Chương 98: ꧁༺ Hung Hiểm – Phá Vây Trong Máu ༻꧂
—–o0o—–
Cuộc chiến bên ngoài ngày càng trở nên khốc liệt, tiếng gào rống và mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu lan tỏa đến tận nơi nhóm Thiên Anh đang ẩn nấp. Chiến trường đang xê dịch về phía họ, nhưng một lối thoát an toàn vẫn còn là ẩn số.
Hai người bọn họ tuy đã qua biến đổi, bác Tấn lại sở hữu năng lực thức tỉnh mạnh mẽ, nhưng cả hai đều hiểu rằng nếu không có sự bảo hộ của Thiên Lang, họ sẽ không trụ nổi quá năm phút trước biển quái vật kia.
Thiên Anh siết chặt báng súng năng lượng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay. Anh không tự mình suy tính nữa mà quay sang nhìn người đồng đội già dặn nhất: “Chúng ta hiện tại nên làm thế nào bác Tấn?”
Bác Tấn nheo mắt, đôi đồng tử sáng quắc như sao giữa màn đêm, giọng ông chắc nịch: “Tiếp tục chờ. Đợi khi hai bên kiềm chế lẫn nhau đến mức không thể rút ra được nữa…”
Ông siết chặt tay, gằn từng chữ: “Đó chính là lúc chúng ta rút lui.”
Thiên Anh khẽ gật đầu, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim. Xung quanh họ, gió đêm rít gào hòa cùng tiếng la thét thảm khốc của lũ quỷ lùn và tiếng vỗ cánh phần phật của hạm đội chuồn chuồn. Tuyết trắng giờ đã thành một đầm lầy máu đỏ thẫm, xác chết chất cao như núi trong phạm vi vài cây số vuông.
Và rồi, thời khắc định mệnh đã tới. Khi hai đàn quái vật đã hoàn toàn dồn toàn lực vào cuộc thảm sát lẫn nhau, Thiên Anh hét lớn: “ĐI!”
Cả ba vùng dậy khỏi lớp tuyết, như ba mũi tên xé toạc màn đêm, lao thẳng về phía mắt xích mỏng nhất của vòng vây.
“KÉC… KÉC…!” “RỐNG…!”
Sự xuất hiện đột ngột của ba kẻ lạ mặt khiến lũ quái vật giật mình. Thiên Lang lao lên dẫn đầu như một cỗ xe tăng bọc thép, bất cứ thứ gì cản đường đều bị nó nghiền nát hoặc đớp đứt đôi chỉ bằng một cú ngoạm. Lớp lông cứng của nó dựng ngược, tạo thành một lá chắn vững chắc bảo vệ Thiên Anh và bác Tấn khỏi mưa tên của lũ quỷ lùn.
“ĐOÀNG! ĐOÀNG!”
Bác Tấn thỏa sức khai hỏa khẩu Shotgun đã được cường hóa. Mỗi tiếng nổ vang lên là một vầng sáng chói lòa, tiễn bảy tám con quỷ lùn vào chỗ chết. Nếu kẻ thù kịp áp sát, thanh kiếm lửa trên tay ông sẽ vẽ nên một vòng tròn đỏ rực, chém đứt mọi thứ trong tầm mắt.
Về phần Thiên Anh, anh đang đắm mình vào nhịp độ của trận chiến. Khẩu súng năng lượng trên tay phun ra một vòi lửa dài cả mét, luồng đạn năng lượng nối liền thành một dải sáng rực xé toạc bóng tối.
“BỤP! BỤP! BỤP!”
Xương sọ vỡ vụn, những con chuồn chuồn voi đang định sà xuống đều bị bắn rụng như lá mùa thu. Thiên Anh di chuyển nhịp nhàng, mỗi phát đạn đều găm thẳng vào yếu hại dưới sự hỗ trợ của nhãn thuật.
Tuy nhiên, sự tàn sát quá mức này đã khiến bọn quái vật tinh anh chú ý. Mưa tên bắt đầu dồn về phía họ dày đặc hơn.
Những mũi tên xương của đám quỷ lùn tinh anh mang theo động năng kinh người, có thể xuyên thủng cả giáp da rắn cấp sáu. Thiên Lang gầm lên đau đớn, nó dùng thân thể đồ sộ của mình hứng trọn mọi đòn tấn công cho hai con người bên dưới. Trên người nó lúc này đã cắm không dưới năm mươi mũi tên, máu đỏ nhuộm thẫm lớp lông, để lại những vệt dài trên tuyết mỗi bước chân qua.
“VÈO… VÈO…!”
Ngay khi họ tưởng chừng đã chạm tay vào tự do, một cơn mưa tên lên tới hàng ngàn mũi đổ ập xuống từ bầu trời.
“PHẬP! PHẬP!”
Dù giáp da đã chặn lại phần lớn, nhưng lực tác động khiến Thiên Anh cảm giác như bị những tảng đá lớn đập thẳng vào người, đau đến nghẹt thở. Và rồi, sự phòng ngự bị phá vỡ.
Thiên Anh rên rỉ khi cảm nhận bốn mũi tên cắm sâu vào lưng, thêm hai mũi nữa găm thẳng vào bắp đùi và bắp chân. Bác Tấn cũng không khá hơn, hông và chân ông đã rỉ máu đỏ tươi sau năm mũi tên chí mạng. Cơn đau thấu xương khiến bước chân họ loạng choạng.
Bác Tấn nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy dài, ông gằn giọng khích lệ: “Cố lên cháu! Đừng dừng lại…”
Ông hít một hơi sâu, đôi mắt rực lửa: “Bước tiếp là sống, dừng lại là chết!”
Thiên Anh nhìn người lính già, ánh mắt anh kiên định đến lạnh người. Anh không than vãn, cũng chẳng hoảng loạn. Vừa chạy, anh vừa nâng súng bắn nát phần đuôi những mũi tên đang cắm trên người bác Tấn để ông dễ di chuyển hơn.
Bác Tấn cũng làm điều tương tự, thanh kiếm lửa của ông vung lên, chém đứt cán tên cho Thiên Anh trong một khoảnh khắc phối hợp nhịp nhàng. Riêng Thiên Lang, họ chỉ biết xót xa nhìn nó tiếp tục chạy với tấm lưng chi chít vết thương.
Cuối cùng, họ cũng phá vây thành công. Nhưng niềm vui chẳng tày gang…
“RỐNG…!”
Từ phía sau, một bóng đen khổng lồ che khuất mặt trăng. Con Chuồn Chuồn Vương cùng hai kỵ sĩ quỷ lùn cưỡi tê giác biến dị đã tách khỏi chiến trường, điên cuồng đuổi theo họ.
Bác Tấn nhìn lại, thấy tử thần đang áp sát với tốc độ kinh hồn. Ông nghiến răng, đứng khựng lại: “Khỉ thật, bọn nó dai như đỉa vậy!”
Ông quay sang nhìn Thiên Anh, ánh mắt hiện lên một quyết tâm tuyệt đối: “Bác ở lại chặn bọn chúng.”
Bác Tấn đẩy mạnh Thiên Anh về phía trước, gào lên giữa gió tuyết: “Cháu với Thiên Lang đi trước đi! Chạy mau!”