-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 100: ꧁༺ Lằn Ranh Sinh Tử - Nhặt Về Một Mạng ༻꧂
Chương 100: ꧁༺ Lằn Ranh Sinh Tử – Nhặt Về Một Mạng ༻꧂
—–o0o—–
“KÉC…!” “UỲNH!”
Con Chuồn Chuồn Vương biến dị dù đã bị bắn gãy một bên cánh, không còn khả năng làm chủ bầu trời, nhưng bản năng hung hãn của một sinh vật cấp sáu vẫn khiến nó trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Nó điên cuồng quẫy đạp trên mặt đất, tốc độ dù giảm sút nhưng sức mạnh từ những chiếc cánh còn lại vẫn đủ sức xẻ đôi những tảng đá lớn. Bác Tấn cầm chắc thanh ‘Liệt Hỏa Kiếm’ định lao lên kết liễu thì con quái vật đột ngột xoay người, vung chiếc cánh sắc lẹm như một lưỡi đao tím ngắt chém ngang không gian.
Cú quét nhanh đến mức để lại một vệt sáng mờ trong không trung. Bác Tấn kinh nghiệm đầy mình, ông lập tức đổ người nằm sát xuống mặt tuyết. Lưỡi cánh rít qua đỉnh đầu ông, chém bay một mảng tuyết phía sau.
Bác Tấn nghiến răng nén cơn đau từ vết thương cũ đang rỉ máu, gương mặt ông đanh lại: “Khốn khiếp thật, đúng là quái vật cấp sáu có khác!”
Vừa dứt lời, ông dồn lực vào cánh tay, ném mạnh thanh kiếm lửa về phía cái đầu gớm ghiếc của nó.
“PHẬP!”
Thanh kiếm mang theo sức nóng khủng khiếp cắm lút vào đầu con quái vật. Đau đớn tột cùng, Chuồn Chuồn Vương rú lên một tiếng chói tai rồi bắt đầu phun ra làn khói tím đặc quánh. Thứ khói ấy lan đến đâu, tuyết trắng lập tức chuyển sang màu tím thẫm, lan ra như những mạch máu quỷ dị.
Gần đó, một cây cột điện đổ ngang bị khói tím bao phủ, chỉ trong vài giây đã mủn ra như bụi mịn, tan biến vào hư không.
Thiên Anh nhìn thấy cảnh tượng kinh dị đó, nhãn thuật sau lưng anh điên cuồng cảnh báo. Anh hét lớn: “LÙI LẠI! BÁC TẤN, LÙI NGAY!”
Bác Tấn không chút do dự tung mình lùi lại phía sau. Trong lúc di chuyển, ông vẫn kịp thời búng ra một quả cầu lửa nhắm thẳng vào tâm làn khói tím.
“PHỪNG!” “ẦM… UỲNH…!”
Khói tím chạm lửa giống như xăng gặp mồi. Một vụ nổ nhiệt áp kinh thiên động địa bùng phát. Cột lửa khổng lồ rực lên sắc tím quỷ dị, cao cả cây số, bao trùm một vùng bán kính hơn năm trăm mét.
Thiên Anh là người phản ứng nhanh nhất. Anh buông khẩu súng, lao tới ôm chặt lấy Alisa rồi lấy thân mình đè lên cô, nhấn cả hai sâu xuống lớp tuyết dày. Chỉ một giây sau, sóng nhiệt khủng khiếp tràn qua. Chiếc xe trượt tuyết gần đó lập tức bị thổi bay rồi nổ tung giữa không trung.
Sức nóng qua đi nhanh chóng như khi nó xuất hiện, nhưng tàn tro để lại thì vô cùng thảm khốc. Ở trung tâm vụ nổ, Chuồn Chuồn Vương nằm co giật, cơ thể cháy sém đen kịt. Nó càng hoảng loạn phun khói tím thì ngọn lửa càng cháy dữ dội trên người nó. Một vòng lặp tử thần đã kết liễu con quái vật cấp sáu ngay trong chính vũ khí của nó.
Xung quanh, cảnh vật tiêu điều. Bác Tấn lồm cồm bò dậy, gương mặt sạm đen vì khói. Dù có hỏa hệ dị năng bảo hộ, ông vẫn bị sốc nhiệt đến mức choáng váng. Thế nhưng, tình cảnh của Thiên Anh mới thực sự đáng ngại.
Dù có lớp giáp bảo vệ, nhưng vì lấy thân mình che chắn hoàn toàn cho Alisa, toàn bộ phần lưng của anh đã bị bỏng nặng, da thịt cháy xém rỉ máu. Nếu không phải nhiệt độ môi trường đang là âm sáu mươi độ giúp giảm nhiệt tức thì, có lẽ Thiên Anh đã bị nướng chín.
Alisa lồm cồm bò ra từ dưới thân Thiên Anh. Nhìn người đàn ông đang nằm bất động, gương mặt nhợt nhạt vì sốc nhiệt, trái tim cô thắt lại như có ai bóp nghẹt. Cô không khóc, đôi môi mím chặt đến rỉ máu. Cô biết, lúc này nước mắt là thứ vô dụng nhất.
Bác Tấn đi tới, kiểm tra mạch đập của Thiên Anh rồi trầm giọng: “Nó bị sốc nhiệt và mất máu quá nhiều, vết bỏng ở lưng rất sâu. Phải đưa về trị liệu ngay lập tức.”
Ông cúi xuống định bế Thiên Anh: “Bé Lam, đặt nó lên lưng bác. Để bác cõng nó chạy về.”
Alisa gạt tay ông bác ra, ánh mắt cô kiên định đến lạ lùng. Cô xoay lưng lại, ra hiệu cho bác Tấn đặt Thiên Anh lên: “Bác giỏi chiến đấu, bác hãy cầm súng quan sát xung quanh. Việc cõng cậu ấy… hãy để cháu làm.”
Bác Tấn định ngăn cản vì thấy dáng vẻ nhỏ nhắn của cô, nhưng Alisa đã gằn giọng: “Cháu không yếu đuối như bác nghĩ đâu. Cháu từng cõng cậu ấy từ khu quân sự về nhà rồi, quãng đường này chẳng thấm tháp gì cả!”
Bác Tấn lặng người, nhìn cô gái nhỏ bé vững vàng cõng người đàn ông cao lớn trên lưng, trong lòng ông dâng lên một sự tán thưởng sâu sắc. Cô bé này thực sự quá cứng cỏi.
Không có thời gian để cảm thán, bác Tấn vác khẩu súng năng lượng lên vai, cầm chắc Shotgun đi phía sau bảo vệ. Họ bắt đầu cuộc hành trình trở về giữa đêm đen và bão tuyết. Đi được vài trăm mét lại gặp quái vật săn đêm, có lúc là cả bầy chó tuyết bao vây. Nhưng bác Tấn với hỏa kiếm và súng đạn đã dọn sạch mọi chướng ngại.
Hai tiếng đồng hồ dài đằng đẵng như cả thế kỷ trôi qua, cuối cùng lối vào hầm trú ẩn cũng hiện ra. Khi họ vừa về tới nơi, Thiên Lang cũng lù lù xuất hiện từ màn tuyết, trên miệng nó tha theo xác của một tên tù trưởng quỷ lùn như một chiến lợi phẩm đẫm máu.
Vừa vào trong căn cứ, Alisa lập tức đẩy Thiên Anh vào phòng cấp cứu đặc biệt. Bác Tấn cũng vội vã đi theo phụ giúp. Nhìn thấy hai người lạ mặt đang nằm trong bể kính sinh học, ông bác khẽ cau mày: “Hai người này là ai vậy?”
Alisa vừa chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, vừa bình thản đáp: “Bọn họ là kẻ cháu cứu về từ kho vũ khí, nhưng lại lấy oán báo ân. Nếu bác không tin, cháu vẫn còn giữ băng ghi hình hành vi của chúng.”
Bác Tấn nhìn đôi mắt trong veo của Alisa, rồi nhìn sang Thiên Anh đang nằm thoi thóp trên giường. Ông khẽ thở dài, xua tay: “Không cần đâu. Bác tin vào nhân phẩm của hai đứa.”
Họ bắt đầu cuộc chiến giành giật sự sống cho Thiên Anh. Tình trạng của anh thực sự tồi tệ: xương sọ bị rạn nứt do va đập, bốn năm mũi tên tinh anh găm sâu vào cơ thể, trong đó có một mũi đâm xuyên dạ dày gây xuất huyết nội nghiêm trọng.
Sốc nhiệt, mất máu, đa chấn thương. Nếu không phải là một dị nhân đã qua hai lần biến đổi, có lẽ Thiên Anh đã chết từ lâu.
Suốt nhiều giờ đồng hồ, Alisa và bác Tấn không ngơi nghỉ. Sau khi ổn định cho Thiên Anh, Alisa mới bắt đầu xử lý vết thương cho bác Tấn và cuối cùng là Thiên Lang. Con chó khổng lồ dù bị trúng hơn năm mươi mũi tên nhưng sức chịu đựng của nó là kinh ngạc nhất, nó nằm im lặng nhìn Alisa chăm sóc, đôi mắt đỏ rực lộ vẻ tin cậy.
Gia Nghĩa cũng không đứng nhìn, thằng bé lanh lợi chạy đi chạy lại phụ giúp Alisa lau vết thương và chuẩn bị bông băng. Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng, căn cứ dần ổn định lại sau trận cuồng phong. Họ đã thực sự nhặt lại được mạng sống từ tay tử thần.