghẹt vậy.
“Linh…”
“Im đi…”
Thanh Linh khẽ nói, từ từ buông tay xuống, để lộ đôi mắt đẫm lệ đang rơi từng hạt xuống. Cô vứt thanh gươm xang một bên, dùng hai tay chống xuống hai bên đầu Thanh Tâm.
“Có phải cậu nghĩ tôi rất yếu không?! Có phải cậu nghĩ tôi bị thương nên sẽ yếu đuối không?! Có phải… hức… cậu nghĩ tôi… là gánh nặng không?”
Từng giọt nước mắt rơi xuống mặt cậu, đôi mắt Thanh Linh hiện lên sự tức giận bị kìm nén. Mái tóc dài xõa xuống, vừa chạm vào khuôn mặt cậu, vừa tạo thành thứ ngăn chặn tầm nhìn của cậu sang mọi thứ xung quanh, chỉ cho phép cậu nhìn Thanh Linh mà thôi.
Nhìn khuôn mặt hoa lê đái vũ trước mặt, tim cậu bỗng thắt lại, muốn nói lại thôi, cứ im lặng như vậy.
(Cá: mé, đoạn này nhìn không khác gì loser.)
“Nói đi! Chẳng phải cậu hay nói lắm mà!”
Thanh Linh gần như hét lên, khuôn mặt tức giận kèm theo nước mắt dàn dụa cũng không khiến cô mất đi vẻ đẹp của mình.
“Linh… tôi xin lỗi.”
“Xin lỗi… haha… cậu vẫn nghĩ tôi là một đứa ngu ngốc sao?”
Thanh Linh cười, nụ cười cô đắng chát như thể lời xin lỗi của cậu đã chạm vào niềm kiêu hãnh của cô. Cô ngồi sang bên cạnh, xoay người như muốn rời khỏi đây.
“Vậy được rồi, từ giờ cậu cứ làm việc của cậu, tôi sẽ làm việc của tôi. Cả hai người chúng ta sẽ không tham gia vào cuộc đời nhau nữa, sẽ chỉ có hai người xa lạ mà thôi.”
Thanh Linh nói xong liền đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.
Thanh Tâm nghe xong liền hốt hoảng, cậu nhận ra việc làm của mình nó tồi tệ đến mức nào. Cậu cắn răng, điều động cơ thể vẫn còn mệt mỏi của mình, đưa tay lên nắm lấy bàn tay cô nàng, rồi kéo về phía cậu.
Thanh Linh ngã theo hướng bị kéo, cả người cô nằm đè lên người cậu. Cô tuy bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng muốn đứng dậy. Thanh Tâm không để cô như ý, cậu liền ôm cô nàng thật chặt bằng tất cả sức còn lại, dù nó không còn bao nhiêu.
“Linh… Nguyễn Thanh Linh. Tôi thật sự xin lỗi, tôi xin lỗi vì luôn tự ý bỏ đi, tôi xin lỗi vì đặt bản thân vào nguy hiểm, tôi xin lỗi vì…”
Thanh Tâm lần lượt xin lỗi và liệt kê tất cả những thứ mà cậu đã phạm sai lầm. Sau khi xin lỗi xong, cậu liền nói tiếp:
“Từ giờ, tôi sẽ luôn nói cho cô là tôi sẽ đi đâu hay làm gì. Miễn cô tha thứ cho tôi, thì muốn tôi làm gì cũng được!”
Nói xong cậu liền thở hồng hộc lấy hơi, cậu cúi xuống nhìn người đang được cậu ôm trong lòng, không dám buông tay ra, vì cậu sợ cô nàng sẽ đi mất.
Hai người cứ lẳng lặng như vậy hơn 5 phút, Thanh Tâm thì lo lắng, mong chờ câu trả lời đến từ cô nàng. Thanh Linh thì im lặng, không nói lời nào, không có hành động gì.
“Được rồi… thả mình ra…”
Mặc dù vẫn muốn giữ tiếp, nhưng nghe xưng hô từ tôi thành mình, cậu liền thở phào, vì có lẽ, cô nàng đã tha thứ cho cậu.
Thanh Linh ngẩng đầu lên, đập vào mắt cậu là khuôn mặt hồng hào diễm lệ, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn rưng rưng nước mắt, chóp mũi hơi ửng đỏ vì chôn vào ngực cậu một lúc. Thanh Tâm thấy vậy trái tim lỡ hụt một nhịp, cậu ngơ ngác trước nhan sắc của Thanh Linh.
“Vậy… cậu hứa sẽ không làm điều gì dại dột nữa chứ?”
“Tôi hứa.”
“Cậu hứa sẽ luôn nói cho mình trước khi làm gì đó chứ?”
“Tôi hứa.”
“Cậu hứa sẽ không bỏ mình lại một mình chứ?”
Mặc dù nghe đến đây cảm thấy gì đó sai sai, nhưng hiện tại cậu lại không có thời gian suy nghĩ đến cái sai ở đâu.
“Tôi hứa… Vậy… cô có tha thứ cho tôi không?”
Thanh Tâm thận trọng hỏi, hiện tại cậu vô cùng sợ cô nàng sẽ khóc tiếp. Đúng là, nước mắt phụ nữ luôn có sát thương lớn với đàn ông mà.
“Tôi tha thứ cho cậu… với một điều kiện…”
“Điều kiện gì?”
Thanh Tâm nghe vậy liền vui vẻ, chỉ cần đáp ứng là cô nàng sẽ tha thứ cho cậu rồi.
“Điều kiện là… cậu đổi cách xưng hô với mình đi. Nghe tôi với cô, nó trông xa lạ quá.”
Thanh Linh mỉm cười, mặc dù khuôn mặt vẫn còn đọng lại nước mắt, nhưng không vì thế mà nhan sắc của cô giảm xuống một bậc.
“Chỉ vậy thôi?”
“Đúng, chỉ vậy thôi.”
“Ờm… vậy thì… mình nói như này được chứ… Linh?”
“Vậy được rồi.”
Mặc dù Thanh Tâm có chút ngượng ngùng khi đổi cách nói như vậy, nhưng thấy cô nàng vui vẻ thì cậu cũng vui vẻ lây.
Thanh Linh đưa tay lên, lau đi nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt, vốn mọi chuyện sẽ dừng đến đây là ổn. Nhưng… Thanh Linh lại làm một điều mà cậu không thể tin nổi.
“Nhưng mà…”
Thanh Linh mỉm cười cầm lấy cổ tay của cậu, chụm hai cổ tay của cậu vào nhau rồi trên đó dần xuất hiện một chiếc còng bằng gỗ.
“Tha cho cậu là một chuyện, còn trói cậu không để cậu đi đâu tiếp vẫn là một chuyện khác nhé.”
Thanh Tâm nghe vậy, sắc mắt liền biến đổi, cậu không thể tin được nhìn xuống tay mình đang bị còng, sau đó lại nhìn về phía Thanh Linh, người đang mỉm cười dịu dàng.
Thanh Linh tiếp tục đưa tay cầm lấy hai cổ chân của cậu, tạo một cái còng bằng gỗ. Cô làm xong liền nhìn về phía cậu, mỉm cười một cách nhẹ nhàng, ánh mắt lấp lóe sự điên cuồng ẩn giấu.
“Hiện tại thì cậu đang mệt mỏi, nên cứ ở trong này nghỉ ngơi đi. Bọn mình nghỉ ngơi đủ rồi, nên sẽ ra ngoài đó nói chuyện. Vậy nhé.”
Nói xong cô liền đắp áo choàng Ẩn Giấu lên người cậu, cầm lấy vũ khí của mình cùng đồng đội rồi kéo zip đi ra ngoài, cô cũng kéo khóa zip lại một cách cẩn thân để cậu nghỉ ngơi. Chỉ để lại Thanh Tâm khuôn mặt bàng hoàng, há hốc mồm không thể tin được chuyện đang diễn ra.