-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 95: ꧁༺ Người Lính Già Và Anh Chàng Sát Thủ ༻꧂
Chương 95: ꧁༺ Người Lính Già Và Anh Chàng Sát Thủ ༻꧂
—–o0o—–
“RẦM!”
Một tiếng động mạnh phát ra từ đống tuyết dày phía sau. Bác Tấn giật mình xoay người thủ thế, còn Gia Nghĩa thì tí nữa là khóc thét lên khi thấy một bóng người lừng lững bước ra, tay lăm lăm khẩu súng năng lượng ngoại cỡ.
Thiên Anh hiện hiện trong ánh lửa tàn với bộ dạng thực sự đáng sợ. Cả người anh bị bỏng nặng, làn da nhăn nheo đỏ sẫm như thịt tái, đầu không còn một sợi tóc. Đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn của một kẻ sát thủ khiến người đối diện có cảm giác như đang đối mặt với một ác ma bước ra từ địa ngục.
Thằng bé Gia Nghĩa nấp vội ra sau lưng Alisa, nó vừa nấc vừa lén nhìn anh qua kẽ áo, đôi mắt tràn ngập sự hãi hùng. Thiên Anh thấy vậy thì cũng chẳng buồn lòng, anh đã quá quen với việc người ta khiếp sợ diện mạo mới của mình. Chỉ có Alisa, người hằng ngày tận tay chăm sóc vết thương cho anh là vẫn có thể thản nhiên mỉm cười trước khuôn mặt ấy.
Alisa sử dụng năng lực thấu thị, cảm nhận được sự căng thẳng của bác Tấn, cô nhẹ nhàng lên tiếng bằng giọng điệu dịu dàng nhưng đượm buồn: “Mọi người không cần phải sợ.”
Cô khẽ liếc nhìn Thiên Anh, tiếp lời: “Cậu ấy là bạn của cháu. Toàn bộ vết thương này đều là do lần trước cậu ấy liều mình cứu cháu ra khỏi biển lửa nên mới thành ra như vậy.”
Lời giải thích của Alisa lập tức hóa giải bầu không khí đóng băng. Bác Tấn buông lỏng tay kiếm, ánh mắt nhìn Thiên Anh bỗng chốc tràn đầy vẻ nể trọng. Ông vốn có một người bạn cũ lính cứu hỏa cũng mang những vết sẹo tương tự, nên ông thấu hiểu sâu sắc sự hy sinh ẩn sau vẻ ngoài dị hợm kia.
Gia Nghĩa sau khi nghe Alisa nói cũng dần nín khóc. Thằng bé mạnh dạn bước ra, khoanh tay cúi đầu chào theo lễ phép: “Em… em chào anh ạ. Em tên là Gia Nghĩa.”
Thiên Anh khẽ nhếch môi. Nụ cười của anh lúc này trông chẳng khác gì một con quỷ dữ, nhưng giọng nói lại vô cùng ấm áp: “Chào em.”
Anh đưa bàn tay biến dạng, thô ráp của mình ra khẽ xoa đầu thằng bé. Gia Nghĩa hơi rụt vai lại vì sợ, nhưng cảm nhận được sự trìu mến từ bàn tay anh, nó bắt đầu đứng vững hơn.
Bác Tấn bước tới, ông chìa bàn tay chai sạn ra, cười hào sảng: “Cảm ơn cậu đã cứu mạng hai ông cháu tôi.”
Ông nheo mắt quan sát Thiên Anh, tò mò hỏi: “Cậu chính là ‘người thống trị’ khu phía Bắc trong lời đồn sao?”
Thiên Anh đưa tay bắt lấy tay ông, lắc đầu cười đáp: “Người thống trị gì đâu bác, cháu chỉ là kẻ tìm đường sống ở đây.”
Anh thả tay ra, thản nhiên tiếp tục: “Ai muốn tới đây cư ngụ cháu đều không cấm, chỉ có những kẻ muốn tiêu diệt cháu để cướp căn cứ thì cháu mới phải ra tay. Dù sao cháu và Alisa vẫn còn muốn sống tiếp mà.”
Bác Tấn nghe sự thẳng thắn của anh thì bật cười lớn: “Khá lắm! Bác tên là Trọng Tấn. Cháu tên gì?”
“Cháu tên Thiên Anh.” Thiên Anh gật đầu chào lại. “Nhìn bác… có vẻ là người của quân đội?”
Bác Tấn bồi hồi nhớ lại, nụ cười thoáng chút buồn: “Từng thôi cháu ạ. Từ sau đợt chiến tranh biên giới, bác đã cởi áo lính lâu rồi.”
Ông vỗ vai Thiên Anh, đùa vui: “Già rồi, cũng nên về nghỉ cho lớp trẻ các cháu lên chứ.”
Đúng lúc này, Alisa khẽ huých tay vào eo Thiên Anh. Anh ngơ ngác quay sang hỏi: “Có chuyện gì vậy Lam?”
Alisa lườm anh một cái sắc lẹm, giọng đầy vẻ hờn dỗi: “Ông còn đứng đó hỏi nữa hả? Không thấy người ta vừa bị thương lại còn đang đói sao? Vào hầm làm đồ ăn đãi khách đi chứ!”
Gia Nghĩa đứng bên cạnh âm thầm lè lưỡi, thầm nghĩ chị gái này nhìn thì dịu dàng nhưng lúc cáu lên cũng đáng sợ không kém. Xem ra cuộc sống của anh Thiên Anh cũng “vất vả” lắm.
Bác Tấn bật cười, ông nhìn Alisa đầy vẻ thấu hiểu: “Haha! Xem ra cháu gái đây cũng giống người bạn cũ của bác, một người… không giỏi nấu nướng cho lắm nhỉ?”
Alisa chột dạ, nhưng cô nàng lập tức vểnh cằm phản bác: “Sao bác lại xem thường cháu thế? Thân là con gái, làm sao cháu lại không biết nấu ăn được chứ!”
Nói đoạn, cô dắt tay Gia Nghĩa đi về phía cửa hầm: “Đi theo chị, chị giúp em băng bó vết thương rồi nấu món gì đó thật ngon cho em ăn.”
Thiên Anh lo lắng gọi với theo: “Bà làm được không đó? Hay để tôi…”
“BỐP!”
Một cú đá từ Alisa vào chân khiến Thiên Anh im bặt. Nhìn bóng hai người khuất dần sau cửa hầm, bác Tấn quay sang hỏi Thiên Anh: “Đúng là một cặp trời sinh. Mà này Thiên Anh, con chó lửa và con rắn kia là bạn từ nhỏ của cháu thật sao?”
Thiên Anh nhìn về phía Ki và Mốc đang đứng gác phía xa, khẽ gật đầu: “Vâng, bọn nó theo cháu từ bé. Thật may mắn là dù biến dị, nhưng chúng vẫn nhận ra và bảo vệ cháu.”
Bác Tấn khẽ thở dài, gương mặt già nua thoáng hiện vẻ xót xa: “Đúng là phước đức. Năm con chó săn bác nuôi từ trước mạt thế đều biến dị thất bại, chúng trở nên điên loạn đến mức bác buộc phải tự tay kết liễu bọn nó.”
Ông nhìn vào xác hai con quái xà khổng lồ, ngập ngừng hỏi: “Cháu định xử lý hai con rắn này thế nào? Có thể… nhượng cho bác một phần thịt được không?”
Thiên Anh kinh ngạc nhìn ông lão: “Bác cần thịt sao? Vậy bác cứ lấy hết đi, cháu chỉ cần tim, tinh hạch và bộ xương để nghiên cứu thôi. Mà bác lấy nhiều thế làm gì vậy?”
Bác Tấn thành thật trải lòng: “Bác hiện là người đứng đầu căn cứ phía Nam. Trong đó thiếu lương thực trầm trọng, lại liên tục bị quái vật tấn công khiến anh em chiến sĩ thương vong rất nhiều.”
Ông nhìn Thiên Anh bằng ánh mắt khẩn thiết: “Nếu cháu giúp được vụ này, bác nợ cháu một ân tình. Có thứ gì cháu cần trao đổi, cứ việc nói với bác.”
Thiên Anh không làm bộ làm tịch, anh gật đầu ngay: “Vậy cháu không khách sáo. Alisa đang cần thêm tài liệu nghiên cứu cấp cao, bác cứ thử trao đổi với cô ấy xem. Còn đống thịt này, bác cứ mang về giúp đỡ mọi người.”
Bác Tấn mừng ra mặt, ông nắm chặt tay Thiên Anh, giọng xúc động: “Tốt lắm! Bác thay mặt anh em chiến sĩ căn cứ phía Nam cảm ơn cháu rất nhiều.”
Thiên Anh mỉm cười, nhìn Thiên Lang đang dùng móng vuốt xé lớp da cứng để lấy tinh hạch, còn Mốc thì chui tọt vào bụng rắn ăn túi độc. Bác Tấn nhìn máu rắn chảy phí hoài ra tuyết mà xót xa, ông thầm nghĩ nếu dân căn cứ có được bát tiết này tẩm bổ thì tốt biết mấy.
Sắc trời dần sụp tối, bão tuyết bắt đầu rít gào mạnh hơn. Thiên Anh quay sang bác Tấn: “Trời tối rồi, bên ngoài nguy hiểm lắm. Đêm nay hai ông cháu cứ ở lại đây, sáng mai chúng ta quay về sau. Trong hầm có thiết bị liên lạc, bác cứ gọi về nhà cho mọi người yên tâm.”
Bác Tấn gật đầu quyết đoán: “Cháu lo nghĩ chu đáo quá, bác cảm ơn!”
Vừa lúc hai người định bước vào hầm thì một thanh âm chói tai, rợn người bất chợt vang lên từ phía chân trời.
“Kreee… Kreee…!” “Blooo… Blooo…!”
Thanh âm ấy kỳ quái đến mức dường như không thuộc về bất cứ sinh vật Trái Đất nào mà họ từng biết. Thiên Anh nheo mắt nhìn về phía cánh rừng thông mọc lên bí ẩn lúc chiều, lẩm bẩm: “Thứ gì vậy?”
Bác Tấn mặt biến sắc, ông nhìn sâu vào bóng tối nơi cánh rừng: “Có dị biến rồi… Sâu bên trong khu rừng kia, dường như có thứ gì đó rất lạ đang trỗi dậy.”