Chương 89: ꧁༺ Cấy Ghép & Động Nhện Quân Sự ༻꧂
—–o0o—–
Mặc dù Thiên Anh đã hoàn toàn tin tưởng và đồng ý, nhưng Alisa vẫn cảm thấy không yên lòng. Cô quyết định tạm hoãn việc phẫu thuật, giam mình trong phòng thí nghiệm để tiếp tục nghiên cứu cấu trúc nano của con mắt cổ vật.
Thiên Anh chứng kiến sự cố chấp của cô thì chỉ biết cười khổ. Hiện tại Alisa nắm toàn quyền về y tế, cô không chịu ra tay thì anh cũng chẳng thể tự mình khoét mắt. Không muốn tạo thêm áp lực cho Alisa, anh tập trung vào việc khôi phục thể trạng, hằng ngày kiên trì rèn luyện và cùng Ki, Mốc ra ngoài đi săn để làm quen với nhịp độ thế giới mới.
Thế giới sau một năm biến đổi đã trở nên tàn khốc và lạ lẫm. Thiên Anh nhận ra một quy luật mới: những sinh vật từ cấp năm trở lên bắt đầu hình thành “Thú hạch” trong cơ thể.
Cầm một viên tinh thể đỏ rực trên tay, Thiên Anh khẽ nhận xét: “Mấy con có thú hạch nguyên vẹn thế này là do tiến hóa thành công.”
Anh nhíu mày nhìn viên khác đầy vết rạn, tiếp lời: “Còn loại nứt vỡ này, chắc chắn là di chứng của những lần dị biến thất bại.”
…
Một tháng sau.
Khi vết thương đã hoàn toàn lành lặn, Thiên Anh cùng hai linh thú quyết định quay lại căn cứ quân sự để thăm dò. Anh cứ ngỡ sau hai tháng, nơi đó vẫn sẽ hoang tàn như cũ. Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến anh không khỏi bàng hoàng.
Cả một vùng căn cứ rộng hàng chục cây số vuông giờ đây đã bị bao phủ bởi lớp màng nhện trắng đục, dày đặc. Lũ nhện băng nhung nhúc khắp nơi, con thì bất động trên mạng chờ mồi, con thì lướt đi trên mặt đất đầy vẻ đe dọa.
Thiên Anh kinh ngạc thốt lên: “Mới có bấy nhiêu thời gian thôi mà… Làm sao nơi này lại biến thành cái động nhện thế này?”
Thiên Lang đứng cạnh bên, bộ lông dựng đứng đầy cảnh giác: “Số lượng bọn nó đông khủng khiếp.”
Ki gầm gừ nhỏ trong cổ họng, tiếp lời: “Trong đó có mấy con rất mạnh, ba người chúng ta lúc này mà xông vào thì khó lòng đấu lại.”
Thanh (Mốc) đang quấn quanh cổ Thiên Lang cũng rít lên đầy tiếc nuối: “Như vậy phải làm sao đây? Bao nhiêu công sức dọn dẹp đám Quỷ Một Mắt, giờ lại để lũ nhện này nẫng tay trên mất rồi.”
Thiên Anh nhìn màn sương tơ trắng xóa, bất chợt nở một nụ cười đầy toan tính: “Không sao cả, không có sức thì chúng ta dùng trí.”
Anh vỗ nhẹ vào đầu Ki, khẳng định: “Đợi về nhà lên kế hoạch, chúng ta sẽ dẫn dụ các loài biến dị khác tới đây đại chiến với bầy nhện. Đợi chúng lưỡng bại câu thương, chúng ta chỉ việc ra tay kiếm lợi.”
Ki và Mốc nghe vậy thì hưng phấn gật đầu, cả ba nhanh chóng rút lui. Tuy nhiên, họ không hề hay biết rằng, từ khoảng cách một dặm, một chiếc drone siêu nhỏ đang lặng lẽ ghi lại mọi hành động của họ. Thiết bị này không có hơi thở sinh mệnh, nên ngay cả cảm quan nhạy bén của Ki và Mốc cũng bị qua mặt.
Thiên Anh khựng lại một chút, anh nhíu mày lén nhìn ra sau nhưng không thấy bóng người nào. Anh lẩm bẩm: “Lạ thật, cứ như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình vậy.” Sau vài lần kiểm tra không có kết quả, anh tặc lưỡi bỏ qua, cho rằng mình chỉ quá đa nghi.
Tại một nóc nhà cách đó năm cây số, hai người đàn ông trung niên trong bộ giáp da biến dị cấp bốn đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính bảng. Long Kiệt, gã đàn ông vạm vỡ với chiếc mũ cao bồi, rít một hơi xì gà rồi nhả khói trắng xóa.
Đồng đội của hắn, Long Ngữ, kinh ngạc hỏi: “Hai con thú kia đều là cấp bốn, lại không phải loại thường. Anh nghĩ kẻ điều khiển chúng đã biến đổi tới lần thứ mấy rồi?”
Long Kiệt nheo mắt nhìn bóng lưng Thiên Anh trên màn hình, trầm giọng: “Ít nhất cũng phải cấp năm. Hơn nữa, năng lực khống thú của hắn chắc chắn đã thức tỉnh đến lần thứ hai.”
Hắn búng tàn thuốc, dứt khoát nói: “Tôi nghĩ nên từ chối phi vụ của bang Sọ Hổ thôi. Đừng có nhúng tay vào chuyện này. Khu vực này có kẻ như vậy trấn thủ, ai tới cũng phải chết.”
Long Ngữ ngẫm nghĩ một lát rồi tò mò: “Vụ Vua Quỷ và Cáo Lửa mất tích lần trước, chắc chắn là do hắn làm rồi.”
Long Kiệt thản nhiên đáp: “Còn ai vào đây nữa. Sức mạnh của Vua Quỷ thế nào anh biết rồi đó, vậy mà vẫn một đi không trở lại. Khu này làm gì có biến dị thú nào đủ sức diệt sạch đội ngũ của hắn nhanh đến thế.”
Long Ngữ tặc lưỡi: “Cứ tưởng phi vụ này dễ ăn, ai dè đụng phải xương cứng. Anh có định gửi lời chào đến kẻ đứng đầu khu Bắc này không?”
Long Kiệt quay người, bước đi dứt khoát: “Nên! Nhưng không phải lúc này. Về đã.”
…
Gần hai giờ sau, nhóm Thiên Anh về đến hầm trú ẩn. Vừa xuống đến cửa, Thiên Anh đã thấy Alisa đứng chờ sẵn, gương mặt cô rạng rỡ như ánh bình minh. Vừa thấy bóng anh, cô đã lao tới, nhảy phốc lên ôm chầm lấy anh.
“Tìm ra phương pháp rồi!” Alisa reo lên đầy phấn khích. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cười tươi rói: “Ông nhanh khen tui đi!”
Thiên Anh đưa tay thọc lét khiến cô nàng cười ngặt nghẽo, anh trêu chọc: “Bà mập như heo vậy, đứng xuống nói chuyện coi.”
Anh nheo mắt hỏi: “Thế phương pháp thần thánh gì mà vui thế?”
Alisa nhảy xuống đất, tay múa may đầy hào hứng: “Cái cổ vật kia ấy, không cần thiết phải khoét mắt đâu!”
Cô hít một hơi thật sâu, giải thích mạch lạc hơn: “Tui đã thí nghiệm và phát hiện nó có thể liên kết thần kinh ở bất kỳ đâu.”
Alisa chỉ vào mu bàn tay anh, ánh mắt lấp lánh: “Chúng ta sẽ phẫu thuật cấy nó vào tay. Công năng vẫn y hệt, mà ông thì không cần phải làm ‘độc nhãn long’ nữa!”
Thiên Anh sững người, mọi lo âu bấy lâu nay bỗng chốc tan biến. Anh nhìn Alisa đang cười tít mắt, giọng đầy vẻ chiều chuộng: “Nếu thành công, tôi hứa sẽ nấu cơm và giặt đồ cho bà suốt ba tháng tới.”
Alisa khoái chí, cô kiễng chân hôn lên má anh một cái rõ kêu: “Nhớ giữ lời đấy!”
Cô hơi hếch cằm, dặn dò thêm: “Đừng có mà giống lần trước, hứa giúp người ta rồi lại lặn mất tăm nha.”
Thiên Anh ngơ ngác hỏi lại: “Có chuyện đó nữa hả?”
Alisa chỉ đáp lại bằng một cái lườm sắc lẹm đầy bất mãn, khiến gã sát thủ chỉ biết gãi đầu cười trừ.