-
Khúc Độc Hành Trong Đêm Trường Tận Thế
- Chương 85: ꧁༺ Cơn Ác Mộng Trắng & Những Cái Chết Bất Thình Lình༻꧂
Chương 85: ꧁༺ Cơn Ác Mộng Trắng & Những Cái Chết Bất Thình Lình༻꧂
—–o0o—–
Cách căn cứ của Thiên Anh khoảng năm cây số, một toán người thức tỉnh gần ba mươi kẻ đang rầm rộ lao đi trên những chiếc xe trượt tuyết đã được độ chế lại.
“Rầm rầm… Rầm rầm…”
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm lạnh lẽo, để lại phía sau những cuộn bụi tuyết khổng lồ. Nhóm người này vừa đi vừa hò hét phấn khích, mỗi khi bắt gặp vài con biến dị nhân lang thang trên mặt tuyết, chúng lại điên cuồng nổ súng hoặc phóng dao tấn công như một trò tiêu khiển.
Một đường tàn sát, chỉ mất năm phút bọn chúng đã áp sát khu vực hầm trú ẩn của Thiên Anh. Tuy nhiên, nơi này hiện đang bị tuyết phủ dày hơn một mét, nhìn từ xa chỉ là một bình nguyên trắng xóa không tì vết.
Dẫn đầu toán quân này là hai đầu lĩnh khét tiếng của bang Sọ Hổ. Cả hai đều là những kẻ đã trải qua một lần biến đổi thể chất và thức tỉnh năng lực ngay từ giai đoạn đầu.
Cáo Lửa nheo mắt quan sát vách núi tuyết trước mặt, cô quay sang hỏi gã thanh niên cao lớn, vạm vỡ đang cởi trần bất chấp giá rét đứng cạnh bên:
“Nơi này đúng không Băng Nhân?”
Gã thanh niên mang biệt hiệu Băng Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ dè chừng:
“Chính nó. Đây là hang ổ của con chó biến dị cấp ba đó. Mọi người phải cẩn thận, con thú này đã thành tinh rồi, tinh ranh lắm. Hồi ở đường Liên Hiệp, tôi suýt chút nữa đã phải làm mồi cho nó đấy.”
Đứng cách đó không xa là một gã trung niên khoác áo lông thú dày cộm, tay lăm lăm cây đại đao, khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ quỷ rợn người. Nghe Băng Nhân nhắc đến con chó biến dị với vẻ sợ hãi, Vua Quỷ khinh khỉnh cười nhạt:
“Hừ! Chỉ là một con súc sinh cấp ba mà chú mày cũng phải xoắn lên thế sao? Đến rồng chúng ta còn giết được, nói gì đến một con chó ghẻ.” Chỉ tay về phía trước, hắn ta gầm lên. “Tất cả theo tao, thịt nó!”
Dứt lời, hắn rồ ga chiếc xe trượt tuyết lao vút về phía trước. Đám đàn em thấy đại ca xông pha cũng hăng máu bám theo. Thế nhưng, chúng không hề hay biết mình đang lao thẳng vào trận địa mìn chết chóc mà Alisa đã dày công bố trí.
Ngay khi chiếc xe đầu tiên cán qua ranh giới…
“UỲNH! UỲNH! UỲNH!”
Mặt đất rung chuyển, tuyết trắng nổ tung. Những cột lửa khổng lồ bốc lên rừng rực giữa màn đêm. Mật độ bom mìn dày đặc khiến đám thành viên bang Sọ Hổ không có lấy một kẽ hở để né tránh.
“Á…!!!” “ẦM! XOẢNG!”
Tiếng nổ đanh gọn xé toạc những chiếc xe trượt tuyết thành từng mảnh vụn cháy đen bay tứ tung. Những kẻ đứng gần tâm nổ ngay lập tức hóa thành tro bụi hoặc bị xé thành nhiều mảnh. Chỉ trong tích tắc, chiến trường đã ngổn ngang những mảnh vỡ bốc cháy và thi thể không còn nguyên vẹn.
Trong số ba mươi người, phần lớn đều tử nạn hoặc nằm hấp hối giữa vũng máu. Chỉ có hai đầu lĩnh và ba tên tay sai tinh anh là còn đứng vững. Nhờ có dị năng phòng hộ bao phủ cơ thể, bọn chúng đã may mắn thoát khỏi cái chết từ đống thuốc nổ thông thường.
Vua Quỷ lồm cồm bò dậy từ đống tuyết, nhìn cảnh tượng tan hoang xung quanh mà mặt cắt không còn giọt máu. Cáo Lửa đứng cạnh đó, giọng run rẩy vì kinh hoàng:
“Bất cẩn quá… không ngờ nơi này lại gài mìn. Tí nữa là cả đám đi chầu Diêm Vương rồi!”
Vua Quỷ nghiến răng, đôi mắt rực lửa giận dữ:
“Tại sao nơi này lại có mìn kích hoạt từ xa? Chẳng lẽ trong cái hầm này vẫn còn người sống?”
“Đại ca… nhìn kìa! Ở phía sau!” Một tên đàn em thất thanh kêu lên.
Cả đám nhất loạt quay đầu lại. Giữa màn tuyết mịt mù, một con quái thú khổng lồ như một con voi trưởng thành lù lù hiện ra. Bộ lông nó trắng muốt như tuyết, nếu không nhờ đôi mắt đỏ rực như máu, có lẽ chẳng ai nhận ra sự tồn tại của nó.
Cáo Lửa vốn nhạy cảm, vừa thấy Thiên Lang (Ki) cô đã rùng mình cảnh báo:
“Không ổn rồi! Con thú này… nó không giống loại đột biến bình thường. Mọi người cẩn thận!”
Nhìn thấy thái độ nghiêm trọng của Cáo Lửa, đám đàn em vội vàng thủ thế. Thế nhưng Vua Quỷ lại hừ lạnh một tiếng đầy ngạo mạn. Hắn bước lên phía trước, gằn giọng:
“Một con chó thôi mà! Để tao đích thân xử lý nó, đứa nào cũng không được xen vào!”
Hắn tự tin cũng có lý do. Vua Quỷ là kẻ hiếm hoi đạt được “thức tỉnh kép” ngay lần đầu biến đổi. Đối với hắn, thú biến dị cấp ba trước đây chỉ là món đồ chơi không hơn không kém.
Dưới sự chứng kiến của đám thủ hạ, cơ thể Vua Quỷ bắt đầu biến đổi dị hợm. Một lớp vảy giáp đen bóng như thép phủ kín người, đôi bàn tay co quắp lại thành móng vuốt quỷ dữ. Hắn từ từ cao lớn lên, đạt tới ngưỡng bốn mét sừng sững. Đôi mắt chuyển sang cấu trúc của loài côn trùng, hẹp dài và tỏa ra thứ ánh sáng tím kỳ quái.
Hắn nhìn Ki, cười gằn đầy sát khí: “Lâu rồi không được nếm thịt thú biến dị cấp cao. Hôm nay mày sẽ có vinh dự trở thành bữa tối của tao!”
Dứt lời, hắn dậm chân mạnh đến mức nứt toác mặt đất rồi lao vút về phía Thiên Lang. Ở phía xa, Ki khẽ nhếch mép, để lộ một nụ cười khinh miệt đầy nhân tính.
“GÀO…!”
Thiên Lang gầm vang, ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên quanh cơ thể khổng lồ. Nó lao đi như một cỗ xe tăng hạng nặng đâm trực diện vào Vua Quỷ.
“UỲNH!”
Nụ cười trên mặt Vua Quỷ tắt ngấm ngay giây phút va chạm. Hắn cảm giác như mình vừa đâm vào một ngọn núi bằng thép. Sức ép khủng khiếp khiến hắn văng ngược ra sau như một quả bóng, hai cánh tay bọc vảy giáp gãy gập, dặt dẹo nhìn vô cùng thê thảm.
Dù có khả năng phục hồi đáng nể, nhưng cái đau thấu xương đã khiến Vua Quỷ biết sợ. Hắn lập tức gào lên gọi viện trợ: “Nhanh! Lên giúp tao!”
Bốn tên tinh anh phía sau lập tức định xông lên chi viện. Thế nhưng, ngay vào lúc đó, một chuyện kỳ quái xảy ra. Tên Băng Nhân vốn đang hăng máu nhất bỗng nhiên đứng bất động như tượng đá.
Cáo Lửa nhíu mày, hét lớn hỏi: “Làm sao thế? Sao không lên đi?”
Băng Nhân không trả lời, đôi mắt hắn trợn ngược đầy kinh hoàng. Một tên tóc đỏ đứng gần đó tò mò bước tới vỗ vai:
“Này! Bị cái quái gì…”
“BÙM!”
Kinh dị thay, cơ thể Băng Nhân đột ngột nổ tung. Một làn khói xanh lục đậm đặc phun ra từ bên trong cơ thể hắn, lan tỏa khắp khu vực xung quanh. Làn khói này đáng sợ đến mức khi vừa chạm xuống mặt tuyết, tuyết lập tức tan chảy và bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Gã tóc đỏ đứng gần nhất không kịp tránh né, làn khói độc bám lên người hắn như axit đặc. Da thịt hắn rữa ra từng mảng rồi rơi rụng xuống đất trong tích tắc. Hắn chưa kịp hét lên một tiếng đau đớn nào đã hóa thành một đống thịt nát bấy.
Cáo Lửa và một tên khác đứng xa hơn, lại có dị năng “Ánh sáng phòng ngự” nên may mắn thoát chết. Thế nhưng, chứng kiến khiên năng lượng của mình bị khói độc ăn mòn đến sụp đổ chỉ trong năm giây, cả hai đều lạnh cả người.
Giữa lúc hoảng loạn, Cáo Lửa đột nhiên cảm thấy dưới chân đau nhói. Theo bản năng, cô nhìn xuống, nhưng đó là hình ảnh cuối cùng cô thấy trong đời. Đôi mắt cô tối sầm lại, cả cơ thể mềm nhũn rồi gục xuống mặt tuyết.
Chỉ trong vài giây, thân thể hai kẻ còn lại nhanh chóng hóa lỏng thành một vũng nước mủ xanh loét, tanh tưởi. Vua Quỷ đang chờ đồng bọn ứng cứu, nhưng đợi mãi chỉ thấy sự im lặng chết chóc. Hắn giận dữ quay đầu lại quát mắng, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn suýt chút nữa là ngã quỵ.
Bốn đồng bọn mạnh nhất của hắn đã biến mất. Trên nền tuyết chỉ còn lại bốn bộ xương khô trắng ởn và đống quần áo rách nát.
Trong cơn kinh hoàng, Vua Quỷ lạc giọng lẩm bẩm: “Cái… cái quái gì vừa xảy ra vậy?”