Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 96: ꧁༺ Sinh Vật Ngoại Lai Và Cổng Ánh Sáng Tím ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 96: ꧁༺ Sinh Vật Ngoại Lai Và Cổng Ánh Sáng Tím ༻꧂

—–o0o—–

Cánh rừng thông bí ẩn nằm im lìm giữa màn đêm, cách vị trí của Thiên Anh chừng hai mươi dặm. Với người thường, đó chỉ là một vệt đen mờ mịt giữa bão tuyết, nhưng với nhãn thuật của Thiên Anh, mọi thứ dần hiện rõ qua lớp kính viễn vọng sinh học.

Dù vậy, khi bóng tối bao trùm, tầm nhìn hiệu quả của cổ vật cũng bị kéo sụp xuống dưới mười tám dặm. Anh nheo mắt, cố gắng xuyên qua màn sương mù nhưng vô ích.

Bác Tấn đứng cạnh bên, tay khẽ siết lấy báng súng, trầm giọng đề nghị: “Chúng ta qua đó xem sao. Với thực lực của hai ta và Thiên Lang, hẳn là sẽ không gặp nguy hiểm gì quá lớn.”

Thiên Anh khẽ nhíu mày, anh quay sang nhìn người lính già: “Bác có cần thêm vũ khí không? Cháu thấy việc liên tục tiêu hao năng lượng thức tỉnh không phải là cách hay khi thâm nhập vào vùng đất lạ.”

Bác Tấn gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thành: “Cho bác một khẩu súng hạng nặng đi, loại Shotgun ấy.”

Ông khẽ nhếch môi: “Thứ đó dùng để dọn lũ quái vật cấp thấp là hiệu quả nhất.”

Thiên Anh dẫn bác Tấn vào hầm trú ẩn. Anh nhờ Alisa xử lý nốt các vết thương ngoài da và tiêm cho ông vài loại thuốc kháng độc đặc dụng. Trong lúc đó, Thiên Anh giam mình trong phòng gia công, tỉ mẩn dùng lớp da rắn biến dị cấp sáu để may cho bác Tấn một bộ giáp bảo hộ.

Thế giới này đã không còn chỗ cho sự cẩu thả. Sai một li không chỉ đi một dặm, mà là đi luôn cả mạng sống. Trò chơi này không có nút “hồi sinh”.

Đang mải mê với những đường khâu chắc chắn, cửa phòng gia công khẽ mở. Bác Tấn bước vào, nhưng không hề lên tiếng quấy rầy. Ông chỉ lặng lẽ chọn một góc bàn, ngồi xuống và kiên nhẫn chờ đợi.

Cái im lặng của những người lính từng trải luôn mang một sức nặng kỳ lạ. Họ giao tiếp bằng sự thấu hiểu, bằng ánh mắt, thay vì những lời nói xã giao thừa thãi. Chỉ đến khi Thiên Anh đặt bộ giáp và đống trang bị lên bàn, Bác Tấn mới ngước lên, kiểm tra kỹ lưỡng từng món một. Sau ba lần rà soát, ông mới khẽ gật đầu hài lòng.

Khi cả hai bước ra cửa hầm, Alisa, Gia Nghĩa cùng Ki và Mốc đã đứng đợi sẵn.

Alisa nhìn Thiên Anh, ánh mắt chứa chan sự lo lắng nhưng lời nói lại vô cùng ngắn gọn: “Cẩn thận nhé!”

Thiên Anh khẽ gật đầu thay cho lời hứa. Anh ra hiệu cho Thiên Lang (Ki) đi theo, còn Mốc (Thanh) được lệnh ở lại bảo vệ căn cứ. Chuyến đi này thiên về dò xét, tốc độ của Ki là sự lựa chọn tối ưu nhất.

“VÙ… VÙ…!”

Vừa bước ra khỏi cửa hầm, một luồng gió lạnh buốt giá như hàng ngàn lưỡi dao cứa vào da thịt ập tới. Nhiệt độ ban đêm đã tụt xuống âm sáu mươi độ C. Nếu không nhờ bộ giáp da rắn giữ nhiệt và cơ thể đã qua biến đổi, có lẽ họ đã sớm biến thành những tượng băng vĩnh cửu.

Ki chở hai người lao vút đi trong gió tuyết. Màn đêm là lãnh địa của những loài săn mồi hung tợn nhất. Từ các bụi rậm, lũ nhện băng, cáo tuyết và dơi lửa liên tục lao ra tấn công. Nhưng chúng vừa kịp chạm vào bóng của Thiên Lang đã bị xé xác, hoặc bị những phát đạn Shotgun của Bác Tấn thổi bay.

Bác Tấn sử dụng năng lực “Cường hóa binh khí”. Khẩu Shotgun trong tay ông đột ngột biến hình, nòng súng tỏa ra ánh kim loại lạnh lẽo. Mỗi lần bóp cò, thay vì hai viên đạn, nó phun ra hàng chục mảnh đạn như một cơn mưa chì liên thanh, nghiền nát đàn dơi lửa hàng trăm con đang lao xuống.

Nhìn những xác dơi to như cái mâm rơi rụng lã chã, Thiên Anh cảm thán: “Năng lực của bác mạnh thật đấy. Giá mà cháu cũng thức tỉnh được cái gì đó tương tự.”

Bác Tấn thu súng, ông rút một điếu thuốc ra châm lửa, làn khói trắng nhanh chóng bị gió tuyết cuốn đi: “Không có năng lực cũng chẳng có gì phải xấu hổ đâu cháu.”

Ông nhấp một hơi thuốc, trầm ngâm: “Người có năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng nặng. Có sức mạnh mà chỉ biết đứng nhìn đồng loại lâm nguy thì đó mới thực sự là điều đáng hổ thẹn.”

Thiên Anh cười khổ, anh lắc đầu: “Bác nói thế làm cháu ngại quá. Cháu không cao thượng được như bác, cháu chỉ biết bo bo giữ mình thôi.”

Bác Tấn nhìn vào màn đêm sâu thẳm trước mặt, giọng ông trầm xuống đầy chiêm nghiệm: “Cháu còn trẻ, có những chuyện thời điểm này cháu chưa nhận ra.”

Ông vỗ vai anh: “Muốn giúp đời thì trước hết phải lo cho bản thân và người bên cạnh mình đã. Bản thân còn lo chưa xong thì giúp được ai.”

Thiên Anh gật gù: “Từ nhỏ cháu không được học hành nhiều, đạo lý không rõ lắm.”

Anh nheo mắt, nhìn về phía trước: “Cháu chỉ biết ân trả ân, oán trả oán, tiền bạc sòng phẳng, tình ái phân minh là đủ rồi.”

Bác Tấn phun ra một luồng khói đậm đặc, cười hào sảng: “Như vậy là tốt rồi! Đời một thằng đàn ông chỉ cần bấy nhiêu là đủ.”

Đột nhiên, ông dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Tới nơi rồi. Tập trung thôi!”

Thiên Lang dừng lại trên một đỉnh núi cao sát mép rừng thông. Từ vị trí này, toàn bộ khung cảnh bên dưới hiện ra khiến cả hai không khỏi rùng mình kinh ngạc.

Giữa rừng thông bạt ngàn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện bảy chiếc cổng vòm khổng lồ rực lên ánh sáng màu tím quỷ dị. Tại trung tâm mỗi cổng là một vòng xoáy năng lượng liên tục luân chuyển.

Từng đoàn sinh vật dị hợm bắt đầu tràn ra từ đó. Chúng chỉ cao tầm một mét, gù lưng, cơ bắp cuồn cuộn với làn da xanh lét hoặc đỏ thẫm. Gương mặt chúng méo mó, đôi tai dài nhọn và đôi mắt trắng dã không có con ngươi.

Đa số chúng cầm những cây rìu thô sơ làm từ xương thú. Những tên thủ lĩnh trông hoành tráng hơn với khiên xương và bộ giáp xương sần sùi, cưỡi trên những con quái vật hình nhộng màu vàng có cái đầu phát sáng.

Kinh khủng nhất là chúng không hề đoàn kết. Những kẻ đi ra từ các cổng khác nhau, vừa chạm mặt đã lập tức lao vào chém giết điên cuồng, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và đẫm máu.

Thiên Anh nheo mắt nhìn con mắt cổ vật đang phân tích dữ liệu, anh thì thầm: “Đây chẳng lẽ là… sinh vật ngoại lai sao?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-la-thien-ton.jpg
Đại La Thiên Tôn
Tháng 12 14, 2025
Hệ Thống Vạn Năng! Ta Là Vương
Vũ Trụ Phách Nghiệp
Tháng 4 30, 2026
mat-nhat-quat-khoi
Mạt Nhật Quật Khởi
Tháng 12 26, 2025
vong-du-bat-dau-hop-thanh-dinh-cap-than-trang
Võng Du Bắt Đầu Hợp Thành Đỉnh Cấp Thần Trang
Tháng mười một 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP