Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 88: ꧁༺ Thiết Bị Siêu Phàm Và Sự Đánh Đổi ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 88: ꧁༺ Thiết Bị Siêu Phàm Và Sự Đánh Đổi ༻꧂

—–o0o—–

Ngay khi hai món cổ vật vừa chạm vào nhau, một luồng ánh sáng trắng lòa bất ngờ bùng lên mãnh liệt. Ánh quang chói gắt đến mức khiến người ta không cách nào nhìn trực diện. Thiên Anh vội vã đưa tay che mắt, rên rỉ vì đau rát. Thế nhưng Alisa đã có sự chuẩn bị từ trước, cô thản nhiên đeo cặp kính bảo hộ chuyên dụng, đôi mắt không rời khỏi quá trình dung hợp dù chỉ một giây.

Thiên Anh dù không nhìn rõ sự tình, nhưng qua khe hở của ngón tay, anh vẫn thấy được vẻ mặt phấn khích đến run rẩy của cô. Anh khẽ thầm nhủ: “Rốt cuộc là thứ gì?”

Khoảng năm phút sau, luồng sáng rực rỡ lịm dần rồi biến mất hẳn. Lúc này, Thiên Anh mới dám hạ tay xuống để quan sát “thành phẩm” trên bàn thí nghiệm.

Vừa nhìn thấy nó, anh đã không kìm được mà hít vào một hơi thật sâu. Hai món cổ vật khô khốc ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một thực thể quái dị: một con mắt cơ khí sống động như thật. Quỷ dị hơn, phía dưới nhãn cầu ấy còn mọc ra những chiếc chân nhỏ li ti như chân nhện, giúp nó có thể khẽ động đậy trên mặt bàn.

Thiên Anh há hốc miệng, bàng hoàng thốt lên: “Thứ này… rốt cuộc là máy móc hay là sinh vật sống đây?”

Alisa vẫn ngồi bất động, tay điều chỉnh kính hiển vi, cô khẽ đáp: “Đích thị là máy móc nhưng được chế tác tinh vi đến mức đạt tới trạng thái sinh học giả tạo.” Gỡ cặp kính bảo hộ ra, cô quay sang nhìn anh đầy hào hứng: “Để tôi kiểm tra xem thứ này thực sự có công năng gì.”

Thiên Anh chỉ biết lặng lẽ gật đầu. Trong lĩnh vực này, anh hoàn toàn mù tịt. Nhìn đống máy móc cùng những dãy số, biểu đồ chạy loạn xạ trên màn hình, anh cảm thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng.

Tầm mười phút sau, Alisa đột nhiên thốt lên đầy kinh ngạc: “Trời ạ! Thứ này tích hợp cả một hệ thống trí tuệ nhân tạo, vượt xa mọi công nghệ hiện nay.” Cô chỉ tay vào màn hình điện tử, tiếp lời: “Bên trong còn có cả những cỗ máy nano siêu nhỏ. Thật không thể tin được người cổ đại lại có thể chế tác ra thứ này.”

Thiên Anh đứng bên cạnh, trầm ngâm không nói gì. Cái anh quan tâm không phải cấu tạo phức tạp của nó, mà là sức mạnh mà nó mang lại. Anh cần thực lực để vượt qua những vùng đất chết, đưa mọi người đến nơi an toàn hơn.

Thời gian trôi qua, Alisa vẫn mải mê nghiên cứu như bị bỏ bùa mê. Thiên Anh thấy vậy thì không làm phiền nữa, anh lặng lẽ đứng dậy đi vào bếp nấu cơm.

Dù căn cứ đầy đủ tiện nghi, nhưng bữa cơm mạt thế cũng chẳng có gì cầu kỳ. Anh bày ra bàn đĩa thịt thú biến dị rang mặn, thêm bát tim luộc, canh xương nấu khoai tây và cà chua. Hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp phòng.

Nấu nướng xong xuôi, Thiên Anh đi ra phía hành lang, bật bộ đàm gọi cho Ki và Mốc. “Hai đứa đang ở đâu rồi? Tối rồi, không về nhà ăn cơm sao?”

Giọng Thiên Lang (Ki) vang lên từ đầu dây bên kia, kèm theo tiếng gặm nhấm khô khốc: “Tụi em đang ở dưới tầng hầm khu biệt thự Phú Mỹ. Dưới này có nhiều ‘biến dị nhân’ lắm.” Nó vừa nhai vừa nói tiếp: “Ngáo với Thanh đang ăn tối ở đây luôn. Chủ nhân cứ ăn trước đi, không phải lo cho tụi em đâu.”

Thanh (Mốc) cũng hùa theo bằng giọng lém lỉnh: “Đúng đó cậu chủ! Dưới này an toàn lắm. Ăn no xong bé về nhà liền à.”

Thiên Anh khẽ mỉm cười. Anh biết rõ hai đứa nhỏ này giờ đây đã là những chiến thần cấp bốn, lại sở hữu ba loại thiên phú siêu phàm. Chúng không còn là những sinh linh yếu ớt cần anh bao bọc nữa. Bây giờ, chỉ có quái vật sợ chúng chứ chúng chẳng ngán một ai.

Anh ôn tồn dặn dò qua bộ đàm: “Ừ, vậy hai đứa cứ ăn đi. Nhớ ăn xong là về nhà ngay, đừng có lảng vảng bên ngoài lúc đêm muộn đấy.”

Ki và Mốc đồng thanh vâng dạ. Trước khi ngắt máy, Ki còn tranh thủ báo cáo tình hình bên ngoài. Hiện tại nhiệt độ đã ấm dần lên, duy trì ở mức âm hai mươi độ. Điều này khiến đám biến dị thú và những kẻ thức tỉnh bắt đầu hoạt động rầm rộ trở lại.

Thiên Lang còn kể về việc nó vừa cắn chết một con chim ưng cấp năm định săn đuổi Mốc. Nghe những chiến tích của hai đứa nhỏ, Thiên Anh khích lệ vài câu rồi mới tắt máy.

Vừa lúc đó, Alisa cũng từ phòng nghiên cứu bước ra. Thiên Anh hơi khựng lại. Ngày trước cô nàng luôn ăn mặc kín cổng cao tường, nhưng dạo gần đây lại đổi tính, toàn mặc đồ ở nhà mỏng manh và ngắn cũn cỡn. Mỗi khi cô vươn vai hay cúi xuống, những đường cong gợi cảm cứ đập thẳng vào mắt khiến anh bối rối.

Thiên Anh hắng giọng, cố lảng tránh ánh mắt: “Này… không phải con gái lúc ở nhà đều mặc đồ kín đáo sao? Sao Lam ăn mặc kiểu… kỳ cục vậy?”

Alisa liếc mắt nhìn anh, ném cho gã sát thủ một cái nhìn đầy vẻ “xem thường”: “Ông thì biết cái gì mà nói. Ở nhà mặc thế này cho thoải mái chứ quần áo dài làm gì cho phiền.”

Thiên Anh gãi đầu, vẫn chưa chịu thua: “Nhưng hồi trước thấy Lam toàn mặc đồ dài mà? Thấy lúc đó Lam đẹp hơn nhiều.” Anh hơi nhíu mày, tiếp lời: “Mà sao đột nhiên lại gọi là ‘ông’? Nghe nó cứ… kỳ cục thế nào ấy.”

Alisa thừa biết tên ngốc này đang lúng túng, cô đắc thắng trêu chọc: “Hồi trước tôi sợ ông ngứa mắt rồi bắn cho một phát thì chết oan, nên mới phải mặc kín chứ. Bây giờ thì khác rồi.”

Cô tiến lại gần bàn ăn, nhướng mày: “Tôi thích gọi thế đấy, có ý kiến gì không? Hay là… muốn tôi gọi bằng ‘anh’?”

Thiên Anh lập tức yếu thế, cúi mặt xuống bát cơm: “Không có! Lam muốn gọi sao là quyền của Lam, gọi thế nào cũng được. Chỉ là tôi thấy nó cứ… thân thiết kiểu gì ấy.”

Alisa nhìn bộ dạng nhún nhường của “gã sát thủ máu lạnh” mà lòng vui như mở hội. Cô ngồi vào bàn, cười rạng rỡ: “Từ ngày có ông đúng là tốt thật, chẳng phải động tay vào bếp núc nữa.”

Cô nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Thanh với Ki không về ăn cơm thật à?”

Thiên Anh từ tốn xới cơm cho cả hai, đáp giọng bình thản: “Bọn nó đi săn rồi, tối muộn mới về.”

Anh ngước lên, ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Mà chiều nay nghiên cứu sao rồi? Thứ kia có tác dụng gì không?”

Nhắc đến cổ vật, vẻ mặt Alisa lập tức đanh lại. Cô đặt bát đũa xuống, trầm giọng: “Tìm ra rồi. Thứ đó có khả năng ban cho người dùng một nhãn thuật siêu phàm. Tôi nắm chắc đến chín phần mười về công năng này.”

Thiên Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt rực sáng: “Thật sao?”

Alisa khẽ cắn môi, giọng cô run rẩy vì lo lắng: “Nhưng có một điều kiện rất nghiệt ngã. Để sử dụng nó, ông phải loại bỏ một bên mắt thật của mình, sau đó cấy thứ này vào hốc mắt.”

Thiên Anh khựng lại, đôi đũa trên tay ngừng giữa không trung. Alisa nhìn sâu vào mắt anh, tiếp lời: “Quá trình này cực kỳ nguy hiểm. Nếu phẫu thuật thất bại, ông sẽ vĩnh viễn mù lòa một bên mắt. Chưa kể, tôi cũng không dám chắc cổ vật này có hoạt động hoàn hảo hay không.”

Quan sát sự im lặng của anh, cô khẽ hỏi: “Ông… định dùng thứ đó thật sao?”

Thiên Anh nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi ngược lại: “Không được sao?”

Alisa hơi cúi đầu, giọng cô nghẹn lại: “Được thì được, nhưng tôi lo lắm. Lỡ như không thành công thì ông tính thế nào?”

Thiên Anh thản nhiên cười, nụ cười nhẹ bẫng như gió thoảng: “Thì mất một con mắt chứ sao.”

Nhìn vẻ mặt sững sờ của cô, anh gắp một miếng thịt bỏ vào bát Alisa, khẳng định: “Tôi nói thật đấy. Ngày trước vì sức mạnh tôi còn dám cược cả mạng sống, huống chi chỉ là một con mắt.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Cướp Đoạt Dòng, Theo Chí Tôn Cốt Bắt Đầu
Cướp Đoạt Dòng, Theo Chí Tôn Cốt Bắt Đầu
Tháng 5 3, 2026
cau-tai-vu-toc-viet-nhat-ky-hau-tho-giet-dien-roi.jpg
Cẩu Tại Vu Tộc Viết Nhật Ký, Hậu Thổ Giết Điên Rồi
Tháng 5 10, 2025
tong-man-tu-minh-vuong-hades-bat-dau.jpg
Tổng Mạn: Từ Minh Vương Hades Bắt Đầu
Tháng 2 18, 2025
phi-binh-thuong-my-thuc-van.jpg
Phi Bình Thường Mỹ Thực Văn
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP