Chương 87: ꧁༺ Nguồn Gốc Của Thánh Tích ༻꧂
—–o0o—–
Tại phòng bệnh của Thiên Anh.
Trong khi Thiên Anh đang tựa lưng vào thành giường, trầm ngâm suy tính về những bước đi tiếp theo giữa bối cảnh thế giới đang biến đổi không ngừng, thì Ki và Mốc bất ngờ lao vào phòng. Chúng hớn hở mang theo những viên “sỏi” phát sáng rực rỡ ra khoe với anh.
Thiên Lang nằm phục xuống cạnh giường, nó hếch mũi, ánh mắt lấp lánh sự tự hào:
“Cậu chủ xem này! Đống sỏi lấp lánh này là do Ngáo với Mốc vừa ‘lụm’ được đấy. Nhìn chúng đẹp thế này, chắc là đáng giá lắm phải không ạ?”
Thiên Anh nhìn đống Tinh hạch tỏa ra ánh sáng đỏ dịu trên mặt giường mà không khỏi sửng sốt. Vì vẫn chưa biết về cuộc đụng độ khốc liệt vừa diễn ra phía trên, anh ngạc nhiên hỏi:
“Hai đứa kiếm được mấy thứ này ở đâu mà nhiều thế?”
Thiên Thanh thè lưỡi, hào hứng kể lại toàn bộ câu chuyện về việc tiêu diệt nhóm người của bang Sọ Hổ. Nghe xong, Thiên Anh lập tức hiểu ra thứ mà chúng gọi là “sỏi phát sáng” thực chất là những viên đá thức tỉnh vô giá từ cơ thể các dị năng giả.
Anh khẽ xoa đầu hai người bạn đồng hành, nụ cười rạng rỡ hiện trên khuôn mặt vẫn còn vài vết sẹo chưa lành:
“Hai đứa làm tốt lắm, đây là những vật phẩm cực kỳ quý giá đấy. Sau này nếu gặp những kẻ tương tự, hãy cứ thu thập hết về cho anh.” Ngừng một chút. “Được rồi, hai đứa ra ngoài chơi tiếp đi.”
Nhận được lời khen của cậu chủ, Ki và Mốc vui mừng nhảy cẫng lên rồi nhanh chóng biến mất sau cánh cửa hầm để tiếp tục chuyến đi săn dang dở.
Ngay sau khi hai linh thú rời đi, Alisa từ phòng nghiên cứu bước vào. Thấy Thiên Anh đang cầm một viên Tinh hạch ngắm nghía, cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng hỏi:
“Đang nghĩ gì mà chăm chú thế?”
Thiên Anh mỉm cười đáp: “Đang đọc lại mấy quyển sách cũ thôi. Mà này, cô định mang đống này đi nghiên cứu luôn à?”
Alisa cầm lấy một viên đá thức tỉnh, xoay nhẹ dưới ánh đèn rồi đáp: “Biết rồi còn hỏi! Lần trước lấy được một viên từ gã Dơi Quỷ kia thì quá ít để phân tích, nay có thêm đống này, tôi có thể bắt tay vào chế tạo một loại dung dịch đặc biệt.”
Quay lại nhìn tri kỷ, Alisa khẽ cười: “Nói không chừng, nó có thể giúp anh thức tỉnh năng lực trong lần tiến hóa tới đấy.”
Thiên Anh nghe vậy chỉ khẽ cười buồn. Anh không đặt quá nhiều kỳ vọng vào việc này vì tự hiểu rõ vận số của mình từ nhỏ vốn chẳng mấy suôn sẻ. Với anh, việc biến đổi thành công hai lần mà không trở thành quái thai đã là một phép màu.
Anh nhìn Alisa, giọng chân thành: “Nếu cô chế ra được, hãy dùng nó cho bản thân trước. Cô là người thức tỉnh, dùng nó sẽ hiệu quả hơn tôi nhiều.”
Alisa nhìn vào đôi mắt chân thành của Thiên Anh, thầm cảm động trước sự nhường nhịn của anh nhưng cô không nói ra. Cô đứng dậy, ra hiệu cho anh:
“Đi theo tôi qua phòng nghiên cứu, tôi có thứ này muốn cho anh xem. Đảm bảo anh sẽ phải kinh ngạc đấy.”
…
Phòng nghiên cứu trung tâm.
Vừa bước vào phòng, Thiên Anh đã thấy hai món cổ vật: con mắt cơ khí lấy từ Dơi Quỷ và thiết bị thu được từ đầu Nhện Chúa đang được đặt cạnh nhau, tỏa ra một luồng năng lượng cộng hưởng kỳ lạ.
Đợi Thiên Anh ngồi xuống, Alisa mới bắt đầu giải thích bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc:
“Theo những gì tôi vừa giải mã, hai thứ này thực chất là bộ phận cấu thành của một loại vũ khí siêu phàm. Điều đáng nói là chúng có niên đại trên dưới tám nghìn năm.”
Thiên Anh giật mình, anh thốt lên đầy vẻ hoài nghi:
“Tám nghìn năm trước? Đó chẳng phải là thời kỳ đồ đá, con người vẫn còn ăn lông ở lỗ sao? Làm cách nào họ có thể tạo ra thứ công nghệ tinh vi vượt xa hiện đại thế này?”
Alisa lắc đầu, đôi mắt cô rực lên niềm đam mê khám phá:
“Khoa học hiện đại vốn có cái nhìn rất hạn chế về quá khứ. Chúng ta luôn coi những bộ tộc nguyên thủy là tổ tiên duy nhất, nhưng có rất nhiều bằng chứng cho thấy từng tồn tại một chủng tộc gần giống con người hiện đại với nền văn minh đạt đến đỉnh cao vượt trội. Họ dường như đã biến mất bí ẩn, nhưng tôi đã có những phỏng đoán riêng.”
Thiên Anh tò mò thúc giục: “Phỏng đoán gì? Cô đừng có úp úp mở mở làm tôi nóng ruột chứ.”
Alisa mỉm cười trước vẻ hiếu kỳ của anh: “Anh đã bao giờ nghe về thuyết Trái đất rỗng chưa?”
Thiên Anh gãi đầu cười khổ: “Cô cũng biết tôi rồi đấy, tôi chỉ thạo các thủ thuật ám sát, cách dùng độc hay nhận diện yếu điểm trên cơ thể người thôi. Mấy cái thuyết này nghe lạ tai quá.”
Alisa lườm anh một cái đầy ý vị rồi tiếp tục:
“Có giả thuyết cho rằng nền văn minh cổ đại không hề diệt vong, mà họ đã di chuyển vào sâu bên trong lòng đất, xây dựng một thế giới khổng lồ dưới đó. Những hố sâu không đáy ở hai đầu cực Trái Đất có thể chính là lối đi thông giữa hai thế giới.”
Thiên Anh líu lưỡi: “Nếu chuyện này là thật, thì toàn bộ sách giáo khoa lịch sử chắc phải đem đốt sạch mất.”
“Chưa hết đâu.” Alisa hào hứng tiếp lời. “Họ nắm giữ công nghệ gen từ nghìn năm trước và thấu hiểu nguyên tắc vận hành của vũ trụ thông qua dãy số bí ẩn 1-3-6-9. Chính nhờ đó, họ dự đoán được những thảm họa mang tính chu kỳ của Trái Đất và đã sớm sơ tán đến những khu vực an toàn.”
“Vậy ngoài lòng đất, họ còn có thể đi đâu nữa?” Thiên Anh hỏi.
Alisa trầm giọng: “Họ có thể đã di chuyển đến những thế giới khác thông qua không gian tiếp điểm, hoặc ẩn mình trên những hành tinh khác trong hệ Mặt Trời. Sự xuất hiện của các ‘Thánh tích’ hiện nay, theo tôi, chính là tín hiệu đánh dấu sự quay trở lại của họ.”
Thiên Anh cau mày suy ngẫm: “Thánh tích thì liên quan gì đến việc họ quay về?”
“Tôi nghĩ mỗi Thánh tích thực chất là một cửa ngõ không gian nối liền các thế giới. Bên trong đó luôn chứa đựng những bảo vật khiến nhân loại thèm thuồng. Khi chúng ta lấy đi món bảo vật đó, chính là lúc chúng ta vô tình kích hoạt và mở toang cánh cổng không gian.”
Thiên Anh trầm trồ: “Hóa ra là một cái bẫy! Họ lợi dụng lòng tham của chúng ta để mở cửa đón họ về. Vậy chỉ cần chúng ta không chạm vào bảo vật là được, đúng không?”
Alisa bật cười nhìn anh: “Bình thường anh thông minh lắm mà sao giờ lại ngây thơ thế? Trong thời buổi loạn lạc này, kẻ tham lam đâu có ít. Anh không lấy thì người khác cũng sẽ lấy thôi, cánh cổng đó sớm muộn cũng sẽ mở.”
Thiên Anh cũng cười theo, anh gật gù: “Nói cũng đúng. Nếu đằng nào cửa cũng mở, thì chi bằng chúng ta cứ tranh thủ lấy vài món trước cho chắc ăn nhỉ?”
Alisa định trêu chọc anh thêm vài câu, nhưng đúng vào lúc đó, một dị biến kinh hoàng bất ngờ phát sinh ngay trước mắt họ. Hai món cổ vật trên bàn đột nhiên rung chuyển dữ dội, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên che lấp toàn bộ căn phòng…