Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
  1. Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
  2. Chương 86: ꧁༺ Tinh Hạch & Bí Ẩn Về Những Nền Văn Minh Cổ Đại ༻꧂
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 86: ꧁༺ Tinh Hạch & Bí Ẩn Về Những Nền Văn Minh Cổ Đại ༻꧂

—–o0o—–

Ngay vào thời điểm Vua Quỷ còn đang bàng hoàng, chưa kịp hiểu chuyện quái gì xảy ra với đồng bọn thì Thiên Lang đã như một bóng ma tuyết khổng lồ ập tới. Trận đụng độ chớp nhoáng trước đó đã giúp hắn hiểu rõ khoảng cách thực lực giữa đôi bên là một hố sâu thăm thẳm.

Hiện tại, hắn vẫn còn duy trì được trạng thái biến thân “Đại ác quỷ” nên mới có thể miễn cưỡng gồng gánh. Nhưng Vua Quỷ hiểu rõ, một khi năng lực này cạn kiệt, hắn sẽ ngay lập tức biến thành một bữa ăn nhẹ cho con quái thú kinh khủng này.

Không muốn bỏ mạng tại đây, Vua Quỷ nghiến răng, đạp mạnh lên tuyết quay đầu bỏ chạy. Tốc độ của một kẻ thức tỉnh kép như hắn thực sự rất nhanh, vượt xa đại đa số biến dị thú cấp bốn thông thường. Thế nhưng, xui xẻo cho hắn, kẻ đứng sau lưng lại là Thiên Lang – chiến thần đã thăng lên cấp bốn với mạch năng lượng hoàn hảo.

Thiên Lang nhìn bóng lưng kẻ thù, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ chế giễu. Nó thu mình lấy đà rồi bứt tốc như một cơn lốc trắng, rút ngắn khoảng cách trong chớp mắt.

Vua Quỷ cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập đã sát sạt sau gáy, hiểu rằng nếu cứ tiếp tục chạy trốn thì lưng hắn sẽ là mục tiêu đầu tiên bị xé toạc. Hắn dứt khoát chuyển hướng đột ngột, lợi dụng quán tính để xoay người tung đòn đánh lén:

“Chết đi con súc sinh!”

Hắn lách người điệu nghệ né cú đớp sấm sét của Ki, đồng thời vung móng quỷ nhắm thẳng vào đôi mắt đỏ rực kia mà móc tới. Phải thừa nhận, Vua Quỷ có kỹ năng chiến đấu thượng thừa, động tác dứt khoát và hiểm độc. Nếu hôm nay đối thủ của hắn không phải Thiên Lang mà là bất kỳ con thú biến dị cấp bốn nào khác, có lẽ nó đã bị chọc mù mắt.

Nhưng Thiên Lang giờ đây đã là “chó thành tinh” dưới sự huấn luyện của Thiên Anh. Thấy đối phương nhắm vào chỗ hiểm, nó nhẹ nhàng nghiêng đầu né tránh. Móng vuốt sắc lẹm của Vua Quỷ chỉ kịp sượt qua da mặt nó, để lại một tiếng rít khô khốc như kim loại va vào nhau.

Làn da của Thiên Lang sau khi thức tỉnh bền bỉ đến mức kinh dị. Cú cào có thể xé xác thú cấp bốn của Vua Quỷ chỉ để lại một vài vết xước trắng mờ trên mặt nó.

“ẦM!”

Thiên Lang không để đối phương kịp thu tay, nó dùng chính cơ thể nặng hàng tấn của mình húc mạnh vào Vua Quỷ. Ngay khoảnh khắc va chạm, nó chủ động xù lớp lông nhím tẩm độc nằm ẩn dưới lớp lông mềm ra ngoài.

“Phập phập phập…!”

Vua Quỷ cảm thấy như vừa bị một bức tường gai nện trúng. Hắn bị văng ngược ra sau hơn mười mét, lồng ngực ép dẹp, đầu óc choáng váng vì lực va đập, nhưng cơn ác mộng thực sự là những chiếc lông nhọn to như ngón tay cái đã găm sâu vào người. Lớp giáp vảy quỷ vốn đạn bắn không thủng của hắn giờ đây rách mướp như tờ giấy.

Đáng sợ hơn, độc tố từ lông nhím bắt đầu phát tác, khiến đầu óc Vua Quỷ quay cuồng, tứ chi tê liệt. Trong khi hắn còn đang lờ đờ, Thiên Lang đã nhào tới. Hắn theo bản năng đưa tay lên đỡ, nhưng Ki lại dùng một kỹ thuật giả chiêu, bất ngờ vung móng vuốt xé toạc vùng bụng hắn.

“XOẠC!”

Một đường rạch tàn khốc từ ngực xuống tận bụng dưới. Nội tạng và máu tươi trào ra, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết. Vua Quỷ thét lên một tiếng thê lương:

“Á…!!!”

Hắn vừa đưa tay che lấy vết thương đang trào máu thì Thiên Lang đã chồm tới, một ngụm cắn đứt lìa đầu hắn.

“PHẬP!”

Tiếng xương cổ vỡ vụn giòn tan. Thiên Lang thản nhiên nhai ngấu nghiến cái đầu của gã đầu lĩnh tội nghiệp, phát ra những thanh âm “rắc rắc” rợn người. Sau khi nuốt gọn, nó tiếp tục cắn xé phần còn lại, nhưng cơ thể Vua Quỷ lúc này nhanh chóng thu nhỏ, quay về hình dạng nhân loại bình thường.

Thiên Lang khịt mũi vẻ tiếc nuối, nó nhìn cái xác nhỏ xíu dưới chân rồi lẩm bẩm: “Vừa nãy to thế mà giờ còn được có hai miếng, chẳng bõ dính răng.”

Đúng lúc này, Thiên Thanh (Mốc) trườn tới từ màn tuyết, nó há miệng nhả ra mấy viên đá hình thoi đang tỏa ánh sáng lóng lánh:

“Ngáo xem này! Trong ngực mấy tên kia có vài viên sỏi lạ lắm ý. Tên mà Ngáo vừa ăn có sỏi không?”

Thiên Lang ngẩn người: “Không rõ nữa, nãy nuốt chửng nên chưa kịp nhai kỹ. Để nôn ra xem thử.”

Dứt lời, nó liền nôn phần thi thể vừa nuốt ra tuyết. Ki dùng chân gạt gạt rồi hỏi: “Mấy cục sỏi này nằm ở đoạn nào thế Mốc Đần?”

Mốc dùng đuôi chỉ vào lồng ngực: “Ở chỗ tim ấy.”

Ki dùng móng vuốt xé toạc ngực cái xác, quả nhiên thấy một viên đá hình thoi phát ra ánh sáng đỏ dịu mắt. Nó tò mò quan sát:

“Ủa, có thật này. Kỳ cục ghê ha. Mấy lần trước ăn thịt thú rừng đâu có thấy đâu ta. Có khi nào mấy tên này mắc bệnh sỏi thận không? Ăn vào không biết có đau bụng không nhỉ?”

Mốc thè lưỡi đáp: “Bụng Ngáo tốt thế chắc không sao đâu, cứ ăn đi. Khi nào đau thì bảo chị Lam cho uống thuốc. Mà mấy viên sỏi này phát sáng đẹp thế này, chắc chắn là đá quý. Ngày xưa tôi thấy cậu chủ cũng có mấy viên tương tự, nghe bảo bán được nhiều tiền lắm.”

Thiên Lang gật gù ra ý kiến: “Hay là mang về hỏi cậu chủ xem thế nào, biết đâu lại có ích cho cả nhà.”

Thanh gật đầu đồng ý. Hai linh thú nhanh chóng thu gom những viên “sỏi” phát sáng rồi cùng nhau chạy biến vào màn tuyết về hướng căn cứ.

…

Cùng khoảng thời gian đó, bên trong căn cứ.

Alisa đang dán mắt vào màn hình, theo dõi quá trình dung hợp kỳ diệu giữa chiếc “Chìa khóa” và cổ vật lấy được từ đầu Nhện Chúa. Trước đây, cô vẫn còn hoài nghi về giả thuyết các nền văn minh cổ đại có trình độ khoa học vượt xa hiện tại, nhưng giờ đây, những con số đang nhảy múa trên màn hình đã buộc cô phải tin.

Chiếc chìa khóa và cổ vật kia có niên đại lên đến vài ngàn năm, trùng khớp hoàn toàn với thời kỳ biến mất bí ẩn của các đế chế cổ đại. Điều này có nghĩa là từ hàng nghìn năm trước, tiền nhân đã sở hữu một nền khoa học kỹ thuật đạt đến đỉnh cao.

Alisa trầm ngâm tự hỏi: “Bọn họ đã dự đoán được đại thảm họa nên đã di dời đi nơi khác sao? Nhưng họ đã đi đâu?”

Mặc dù chưa có câu trả lời chính xác, nhưng trong thâm tâm cô đã bắt đầu hình thành nên một phỏng đoán vô cùng táo bạo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-choi-trong-tai.jpg
Người Chơi Trọng Tải
Tháng 2 1, 2026
treo-may-uy-thac-quan-ly-100-van-nam-ta-la-nhan-toc-thanh-hoang
Treo Máy Uỷ Thác Quản Lý 100 Vạn Năm, Ta Là Nhân Tộc Thánh Hoàng
Tháng 2 9, 2026
huyet-mach-than-nong-thien-ho-xuat-the.jpg
Huyết Mạch Thần Nông – Thiên Hồ Xuất Thế
Tháng 12 17, 2025
Hắc Ám Chí Tôn? Không, Ta Tuyển Hồng Trần Vì Tiên
Hắc Ám Chí Tôn? Không, Ta Tuyển Hồng Trần Vì Tiên
Tháng 5 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP