Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 99: ꧁༺ Kết Hợp Hoàn Hảo - Thần Tiễn Truy Hồn ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 99: ꧁༺ Kết Hợp Hoàn Hảo – Thần Tiễn Truy Hồn ༻꧂

—–o0o—–

“Rèn… rèn…!” “Rèn… rèn…!”

Ngay vào khoảnh khắc bác Tấn định đứng lại đoạn hậu, lấy mạng sống của mình làm bức tường ngăn cản lũ quái vật để Thiên Anh và Thiên Lang chạy trốn, thì một tiếng động cơ gầm rú đột ngột xé toạc màn đêm.

Cả ba người đồng loạt nhìn về phía âm thanh phát ra. Từ trong màn tuyết mù mịt, chiếc xe trượt tuyết của Alisa lao tới như một cơn lốc trắng.

Tốc độ xe kinh hồn, chỉ mất vài giây đã áp sát vị trí của họ. Không có lấy một lời dư thừa, Thiên Anh và bác Tấn trao đổi với nhau một ánh mắt quyết đoán rồi đồng loạt gật đầu.

Họ nhanh chóng nhảy lên xe. Thiên Lang hiểu ý, lập tức gầm lên một tiếng rồi lao đi theo hướng ngược lại để thu hút sự chú ý. Vòng vây lập tức bị xé đôi: hai tên thủ lĩnh quỷ lùn cưỡi tê giác điên cuồng đuổi theo Thiên Lang, trong khi Chuồn Chuồn Vương gào thét bám sát theo xe của Alisa.

Ngồi trên băng ghế xe đang xóc nảy dữ dội, Thiên Anh ho sặc sụa rồi nhổ ra một búng máu sẫm. Anh nhìn tấm lưng của Alisa, cố hét lớn qua tiếng gió rít: “Sao bà biết bọn tôi gặp chuyện mà tới kịp lúc vậy?”

Alisa đang gồng mình điều khiển xe lướt qua những hốc đá, gió tuyết tạt vào mặt khiến cô không nghe rõ. Cô hét lại: “Ông nói cái gì cơ? Gió to quá tôi không nghe thấy!”

Thiên Anh khẽ mỉm cười qua kẽ răng đầy máu, anh lắc đầu: “Thôi không có gì! Bà cứ tập trung lái xe đi!”

Đúng lúc này, bác Tấn ở phía sau gằn giọng, đôi mắt ông chưa từng rời khỏi con quái vật khổng lồ đang sải cánh trên đầu: “Hình như con Chuồn Chuồn Vương kia không có ý định tha cho chúng ta đâu cháu. Phải tìm cách giết nó ngay tại đây.”

Thiên Anh nghiến răng nén cơn đau từ những vết tên cắm sâu trên lưng, gật đầu đáp: “Cháu đang đợi cơ thể ổn định lại một chút rồi sẽ xử lý nó.”

Anh nhìn vào nòng súng đang tỏa khói, lo lắng: “Nhưng gió lớn thế này, cháu sợ khó mà hạ gục nó trong một phát đạn.”

Bác Tấn siết chặt thanh kiếm lửa, giọng ông chắc nịch giữa tiếng gầm rú của động cơ: “Bác có năng lực làm chậm tốc độ di chuyển của nó. Chỉ cần hai ta phối hợp ăn ý, cơ hội là có.”

Ông hít một hơi sâu, gương mặt già nua lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Nhưng hãy cho bác vài phút để khôi phục sức lực. Thân thể già nua này sắp quá tải rồi.”

Thiên Anh khẽ gật đầu. Anh thấu hiểu nỗi đau mà bác Tấn đang gánh chịu, vì chính anh cũng chẳng khá hơn. Lòng bàn tay anh đã rách toác vì độ giật kinh khủng của súng năng lượng, máu tươi thấm đẫm báng súng. Mỗi lần xe xóc nảy, những mũi tên trên người lại cựa quậy, khiến anh đau đến mức chảy cả nước mắt.

Nếu không phải là một sát thủ đã kinh qua hàng ngàn lần rèn luyện sinh tử, có lẽ anh đã ngất đi từ lâu.

Trong lúc chiếc xe trượt tuyết tử thần lao đi, hai bác cháu tranh thủ trao đổi kế hoạch. Bác Tấn không hề giấu giếm, ông nói chi tiết về giới hạn và đặc tính năng lực của mình để Thiên Anh có thể tính toán thời điểm khai hỏa hoàn mỹ nhất.

Sự chân thành của người lính già khiến Thiên Anh xúc động, anh cũng thành thật bộc lộ hết khả năng của con mắt cổ vật. Bác Tấn lắng nghe, rồi bằng kinh nghiệm của một chỉ huy từng xông pha trận mạc, ông vạch ra một kế hoạch tác chiến đa tầng: có phương án tấn công, có đường rút lui, và thậm chí là cả phương án hy sinh nếu tình thế tuyệt vọng nhất.

Thiên Anh kiểm tra lại khẩu súng năng lượng. Anh nhận thấy “hộp cung cấp năng lượng” đang đỏ rực, các tinh thạch bên trong bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti.

Anh định rút một viên tinh thạch cấp sáu ra để thay thế, nhưng giọng nói máy móc của Mít Đặc vang lên ngăn lại: “Cảnh báo! Vật liệu nòng súng hiện tại không tương thích với năng lượng cấp sáu. Việc thay thế sẽ gây nổ thiết bị.” AI tiếp tục báo cáo: “Ba viên tinh thạch cũ vẫn còn 15% dung lượng, đủ để thực hiện một phát bắn tích năng lượng cực đại.”

Thiên Anh dừng tay, anh trầm giọng hỏi: “Vị trí yếu hại của nó ở đâu?”

Mít Đặc lập tức quét qua sinh vật đang truy đuổi: “Mục tiêu: Chuồn Chuồn Vương cấp sáu, hình thái cốt giáp. Cấu trúc xương sọ cực kỳ phát triển, súng năng lượng khó xuyên phá trực diện.”

“Điểm yếu chí mạng: Khớp xương gốc cánh phải bị lỗi kết cấu do biến dị. Một phát bắn chính xác sẽ vô hiệu hóa khả năng bay lượn.”

Thiên Anh ghi nhớ từng lời, ánh mắt anh dần trở nên lạnh lẽo và tập trung tột độ.

…

Khoảng cách giữa xe và con quái vật chỉ còn lại chưa đầy một cây số. Bác Tấn vỗ vai Alisa, hét lớn: “Dừng xe đi bé Lam!”

Chiếc xe trượt tuyết thắng gấp, cày nát một mảng tuyết trắng. Thiên Anh và bác Tấn lập tức nhảy xuống. Thiên Anh tận dụng ngay phần thân xe làm giá đỡ súng, nheo mắt nhìn về phía bóng đen đang lao tới.

AI Mít Đặc liên tục đổ dữ liệu vào não bộ anh: “Thiết lập đường bắn giả lập… Tính toán sức gió… Khóa mục tiêu chuyển động…”

Thiên Anh trở thành một thợ săn đáng sợ nhất dưới màn đêm. Anh bóp chặt cò súng nhưng không thả ra.

“Ù… ù… ù…!”

Khẩu súng bắt đầu rít lên những tiếng trầm đục. Các hạt năng lượng trong không trung bị hút điên cuồng vào nòng súng, khiến nó sáng rực lên như một mặt trời nhỏ giữa đêm đông. Năm giây tích lũy năng lượng trôi qua dài như một thế kỷ. Khi ánh sáng đạt đến mức cực đại, Thiên Anh dứt khoát buông tay khỏi cò.

“UỲNH…!”

Khẩu súng năng lượng khai hỏa. Một luồng hỏa xà dài hơn bảy mét phun ra từ họng súng, xé toạc màn đêm lạnh lẽo. Áp lực kinh hoàng thổi bay toàn bộ hoa tuyết trong vòng bán kính mười mét, khiến không gian xung quanh chấn động dữ dội.

“RỐNG…!”

Chuồn Chuồn Vương gầm lên một tiếng thê lương, đứt quãng. Luồng năng lượng đỏ rực đã bắn gãy nát khớp gốc cánh phải của nó. Mất đi sự thăng bằng, con quái vật khổng lồ không còn giữ nổi cơ thể trên không trung. Nó lảo đảo rồi lao thẳng xuống mặt đất như một chiếc máy bay bị trúng tên lửa.

Bác Tấn nhìn thấy cảnh tượng đó thì ánh mắt rực sáng niềm hưng phấn. Ông không ngờ phát bắn của Thiên Anh lại uy lực đến thế.

Không để lỡ thời cơ, người lính già cầm chắc thanh kiếm lửa, hét lên một tiếng đầy hào sảng rồi lao vút về phía con quái vật đang rơi xuống. Bóng lưng ông sừng sững như một vị chiến thần cổ đại, lao vào trận chiến cuối cùng với một sự cuồng nhiệt được hun đúc từ máu lửa chiến trường.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dao-thong-than-ta-co-the-luyen-hoa-het-thay-cong-phap-bi-ky.jpg
Võ Đạo Thông Thần: Ta Có Thể Luyện Hóa Hết Thảy Công Pháp Bí Kỹ
Tháng 1 5, 2026
game-ta-co-gap-100-lan-phan-dame.jpg
Game: Ta Có Gấp 100 Lần Phản Dame
Tháng 1 21, 2025
toan-dan-ta-bat-dau-than-thoai-thien-phu-mot-kiem-tram-than.jpg
Toàn Dân: Ta Bắt Đầu Thần Thoại Thiên Phú, Một Kiếm Trảm Thần
Tháng 2 1, 2025
pham-nhan-danh-quai-thang-cap-ta-huong-truong-sinh
Phàm Nhân: Đánh Quái Thăng Cấp, Ta Hưởng Trường Sinh!
Tháng 10 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP