-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 97: ꧁༺ Đại Chiến Giữa Biến Dị Côn Trùng Vs Sinh Vật Ngoại Lai ༻꧂
Chương 97: ꧁༺ Đại Chiến Giữa Biến Dị Côn Trùng Vs Sinh Vật Ngoại Lai ༻꧂
—–o0o—–
“Kéc… kéc…!” “Kéc… kéc…!”
Ngay vào thời điểm Thiên Anh đang nín thở quan sát lũ quái lùn trong rừng thông, một thanh âm chói tai bất ngờ xé toạc màn đêm. Thiên Anh, bác Tấn cùng Thiên Lang đồng loạt nhìn lên phía bầu trời.
Một hạm đội chuồn chuồn voi biến dị hiện ra, bao phủ cả một vùng không gian. Những con quái vật dài hơn năm mét, trên mình đầy rẫy những hoa văn tím quỷ dị. Đôi mắt chúng to tròn như những viên bảo thạch khổng lồ, tỏa ra ánh sáng xanh lục lạnh lẽo giữa đêm đông.
Nhìn từ xa, chúng giống như một đoàn trực thăng chiến đấu đang quần thảo. Tốc độ của bầy côn trùng này nhanh đến kinh ngạc; khi Thiên Anh vừa phát hiện, chúng còn cách xa năm cây số, nhưng chỉ chớp mắt sau, tiếng vỗ cánh phần phật đã áp sát ngay trên đỉnh đầu.
Bác Tấn nheo mắt, giọng ông đanh lại đầy cảnh giác: “Số lượng quá đông, tốc độ này chúng ta không thể chạy thoát.”
Ông ra hiệu cho cả nhóm: “Nhanh! Tìm chỗ ẩn nấp ngay lập tức!”
Thiên Anh gật đầu dứt khoát. Thiên Lang (Ki) lập tức dùng móng vuốt xới tung lớp tuyết dày, đào một cái hố sâu hơn hai mét. Ki cuộn tròn cơ thể khổng lồ lại như một quả cầu gai, bao bọc Thiên Anh và bác Tấn vào bên trong lồng ngực ấm áp của mình.
Đây vốn là phương án dự phòng, nhưng không ngờ lại chính là cứu cánh duy nhất của họ trong lúc này.
“Kéc… kéc…!”
Đàn chuồn chuồn voi không hề đơn giản, chúng sở hữu trí khôn và đôi mắt cực tinh. Thấy mục tiêu biến mất dưới tuyết, chúng lập tức tổ chức tìm kiếm. Bốn con “trinh sát” bay vòng quanh vị trí nhóm Thiên Anh lẩn trốn, chúng khẽ khàng lướt qua mặt tuyết rồi quay lại báo cáo với con đầu đàn.
“GÀO…!”
Con chuồn chuồn voi đầu đàn dài hơn mười mét, toàn thân rực lên ánh lửa tà. Nó gầm vang một tiếng lệnh, cả phi đội lập tức lao xuống như những mũi tên bắn.
“XOẸT! XOẸT!”
Từ phần đuôi của lũ côn trùng, những chiếc xương nhọn hoắt, đen bóng thò ra. Chúng đồng loạt đâm xuyên qua lớp tuyết dày hai mét, nhắm thẳng vào cơ thể Thiên Lang.
“PHẬP! PHẬP!”
Tiếng kim loại đâm vào da thịt vang lên khô khốc. Những chiếc đuôi nhọn đâm xuyên qua tuyết, găm chặt vào lưng Ki. Thế nhưng, bầy chuồn chuồn sớm nhận ra chúng đã chọn nhầm đối thủ. Những chiếc đuôi đâm vào thì dễ, nhưng khi định rút ra lại bị lớp lông cứng của Ki giữ chặt như kìm thép.
“PHẠCH! PHẠCH…!”
Hàng chục con chuồn chuồn voi hoảng loạn vỗ cánh liên hồi nhưng không thể thoát ra. Đúng lúc ấy, Thiên Lang đột ngột xù lông. Lớp lông cứng ẩn dưới lớp lông mềm dựng ngược lên như hàng vạn mũi chông.
“PHẬP!”
Mấy con chuồn chuồn đang bám trên lưng Ki lập tức bị những chiếc gai to như ngón tay đâm xuyên qua bụng. Chất độc tím lịm lan tỏa khiến chúng chết ngay lập tức, xác treo lủng lẳng trên lưng Ki.
Nằm bên trong lòng Ki, bác Tấn lo lắng nhìn qua khe hở của lớp lông cứng, ông hỏi nhỏ Thiên Anh: “Có cần ta ra ngoài hỗ trợ nó một tay không?”
Thiên Anh siết chặt khẩu súng năng lượng, ánh mắt anh bình thản lạ thường: “Không cần đâu bác. Thiên Lang không yếu thế đâu.”
Anh nheo mắt quan sát giao diện HUD: “Lũ phổ thông này không làm gì được nó. Bác cứ chuẩn bị đi, đợi con đầu đàn nhào xuống thì chúng ta mới xuất thủ.”
Bác Tấn nhíu mày, giọng ông vẫn đầy nghi hoặc: “Nhưng tầm nhìn ở đây rất hạn chế, làm sao xác định được lúc nào nó tấn công?”
“Ki sẽ báo cho chúng ta.” Thiên Anh khẳng định chắc nịch. Anh vỗ nhẹ vào lòng Ki: “Ngáo! Khi nào con đầu đàn phát động tấn công thì báo tao ngay nhé!”
Bác Tấn vốn nghĩ Ki chỉ biết ra hiệu bằng những tiếng kêu, nhưng giây tiếp theo, một giọng nói trầm thấp, rõ ràng vang lên khiến ông lính già suýt nữa thì đánh rơi khẩu súng: “Đã rõ, cậu chủ!”
Ki bình tĩnh báo cáo: “Phía trên có tám con hiếm, hai con tinh anh và một con đầu đàn. Còn lại chỉ là bọn tép riu phổ thông. Cậu chủ xử con đầu đàn, bác Tấn lo một con tinh anh, chỗ còn lại cứ để Ngáo!”
Bác Tấn mất vài giây để định thần lại. Định lực phi thường của một người quân nhân giúp ông không thốt lên tiếng thét, nhưng trong lòng ông là một cơn đại chấn động. Một con thú biến dị biết nói tiếng người? Trí tuệ này… nó thực sự đã thành tinh rồi!
“HÚ… HÚ…!” “GÀO…!”
Trong khi nhóm Thiên Anh đang giằng co, lũ quái lùn trong rừng thông bất ngờ gào thét dữ dội. Chúng bắt đầu tràn ra khỏi rừng, leo lên sườn núi nơi nhóm Thiên Anh đang ẩn nấp.
Thanh âm của chúng quái dị, nhưng lạ lùng thay, Thiên Anh nghe thấu từng lời chúng gào thét.
“Thịt! Có thịt tươi!” “Giết! Thật nhiều đồ ăn!”
Kinh ngạc tột độ, Thiên Anh quay sang hỏi bác Tấn: “Bác… bác có nghe hiểu chúng nói gì không? Cháu hiểu sạch sành sanh mới kinh chứ!”
Bác Tấn gật đầu, gương mặt ông đanh lại: “Bác cũng hiểu. Thật quái đản!”
Ki cũng góp giọng: “Ngáo cũng hiểu này! Sao cậu chủ không hỏi Ngáo?”
Thiên Anh: “…”
Bác Tấn: “…”
Cuộc đối thoại ngắn ngủi bị cắt ngang bởi tiếng va chạm của thịt và xương. Đàn chuồn chuồn voi phát hiện “bao tải thịt” đang tràn lên thì lập tức chuyển mục tiêu. Chúng bỏ qua quả cầu gai cứng nhắc dưới tuyết để sà xuống đám quỷ lùn.
“VÙ! VÙ!”
Lũ chuồn chuồn chơi chiến thuật cực kỳ tàn độc: chúng ôm những tảng đá lớn bay lên cao rồi thả tự do xuống đầu đám sinh vật ngoại lai.
“VÈO! VÈO!”
Một cơn mưa đá dội xuống sườn núi. Những cục đá to như mũ cối từ độ cao hàng chục mét rơi xuống khiến đầu lũ quỷ lùn nát bét như những quả dưa hấu thối. Tuyết trắng nhuộm đỏ máu tươi, hàng trăm cái xác không đầu nằm la liệt chỉ trong vài phút.
Thế nhưng, bầy quỷ lùn đông như kiến cỏ, chết vài trăm con chẳng thấm tháp gì. Lũ da xanh, da đỏ này cũng không vừa, chúng đồng loạt giương cung.
“VÈO! VÈO!”
Mưa tên từ dưới mặt đất bắn ngược lên bầu trời với độ chính xác kinh hồn. Vô số chuồn chuồn voi bị bắn xuyên đầu, rơi rụng như lá vàng mùa thu. Xác côn trùng và xác quỷ lùn đan xen vào nhau, tạo thành một chiến trường đẫm máu.
“RỐNG…!” “RỐNG…!”
Hai tiếng gầm lớn vang lên từ sâu trong rừng thông. Thêm hàng ngàn tên quỷ lùn tràn ra, trong khi bầy chuồn chuồn voi cũng điên cuồng lao xuống dùng cái đuôi dài xiên chết đối thủ. Một phát đâm của chúng đủ sức xuyên thủng lồng ngực một con quái lùn, hoặc trực tiếp ngoạm đứt đầu kẻ thù.
Trận đại chiến giữa sinh vật bản địa và ngoại lai chính thức bùng nổ, và nhóm Thiên Anh đang nằm ngay giữa tâm bão của cuộc thảm sát này.