-
Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
- Chương 48: Giao lưu (12) - cầu phú quý trong nguy hiểm?
Chương 48: Giao lưu (12) – cầu phú quý trong nguy hiểm?
Trong màn đêm tĩnh lặng của khu rừng, một bóng người lao vun vút qua những tán cây. Mỗi lần đáp xuống, cành cây lại khẽ rung, vang lên tiếng soạt mơ hồ. Bước chân cậu ta nặng nề, như đang mang theo một vật nặng trên người.
Ánh sáng chiếu xuống, lộ ra khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, đó không ai khác ngoài Âu Minh đang cõng Thanh Tâm trên lưng. Dù đang cõng một người, nhưng cậu vẫn di chuyển nhanh nhẹn, từng bước nhảy dứt khoát, như thể việc cõng thêm một người lại chẳng hề khiến cậu chậm lại.
“Không ngờ, chúng ta lại thoát được.”
Âu Minh lên tiếng phá vỡ sự im lặng của hai người.
“Vừa thoát chết vừa có đồ để mang về, quá hời. Cái này gọi là gì nhỉ? Ờm… cầu phú quý trong nguy hiểm hả?”
Thanh Tâm bình tĩnh trả lời. Ngoại trừ phần đầu còn động đậy ra ra, thì phần thân của cậu gần như không còn sức lực.
Âu Minh nghe vậy khóe miệng giật giật. Tên này có vẻ không quan tâm đến việc, cậu ta suýt chết như nào. Mặc dù không rõ vì sao, Thanh Tâm ngoài cơ thể cực độ mệt mỏi ra, còn lại không có vết thương nghiêm trọng gì khi chiến đấu với Bạch Phong Lang. Nhưng hiện tại, hai người vẫn sống sót là cực kỳ may mắn rồi.
“Mà lông của Lang Vương tiện thật, nhờ nó mà đi nãy giờ không có con ma thú nào nhảy ra.”
Âu Minh nhìn xuống nhúm lông sói ở trong túi áo mình. Nhúm lông đó có kèm theo một phần khí tức của ma thú cấp 5, nên những ma thú cấp thấp cảm nhận được liền chạy xa.
“Vậy thì phải cảm ơn bạn Minh đây rồi, nếu không có bạn thì chắc sẽ không có nhúm lông sói này đâu.”
Thanh Tâm phụt cười một tiếng.
“Má nó, tốt nhất là cậu đừng có nói lại chuyện đó.”
Âu Minh như nhớ lại gì đó, cắn chặt răng, đôi tay thoáng run rẩy.
“Hahaha!”
Thanh Tâm ở sau lưng cười khoái trá, nhớ lại khuôn mặt của Âu Minh khi đó lại càng khiến cậu cười to thêm.
Âu Minh nghe được tiếng cười lớn ở sau lưng, khuôn mặt đen lại, gân xanh nổi lên, cố kìm lại suy nghĩ ném Thanh Tâm từ trên cao xuống dưới, cậu đẩy nhanh tốc độ, im lặng mặc kệ tiếng cười sau lưng.
…
Trở lại một tiếng trước, khi cả hai người đang trong hang động của Bạch Phong Lang.
“Phù… may mà số lượng thuốc vừa đủ để giải độc.”
Thanh Tâm đóng lại hộp giải độc khẩn cấp, hiện tại cả năm lọ thuốc bên trong đều trống rỗng. Cậu nhìn Bạch Phong Lang cái đang nằm im lặng ở ổ, sắc mặt hiện tại của nó đã ổn hơn, hơi thở cũng đã bình thường trở lại.
Nó mở mắt, nhìn chằm chằm người vừa giải độc cho nó. Khẽ tru lên một tiếng nhẹ nhàng như thể cảm ơn, sau đó gục mặt xuống ổ.
“Vậy là… xong rồi hả?”
Âu Minh dè dặt tiến đến, bước chân nhẹ nhàng như thể sợ kinh động đến Bạch Phong Lang cái đang nằm cũng như Bạch Phong Lang đực sau lưng Thanh Tâm.
“Có lẽ…”
Thanh Tâm gật đầu một cái, cậu nằm ngửa ra sau.
“Này… cậu lại sao thế?”
Âu Minh giật mình, tiến đến đỡ Thanh Tâm dậy.
“Không biết… hiện tại cơ thể tôi vô cùng mệt mỏi. Như thể… ờm… một con rối, ngoại trừ phần đầu ra, thì còn lại thì không thể điều khiển vậy.”
Thanh Tâm bình tĩnh trả lời, cậu lắc đầu rồi gật đầu, sau đó nhìn qua Âu Minh:
“Hiện tại… tôi chính là phế nhân.”
Cậu nói như thể chắc chắn.
Âu Minh nghe vậy khóe miệng giật giật, cậu không ngờ tên này lại có thể đùa cợt trong hoàn cảnh như này.
“Áu…”
Lúc này, Bạch Phong Lang cái vốn đang yên tĩnh liền kêu một tiếng đau đớn. Nó trừng mắt, ánh mắt cảnh giác nhìn xung quanh, nhe nanh như thể ai đến cũng sẽ bị nó cắn.
Âu Minh giật bắn người, nhanh chóng kéo Thanh Tâm ra xa, tưởng rằng con sói sắp nổi điên. Nhưng Thanh Tâm lại vô cùng bình tĩnh, cậu chăm chú nhìn về phía Bạch Phong Lang cái, hay nói đúng hơn là phần bụng của nó.
Bạch Phong Lang cái rên khẽ, toàn thân nó co giật. Bụng dưới phập phồng dữ dội, từng hơi thở trở nên dồn dập. Dưới lớp lông trắng, có thể thấy những chuyển động mơ hồ như có thứ gì đang cựa quậy bên trong.
“Nó đây là… sắp sinh rồi.”
Thanh Tâm lẩm bẩm, giọng cậu vừa đủ để truyền đến Âu Minh gần cậu,
Âu Minh thoáng bất ngờ, cậu chưa từng thấy ma thú sinh nở như nào. Không ngờ, bây giờ lại có thể thấy trực tiếp như vậy.
Bạch Phong Lang cái tru lên một tiếng dài, nhưng âm thanh ấy lạc đi giữa hơi thở đứt quãng. Thân thể nó co giật mạnh, đôi chân sau run rẩy rồi sụp xuống. Móng vuốt cào sâu vào nền đất, nhưng không còn đủ sức để nhổ lên.
“Không ổn…”
Thanh Tâm nhíu mày, giọng cậu có chút gấp gáp.
“Hả? Chuyện gì?”
Âu Minh ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
“Nó vừa mới giải độc, chưa kịp hồi phục sức khỏe. Hiện tại nó không đủ sức để rặn con ra, như vậy rất nguy hiểm cho nó… Âu Minh.”
Thanh Tâm quay qua, nhìn Âu Minh chằm chằm.
Âu Minh cảm thấy có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra, cổ cậu như thể một con bu lông bị kẹt, cứng ngắc quay đầu sang.
“Chuyện… chuyện gì?”
“Cậu… đi đỡ đẻ cho nó đi.”
“Cái gì!?”
“Hiện tại ở đây chỉ có cậu làm được, tôi thì tê liệt, con sói đực thì chịu chết. Chỉ có cậu mà thôi, với cả… chả phải cậu thuộc tộc Tiên sao? Như vậy càng dễ hơn chứ.”
Âu Minh há hốc miệng, mặt trắng bệch. Lần đầu tiên, cậu ghét việc mình thuộc tộc Tiên đến vậy. Nhìn con sói hung dữ ở trong ổ, rồi nhìn qua khuôn mặt bình tĩnh của Thanh Tâm. Cậu nuốt nước bọt một cái, lắp bắp:
“Cái… cái này… Tôi…”
Chưa nói được câu nào đã bị Thanh Tâm đánh vỡ.
“Tộc Tiên nổi tiếng với khả năng trị liệu và hòa hợp với thiên nhiên. Với cả, việc đỡ đẻ thời nay cũng không phải việc tối kỵ cho nam nhân. Giờ một là cậu đỡ đẻ cho nó, hai là nó chết, con Bạch Phong Lang ở sau ăn cả hai, chọn đi.”
“Tôi… tôi…”
Âu Minh bối rối, cậu muốn nói mình tuy thuộc tộc Tiên, nhưng lại không hề biết trị liệu, nhưng nếu nói như vậy thì sẽ chẳng ai tin. Vì tộc Tiên là tộc trị liệu được khắc sâu trong gen, từ khi sinh ra, họ đã tự biết cách vận hành phép trị liệu sơ cấp rồi.
“Yên tâm, cậu kéo tôi theo, mặc dù tôi không biết cách đỡ đẻ, nhưng ít ra vẫn biết cách hướng dẫn cậu chỗ nào nên chỗ nào không.”
Thanh Tâm bình tĩnh đánh vỡ lời của Âu Minh.
“Được!”
Âu Minh thấy không có đường lui, nắm chặt tay quyết tâm. Với cả, hiện tại việc này cũng vì mạng sống của hai người, nên cậu đành phải cắn răng tiếp nhận.
Ngoài hang, gió rít qua, cuốn theo mùi tanh của máu và bùn. Trong bóng tối, Âu Minh tiến từng bước đến gần. Đôi tay run run, vừa sợ, vừa căng thẳng. Cậu sợ rằng Bạch Phong Lang cái sẽ nhào lên cắn, nên đã đi vòng ra đằng sau nó.
“Phù… giờ làm như nào?”
Âu Minh thấy cả hai con Bạch Phong Lang đều không có ý định tấn công liền thở phào một hơi, cậu đặt Thanh Tâm ngồi dựa vào vành ổ, sau đó dè dặt tiến đến đằng sau Bạch Phong Lang cái hỏi.
“Đỡ phần sau của nó lên một chút… đúng rồi, nhẹ thôi… Khi nó co giật, giữ yên người nó, đừng để nó tự thương mình.”
Thanh Tâm ngồi đó, chỉ đạo từng bước một. Cậu cũng vô cùng cẩn thận, vì cậu không có kinh nghiệm đỡ đẻ. Chỉ có thể dựa vào trí nhớ lúc sư phụ đỡ đẻ cậu phụ giúp và cảm giác của trị liệu sư để chỉ đạo mà thôi.
Âu Minh cắn răng làm theo, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Cậu có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực và nhịp tim yếu ớt của con sói cái. Mỗi khi nó rít lên, đất dưới chân cũng run nhẹ.
“Nó dần ra rồi, kéo đi… nhẹ nhàng thôi.”
Âu Minh run rẩy kéo nhẹ phần thân nhỏ đang lộ ra giữa lớp lông trắng đẫm máu. Một tiếng tru xé đêm vang lên, Bạch Phong Lang cái co người, cơ thể run bần bật, rồi toàn thân thả lỏng.
“Ra rồi… nhanh lên, vẫn còn nữa kìa.”
Âu Minh nhẹ nhàng đặt sói con một bên, sau đó tiếp tục làm như vậy hai lần nữa.
Sau một hồi vật lộn với việc đỡ đẻ, hiện tại trước mặt hai người là khung cảnh ấm áp, khi mà cả hai con sói đang liếm lông cho ba con sói con. Ba con sói con trên người dính máu và nước ối của Bạch Phong Lang Cái.
“Xong… xong rồi…”
Âu Minh ngồi gục bên cạnh Thanh Tâm thở dốc, cậu lấy áo lau đi mồ hôi. nước ối cùng vết máu trộn lẫn khi đỡ đẻ bị bắn lên mặt và cơ thể.
“Chúc mừng nhé, nếu qua đợt này. Thì cậu có thể khoe rằng, mình đã đỡ đẻ cho ma thú cấp năm rồi.”
Tiếng trêu chọc của Thanh Tâm vang lên, mặc dù giọng nói vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng cách nói của cậu lại khiến sắc mặt Âu Minh đen lại.
Khi nghỉ ngơi được một lúc, Âu Minh đứng dậy, kéo Thanh Tâm sau lưng, rón rén đi về phía cửa hang như muốn chạy trốn.
Hú!
Một tiếng sói hú ở ngay sau lưng khiến Âu Minh giật bắn mình, cậu khựng lại đứng im ở đó.
‘Cuối cùng thì nó vẫn không tha sao?’
Con Bạch Phong Lang đực tiến đến trước mặt họ, nó cúi sâu đầu một cái, sau đó đẩy Âu Minh về một phía.
‘Nó đang định kéo mình ra chỗ khác ăn thịt sao?’
Tuy nghĩ vậy nhưng Âu Minh vẫn đi theo, hiện tại cả hai người không có sức chiến đấu. Nếu muốn chạy trốn khỏi ma thú cấp 5 với tình trạng như này là điều không thể. Không những thế, cậu còn đang cõng Thanh Tâm trên lưng nữa, khó càng thêm khó.
Sau khi đẩy hai người về một cửa hang nào đó, Bạch Phong Lang liền đi vào trước, nó ra hiệu cho cậu theo sau. Âu Minh vẫn đứng ở đó, cậu lưỡng lự có nên vào hay không.
“Cứ vào đi, cùng lắm thì chết cả đôi. Nhưng mình vừa cứu vợ nó, có lẽ nó sẽ cho mình cái chết nhẹ nhàng đấy.
Giọng nói bình tĩnh của Thanh Tâm khiến Âu Minh khó chịu, đến nước này mà tên này vẫn còn đùa được. Nhưng dù vậy, cậu vẫn cắn chặt răng đi vào.
Khi vào trong, không như cậu tưởng tượng. Xung quanh là những khối đá huỳnh quang, có một hồ nước lớn ở giữa, xung quanh hồ là hàng chục, hàng trăm cây hoa, cây cỏ dược liệu. Không những thế, nó thậm chí có cả những loại dược liệu vô cùng hiếm có khó tìm.
“Cỏ Liệt Diễm, Thủy Đao Hoa, Kim Ngân Hoa… con mẹ nó!”
Thanh Tâm kinh ngạc đến mức chửi thề, cậu không ngờ ở trong một hang động như này lại có nhiều dược liệu quý như thế.
Âu Minh cũng kinh ngạc không kém, mặc dù cậu không rành về dược liệu như Thanh Tâm. Nhưng cậu lại nhận ra hồ nước ở giữa hang, đó không phải thứ gì khác ngoài Linh Tuyền!
Trong lúc cả hai người kinh ngạc thì Bạch Phong Lang đang ngậm thứ gì đó, nó tiến đến tru lên một tiếng khe khẽ, ngoắc đầu về phía dược liệu với hai người rồi đi ra ngoài.
“Nó đây là…”
“Cho phép chúng ta hái dược liệu hả?”
Hai người ngơ ngác nhìn nhau, sau đó dè dặt nhìn ra ngoài. Chỉ thấy Bạch Phong Lang khẽ lắc đuôi như thể đồng ý, sau đó mặc kệ hai người mà đi về phía ổ của mình.
“Ngon!”
Thanh Tâm như được hồi phục 100% cậu nhảy khỏi lưng Âu Minh rồi khó khăn chạy về phía dược liệu.
“Hí hí hí, tiền… là tiền!”
Cậu cười một cách đê tiện, vuốt ve dược liệu như thể vuốt ve tiền. Từng loại dược liệu liền bị cậu nhổ ra, cậu đi từng nơi mặc kệ cơ thể suy yếu của mình mà càn quét dược liệu.
Âu Minh thì mặc kệ Thanh Tâm đang nhổ dược liệu, cậu tiến đến hồ nước, dùng tay múc rồi đưa vào miệng uống. Linh Tuyền đi vào cổ họng xuống đến dạ dày, nó nhanh chóng phát huy tác dụng của mình.
Chỉ thấy vết thương ở sau lưng của Âu Minh đang nhanh chóng phục hồi, nó từ từ sinh máu, khép chặt vết thương, tạo da mới và làm rơi vảy đã kết trước đó. Vảy vết thương rơi xuống, lộ ra bờ lưng hoàn hảo, như thể chỗ đó chưa từng bị thương lần nào.
Âu Minh cảm nhận được vết thương đã hồi phục liền vui vẻ, cậu nhanh chóng gọi Thanh Tâm đến uống. Nhưng tiếc là, Thanh Tâm khi uống vào không có cảm giác gì cả. Cậu ta vẫn cảm thấy cơ thể vô cùng nặng trĩu, vô cùng mệt mỏi.
Sau hơn 10 phút càn quét dược liệu, Thanh Tâm đứng cạnh Âu Minh, hí hửng nói:
“Thôi… như này được rồi.”
Thanh Tâm mở túi không gian ra, hiện ra bên trong đầy bồn đầy bát. Dược liệu bị chiếm một nửa không gian, xoong nồi thì bị cậu dùng làm vật đựng Linh Tuyền.
Nhìn qua khu dược liệu trước mặt, thấy số dược liệu ít đi 1/3 thì cậu liền vui vẻ. Cậu hếch mũi lên, như thể việc nhổ đi 1/3 dược liệu là một thành tựu to lớn.
“Cậu không định lấy thêm à?”
Âu Minh nghi hoặc hỏi, cậu thấy dược liệu còn rất nhiều và không gian trong túi vẫn còn kha khá.
“Vậy đủ rồi, tham lam thì hại chết người.”
Thanh Tâm lắc đầu, cậu đi ra sau, leo lên lưng của Âu Minh, sụi lơ người trên đó.
“Chả phải vừa nãy cậu còn chạy nhảy được sao?”
“Tiền tài khiến con người ta mạnh mẽ, nhưng khi đã đủ thì sẽ khiến con người mất đi động lực.”
Thanh Tâm nói xong câu đó liền im lặng, Âu Minh nghe vậy khóe miệng giật giật, cậu thật sự muốn ném tên này xuống. Nhưng vì dược liệu cùng Linh Tuyền phần của cậu đều để trong túi không gian của cậu ta, nên cậu đành phải nhịn.
“Đi thôi.”
Cả hai người từ từ đi ra ngoài, Bạch Phong Lang cái đang nằm ở ổ cho ba sói con bú, nó ngẩng đầu, gật đầu cảm ơn họ rồi nhìn xuống con mình. Còn con Bạch Phong Lang đực đang đứng ở ngoài cửa hang, ánh trăng chiếu xuống khiến nó hiện ra sự uy nghiêm của bậc quân vương.
Nghe thấy tiếng bước chân tiến đến, Bạch Phong Lang quay đầu nhìn hai người. Ánh mặt không còn sát ý hay sự cảnh giác từ đầu, mà ánh mắt hiện tại của nó hiện lên sự biết ơn cùng với sự tán thưởng của một vị vua.
Bạch Phong Lang ngửa đầu tru lên một tiếng, tiếp đó tứ phương tám hướng như đáp lại tiếng tru của nó, từng tiếng tru dần được hợp lại. Khiến cho khu rừng vốn đang yên tĩnh dần náo niệt lên.
Nó cúi đầu, cắn một phần lông trước ngực rồi đưa cho Âu Minh. Đưa xong, nó gật đầu một cái, tiến vào bên trong, đứng cạnh ổ nhìn vợ cùng con của nó.
Âu Minh ngơ ngác nhận lấy, sau đó dõi theo bóng lưng của Bạch Phong Lang. Cho đến khi Thanh Tâm lên tiếng, thì cậu mới cho nhúm lông vào túi áo rồi quay người đi ra cửa hang. Nhảy lên cành một cái cây gần đó, biến mất trong màn đêm.