-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 94: ꧁༺ Trí Tuệ Khác Biệt - Sức Mạnh Cũng Bất Đồng༻꧂
Chương 94: ꧁༺ Trí Tuệ Khác Biệt – Sức Mạnh Cũng Bất Đồng༻꧂
—–o0o—–
“RỐNG…!”
Bị Thiên Anh bắn nát một mắt, con rắn mắt võng cấp sáu hoàn toàn rơi vào trạng thái bạo tẩu. Nó điên cuồng quất đuôi tấn công loạn xạ, chiếc đầu còn lại không ngừng phun ra những luồng hỏa tà rực cháy. Chỉ trong tích tắc, một khu vực rộng lớn hàng cây số vuông đã biến thành biển lửa ngùn ngụt giữa màn đêm bão tuyết.
Sau một phút cuồng loạn, nó đột ngột khựng lại, đôi mắt còn lại đỏ sọc sát khí khóa chặt vào bóng dáng bác Tấn đang ôm đứa bé chạy trốn.
“PHỪNG!”
Cơ thể khổng lồ của con quái vật đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như than hồng. Nó trườn đến đâu, tuyết dày cả mét lập tức tan chảy thành nước, cây cối xanh tươi vừa chạm phải đã bốc cháy rừng rực. Quỷ dị nhất là lớp dịch nhầy nó để lại trên mặt đất, thứ chất lỏng khiến ngọn lửa cháy dai dẳng bất chấp hơi lạnh mạt thế.
Nhìn từ xa, con rắn như một dải nham thạch đang bò trườn, để lại một vệt lửa dài dằng dặc phía sau.
Thiên Anh đứng trên ngọn cây, đôi mày cau lại đầy lo lắng. Sau khi hóa điên, tốc độ và sức mạnh của con quái vật đã tăng vọt. Bác Tấn dù có thân pháp lão luyện cũng bắt đầu bị rút ngắn khoảng cách. Con rắn giờ đây như một chiếc xe tăng hạng nặng, san phẳng mọi bức tường và đại thụ cản đường.
Chỉ cần vài chục giây nữa, cái chết sẽ ập xuống đầu hai ông cháu. Nhưng ngay khoảnh khắc tử thần vung hái…
“GÀO…!”
Một tiếng rống đinh tai nhức óc vang lên, chấn động cả khu phế tích. Con rắn mắt võng khựng lại, chiếc đầu phun lửa của nó đột ngột chuyển hướng về phía phát ra thanh âm.
Thoát chết trong gang tấc, bác Tấn loạng choạng đáp xuống một khu vực an toàn, lồng ngực phập phồng thở dốc. Ông nheo mắt nhìn về phía xa, nơi hai bóng ma khổng lồ đang vờn nhau dưới ánh lửa.
Chạy phía trước là một con sói biến dị to lớn như voi rừng, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa đỏ thẫm. Nó di chuyển linh hoạt như một quả cầu lửa di động, khéo léo duy trì khoảng cách vừa đủ để trêu ngươi con rắn mắt võng.
Bác Tấn kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ… đây là đại chiến thú của người thống trị khu Bắc?”
Ông từng nghe những lời đồn thổi về con chó biến dị “thành tinh” ở vùng này, nhưng trăm nghe không bằng một thấy. Nhìn cách nó cố tình thả chậm tốc độ để nhử con rắn đi xa khỏi chỗ ông, bác Tấn hiểu rằng trí tuệ của sinh vật này đã vượt xa bản năng thú tính thông thường.
“Rèn… rèn…!”
Tiếng động cơ xe trượt tuyết bất ngờ vang lên từ phía sau. Bác Tấn lập tức xoay người, thanh kiếm rực lửa trên tay thủ thế đầy cảnh giác.
Nhưng người xuất hiện lại là một cô gái xinh đẹp với vẻ ngoài của một nhà khoa học. Cô đeo kính, khoác áo choàng dài, trông không có vẻ gì là một chiến binh. Tuy nhiên, khi nhìn thấy thứ đang quấn quanh eo cô, đồng tử của bác Tấn co rụt lại.
Đó là một con rắn hổ mang chúa biến dị loại thức tỉnh. Ánh mắt xanh lục của nó nhìn ông lạnh lẽo đến mức khiến một quân nhân già dạn dày sương gió như ông cũng phải lạnh sống lưng.
Xe dừng lại, Alisa đẩy kính, nở một nụ cười dịu dàng: “Mọi người bị thương rồi.”
Cô ra hiệu lên băng ghế sau: “Nhanh lên xe đi, cháu đưa mọi người về căn cứ trú ẩn.”
Thằng bé Gia Nghĩa run rẩy nấp sau lưng bác Tấn, nó chỉ tay vào bé Thanh (Mốc) giọng mếu máo: “Em… em sợ nó lắm. Lỡ nó cắn thì sao?”
Mốc nghe vậy thì thè lưỡi, nó quay ngoắt đầu sang hướng khác đầy vẻ kiêu kỳ, như muốn nói: “Loại nhóc con như ngươi mà đòi ta thèm cắn sao? Chỉ tổ bẩn răng!”
Chứng kiến biểu cảm “nhân tính” của con rắn, bác Tấn sững sờ. Alisa bật cười, cô vỗ nhẹ vào lớp vảy mát lạnh của Mốc: “Đừng sợ, bé Thanh hiền lắm, nó không cắn người nhà đâu.”
Dứt lời, Mốc lặng lẽ tuột khỏi người Alisa, nhanh chóng trườn về phía trận chiến của Thiên Lang. Alisa nhìn theo cái bóng trắng nhỏ dần, thầm khen ngợi sự hiểu chuyện của nó. Đợi hai ông cháu ngồi chắc chắn, cô lập tức rồ ga phóng đi.
Trên đường chạy trốn, bác Tấn không khỏi lo lắng hỏi: “Chúng ta không qua giúp con chó kia sao? Nó tuy mạnh nhưng đối đầu trực diện với cấp sáu thì quá mạo hiểm.”
Alisa vẫn bình thản lái xe qua những hố tuyết, cô mỉm cười đáp: “Không cần đâu bác. Bạn của cháu đã lo liệu cả rồi.”
Cô nheo mắt nhìn về phía hừng hực lửa đỏ phía xa, tiếp lời: “Con rắn kia sẽ sớm bị tiêu diệt thôi. Mà bác và đứa bé này từ khu Nam tới đây sao?”
Bác Tấn gật đầu, gương mặt già nua hiện rõ vẻ mệt mỏi: “Đúng vậy. Ta dẫn đội đi tìm lương thực, không ngờ lại đụng phải thứ dữ này.”
“GÀO…!” “RẮC…!”
Tiếng hét thảm khốc của con rắn mắt võng vang vọng cả một vùng. Từ phía sau xe, bác Tấn kinh hoàng thấy Thiên Lang đã vồ được con quái vật. Nó dùng đôi chân khổng lồ đè nghiến đầu con rắn xuống đất.
Bằng một cú đớp sấm sét, Thiên Lang đã cắn nát chiếc đầu phun lửa, máu đen phun ra xối xả. Con rắn mắt võng đau đớn vặn vẹo thân mình dài bốn mươi mét, quất đổ toàn bộ phế tích xung quanh, nhưng Ki vẫn lầm lì như một ngọn núi đá, đè chặt lấy đầu thật của nó.
Đúng lúc đó, Mốc lao tới, cắm phập răng nanh vào những vết thương hở trên đầu con quái vật. Độc tố cực mạnh bắt đầu ngấm vào đại não, khiến những cú giãy giụa của hỏa xà lịm dần rồi tắt hẳn.
Nhìn xác con quái vật khổng lồ bị Thiên Lang thản nhiên tha đi như tha một con chuột, bác Tấn há hốc mồm: “Giải quyết xong rồi sao? Rõ ràng con chó kia cấp độ thấp hơn mà… làm sao có thể áp đảo đến mức này?”
Alisa lái xe vào lối rẽ, cô hào hứng khoe: “Hì hì, Thiên Lang thông minh lắm bác ạ.”
Cô dừng lại một chút để tránh một khối bê tông đổ nát: “Dù không phải chó quân đội nhưng nó được bạn cháu nuôi nấng và huấn luyện từ nhỏ. Với nó, giết quái vật không chỉ dùng sức mà còn dùng mưu nữa.”
Bác Tấn lẩm bẩm trong sự kinh ngạc tột độ: “Nói vậy là nó không bị khống chế bằng vũ lực… Nhưng thú biến dị chẳng phải đều hung tàn sao?”
Alisa cười hiền, đôi mắt cô lấp lánh: “Dạ, cái đó cũng tùy từng con bác ạ. Chân thành đổi lấy trung thành mà.”
Khi xe về đến gần cửa hầm, Thiên Lang cũng vừa kéo xác con rắn mắt võng về tới. Thi thể con này to gấp đôi con rắn bay mà Thiên Anh bắn hạ lúc chiều, nằm vắt ngang qua bãi tuyết như một con đê khổng lồ.
Thằng bé Gia Nghĩa nhìn đống thịt khổng lồ và con chó lửa lừng lững trước mặt, há hốc miệng không thốt nên lời. Một thế giới mới đầy kinh hoàng nhưng cũng đầy kỳ tích đang mở ra trước mắt.