Chương 46: Giao lưu (10) – cận kề cái chết
Huỵch… huỵch… huỵch…
Hai bóng người lao vun vút qua từng cành cây, họ di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, không gây ra quá nhiều tiếng động.
“Này.”
“Gì?”
“Chỉ hai người có phải hơi nguy hiểm không? Cậu với tôi đang tìm hiểu là cả một đàn sói hơn năm mươi con đấy.”
Âu Minh vừa nói vừa nhảy qua từng cành cây. Cành cây như không cảm nhận được đã có người bước lên, nó vẫn sừng sững không lay động.
Thanh Tâm cũng làm như vậy, hai người cứ thế mà đi song song với nhau.
“Hết cách rồi, nếu không làm rõ, e rằng cả đám gặp nguy hiểm mất.”
“Cả đám gặp nguy hiểm?”
Âu Minh nhíu mày.
“Ừ, cậu có chú ý rằng, trên đường đi thì vẫn thấy lác đác một vài con sói không? Mặc dù chúng trốn rất kĩ, nhưng ánh sáng từ mắt chúng thì không như vậy. Nếu không tìm hiểu, tôi sợ rằng ngày mai chúng lại đến, khi đó thì tất cả sẽ gặp nguy hiểm.”
Thanh Tâm từ từ giải thích. Sau đó, cậu tiếp tục nói tiếp:
“Hiện tại chỉ còn người bên tổ hậu cần, cùng một vài người là không bị thương. Nhưng họ quá yếu, tôi quan sát được cậu là mạnh nhất trong đám nên mới mời cậu theo cùng.”
“Tôi có nên cảm thấy vinh dự không?”
Âu Minh khóe miệng giật giật, cậu không ngờ chỉ vì mình còn khỏe nhất đám liền bị kéo đi. Nhưng cậu cũng nhanh chóng mỉm cười, được người khác khen mạnh mẽ đối với cậu là điều vô cùng sung sướng.
“Vậy thì cứ coi đấy là một lời khen đi.”
Thanh Tâm nhún vai, trả lời một cách nửa vời.
“Đến rồi.”
Âu Minh dừng lại, ra hiệu với Thanh Tâm đang đứng trên một cành cây gần đó.
Trước mặt họ hiện tại có khoảng 5 con sói đang tuần tra xung quanh, chúng nhìn ngó xung quanh rồi đưa mũi xuống ngửi, vô cùng cảnh giác. May mắn là trên đường hai người đã phát hiện và bôi một loại cỏ che mùi trên người, nên chúng hiện tại không thể ngửi thấy họ.
“Tại sao chúng lại cảnh giác như vậy?”
Thanh Tâm nhẹ nhàng nhảy sang cành mà Âu Minh đang đứng, hai người khẽ thì thầm với nhau.
“Không rõ, có lẽ do tổn thất hơn hai mươi con sói nên cảnh giác chăng?”
Âu Minh nhíu mày nhìn xuống, sờ cằm suy tư.
“Đi tiếp thôi, cậu với tôi tiến vào lãnh thổ của chúng rồi, nên cẩn trọng hết mức có thể.”
Âu Minh gật đầu, hai người cúi người, nhảy qua từng cành cây một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Hiện tại hai người đang trong tình thế vô cùng nguy hiểm, nếu lỡ chân một cái liền bị cả đàn sói truy sát.
Càng vào sâu, họ càng thấy rất nhiều đám sói trong trạng thái cảnh giác cao độ. Chúng như thể tạo thành một lớp phòng thủ, càng vào sâu thì lớp phòng thủ càng dày.
“Này, cậu có nghĩ chúng nó đang bảo vệ thứ gì đó không?”
“Không chắc, nhưng có lẽ là vậy. Có lẽ đó là lí do vì sao chúng đuổi chúng ta ra xa, nhưng nếu thế thì sao phải đuổi cùng giết tận?”
Hai người hiện đang ghé sát vào tai nhau để nói, họ nín thở cúi thấp người, giảm sự hiện diện của bản thân nhiều nhất có thể. Vì hiện tại dưới chân họ, hay nói đúng hơn là dưới đất đang có hơn 20 con sói chăm chú nhìn xung quanh.
“Ở kia…”
Âu Minh chỉ về một hướng, nói đúng hơn là chỉ về phía cửa một hang động. Cửa hang được lũ sói bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt, chúng như thể đang bảo vệ một thứ vô cùng quan trọng, không dám lơ là mà nghiêm chỉnh đứng trước cửa hang.
“Chúng đang canh gì vậy? Bảo vật? Hay chỗ ở của đầu đàn?”
“Không rõ nữa, có dám vào không?”
“Không, quá mạo hiểm. Giờ có lẽ nên quay lại thôi.”
Trong lúc hai người đang trao đổi với nhau, bỗng nhiên có một tiếng sói tru đầy vang vọng.
HÚÚÚÚÚ!
Cơ thể họ như bị cả ngọn núi đè xuống, cả hai người thầm hô không ổn trong đầu. Tiếp đến là một vết chém bằng gió lao từ trong hang ra, vun vút về phía cành cây mà hai người đang đứng.
Cả hai cắn răng, điều động hết lực mana trong lõi để tránh thoát áp lực trên người. Khi giải được áp lực, hai người nhanh chóng nhảy tách sang hai bên.
Bùm!
Cành cây, bao gồm cả thân cây đều nổ tung, mảnh vụn bay tán loạn. Cả hai vừa đáp xuống cành cây bên cạnh đã lập tức vận mana che chắn, ánh mắt đồng loạt hướng về cửa hang.
Từ trong bóng tối, một tiếng gầm trầm thấp vang vọng:
“Grừ…”
Âm thanh ấy không giống lũ sói thường, nó dày đặc sát khí, mang theo áp lực khiến cả không gian như chấn động. Cỏ cây xung quanh khẽ run lên, lũ sói đang đứng trước hang lập tức dạt ra hai bên, hạ thấp đầu xuống, tru gầm nho nhỏ như đang thần phục.
Từ cửa hang, một bóng đen khổng lồ từ từ bước ra. Đó là một con sói to gấp ba lần sói thường, lông bạc xám, từng sợi dựng đứng như thép, đôi mắt vàng rực như ngọn đuốc. Mỗi bước nó đi, mặt đất lại rung lên nhè nhẹ.
“Lang Vương – Bạch Phong Lang. Không thể nào, sao lại có lang vương ở hải đảo?!”
Âu Minh cắn đầu lưỡi cố giữ bình tĩnh, cơ thể không tự chủ được mà đổ mồ hôi lạnh.
Áp lực từ Bạch Phong Lang khiến hai người có cảm giác như phổi bị bóp nghẹt. Rõ ràng đây không phải một ma thú cấp thấp.
Bạch Phong Lang ngẩng cao đầu, tru lên một tiếng dài.
HÚÚÚÚÚÚÚÚ!
Cả khu rừng như dậy sóng. Tiếng sói tru liên tiếp từ bốn phương tám hướng vang vọng, chúng như thể đáp lại lời của vị vua, bao vây lấy hai người ở dưới.
Ngay sau tiếng tru, Bạch Phong Lang há miệng, một luồng gió xoáy dữ dội bùng phát từ họng nó, cuốn lá cây thành lốc xoáy, lao thẳng về phía Thanh Tâm và Âu Minh.
“TRÁNH ĐI!”
Thanh Tâm hét lên, cậu bọc cơ thể bằng mana rồi nhanh chóng nhảy sang cây bên cạnh. Âu Minh chưa cần cậu nói đã làm trước, chỉ thấy cậu ta bọc mana vào chân, nhảy một bước vọt ra xa.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Lốc xoáy lao về phía trước, nó đủ mạnh để làm bật gốc vài cái cây to. Cho dù đã ở cách xa lốc xoáy, nhưng hai người cũng phải bám víu vào cái cây mình đang đứng, cố gắng hết sức để không bị cuốn vào lốc xoáy.
Sau khi cảm thấy lốc xoáy đã tan, hai người lúc này mới mở mắt ra nhìn. Nhưng cả hai đều nhanh chóng tuyệt vọng, vì nơi trước đó họ đứng, cả một khu vực đã bị dọn sạch, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Không để cho hai người thở dốc, Bạch Phong Lang liền giơ hai chân trước của mình lên, từ móng vuốt của Bạch Phong Lang, dần hình thành nên lưỡi dao bằng gió vô cùng sắc bén. Nó nhắm chuẩn hai người mà chém một nhát.
Âu Minh quả quyết đạp lên thân cây, phi tốc lên trên cao. Vì thế mà may mắn né được đòn hiểm, chỉ có điều, hiện tại chỗ “đứng” của cậu ta không tốt chút nào.
Thanh Tâm thì không may như vậy, dù cậu có mạnh hơn trị liệu sư bình thường thì cậu vẫn là trị liệu sư. Tuy đã né, nhưng không nhanh bằng Âu Minh. Lưỡi dao sượt qua eo cậu, khiến cho eo cậu bị rách một mảng lớn, máu từ đó mà chảy ra.
Thanh Tâm nhíu mày sâu, cắn chặt răng nhịn lấy đau đớn, đưa tay ra bịt lấy miệng vết thương. Điên cuồng sử dụng phép trị thương lên eo, nhưng khả năng hồi phục hiện tại là vô cùng thấp, do cậu đã dính ma lực từ Bạch Phong Lang.
“TÂM! RÚT THÔI!”
Âu Minh đang ở trên trời đang rơi xuống hét to.
“KHÔNG… khục… KHÔNG CHẠY… ĐƯỢC ĐÂU!”
Thanh Tâm hét lớn, nhưng cậu hoạt động liền động vào vết thương ở eo, khó khăn hét thành câu hoàn chỉnh.
Âu Minh nghe vậy liền cắn chặt răng, cậu cũng biết là chạy thoát khỏi Lang Vương là điều vô cùng viển vông.
Vương là một chức danh dành cho ma thú. Muốn có chức danh đó, thì chúng ít nhất phải đạt ma thú cấp 5 sơ cấp. Mà ma thú cấp 5 thì ngang với nguyên tố sư Lõi Cô Đặc, ngang cấp độ với Long Linh Tuyết.
Hiện tại hai người đang phải chiến đấu với ma thú, vượt ít nhất 3 đại cấp độ so với bản thân. Điều đó cũng nói lên việc, muốn chạy trốn là điều vô cùng khó khăn. Không những thế, mỗi một ma thú qua cấp 4 đều được thăng biến một lần, nên việc chạy trốn khỏi ma thú cấp 5 là điều không thể đối với hai người.
Bạch Phong Lang thấy hai người chưa chết, liền tiếp tục giơ móng vuốt lên chém về phía hai người.
Thanh Tâm cắn chặt răng, mặc kệ sự đau đớn đến từ vết thương. Cậu làm theo Âu Minh, dồn mana vào chân, nhảy một quãng xa né tránh. Nhưng khi nhảy đến cành cây, do vết thương phát tác mà cậu bị trượt chân. Trong thời gian ngắn ngủi suy nghĩ, cậu nhanh chóng dùng khuỷu chân kẹp vào cành cây.
Uỳnh!
Lưỡi dao phá vỡ thân cây mà cậu vừa đứng, mảnh gỗ bắn ra xung quanh, găm trúng cậu nhưng cậu không quan tâm. Cắn chặt răng dùng khuỷu chân kẹp chặt vào cành cây, không để rơi xuống vì xung kích. Mặc dù, việc đó càng khiến vết thương của cậu ngày càng nặng thêm.
Còn bên Âu Minh, cậu cố gắng xoay người, né đòn nhưng vẫn bị vết cắt sượt qua lưng, mặc dù không sâu như Thanh Tâm, nhưng cũng có rất nhiều máu chảy ra ngoài. Mặc dù bị chém trúng, nhưng ánh mắt cậu ta luôn nhìn chằm chằm Bạch Phong Lang.
Cậu tiếp xuống một cành cây gần đó, nhanh chóng suy tưởng, đưa ra kết luận trong chưa đầy một giây. Quay sang, hét to với Thanh Tâm.
“Tâm! Mặc dù không rõ như nào, nhưng nếu muốn sống thì chúng ta phải tìm cách vào trong hang. Có thể cậu sẽ không tin tôi, nhưng đó là cách duy nhất để cả hai sống sót!”
Thanh Tâm nghe xong không trả lời, cậu đang phải cắn răng không kêu thành tiếng, vì không chỉ vết thương đã bị rách thêm do cậu hoạt động mạnh, mà trên người cậu đang có vô số mảnh gỗ găm vào. Nhưng nghe Âu Minh nói cũng khiến cậu nhìn sang Bạch Phong Lang, nói đúng hơn là cái hang phía sau nó.
Bạch Phong Lang mặc dù không hiểu lời hai tên kia đang nói gì, nhưng thấy cả hai đều đang nhìn nó rồi nhìn cái hang đằng sau nó, thì nó liền nhe nanh, trợn mắt như thể hai người đạp trúng đuôi của nó.
Cả hai đều thấy Bạch Phong Lang nhe nanh như vậy liền hiểu ra. Mặc dù không biết bên trong có gì, nhưng nếu muốn sống thì có lẽ đó là đường sống duy nhất của họ.
“MINH! TÔI LÀM MỒI NHỬ, CẬU TÌM CÁCH VÀO ĐI!”
Thanh Tâm hét lên, cậu bao bọc cơ thể bằng Hào Quang Hồi Phục. Bên tay bắt đầu ngưng tụ một vật dài, có móc ở phía tay cầm. Trong tay cậu nhanh chóng hình thành một chiếc ô cán cong, đầu nhọn, thành phần hoàn toàn bằng gỗ.
‘Chào mừng trở lại…’
Thanh Tâm nhìn chiếc ô rồi thầm suy nghĩ. Cậu giơ chiếc ô lên phía trước, ở đầu ô bắt đầu hình thành thủy cầu. Cậu nhanh chóng bắn nó về phía Bạch Phong Lang. Thủy cầu lao vun vút, va vào lớp lông bạc cứng như thép của Bạch Phong Lang.
Cậu thấy Bạch Phong Lang có vẻ không quan tâm về thủy cầu đập trúng mình. Tiếp tục giơ ô lên, cầm như một khẩu súng, liên tục bắn thủy cầu về phía nó.
Thanh Tâm thầm cảm thấy may mắn vì có nguyên tố Thủy từ Thanh Linh. Nếu không, với nguyên tố Mộc của cậu thì việc này sẽ vô cùng khó khăn.
Bạch Phong Lang liên tục bị thủy cầu đập trúng liền tức giận, nó tru lên một tiếng. Giơ cả hai móng vuốt lên, chém một đường về phía cậu.
‘Cuối cùng cũng thu hút được nó.’
Thanh Tâm nhanh chóng nhảy lên trên cao, cố gắng tránh né lưỡi dao gió đang bay đến, hiện tại cậu không được phép sơ suất. Vì cậu đang bị thương ở eo, nếu chậm hoặc sơ suất một chút thôi, thì không chỉ cậu, mà thậm chí cả Âu Minh đều mất mạng.
‘Thật là kì lạ, tại sao nó cứ đứng ở phía cửa hang chứ.”
Cậu khó nhọc né tránh, mồ hôi ứa ra khiến cơ thể cậu cảm thấy lạnh lẽo.
‘Với cả, với một ma thú cấp Vương như nó, thì sao cứ phải dùng tấn công tầm xa. Thứ mà một con sói như nó không giỏi cơ chứ?”
Đúng như cậu nghĩ, một con ma thú dạng sói thường giỏi về cận chiến hơn là đánh tầm xa. Nhưng hiện tại, nó vẫn luôn sử dụng chiêu đánh tầm xa, chứ không hề tiến lên cận chiến với cậu.
Thanh Tâm thầm cảm thấy may mắn, vì nếu nó thực sự tiến lên cận chiến, thì cậu đã chết ngay từ khi nhìn thấy nó rồi.
‘Nó… đang che giấu thứ gì trong hang?’
Thanh Tâm càng chiến càng nhận ra sự khác thường. Lũ sói xung quanh bao vây, gầm gừ ở dưới đất, chỉ cần cậu trượt chân là chúng bâu vào cắn xé. Bạch Phong Lang thì chỉ đứng chặn ngay cửa hang, dùng phong kỹ tầm xa để ép lui cậu và Âu Minh, tuyệt không hề bước nửa bước ra ngoài.
“Khục…”
Thanh Tâm chống đầu ô xuống cành cây, hơi thở nặng nề, ánh mắt nặng trĩu, máu từ vết thương ở eo đã thấm đỏ nửa thân. Hiện tại cậu như thể sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.
‘Mất máu nhiều quá… bắt đầu bị hoa mắt, chóng mặt rồi…’
Mặc dù là vậy, nhưng ánh mắt của cậu vẫn quật cường, không chịu bỏ cuộc. Cậu cắn đầu lưỡi của mình, cơn đau khiến cậu tỉnh táo thêm đôi chút. Cậu đưa mắt nhìn chằm chằm Bạch Phong Lang, không có ý định để nó ra khỏi tầm mắt.
Bạch Phong Lang không có ý định để cậu hồi phục, nó tiếp tục giơ vuốt lên, chém về phía cậu.
Thanh Tâm vốn định tiếp tục nhảy để né tránh, nhưng cậu đã tới giới hạn. Cậu bung chiếc ô ra, tạo thành một chiếc khiên, giơ về phía trước, cầm cả hai tay. Nhưng với chiếc ô mỏng manh được tạo ra bởi cậu, thì làm sao có thể chặn được chiêu của ma thú cấp 5 chứ?
Chiếc ô rất nhanh liền bị nghiền nát, cậu cắn răng điều động tất cả mana để bảo vệ bản thân. Lớp bảo vệ của cậu cũng nhanh chóng bị nghiền nát, thân thể của cậu bay ra sau, va vào cành cây nào đó rồi treo lủng lẳng ở đó.
Trước ngực cậu bị xé ra một vết rất lớn, máu ào ào chảy ra, thấm đẫm chiếc áo cậu đang mặc. Trên dưới, đâu đâu cũng là máu. Thậm chí cả miệng của cậu cũng đang ọc ra rất nhiều máu do va đập.
‘Đến đây… thôi à…’
Thanh Tâm ánh mắt híp mở, hiện tại đầu óc cậu trống rỗng. Cậu từ từ nhắm mắt lại, mất đi ý thức. Nếu không phải vì còn hơi thở yếu ớt, thì có lẽ nhìn vào tưởng cậu đã chết rồi.
Nhưng không rõ vì sao, cơ thể cậu bắt đầu được bao bọc bởi năng lượng màu trắng đen đan xen với nhau. Vết thương trên người dần dần được hồi phục, ánh mắt cậu mở ra. Hiện lên vẻ cuồng chiến, ghét bỏ và bất cần đời.
“Chậc, thân thể của tên nhóc này đúng là phế vật.”
Một giọng nói uy nghiêm, trầm thấp không thuộc về cậu lại được cậu nói ra. “Cậu” giơ tay lên, khua qua khua lại, bàn tay thì mở ra nắm lại.
“Chàng nhẹ nhàng thôi nhé, kẻo đứa nhỏ này lại bị thương mất. Thiếp mới hồi phục được đôi chút, với năng lượng ít ỏi còn lại, thiếp chưa thể chữa lành hoàn toàn cho đứa nhỏ này đâu…”
Tiếp đến là một giọng nói trong trẻo, dịu dàng, hiền từ, khiến người nghe vô thức muốn bảo vệ lại phát ra từ miệng cậu. Ánh mắt “cậu” ánh lên nỗi thương tiếc khôn nguôi, dịu dàng như chính giọng nói ấy.
“Nàng đừng nói hộ nó, một tên nhóc không biết tự lượng sức mình, thì đáng bị như này.”
Mặc dù hai giọng nói được phát ra từ miệng cậu có chút kì cục. Nhưng giọng nói uy nghiêm khi nói với giọng nói dịu dàng lại vô cùng nhẹ nhàng, còn khi nói về cậu thì vô cùng ghét bỏ.
“Vậy… được rồi…”
Khuôn mặt “cậu” cúi xuống, mang theo nét u sầu, tiếc thương vô hạn.
“Haizz… thôi được rồi, ta sẽ nhẹ nhàng với tên nhóc này. Nàng tạm thời để quyền điều khiển cho ta, ta phải giải quyết con chó trắng kia đã.”
Giọng nói uy nghiêm cuối cùng cũng phải thỏa hiệp. Tiếp đó, “cậu” chỉ về phía Bạch Phong Lang, chỉ thấy nó đang nhe nanh trợn mắt nhìn “cậu”. Như thể nó đang nhìn hoặc cảm thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ.
“Dạ, thiếp nghe theo ý chàng.”
Nghe được sự thỏa hiệp thì giọng nói hiền từ liền vui vẻ.
Giờ đây, “cậu” đứng trên cành cây, nhe răng cười gằn, mặc dù không phát thành tiếng, nhưng khi nhìn vào nụ cười đó liền có cảm giác sởn da gà. Như thể nụ cười đó đến từ một con mãnh thú đang để mắt tới con mồi vậy.
“Đã lâu rồi không được chiến đấu. Giờ… ngươi có thể khiến ta vui vẻ được không đây?!”