Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình
  2. Chương 47: Giao lưu (11) - Giữa sống và chết
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 47: Giao lưu (11) – Giữa sống và chết

Cá: nói trước là chap này tác hơi lạm dụng ngoặc kép “” nhé, điều đó có thể khiến mọi người khó chịu. Mong mọi người thông cảm hoặc góp ý cho tác.

…

“Thanh Tâm” đứng trên cành cây, ánh mắt lạnh nhạt liếc xuống Bạch Phong Lang đang nhe răng ở dưới. Những con sói cấp thấp đã bị uy áp từ cả hai dọa chạy thục mạng, chúng run rẩy đứng nép dưới một gốc cây xa, thò đầu ra nhìn về phía trận chiến.

“Chậc… với thân thể của tên nhóc này, lao vào thì chỉ có chết. Chỉ còn cách này thôi…”

“Cậu” giơ tay về phía trước, miệng lẩm bẩm.

“…Nghịch Thủy Kiếm.”

Từ trong tay cậu, dòng nước màu đen không rõ từ đâu đang quy tụ vào nhau. Chúng dần tạo thành một cây kiếm đen tuyền.

Thanh kiếm đen tuyền dài hơn một mét, lưỡi thẳng, mảnh nhưng lại vô cùng sắc bén, nó sắc đến mức chiếc lá vừa bay đến đã tự chia làm đôi. Chuôi kiếm thon dài, không có tạo hình hay hoa văn lộng lẫy, chỉ đơn thuần là một thanh kiếm đen tuyền được tạo ra bằng nước.

“Chậc… sức mạnh của tên nhóc này đúng là phế vật. Chỉ là mô phỏng Nghịch Thủy Kiếm cũng không làm được.”

“Thanh Tâm” tặc lưỡi, giọng nói đầy ghét bỏ. Hiện tại, trước mắt cậu là một thanh kiếm đen tuyền, nhưng nhìn kĩ thì nó trông vô cùng mờ nhạt, mờ nhạt đến mức có thể nhìn qua được phía bên kia thanh kiếm.

“Thôi… như này cũng được rồi.”

“Cậu” xoay nhẹ cổ tay, chĩa kiếm về phía Bạch Phong Lang, ánh mắt thoáng hiện lên tia nguy hiểm.

Bạch Phong Lang cảm nhận ánh mắt của “cậu” nó tru lên một tiếng vang dội. Há miệng, giữa hàm nó dần hình thành nên một quả cầu xoáy tròn. Sau một hồi tụ lực, nó liền phóng ra một cơn lốc xoáy về phía “cậu.”

Chiêu đó chính là chiêu mà quét sạch cả một khu vực cây cối, nếu “cậu” trúng chiêu này thì chỉ có chết.

Nhưng “Thanh Tâm” chỉ nhếch miệng, “cậu” đưa thanh kiếm ra sau, nguyên tố thủy dần hội tụ tại lưỡi kiếm. “Cậu” chém về phía trước, một vết chém bằng nước đen tuyền to lớn hiện ra, đối đầu trực diện với lốc xoáy đang tiến đến.

Tưởng chừng vết chém bằng nước sẽ bị cuốn đi, nhưng không. Không rõ vì sao, khi vết chém chạm vào lốc xoáy, thì lốc xoáy nhanh chóng bị tiêu tan và vết chém cũng dần bé lại.

Nhưng cũng chỉ bé lại mà thôi, vết chém vẫn lao vun vút về phía trước. Chém trúng Bạch Phong Lang, tuy không khiến nó trầy da, nhưng cũng đã cắt rơi vài sợi lông của nó, rơi lả tả xuống đất.

“Grừ!”

Bạch Phong Lang bị chém trúng liền khựng lại, nhưng nó nhanh chóng trùng người xuống, vào tư thế muốn xông lên. Chính nó cũng không ngờ, một con khỉ nhảy nhót từ nãy giờ, hiện tại lại có thể phản kháng nó, thậm chí khiến nó rơi mất vài sợi lông.

“Thân thể tên nhóc phế vật này phải yếu kém đến mức nào chứ? Đến cả việc đả thương con chó kia cũng làm không được.”

“Thanh Tâm” đưa tay lên xoa trán, “cậu” thở dài, giọng nói đầy uể oải, mang theo sự ghét bỏ cùng khinh bỉ không hề che giấu.

Trong lúc “cậu” đang than vãn, Bạch Phong Lang không rảnh rỗi đứng chờ. Nó tru lên một tiếng, cơ thể nó dần phát sáng, kèm thêm ánh sáng đến từ mặt trăng. Hiện tại nó không khác gì một thần thú tượng trưng cho mặt trăng.

Bạch Phong Lang lao lên, tốc độ của nó vô cùng nhanh. Thoắt cái đã xuất hiện trước mặt “cậu” nó há cái miệng to lớn ra, nhằm nuốt chửng “cậu”.

Trong chớp mắt, hơi thở tanh nồng phả thẳng vào mặt, hàm răng trắng muốt như lưỡi dao đã ở ngay trước người.

“Hừ!”

“Thanh Tâm” khẽ hừ một tiếng, nhanh chóng quơ kiếm lên phòng thủ, tiện dùng lực va đập mà bay ra sau.

Hai bên, một người, một thú bay ra xa. Lưng của Thanh Tâm bị va đập bởi vô số cái cây, phá hủy chúng trên đường bay. Sau một hồi thì hai bên liền đáp xuống đất, “cậu” ho ra một ngụm máu, chống kiếm xuống đất khó nhọc mà đứng.

“Nếu như ta còn giữ lại cơ thể hoặc sức mạnh của mình, thì con chó như ngươi chả đủ để ta nhét kẽ răng.”

“Cậu” khó chịu mắng một tiếng. Tiếp đó, cơ thể Thanh Tâm lại được bao bọc bởi năng lượng màu trắng, vết thương trên người, thậm chí cả nội tạng cùng phần xương bị gãy bên trong đều được hồi phục.

“Được rồi… tiếp tục nào!”

Cảm nhận được cơ thể tràn trề. Không thể bị động nữa, “cậu” cầm chặt thanh kiếm, lao lên phía trước, nhảy lên chém xuống Bạch Phong Lang.

Keng!

Âm thanh va chạm vang vọng như kim loại chém vào nhau. Tia lửa tóe sáng giữa màn đêm, rơi lả tả xuống đất như bông pháo hoa được đốt.

Bạch Phong Lang đứng đó chẳng thèm né tránh. Bộ lông bạc của nó dựng đứng, từng sợi lông như thép cứng, phát sáng dưới ánh trăng, tựa một lớp áo giáp bất khả xâm phạm.

“Chậc…”

“Thanh Tâm” tặc lưỡi một cái, xoay cổ tay, dùng thanh kiếm làm điểm tựa, hất cơ thể ra phía sau Bạch Phong Lang. “Cậu” tiếp đất một cách hoàn hảo, quay đầu chạy thẳng về phía hang trước đó.

Mặc dù, không rõ vì sao Âu Minh lại nói vào hang mới sống, nhưng vì là tộc Tiên. Nên “cậu” không nghĩ Âu Minh sẽ nói dối.

Bạch Phong Lang quay đầu thấy “cậu” chạy về phía hang động thì vô cùng tức giận. Nó gầm lên một tiếng, lao nhanh như viên đạn về phía “cậu”. Nó giơ móng vuốt mang theo ma lực Phong cuồn cuộn hướng về phía trước.

“Muốn dùng chiêu này để tấn công? Xui cho ngươi rồi!”

“Thanh Tâm” nhảy lên, xoay người chém một đường chém bằng nước rồi tạo một mộc cầu dưới chân, đạp mộc cầu đó rồi nhảy lên trên cao, hạ xuống cành cây gần đó rồi dùng hết tốc lực lao nhanh về phía hang.

Móng vuốt khi chạm vào vết chém chém nước, thì nguyên tố Phong lại bị triệt tiêu không rõ lí do. Nó vồ hụt, dậm chân xuống đất, tạo thành một lỗ nhỏ hình bàn chân của nó. Nhưng không vì thế mà nó dừng lại, nó tiếp tục giơ móng vuốt, lao lên. Chỉ có điều, lần này nó hoàn toàn sử dụng sức mạnh thuần túy, không hề có chút ma lực nào.

“Dùng sức mạnh thân thể sao? Càng đúng ý ta.”

Thấy Bạch Phong Lang lao đến cào hoàn toàn bằng vuốt. “Thanh Tâm” nhếch mép cười, xoay người đưa cây kiếm lên trước ngực và triệu hồi hai chiếc khiên, một Mộc, một Thủy về phía trước.

Crắk… Keng!

Hai chiếc khiên nhanh chóng bị vỡ vụn, Móng vuốt của Bạch Phong Lang liền đối chọi với Nghịch Thủy Kiếm. Hai thứ chạm vào nhau tóe ra tia lửa, mặc dù được làm bằng nước nhưng không ngờ Nghịch Thủy Kiếm lại có đặc tính giống như kim loại.

Nhưng dù vậy, Nghịch Thủy Kiếm suy cho cùng cũng chỉ được tạo ra bởi sức mạnh từ Lõi của Thanh Tâm. Nên nó cũng nhanh chóng nứt vỡ ra từng mảng, khi nó vỡ vụn, từng tia nước từ thân kiếm bị bắn ra ngoài, kèm theo dải máu đến từ Thanh Tâm.

Tuy có kỹ thuật cùng sức mạnh nguyên tố từ bóng đen, nhưng suy cho cùng đó vẫn là thân thể và sức mạnh của Thanh Tâm. Dù đó có là người có sức mạnh vô song đi nữa thì người đó vẫn bị giới hạn bởi cơ thể của một người trị liệu sư, cũng như một nguyên tố sư Lõi Ngưng Tụ đỉnh cấp. Để đấu và chiến thắng Lang Vương cấp 5 bằng sức mạnh đấy là điều vô cùng viển vông.

Nhưng “Thanh Tâm” lại mỉm cười như thể chiến thắng. “Cậu” nương theo lực va chạm mà bay vun vút về hướng hang động, may mắn là không có cái cây nào chặn đường bay, “cậu” cứ thế tiến một đường thông suốt.

Bạch Phong Lang như nhận ra gì đó, nó nhanh chóng vận nguyên tố, phi hết tốc lực về phía “cậu”. Nó há miệng, từ miệng nó hình thành lốc xoáy hướng về phía “cậu”.

“Thanh Tâm” nhíu mày khi thấy lốc xoáy đang tiến gần mình. Hiện tại “cậu” chỉ còn cách miệng hang khoảng 10 mét, nhưng bây giờ “cậu” không có Nghịch Thủy Kiếm để chém tan lốc xoáy, nếu ăn trọn thì chết là cái chắc.

“Để thiếp.”

Trong đầu có một giọng nói mềm mại truyền đến. “Thanh Tâm” nghe vậy liền mỉm cười, nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể, để lại quyền kiểm soát cơ thể cho giọng nói đó.

“Bạch Thuẫn.”

“Thanh Tâm” mở mắt ra, trước người “cậu” xuất hiện một chiếc khiên bằng gỗ. Chỉ có điều, chiếc khiên đó thay vì là màu xanh lục quen thuộc, thì nó lại có màu trắng tinh khiết.

Uỳnh!

Lốc xoáy va chạm với chiếc khiên. Chiếc khiên rung lên một hồi, trên bề mặt xuất hiện những vết nứt nhỏ như mạng nhện. Nhưng thay vì tan vỡ thì nó lại hoàn toàn chặn đứng được chiêu thức của một ma thú cấp 5.

“Thanh Tâm” dùng chiếc khiên làm bàn đạp, đạp lên nó rồi dùng lực đẩy mạnh cơ thể về phía sau. Nhờ đó mà “cậu” thành công tiến vào bên trong hang động.

Có vẻ khi vào hang đã hoàn thành “nhiệm vụ” của “họ”. “Thanh Tâm” từ từ nhắm mắt, cậu bay vào đập xuống nền đá cứng. Nhưng trước khi rút lui, thì bóng trắng cũng đã sử dụng sức mạnh của mình để chữa thương hoàn toàn cho cậu.

Uỳnh!

Con sói tiến đến, dùng bàn chân của mình để đè “thi thể” dưới chân. Nó há mồm, định cắn một lần để kết thúc tất cả. Nhưng lại có một giọng nói cất lên và cảnh tượng đó khiến nó khựng lại.

“Lang Vương, nhìn ở đây này!”

Chỉ thấy ánh sáng từ mặt trăng trên trần hang chiếu xuống, hiện ra khung cảnh Âu Minh đang cầm trên tay là một thanh đoản kiếm, mũi kiếm hướng về phía bụng của một con Bạch Phong Lang đang nằm đó.

Con Bạch Phong Lang đó có hình thể bé hơn con Bạch Phong Lang trước đó, hơi thở nó yếu ớt, ánh mắt khẽ híp mở, gục đầu ở một bên. Phía bụng nó vô cùng to, điều đó nói lên việc nó đang mang thai. Nhưng lại mang thai trong tình trạng cực kỳ tồi tệ.

“Nếu mày còn muốn vợ con của mày không bị thương, thì tốt nhất đừng có ý định giết cậu ta.”

“Grừ…”

Bạch Phong Lang gầm lên trầm thấp, nhưng không tiến thêm bước nào. Bàn chân to lớn vẫn đè trên cơ thể Thanh Tâm, nhưng hiện tại nó đã không còn ý định giết cậu ta nữa. Ánh mắt nó ánh lên sát ý nồng nặc, nhìn chằm chằm về phía Âu Minh.

Không khí trong hang động như bị đông cứng lại. Chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài truyền vào, hòa cùng hơi thở nặng nề của cả hai phía.

Âu Minh thầm đổ mồ hôi, bàn tay cầm kiếm thì kiên định, bàn tay còn lại thì run rẩy bị cậu ta giấu sau lưng.

“Tốt nhất là mày không nên có ý định gì cả. Nếu mày giết cậu ta, thì tao cũng sẽ khiến vợ con mày đi theo.”

Mặc dù Bạch Phong Lang không hiểu Tiên tộc kia đang nói gì, nhưng nó nhận thấy ánh mắt quyết liệt của Âu Minh cùng sinh mạng của vợ con đã khiến nó chùn bước.

Trong lúc hai bên đang vô cùng căng thẳng, thì bỗng nhiên lại có một giọng nói mệt mỏi được cất lên.

“Khụ… Ồ… Cậu…”

Thanh Tâm chậm rãi mở mắt, cảm nhận được sự khó thở khi bị một vật nặng đè lên người, cậu thầm quan sát và suy nghĩ về mọi chuyện xung quanh.

‘Rõ ràng là mình phải chết rồi chứ? Sao hiện tại lại ở trong hang? Với cả, tại sao thương thế trên người mình được hồi phục rồi?’

Có vô số câu hỏi hiện ra trong đầu cậu, nhưng sẽ chẳng có ai hiện ra để trả lời cả. Cậu nhanh chóng quay đầu nhìn xung quanh, chỉ thấy mọi thứ tối đen. Chỉ có hai thứ nhìn rõ là Bạch Phong Lang đang đè cậu dưới chân và Âu Minh đang chĩa đoản kiếm vào bụng con Bạch Phong Lang nào đó.

Nhìn vào cái bụng to lớn và hình thể bé hơn con trước mặt, Thanh Tâm nhanh chóng nhận ra đó là một con Bạch Phong Lang cái đang mang thai.

Có lẽ Thanh Tâm không nhận ra một điều. Đó là, tại sao lúc này tinh thần của cậu lại vô cùng minh mẫn? Và, tại sao cậu lại có thể bình tĩnh như vậy?

“Tâm? Cố gắng lên.”

Thấy Thanh Tâm vẫn tỉnh táo thì Âu Minh thoáng thở phào, cậu chuyển ánh mắt về phía Bạch Phong Lang trước mặt nói:

“Lui lại! Tránh xa cậu ta ra!”

Âu Minh thét lên, dí mũi kiếm lại gần một chút về phía bụng Bạch Phong Lang cái.

“Grào!”

Bạch Phong Lang tức giận, nói gầm lên một tiếng, nhưng cũng làm theo lời cậu mà lùi lại.

Thanh Tâm cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng, nhanh chóng hít thở một cách chậm rãi. Cậu muốn đứng dậy, nhưng nhận ra cơ thể vô cùng nặng nề. Cảm giác như cơ thể bị đè bởi một ngọn núi to lớn, chỉ có mỗi phần đầu là nhẹ nhàng.

“Tâm, đến đây nhanh đi.”

Âu Minh thúc dục Thanh Tâm. Nếu cậu tiến đến đỡ cậu ta, thì chắc chắn cả hai sẽ chết, nên tốt nhất là đứng đây đe dọa Bạch Phong Lang, để Thanh Tâm từ lết đến.

Không phụ sự “kỳ vọng” của Âu Minh, Thanh Tâm thực sự lết đến. Chỉ là, cậu ta dùng đầu của mình để lết. Mặc dù trông rất khó coi, nhưng vì mạng sống thì sẽ chẳng có gì là khó coi cả.

“Con sói này… trúng độc rồi?”

Thanh Tâm lết đến gần, thấy được tình trạng của Bạch Phong Lang cái, liền nhanh chóng nhận ra.

“Chuyện đó để sau đi, hiện tại nên nghĩ cách làm sao để thoát ra đã.”

Âu Minh đổ mồ hôi, ánh mắt vẫn dán chặt vào Bạch Phong Lang đang nhăm nhe nhìn họ. Bây giờ, chỉ cần cậu lơ là một chút, là Bạch Phong Lang sẽ tiến đến xé xác cả hai.

“Minh, xin lỗi vì kéo cậu vào vụ này.”

“Đừng nói như thể cả hai chắc chắn chết thế.”

Âu Minh cắn chặt răng, ánh mắt tuy dán chặt vào Bạch Phong Lang, nhưng cậu vẫn cố gắng nhìn xung quanh, xem có cách nào để cả hai thoát thân hay không.

“Không hẳn là chết. Nhưng có một cách sống, cậu có dám đặt cược mạng mình không?”

Giọng nói Thanh Tâm vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến Âu Minh phải rùng mình.

“Ha… có gì thì làm luôn đi. Cùng lắm là chết ở đây, tôi không sợ duy nhất thứ đấy.”

Âu Minh nhếch mép cười một tiếng, tuy đầu vẫn đổ mồ hôi vì căng thẳng, nhưng hiện tại cậu lại như thể không xem việc chết là chuyện gì to tát.

“Xin lỗi nhé, còn tôi thì sợ chết lắm.”

Thanh Tâm cố gắng điều khiển cơ thể của mình, cậu cảm giác hiện tại cơ thể mình như một con robot bị gỉ sét vậy. Cậu run rẩy thò tay vào túi không gian, lấy ra một ống thuốc giải độc khẩn cấp.

‘May mà túi không gian không bị sao.’

Thanh Tâm cố gắng kéo lê cơ thể nặng nề về phía đầu của Bạch Phong Lang cái. Cậu khó nhọc ngồi dậy, nâng miệng nó đặt lên chân mình, mở ống thuốc ra.

Bạch Phong Lang cái mệt mỏi mở mắt, nó thở ra từng hơi thở yếu ớt mà nặng nề. Nó muốn phản kháng, nhưng với tình trạng hiện tại có nó thì nó chỉ có thể nằm im chịu trận.

Thấy ánh mắt mệt mỏi nhưng quật cường của một người mẹ đang mang thai. Thanh Tâm ánh mắt hiện lên sự hòa ái, cậu đưa tay xoa miệng của con Bạch Phong Lang cái, rồi cố gắng nói một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

“Xin lỗi nhé, nhưng hiện tại chỉ có mày mới cứu được bọn tao thôi. Yên tâm, tao sẽ không hại mày và con mày đâu. Muốn sống sót, thì uống thuốc này đi.”

Nói xong cậu liền đổ thuốc vào miệng con sói. Bạch Phong Lang cái thấy được ánh mắt của cậu thì nó thoáng dao động, hiện tại nó không rõ thứ mà nhân loại trước mắt cho nó uống là gì. Nhưng bản năng sinh tồn đã mách bảo nó hãy nuốt đi, vì thế nó cố gắng nuốt từng ngụm thuốc cho đến hết.

Bạch Phong Lang ở cách xa nhìn thấy vậy liền gầm lên một tiếng, nó nhe nanh trợn mắt nhìn Thanh Tâm đang cho vợ nó uống thứ gì đó. Nếu vợ nó có mệnh hệ gì, thì chắc chắn hai tên nhân loại này sẽ chết không còn xương.

Con Bạch Phong Lang cái uống xong liền nhắm mắt, sau một hồi thì nó lại mở mắt ra. Mặc dù ánh mắt vẫn hiện lên sự mệt mỏi, nhưng sự nặng nề đã giảm đi rất nhiều.

“Ư… ử…”

Nó khó nhọc nhìn về phía con Bạch Phong Lang ở xa, khẽ ư ử hai tiếng. Thanh Tâm hiểu ý, cậu nói với Âu Minh đang căng thẳng là kéo cậu qua một bên.

Dù không muốn, nhưng thấy ánh mắt chắc thắng của cậu ta, thì Âu Minh liền cắn răng, hạ kiếm xuống, kéo Thanh Tâm qua đứng sau lưng con Bạch Phong Lang cái.

Bạch Phong Lang vốn muốn lao lên xé xác hai tên kia ra, nhưng khi nó nghe thấy tiếng ư ử của vợ, thì nó liền tiến đến. Nó dụi đầu về phía con Bạch Phong Lang cái, sau đó liếm khóe mắt của vợ nó.

Cả hai dường như đang giao tiếp với nhau, Bạch Phong Lang đực thì khẽ tru vài tiếng, còn Bạch Phong Lang cái thì ư ử một cách khó nhọc.

Sau một hồi trao đổi, thì Bạch Phong Lang đực liền tiến đến trước mặt hai người. Nó cúi thấp đầu, quỳ hai chân về phía trước.

“Nó đây là?”

“Đặt cược đúng rồi.”

Thanh Tâm thấy nguy hiểm đã qua liền thở phào, sau đó cậu lại giải thích cho Âu Minh đang đỡ cậu ở bên cạnh.

“Có vẻ nó chỉ đang canh giữ không cho ai lại gần vợ nó mà thôi. Vợ nó bị trúng độc, vốn mang thai đã yếu ớt thì trúng độc lại càng yếu ớt thêm. Có lẽ đó là lý do vì sao nó kêu gọi đàn sói đuổi cùng giết tận. Vì nó muốn tạo một khu vực an toàn hoặc là săn bắt mang về cho vợ nó ăn lấy sức mà thôi.”

“Vậy… giờ hai chúng ta sống rồi hả?”

Âu Minh ngơ ngác nhìn Bạch Phong Lang đang quỳ hướng về phía mình, cậu vừa vui vừa sợ với trải nghiệm hiện tại. Vui vì được ma thú cấp 5 quỳ hướng mình, sợ là nó sẽ lao lên giết cả hai.

“Ai biết, giờ xem ý nó như nào đã.”

Vừa dứt lời, cả hai người thấy Bạch Phong Lang đã ngẩng đầu lên. Hiện tại nó không còn sát ý nữa, nó tiến đến cắn lấy Thanh Tâm rồi kéo về một phía.

Thanh Tâm hiện tại vô cùng yếu ớt, cậu bị nó kéo liền ngã về phía nó. Bạch Phong Lang thấy vậy liền dùng hàm của mình để giữ cậu, nó ngậm cậu trong miệng, đi về phía đầu vợ nó rồi nhả cậu ra. Nó huých vào người cậu một cái, rồi dùng lưỡi liếm vợ mình như thể nói cậu cứu vợ nó.

Âu Minh vốn định giữ cậu lại, nhưng nhận lại là ánh mắt sắc bén của Bạch Phong Lang. Cậu ta liền buông tay ra, mặc cho Bạch Phong Lang kéo cậu ta đi.

‘Xin lỗi nhé Tâm, nhưng tôi không làm gì được.’

Âu Minh thầm xin lỗi trong đầu rồi đứng tại chỗ nhìn về phía Thanh Tâm. Im lặng xem cậu ta sẽ làm gì, vì hiện tại mạng sống của cả hai đều dựa vào hành động của Thanh Tâm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Tuyệt Thiên Vũ Đế
Tuyệt Thiên Vũ Đế
Tháng 5 3, 2026
tren-troi-co-gian-khach-san.jpg
Trên Trời Có Gian Khách Sạn
Tháng 2 19, 2025
vo-tuong-binh-chung-he-thong-bat-dau-mot-van-ham-tran-doanh.jpg
Võ Tướng Binh Chủng Hệ Thống, Bắt Đầu Một Vạn Hãm Trận Doanh
Tháng 2 1, 2026
ta-cong-duc-vo-luong-nuong-tu-la-yeu-lai-co-lam-sao.jpg
Ta Công Đức Vô Lượng, Nương Tử Là Yêu Lại Có Làm Sao
Tháng 12 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP