Chương 80: Phát hiện mới (2/2)
Thanh Tâm liên tục kéo gần khoảng cách với Đặng Linh Lam phía Trước. Cho đến khi cô nàng chạy vào ngõ cụt, cậu mới có thể bắt kịp mà nắm lấy tay cô nàng. Khi bị bắt lại, Đặng Linh Lam quay qua. Khuôn mặt cô đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt thì đỏ hoe, rơi xuống từng hạt nước mắt.
“Thả tôi ra!”
Đặng Linh Lam cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi bàn tay của cậu. Thanh Tâm chắc chắn rằng, nếu mình buông ra, thì chuyện này chắc chắn sẽ đi theo hướng tồi tệ. Vậy nên cậu liền cắn chặt răng, bỏ qua sự khó xử trong lòng, nắm lấy hai tay cô nàng rồi giơ lên, sau đó đẩy cô nàng vào bức tường gần đó.
Bị “bắt ép” một cách bất ngờ như vậy, đầu óc Đặng Linh Lam trống rỗng trong giây lát, sau đó cô dần trở nên xấu hổ, rồi chuyển qua tức giận không mất quá nhiều thời gian. Không nói nhiều, cô nhanh chóng giơ chân đá lên hạ bộ Thanh Tâm, nhưng ngay lập tức, chân cô bị kẹp chặt, vì Thanh Tâm đã kịp thời khép hai chân lại.
“Thả tôi ra! Đồ biến thái!”
Đặng Linh Lam Liên tục vùng vẫy và chửi mắng, khiến cho Thanh Tâm khẽ nhíu mày. Mặc dù cậu biết bản thân không nên làm như vậy, nhưng tình thế hiện tại vô cùng cấp bách, nên cậu cũng không kịp nghĩ ra điều gì tốt hơn.
“Đầu tiên là cô bình tĩnh trước đã.”
“Có giỏi thì cậu thả tôi ra! Đừng tưởng cậu là Linh phiên bản nam là tôi sẽ nói chuyện tử tế!”
Đặng Linh Lam nghiến răng nhìn người trước mắt, nước mắt cô lăn xuống từng hạt, rơi chính xác lên đôi chân của Thanh Tâm. Còn Thanh Tâm lúc này thì ngơ ngác, não bộ đứng máy trong giây lát.
‘Hả? Chuyện gì? Sao Lam lại biết? Mình với Linh đâu có nói với ai?”
Nhân lúc Thanh Tâm thả lỏng sức mạnh trong giây lát, Đặng Linh Lam liền bùng nổ sức mạnh, tạo một màn chắn bằng băng giữa hai người. Thanh Tâm bị bật ra ngoài liền tỉnh táo, sau khi cậu nhìn lại, Đặng Linh Lam lúc này đã bao bọc bản thân bằng một bức tường bằng băng vô cùng rắn chắc.
“Lam, có thể nói chuyện được không? Câu vừa rồi cô nói là có ý gì?!”
Thanh Tâm cắn chặt răng, giả vờ không biết cô nàng vừa nói gì. Đứng trước bức tường lạnh lẽo, Thanh Tâm chạm vào nó, nhưng thay vì cảm thấy lạnh lẽo, thì bây giờ cậu lại cảm thấy nóng như lửa đốt.
“Tránh xa tôi ra!”
Đặng Linh Lam bên trong bức tường hét lên một tiếng, trên bức tường băng lập tức xuất hiện vô số gai nhọn tỏa ra, đâm về phía Thanh Tâm.
Thanh Tâm nhanh chóng lùi lại vài bước để tránh gai nhọn, nhưng vẫn bị chúng kẹp cứng vào tường. Chớp lấy thời cơ, Đặng Linh Lam liền mở ra một khe hở, chạy thẳng ra ngoài.
“Này! Đừng chạy!”
Thấy cô nàng chạy mất, Thanh Tâm liền gấp. Cậu mặc kệ bản thân có bị thương hay không, lập tức dùng mana cường hóa bản thân, dùng chính cơ thể mình để đột phá. Dù đã thoát ra, nhưng phần chân cùng cánh tay của cậu đã bị cứa rách một chút. Không quan tâm vết thương ra sao, cậu liền đuổi theo Đặng Linh Lam chạy chưa xa.
“Lam! Ý vừa nãy của cô là gì!”
Vừa đuổi, cậu vừa hét lên gọi Đặng Linh Lam phía trước. Đặng Linh Lam nghe được tiếng bước chân ở đằng sau vẫn không dứt, cô thầm tức giận vì đôi chân của bản thân, cũng thầm tức giận vì Thanh Tâm bám dai như đỉa.
Chạy được thêm mười phút, hai người họ đã chạy ra bên ngoài trung tâm. Đặng Linh Lam thở hồng hộc, mồ hôi dần rơi xuống từ gò má nhỏ bé của cô. Thanh Tâm thì ngày càng áp sát, chỉ cần một chút nữa thôi, là cậu có thể với tới bắt được cô nàng.
Hai người đuổi bắt với nhau ra đằng sau trung tâm, nơi có làn cỏ nhân tạo xanh biếc, cũng như vườn hoa thơm ngát đủ loại màu. Thấy xung quanh đã vắng vẻ, Đặng Linh Lam liền dừng lại. Cô quay ra sau, đưa tay về phía trước:
“Tường Băng!”
Ngay khi Thanh Tâm tưởng vẫn còn chạy nhanh để đuổi theo, thì trước mặt cậu lại xuất hiện một bức tường băng. Không kịp giảm tốc, Thanh Tâm theo lực quán tính mà va thẳng vào bức tường đó.
Nhưng có lẽ mana của Đặng Linh Lam không còn bao nhiêu, bức tường ngay lập tức bị Thanh Tâm đâm vỡ. Đặng Linh Lam chưa kịp chạy ra xa, liền bị Thanh Tâm ngã đập vào, khiến cho hai người cùng lúc ngã nằm ra đất.
“Hộc… hộc… cô… hộc… bình tĩnh… hộc… được chưa…”
Đặng Linh Lam nhắm mắt không trả lời. Cô nàng nằm im dưới đất, tập trung hít vào thở ra từng hơi một cách bài bản. Thanh Tâm bên cạnh cũng không khá hơn là bao, nhưng do có tập luyện từ Long Chiến Thiên và Long Linh Tuyết, nên thể lực của cậu vẫn đủ để di chuyển.
Thanh Tâm lấy ra trong túi không gian hai chai nước, cậu ngay lập tức mở nắp một chai ra rồi ngửa cổ uống một hơi hết nửa chai. Sau khi uống xong, cậu liền mở nắp chai còn lại, kề ngay môi của Đặng Linh Lam nói:
“Uống đi, sau đó cô và tôi cùng nói chuyện.”
Đặng Linh Lam cũng không từ chối, cô uống từng ngụm một cách tao nhã, chứ không hề vồ vập như Thanh Tâm. Có lẽ là do cô là con gái, hoặc cũng có thể là do môi trường nuôi dạy.
Sau khi cho Đặng Linh Lam uống xong, Thanh Tâm liền đặt chai nước bên cạnh cô nàng, cậu ngồi bên cạnh, nhìn chằm chằm Đặng Linh Lam. Ánh mắt mang theo sự dò xét, giọng nói cũng mang theo một phần cảnh giác vang lên:
“Ý của cô là gì? Tại sao lại nói tôi là phiên bản nam của Linh?”
Đặng Linh Lam mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cậu. Ánh mắt cô nàng lúc này trông vô cùng phức tạp. Có một phần xa lạ và một phần tức giận nhìn thẳng vào Thanh Tâm. Cô nắm chặt tay, gằn từng câu:
“Không cần phải giả vờ, tôi chắc chắn rằng hai người là một. Dù hai người có diễn đến như nào, thì vẫn không thể qua được mắt tôi đâu.”
Thanh Tâm vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong thâm tâm lại đang gào thét. Cậu cố gắng để bản thân bình tĩnh nhất có thể, nhìn vào Đặng Linh Lam hỏi:
“Vậy cô có bằng chứng gì để chứng minh? Chỉ với việc nói như vậy, thì tôi cũng có thể nói là cô với tôi là một.”
Đặng Linh Lam nghe vậy, như một con mèo dẫm phải đuôi mà ngồi dậy. Cô đưa bàn tay của mình nắm lấy cổ áo cậu, kéo cậu lại gần rồi tức giận hét lên.
“Đừng có giả ngu với tôi! Tại sao, tại sao cậu lại xuất hiện cơ chứ!? Tại sao mọi chuyện giữa tôi và Linh vốn đang bình thường, thì cậu lại xuất hiện không báo trước cơ chứ!?”
Ánh mắt Thanh Tâm lúc này không còn vẻ bình tĩnh như trước, mà thay vào đó là sự phức tạp khó nói thành lời. Cậu nhìn vào khuôn mặt nhỏ bé đang thở phì phò trước mắt, ánh mắt không khỏi hiện lên vẻ hối lỗi, như thể cậu đã làm ra một sai lầm rất lớn đối với cô nàng.
“Vốn dĩ mọi chuyện sẽ bình thường, nếu như cậu không chấp nhận cái đề nghị đó!”
Đôi mắt Đặng Linh Lam dần xuất hiện một tầng sương mù, giọng nói cũng không tự chủ được mà run rẩy vài phần. Bàn tay nắm chặt cổ áo của Thanh Tâm dần thả lỏng, đầu cô cúi xuống, khẽ lẩm bẩm:
“Tại sao cơ chứ. Rõ ràng là tôi đến trước. Rõ ràng là đã hứa sẽ chờ tôi. Rõ ràng đã nói là phải giữ chữ tín…”
“Lam…”
Nếu không nói thì không sao, nhưng ngay khi cậu vừa nói, Đặng Linh Lam đã đè cậu xuống đất, hai tay bóp lấy cổ của cậu. Tuy đã bóp cổ cậu, nhưng cô nàng lại không hề dùng sức. Cô chỉ đơn thuần giống như một đứa trẻ, cố gắng tỏ ra bản thân vô cùng mạnh mẽ mà thôi.
“Tại sao cậu lại xuất hiện. Tại sao người đến sau như cô ta lại được trước. Tại sao… cậu lại là Linh cơ chứ?”
Nói xong, Đặng Linh Lam liền gục đầu xuống ngực cậu mà khóc. Có lẽ vì biết cậu là Thanh Linh phiên bản nam, hoặc là biết điều bản thân đang làm là không tốt. Nên cô nàng lúc này như một đứa trẻ uất ức, không biết xả cơn giận ra đâu, mà chỉ có thể âm thầm khóc thút thít.
Thanh Tâm nằm im ở đó, ngước mắt lên nhìn trời. Cậu và Đặng Linh Lam chưa thân đến mức cậu sẽ ôm cô nàng để dỗ dành, mối quan hệ giữa hai người thường được gắn kết nhờ Thanh Linh, vậy nên lúc này, cậu chỉ có thể để im cho cô nàng khóc, mà không thể làm được gì hơn.
Qua thêm mười phút để cô nàng khóc. Lúc này, hai người đang ngồi trên chiếc ghế dài, tất nhiên là cả hai vẫn ngồi cách xa một khoảng rồi. Hai người giữ im lặng, đầu cúi xuống không dám ngẩng lên. Nếu người khác nhìn vào, sẽ thấy được vành tai của hai người lúc này vô cùng đỏ.
“Vậy… có thể nói cho tôi biết tại sao… cô biết tôi với Linh… ờm… là bản thân song song của nhau như nào được không?”
Đặng Linh Lam cắn môi, vân vê ngón tay, cơ thể khẽ run, đầu cúi xuống thấp hơn. Ngay khi cậu định lên tiếng từ bỏ, thì Đặng Linh Lam lại trả lời. Chỉ là lần này, giọng của cô nàng mang theo một phần xấu hổ:
“Tôi… tôi thích Linh. Có thể cậu nghĩ con gái thích con gái là không tốt. Nhưng tôi thích Linh, tôi yêu cô ấy. Vậy nên… mọi cử chỉ, mọi sở thích, mọi chi tiết của cô ấy… tôi đều nhớ rõ.”
Thanh Tâm há hốc mồm khi nghe xong. Nếu có thể, thì miệng cậu lúc này có thể nhét được một quả trứng gà to. Đầu óc cậu trống rỗng, nhìn Đặng Linh Lam bên cạnh mình, sau đó cố gắng liên hệ người hiện tại, với Đặng Linh Lam vô cảm mà cậu gặp lần đầu.
“Có… có thể cậu nghĩ tôi biến thái. Nhưng… nhưng tôi mặc kệ. Miễn là cậu nghe xong điều này, sau đó… thuyết phục Linh từ chối đề nghị kia là được…”
Nói xong, Đặng Linh Lam liền xấu hổ quay mặt sang chỗ khác, để lại Thanh Tâm kinh ngạc, như thể vừa nghe được một tin động trời.
“Khoan… khoan đã. Nếu chỉ có thể thì làm sao mà cô phát hiện được? Tôi với Linh đâu có hoàn toàn giống trăm phần trăm ở cử chỉ và hành động đâu?”
Thanh Tâm cảm thấy hôm nay là một ngày tệ hại… à không, phải nói đúng hơn là hai tuần nay là ngày tệ hại mới đúng. Từ ngày Thanh Linh xuất hiện, dù không đau về thân thể, thì cậu cũng đau về tinh thần.
“Cái này… chẳng phải lần đầu gặp tôi có nói rồi sao?”
Đặng Linh Lam khẽ mím môi, sau đó ngước lên nhìn cậu một cách khó hiểu.
“Cô nói gì… đừng có nói với tôi là… là cái trực giác phụ nữ đó nhé?!”
“Chẳng phải lúc đó cậu cũng gật đầu chấp nhận hay sao?”
Đặng Linh Lam ngơ ngác nhìn Thanh Tâm, Thanh Tâm cũng ngơ ngác nhìn Đặng Linh Lam. Hai người cứ thế ngơ ngác nhìn nhau, không khí bỗng trở nên kì lạ.
“Đừng nói với tôi, lần đó cô nhìn Linh, là ý chỉ tôi với Linh là một nên cho tôi vào đội đấy nhé?”
Đặng Linh Lam khẽ gật đầu, rồi tiếp tục ngơ ngác nhìn cậu. Thanh Tâm lúc này thì chống tay lên trán, cảm thấy thế giới này thật mệt mỏi. Vốn dĩ lúc đó cậu nghĩ, vì cậu “có vẻ” thân với Thanh Linh, nên cô nàng mới mời cậu gia nhập đội mà thôi. Ai ngờ lúc đó lại là thời điểm mà cô nàng hỏi dò.
“Cái trực giác của cô… nó linh nghiệm thật đấy. Nhưng mà lúc đó hai chúng tôi mới đứng cạnh nhau lần đầu, làm sao cô biết được?”
Đặng Linh Lam chống cằm suy tư, sau đó nhìn qua Thanh Tâm, từ từ trả lời:
“Vì kí ức.”
“Kí ức?”
“Đúng, tôi với cậu không thân lắm, vậy nên kí ức ít đến thảm thương. Nhưng rõ ràng lần đầu gặp cậu, thì tôi thấy trong kí ức nhìn cậu không hề có bóng hình của Linh. Mà lúc nhớ lại kí ức về Linh, thì tôi không hề thấy bóng hình của cậu.”
Thanh Tâm ngơ ngác, nhìn Đặng Linh Lam một cách khó hiểu. Thấy vậy, Đặng Linh Lam khẽ thở dài, nói ra từng điểm mấu chốt:
“Còn cách khác để hiểu, có lẽ là do tôi có cảm tình với Linh, nên khi nhìn cậu… tôi lại vô duyên vô cớ nhìn cậu như nhìn Linh vậy. Lúc đó tôi vô cùng hoảng, vì tôi cảm thấy cậu rất xa lạ, nhưng cũng rất quen thuộc. Sau đó tôi thường hay quan sát hai người, thì tôi lại thấy hai người rất giống nhau. Vậy nên tôi không khó để nhận ra, rằng hai người là một.”
Nghe từng lời giải thích của Đặng Linh Lam, Thanh Tâm như được khai sáng, nhưng cũng trở nên ngu ngơ. Trong lúc này, đầu não của cậu đang vận chuyển hết công suất, để có thể tiêu hóa, sàng lọc, cũng như tìm ra điểm mấu chốt từ lời của cô nàng. Vậy nên lúc này, cậu đưa tay lên che miệng, vào trạng thái suy nghĩ cao độ.
‘Cảm tình, kí ức, cách nhìn… khoan đã, vậy nghĩa là người càng yêu mình, thì nhận thức sẽ càng rõ ràng? Nhưng nếu thế, thì tình cảm hàng xóm cũng vẫn có một mức nhất định chứ? Hay phải thuộc dạng tình yêu thì mới nhận ra? Hay còn do độ tuổi? Hoặc cũng có thể là do nhìn thấy, tiếp xúc chăng?’
Nhớ lại lần bà Xuân nói rằng cậu và Thanh Linh là bạn cùng phòng, nhận ra điều này có chút kì quái, cậu khẽ lắc đầu:
‘Không đúng, có thể là do thiện cảm hai bên khác nhau. Như mình với Lam thì chỉ là người lạ cùng lớp, còn với Linh thì là bạn bè… tình yêu. Đó cũng có thể là lý do vì sao, khi mà kí ức kết hợp, Lam có thể phát hiện nhanh như vậy.’
Đặng Linh Lam nhìn sang Thanh Tâm bên cạnh, lúc thì thấy cậu ta lắc đầu, lúc thì thấy cậu ta gật đầu, cô liền cảm thấy Thanh Tâm không nên là phiên bản nam của Thanh Linh.
“Haizz… tạm thời bỏ qua một bên. Được rồi, trở về chuyện chính. Cô bây giờ định đối mặt với Linh như nào?”
Thanh Tâm lắc lắc điện thoại của mình, màn hình hiện ra tin nhắn của Thanh Linh gửi đến. Hầu hết đều là hỏi về Đặng Linh Lam hiện tại như nào, và hai người họ lúc này đang ở đâu.
Nhìn lướt qua tin nhắn trên điện thoại, Đặng Linh Lam cúi đầu không dám nhìn tiếp. Cô nàng biết lúc đó bản thân lỡ giận quá mất khôn, nên hiện tại, khi bản thân đã bình tĩnh, cô nàng liền cảm thấy hối hận khi đã làm vậy.
Thấy Đặng Linh Lam cảm xúc sa sút, Thanh Tâm liền thở dài một hơi. Nhưng không biết có phải do đã thổ lộ nên hai người đã thân hơn chút, hay vì cảm thấy khó chịu khi cô nàng bắt cậu đuổi theo hơn chục phút đồng hồ. Cậu liền không nhịn được mà lên tiếng mỉa mai.
“Cái cảm xúc tức giận lúc mắng tôi đâu rồi? Chẳng nhẽ cô chỉ dám nạt nộ nam Thanh Linh, chứ không dám đối mặt với nữ Thanh Linh?”
Nghe được lời mỉa mai của cậu, Đặng Linh Lam liền trừng mắt nhìn cậu, cô cắn chặt răng, bàn tay nắm chặt kêu răng rắc. Nhưng cuối cùng cũng chỉ có như vậy thôi, vì những lời cậu nói không hề sai, khiến cô không thể làm gì hơn.
“Haizz… nhắc nhở chút là cô có ba điều kiện với tôi đấy nhé. Có thể dùng một điều kiện để nhờ tôi cũng được.”
“Haha, vậy tôi ra điều kiện là cậu rút lại sự đồng ý với đề nghị kia thì như nào?”
“Cô có thể thử xem. Tôi làm theo lời cô rút lại, sau đó chỉ còn Linh với Vi, còn cô thì đứng ở ngoài như một kẻ thua cuộc.”
Thanh Tâm nhấn mạnh tên của Thanh Linh và Long Huyền Vi, thậm chí cậu cũng để cao kẻ thua cuộc ở cuối câu. Nói xong, ánh mắt cậu hả hê nhìn cô nàng, khóe miệng cũng nhếch lên cao.
Đặng Linh Lam nắm chặt vạt áo, hận không thể đánh bầm dập tên bên cạnh. Cô hít thở sâu lấy bình tĩnh, nhắm mắt tập trung, cố gắng nghĩ ra điều kiện có lợi nhất cho cô. Thanh Tâm thấy cô nàng vào trạng thái tập trung, liền im lặng gõ phím ảo trên điện thoại, trả lời Thanh Linh rằng bên cậu đã tạm ổn.
Qua một hồi suy nghĩ, sàng lọc, và đấu tranh tư tưởng. Đặng Linh Linh liền thở ra một hơi nặng nề, nhìn sang Thanh Tâm bên cạnh, mím môi, sau đó lấy hết can đảm để nói ra điều kiện của mình:
“Được rồi, điều kiện của tôi là…”
…
Tút… Tút… Tút… Beep!
[Alo, có chuyện gì không con trai? Trị liệu xong rồi chứ? Có thiếu tiền thì cứ nói với mẹ, để mẹ bảo bố trả lại tiền chung cư cho.]
Nghe được giọng nói quan tâm của một vị phụ nữ được phát ra từ điện thoại, Thanh Tâm bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng.
“Mẹ, tiền con không thiếu đâu, tiền chung cư thì cứ thu bình thường đi ạ. Trị liệu thì còn hoàn tất rồi, sư phụ đã chữa khỏi hoàn toàn di chứng cho con từ tháng trước, nên hiện tại con cảm thấy khỏe lắm…”
Thanh Tâm từ từ kể ra những lối sống sinh hoạt của mình, sau đó gặp người ra sao, và cậu sống tốt như nào. Cậu kể gần như mọi thứ, chỉ trừ Thanh Linh và cậu đã gặp nguy hiểm như nào ở Thế Giới Bóng.
[Vậy là tốt rồi, con trai… con có định kiếm thêm bạn gái không đấy? Mẹ nghĩ con nên quên đi vụ việc một năm trước đi, bản thân cũng nên kiếm một người bạn gái rồi…]
“Mẹ…”
Thấy mẹ định khuyên nhủ cằn nhằn, Thanh Tâm liền lập tức chặn lại.
“Tạm thời con không muốn có bạn gái đâu mẹ… hay nói đúng hơn là tạm thời chưa chắc.”
Vốn dĩ cậu định từ chối như mọi khi, nhưng nghĩ về chuyện chiều nay, cậu liền đổi giọng.
[Rồi rồi, vậy lần này gọi cho mẹ có việc gì đây?]
Thanh Tâm há miệng, muốn nói lại thôi. Sau đó cậu hít sâu một hơi lấy bình tĩnh, cố gắng để giọng bình thường nhất có thể.
“À mà, bố có ở cạnh mẹ không thế?”
[Không, sao thế?]
“Hì hì, không có gì. Mà con hỏi mẹ nhé, nếu tính cả con vào, thì hiện tại mẹ có bao nhiêu con thế?”
[Sao lại hỏi thế? Anh con, chị con, con, chẳng phải ba người thì là gì?]
Thanh Tâm nghe xong, im lặng trong giây lát. Cậu cố gắng nắm chặt bàn tay đang run rẩy của mình, để giọng bản thân dí dỏm nhất có thể:
“Sao lại là ba mà không phải là bốn hả mẹ?”
[Sao thế? Muốn có em hả? Bỏ ý định đấy đi, bố mẹ đầu bảy rồi, nên không chịu được nữa đâu.]
“Vâng, con hỏi cho vui thôi. Thôi, con tắt đây.”
[Ừ, nếu có vấn đề gì thì gọi cho bố mẹ.]
Nhìn vào thông báo cuộc gọi kết thúc, trong lòng Thanh Tâm bỗng ngổn ngang. Cậu nhìn sang hướng phòng ngủ, cánh cửa mở ra, liền Thanh Linh lúc này khuôn mặt bối rối, xen lẫn sợ hãi đi ra. Cả hai người nhìn nhau một hồi, rồi cùng lúc lên tiếng:
“Cậu cũng vậy? (x2)”
“Ừ. (x2)”
Sau khi đối đáp cùng lúc, cả hai người lại rơi vào trạng thái im lặng. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Dựa vào thông tin của Đặng Linh Lam chiều nay, Thanh Tâm đã kể cho Thanh Linh về ý nghĩ của mình, rằng hai người sẽ gọi điện cho gia đình. Thanh Tâm sẽ gọi cho mẹ, còn Thanh Linh sẽ gọi cho bố, rồi hỏi rằng họ có bao nhiêu người con.
Nếu là bốn, thì họ sẽ hỏi về tên từng người. Còn nếu là ba, thì điều vốn dĩ là bình thường này, sẽ trở nên vô cùng đáng sợ đối với họ.
“… (x2)”
“Thôi… tạm gác chuyện này qua một bên, tháng sau hai ta sẽ biết kết quả khi về nhà. Giờ chuyện cấp bách hiện tại, là làm bài tập còn giang dở.”
Thanh Tâm cố gắng chuyển chủ đề, cậu liền đứng dậy, cầm balo rồi đi thẳng vào phòng tu luyện. Ngồi trước máy tính đã bật sáng từ trước, cậu cố gắng để bản thân tập trung vào bài tập.
Thanh Linh nhìn Thanh Tâm một lúc, rồi thở dài một hơi, sau đó mỉm cười nhẹ nhàng tiến đến. Cô ngồi sang chiếc máy tính bên cạnh, làm giống với cậu, tập trung vào bài tập, cố gắng gạt chuyện vừa rồi ra sau đầu.
Cứ thế, hai người vừa giúp đỡ nhau bài tập, vừa cười đùa với nhau, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, cũng như mọi thứ không có gì bất thường. Chỉ còn lại tiếng lách cách của bàn phím, và tiếng trao đổi bài tập của cả hai vang vọng trong căn phòng.